Chương 77
Ào... Một đợt bọt nước văng cao, Thanh Phong lập tức lao ra ngoài.
Ngao Quảng bên cạnh cũng giãn thân rồng, đột ngột bật lên như một chiếc lò xo.
Vô số yêu ma thần tiên còn lại cũng đồng loạt nhảy ra và lao về phía trước như tên bắn. Còn có một số người nhảy lên trên tạo thành một đường hình vòng cung lớn, ví dụ như như đám Đa Bảo, Kim Quang Tiên, Di Lặc... đều nhảy lên trên.
Đủ loại thân ảnh bay lượn giữa không trung. Ngao Quảng đón gió lao ra, thân rồng giãn căng, đột nhiên hắn cảm thấy cách bay trên không dựa vào bật nhảy mà mình chưa từng thử bao giờ cũng rất thú vị!
Bộp! Ngao Quảng chỉ cảm thấy đầu nặng trĩu, một lực lớn truyền đến từ đỉnh đầu, sau đó đầu lập tức chúi xuống, đâm sầm vào trong biển khơi. Biển rộng bỗng trở nên dính nhớp, giữ chặt lấy Ngao Quảng dẫn tới việc chỉ có nửa thân rồng còn lộ ra ngoài, vẫy đuôi không ngừng.
Thanh Phong bên kia cũng chẳng khá hơn là bao, hắn cũng bị người khác đạp một phát, ngã cắm đầu vào trong nước biển, chỉ chừa lại hai chân vùng vẫy, trông vô cùng đáng thương và bất lực.
Ngoài ra còn có đông đảo tiểu yêu tiểu quái rơi thẳng xuống biển, đồng thời cũng có một vài thân ảnh tiếp tục mượn lực để bay lên cao, bật nhảy một lần nữa, vóc dáng tiêu sái biết bao!
Một dải lụa bay ra giữa không trung như linh xà đột nhiên cuốn lấy cái chân thứ ba của Tam Túc Kim Thiềm, mặt Tam Túc Kim Thiềm chợt biến sắc.
Dải lụa bỗng kéo căng, tức thì một lực lớn từ chân truyền tới.
"Ộp!" Tam Túc Kim Thiềm kêu rên một tiếng, cơ thể lập tức bay ra đằng sau. Nguyệt Quang mượn lực tăng tốc, tươi cười bay về phía trước.
Trên đỉnh đầu đột nhiên tối sầm lại, Nguyệt Quang bỗng ngẩng đầu, chỉ thấy một tên Phượng Hoàng nhất tộc có thần văn hình ngọn lửa trên trán đạp một phát lên mặt hắn để mượn lực bay đi.
Nguyệt Quang rơi 'tõm' xuống nước.
Đa Bảo tóm được một con rắn, thình lình quẳng ra ngoài. Con rắn biển dài ngoằng bay ra như quạt gió, 'bộp bộp bộp' quét bay mấy người liên tiếp, diệt sạch một vùng.
Càng lúc càng có nhiều thân ảnh rơi từ trên không trung xuống, đập ầm ầm lên mặt biển. Trong đó có một số người kiệt sức, một số người thì bị tấn công.
Ở bên kia, một chuỗi tràng hạt chụp xuống Chân Vũ làm hắn giẫm chân trái lên chân phải. Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, hắn bật lên trăm mét, tràng hạt đập bôm bốp lên người Kim Quang Tiên. Kim Quang Tiên kêu gào thảm thiết rồi rơi xuống, đập lên mặt biển.
Một tên Yêu tộc chợt ôm lấy Chân Vũ, hai người cùng lăn lộn rồi ngã xuống biển, nửa người chìm vào trong nước biển.
Linh Nha Tiên gào to: "Sư huynh, để ta giúp ngươi một tay!" Sau đó hắn di hình đến sau lưng Đa Bảo, thình lình đánh 'bốp' một quyền trúng lòng bàn chân của Đa Bảo.
Linh Nha Tiên lập tức rơi xuống, trong khi Đa Bảo xông thẳng ra ngoài như đạn pháo, đạo bào bay phấp phới.
Di Lặc khoác vai Khẩn Na La, đồng thời hét to: "Vì vinh quang của Tây Giáo, xông lên!" Hắn dùng hết sức mà đẩy, Khẩn Na La chợt lao ra.
Di Lặc cũng rơi xuống biển, mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh bay phía trước.
Đa Bảo nở nụ cười ấm áp, thầm nghĩ vị trí quán quân nhảy xa nhất định thuộc về mình, bởi vì nơi này là Tiệt Giáo mà mình là Tiệt Giáo Thủ Đồ, khí vận tập trung.
Khán giả trên khán đài cũng nhìn hai thân ảnh kia. Các thí sinh dự thi khác đã rơi xuống hết, chỉ còn lại Đa Bảo và Khẩn Na La, kẻ thì xông về phía trước người thì đuổi theo phía sau, cả tốc độ lẫn thân hình đều đang hạ xuống cực nhanh.
Khán giả bất giác cảm thấy hồi hộp, ai sẽ là người chiến thắng đây?
Đa Bảo đang lao đi vun vút thì thân thể bỗng khựng lại, một lực kéo cường đại truyền tới từ phía sau. Hai người đồng thời rơi tõm xuống biển làm bọt nước văng tung tóe. Rất nhiều khán giả chợt đứng phắt dậy, cuối cùng ai thắng?
Sau khi bọt nước tan biến, Minh Hà lớn tiếng nói giữa không trung: "Bây giờ ta tuyên bố người chiến thắng của tổ một là Khẩn Na La của Tây Giáo."
"Khẩn Na La!"
"Tây Giáo thắng rồi!"
"A di đà Phật!"
Trong Tây Giáo vang lên tiếng hò reo vui mừng.
Trong biển rộng, nửa người Đa Bảo chìm trong nước biển, sắc mặt hết sức khó coi, không ngờ mình lại thua tại sân nhà. Hắn quay đầu nhìn Khẩn Na La chỉ cách mình nửa bước.
Khẩn Na La chắp hai tay trước ngực, cất giọng vui vẻ nói: "Cảm ơn sư huynh đã nhường!"
"Thắng là thắng, thua là thua, sao lại nói ta nhường?" Đa Bảo dứt khoát lao thẳng ra khỏi mặt biển.
Khẩn Na La khẽ mỉm cười: "Sư huynh đừng giận, hữu nghị xếp thứ nhất, thi đấu xếp thứ hai."
"Ta không phục!" Ngao Quảng bay từ trong Đông Hải ra, cất tiếng gào to.
Minh Hà hỏi: "Ngươi không phục điểm nào?"
Ngao Quảng giận dữ nói: "Bọn hắn làm trái quy tắc, tấn công ta."
"Trong quy tắc không nói là không được công kích lẫn nhau."
Ngao Quảng sững sờ, không nói hả? Sao mình lại cảm thấy có nói nhỉ?
Thanh Phong cũng bay từ trong Đông Hải ra, tức giận hét to: "Đã nói là nhảy xa chỉ được nhảy một lần nhưng bọn hắn nhảy rất nhiều lần, như vậy là không công bằng đúng không?"
Ngao Quảng gật đầu lia lịa phụ họa: "Đúng thế, ta cũng có ý này, thật là không công bằng!"
Minh Hà giải thích: "Bọn hắn rơi xuống mặt biển một lần thì chỉ tính một lần thôi."
"Xú tiểu tử, ngươi mau cút về đây cho ta." Lão Long Vương bật dậy, tức giận hô.
Chương 271: Chuẩn Đề gặp Trường Nhĩ Định Quang Tiên
Một tràng cười to vọng ra từ khán đài, có lẽ sau cuộc thi này mọi người không nhớ quán quân nhưng chắc chắn sẽ nhớ vị Thái tử Long tộc của Đông Hải đã đưa ra kháng nghị này hai lần.
Ngao Quảng ngượng ngùng ngồi về chỗ của mình, còn luôn miệng lẩm bẩm: "Không công bằng! Ta phải tìm đại lão kháng nghị."
"Bây giờ tiếp tục tiến hành phần thi nhảy xa, tổ hai vào chỗ."
Cuộc thi tranh đấu quyết liệt diễn ra trong thời gian dài, cuối cùng người giành được vị trí quán quân cuộc thi nhảy xa là Khẩn Na La của Tây Giáo. Sau buổi lễ trao giải lấp lánh kim quang là thời gian nghỉ giải lao.
...
Vũ Dực Tiên dẫn Tử Dao đi tuần tra xung quanh, khoe khoang dáng vẻ oai phong của người chấp pháp là mình.
Trên người hắn mặc trường bào và áo choàng màu đen, tất cả các đệ tử Tiệt Giáo đi ngang qua đều cung kính chắp tay thi lễ, sau đó nhanh chóng tránh đường, thậm chí âm thanh nói chuyện cũng nhỏ lại.
Vũ Dực Tiên đắc ý nói: "Sao nào, biểu huynh có oai phong không?"
Tử Dao gật đầu, ngập ngừng giây lát mới lên tiếng: "Bình thường biểu huynh rất dữ phải không?"
"Không phải! Ta rất dịu dàng, sao ngươi lại hỏi vậy?"
"Hình như bọn hắn rất sợ ngươi thì phải?"
Vũ Dực Tiên lập tức đính chính lại: "Đó không phải sợ mà là tôn trọng, bọn hắn tôn trọng vi huynh."
"Nghe nói đại đội chấp pháp này do Đại sư huynh ngoại môn của Tiệt Giáo thành lập đúng không?"
Vũ Dực Tiên gật đầu: "Đúng thế!" Hắn đắc ý khoe: "Bạch Cẩm sư huynh liếc mắt một cái là nhắm ngay mấy ngươi chúng ta trong số hàng vạn đệ tử, đúng là mắt sáng như đuốc!"
Tử Dao tò mò hỏi: "Hắn là người như thế nào?"
Trong mắt Vũ Dực Tiên lộ rõ vẻ sùng bái: "Đại sư huynh của chúng ta ấy à, hắn là một thần tiên có trách nhiệm, có phẩm vị, có ánh mắt tinh tường, có trí tuệ, đối nhân xử thế ngay thẳng cẩn thận, trước giờ chưa từng thiên vị tình riêng.
Cho dù sư huynh sư tỷ nội môn đến nói giúp, Đại sư huynh vẫn cự tuyệt. Hắn lấp lánh ánh sáng cao quý, tuyệt đối là thánh hiền trong Cầm Tiên chúng ta."
Trong mắt Tử Dao thoáng lóe lên tia sáng, nàng thì thầm: "Có vẻ như Đại sư huynh ngoại môn của Tiệt Giáo rất cừ nhỉ!"
Vũ Dực Tiên ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Chả thế à, cũng nhờ có Bạch Cẩm sư huynh nên chúng ta mới có thể chấp pháp mà không cần kiêng nể bất kỳ điều gì. Hơn nữa sư phụ rất tin tưởng Bạch Cẩm sư huynh, người chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của đại đội chấp pháp."
Tử Dao hơi lo lắng: "Nhưng mà như vậy thì các ngươi đắc tội rất nhiều đồng môn đó! Hồng hoang quá nguy hiểm, nhỡ đâu ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo thất thế hoặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì các ngươi phải làm sao?"
Vũ Dực Tiên cười ha hả đáp: "Ngươi đang lo lắng cho Đại ca của ta chứ gì! Yên tâm đi, Đại sư huynh của chúng ta sẽ không sao đâu, cho dù hắn gặp chuyện thì ta sẽ lập tức đưa Đại ca về Chu Tước Giới để Đại ca và ngươi kết thành đạo lữ, sau đó sinh một ổ Khổng Tước con hoặc Chu Tước con, ta sẽ trông chúng giúp các ngươi."
Tử Dao đỏ mặt, giận dỗi mắng: "Ngươi lại nói hươu nói vượn rồi!"
Ô Vân Tiên cười hềnh hệch: "Đó là chuyện sớm muộn thôi. Chu Tước Thánh Tôn đích thân kết duyên, Đại ca có thể cãi lời chắc? Ta thấy hắn còn cười trộm ấy chứ!"
Tử Dao khẽ cười, do dự giây lát rồi hỏi: "Khổng Tuyên có gần gũi với nữ tu khác không? Ta biết đại đội chấp pháp các ngươi có một nữ tu sĩ rất lợi hại tên là Vân Tiêu."
Vũ Dực Tiên lắc đầu ngay: "Không hề, hiện giờ Đại ca của ta chỉ tập trung tinh thần vào Ngũ Sắc Thần Thông của hắn thôi. Vân Tiêu khá thân thiết với Bạch Cẩm sư huynh của chúng ta."
Tử Dao thở phào, mỉm cười nói: "Vậy thì tốt!"
...
Ở một nơi khác trên hải đảo, Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngồi uống rượu một mình trên bờ biển, trước mặt bày một đống lớn đồ ăn ngon.
Đột nhiên một bóng người xuất hiện bên cạnh hắn, cười nói: "Ngươi không ngại có thêm một người chứ?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngẩng đầu nhìn, tức thì vội vàng quỳ xuống, cung kính hô: "Bái kiến Chuẩn Đề Thánh Nhân."
Chuẩn Đề vươn tay nâng hắn dậy, mỉm cười lên tiếng: "Mau đứng lên, ở đây không có Chuẩn Đề Thánh Nhân gì cả, chỉ có tiểu tu sĩ Chuẩn Đề vô danh tiểu tốt thôi."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên đứng dậy, bồn chồn đứng đó, nhất thời hắn không rõ Chuẩn Đề Thánh Nhân muốn làm gì.
"Đùng!"
"Đùng!"
"Đùng!"
...
Từng đám ngũ sắc thần quang rực rỡ nổ tung trên bầu trời, nhuộm bầu trời đen ngòm thành ngũ quang thập sắc.
Khắp nơi trên hải vực thuộc Tây Giáo tràn ngập tiếng hò reo nói cười. Cho dù bình thường bọn hắn có thù hận gì, có nhân quả gì đi chăng nữa thì lúc này bọn hắn cũng buông bỏ hết, uống rượu liên hoan mới là chuyện chính. Không ít thần tiên vừa ngắm nhìn thần quang diễm hỏa trên bầu trời vừa nâng ly rượu.
Chuẩn Đề tự nhiên ngồi xuống, cầm chén trên bàn rồi rót cho mình một chén rượu. Hành động của hắn không hề khiến người ta cảm thấy đường đột mà trái lại còn làm tăng cảm giác thân thiết.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên cũng ngồi xuống phía đối diện. Thật ra trong lòng hắn cũng rất căng thẳng, đây là người cùng thế hệ với sư phụ mình đó!
Chuẩn Đề bưng chén rượu lên, mỉm cười cất lời: "Hình như ngươi có phần mê mang nhỉ? Có thể tâm sự với ta không?" Hắn tự uống rượu và nhâm nhi thức ăn một mình.
Chương 272: Hợp Hoan đạo
Trường Nhĩ Định Quang Tiên thoáng chần chừ, sau đó đặt câu hỏi: "Thánh Nhân, ngài nói xem đạo là gì?"
"Đạo à?" Chuẩn Đề nhìn Trường Nhĩ Định Quang Tiên bằng ánh mắt đong đầy kinh ngạc, tươi cười bảo: "Ngươi ngộ đạo rồi hả? Thật hâm mộ Thông Thiên sư huynh có nhiều đồ đệ ưu tú như vậy!"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên cuống quít nói: "Không phải ngộ đạo, chẳng qua là ta có một vài suy nghĩ riêng mà thôi."
Chuẩn Đề bật cười: "Thế cũng là hiếm có lắm rồi. Thật ra đạo không có gì phức tạp, nói một cách đơn giản thì đạo là tín niệm cá nhân. Ngươi có điểm nào chưa rõ ư? Ta có thể giải đáp giúp ngươi, coi như tạ lễ cho bữa cơm này của ngươi."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên vội vàng reo lên đầy vui mừng: "Tạ ơn Thánh Nhân!"
Chuẩn Đề gắp rau nếm thử một miếng, sau đó mỉm cười khen ngợi: "Quả thật hương vị khá ngon, ngươi nêu vấn đề đi!"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên mờ mịt cất lời: "Không giấu gì Thánh Nhân, lúc sư tôn giảng đạo cho chúng ta từng nói về việc ngộ đạo. Ba nghìn đại đạo không phân cao thấp, thủy hỏa tương khắc đều xem ở bản thân. Dù là Kiếm đạo hay Ngũ Hành đạo, điều quan trọng nhất là phải tìm được con đường phù hợp với mình."
Chuẩn Đề gật đầu, vừa cười vừa nói: "Sư huynh nói không sai, đúng là đạo lý này."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên do dự, hơi khó mở lời.
Chuẩn Đề nhìn hắn, nở nụ cười hòa nhã: "Nói đi! Ngươi đừng xem ta là Thánh Nhân, cũng đừng coi ta là trưởng bối mà hãy coi ta là bằng hữu của ngươi. Có chuyện gì thì ngươi cứ nói, biết đâu ta có thể giúp ngươi đôi chút. Ta sống lâu như vậy, vẫn có chút kiến thức đấy."
Trong lòng Trường Nhĩ Định Quang Tiên trào dâng một dòng nước ấm và sự cảm động vô hình. Hắn cắn răng nói: "Không giấu gì Thánh Nhân, trước đây ta cũng từng nghĩ mình phải đi theo đạo gì, cũng từng thử tu hành Kiếm đạo, Lực đạo, không gian, ngũ hành... Nhưng tất cả đều vô vọng, cực kỳ trở ngại. Sau này, càng ngày sư phụ càng thu nhận nhiều đệ tử, ta cũng gặp mấy vị sư muội tri kỷ, sau đó song tu. Theo số lần song tu ngày càng tăng ta mới dần hiểu ra bản thân muốn gì, đạo của ta nên là gì, thế nhưng trên đời này có loại đạo này sao? Sư phụ có thể dung thứ cho đồ đệ của người tu hành loại đạo này ư?"
Ánh mắt Trường Nhĩ Định Quang Tiên nhuốm vẻ mờ mịt.
"Ha ha!" Chuẩn Đề bật cười vài tiếng.
Gương mặt Trường Nhĩ Định Quang Tiên ửng đỏ, hắn nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, toàn thân lúng túng mất tự nhiên.
Sau khi cười xong, Chuẩn Đề lên tiếng: "Ta cứ tưởng ngươi bối rối chuyện gì, thì ra là chuyện cỏn con này."
Chuyện cỏn con? Trường Nhĩ Định Quang Tiên chấn động tinh thần, bỗng ngẩng phắt đầu nhìn Chuẩn Đề, đồng thời thốt lên: "Sư thúc, đây mà là chuyện cỏn con ư?" Trong mắt đong đầy mong chờ.
Chuẩn Đề vừa cười vừa nói: "Có phải ngươi cảm thấy đạo này là Ma đạo, Ngụy đạo, hành vi của đạo này bôi nhọ thân phận đệ tử của Thánh Nhân đúng không?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngượng ngùng gật đầu.
Chuẩn Đề kiên nhẫn giải thích: "Kiếm đạo hay là Ngũ Hành đạo gồm kim, mộc, thủy, hỏa, thổ mà ngươi nhắc đến đều là Thiên Địa đại đạo, huyền môn chính tông. Còn Hợp Hoan đạo mà ngươi theo đuổi kỳ thực là Tam Tình Lục Dục đạo của phương Tây chúng ta, tuy thuộc bàng đạo nhưng cũng là đại đạo chính tông."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngẩng đầu, giọng nói đong đầy ngạc nhiên lẫn vui mừng: "Thật sao?"
Chuẩn Đề mỉm cười nói: "Đương nhiên là thật, ngươi có biết Hoan Hỉ đạo bắt nguồn từ loại đạo nào lan truyền ra ngoài không?"
"Đệ tử không biết, mong sư thúc chỉ dạy."
Chuẩn Đề cười ha hả: "Là Âm Dương đại đạo. Thật ra Hoan Hỉ đạo là một nhánh của Âm Dương đại đạo, dù là Thái Thượng Thánh Nhân cũng không nói đại đạo này có gì không thỏa đáng."
Ánh mắt Trường Nhĩ Định Quang Tiên tràn đầy vui mừng. Âm Dương đại đạo, không ngờ mục tiêu ta hướng tới lại là Âm Dương đại đạo chứ không phải Ma đạo gì đó, trong lòng lập tức nhẹ nhõm hẳn ra.
Chuẩn Đề nhìn Trường Nhĩ Định Quang Tiên rồi đột nhiên cất lời: "Ngươi vẫn chưa nhập môn Hợp Hoan đạo, có muốn nghe ta giảng đạo một hồi không?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên lưỡng lự chốc lát, sau đó đứng dậy, trịnh trọng bái lễ: "Xin nhờ sư thúc chỉ dạy!"
"Ha ha, không cần phải vậy đâu. Ngươi đã gọi ta một tiếng 'sư thúc' thì tất nhiên chúng ta là người một nhà."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên nở nụ cười cảm kích, sư thúc phương Tây tốt thật đấy!
...
Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi là cuộc thi cử tạ do Trấn Nguyên Tử chủ trì. Đại Vu của Địa Phủ dùng thân thể gánh ba trăm thế giới bao la nên đoạt giải nhất. Còn Ngao Quảng và Thanh Phong thì suýt chút nữa bị một thế giới vô biên đè chết.
Tiếp đó là cuộc thi tốc độ do Côn Bằng Yêu Sư chủ trì. Vũ Dực Tiên và Lục Áp thi đấu, một người bay vút đi chín vạn dặm như gió lốc, một người thân hóa bạch hồng, cuối cùng cả hai đều giành giải nhất.
Từng phần thi diễn ra, từng quán quân xuất hiện đón nhận vinh dự, kim bài và cúp khiến mọi người hâm mộ không thôi.
Cuộc thi diễn ra liên tục, cuối cùng đi tới hồi kết.
Côn Bằng Yêu Sư đứng lơ lửng giữa không trung, ánh mắt như chim Ưng nhìn xuống mặt biển. Từng đạo thân ảnh vượt mọi chông gai trên mặt biển làm dấy lên sóng cả, đua nhau tiến về phía trước dọc theo đường bơi rộng rãi màu đen.
Chương 273: Cuộc thi bơi lội
Hạng mục cuối cùng của Hoang Vận Hội là cuộc thi bơi lội trên biển, người chủ trì là Côn Bằng của Bắc Hải.
"Grao!" Một con Thần Long dài nghìn mét lao từ trong biển ra mang theo một cột nước rồi lại ầm ầm chui vào biển khơi phía trước.
Sau đó hắn bơi một đoạn rồi lại lao ra ngoài, đâm sầm xuống mặt biển phía trước.
Tiếp nữa hắn lại lao ra lần thứ ba, từng cột nước bắn từ phía dưới ra các hướng khác nhau, liên tục đập 'bộp bộp bộp' lên người Ngao Quảng.
Grao... grao... Ngao Quảng kêu gào thảm thiết, thân hình mất kiểm soát mà lăn lộn giữa không trung.
Bịch! Một cột nước nện mạnh vào mặt Ngao Quảng, hắn lập tức bay ra ngoài vượt khỏi đường đua, trượt trên mặt biển làm bắn lên từng con sóng lớn, tuyên bố chấm dứt phần thi.
Ngao Quảng nằm trên mặt biển, cả thân rồng bất ổn, cõi lòng tràn ngập tuyệt vọng. Mình lại là người đầu tiên bị loại, tại sao tất cả đều nhằm vào ta?
Di Lặc thuộc Tây Giáo mỉm cười thu tay, ngươi không thấy các thí sinh dự thi khác cũng không dám nhảy ra khỏi mặt nước sao? Ngươi có bị ngu không hả?
Di Lặc nghiêng đầu nhìn Đa Bảo cách đó không xa, cùng lúc đó Đa Bảo cũng nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau, cả hai hăng hái bơi về phía trước.
Dòng nước ngầm hình thành từng đòn công kích trái phải, cả đường đua đầy rẫy những dòng nước kỳ lạ, hễ sơ sẩy một chút thì sẽ có thí sinh dự thi bị dòng nước ngầm đánh trúng rồi bắn ra khỏi đường đua.
Đến nửa quãng đường sau, số ít tuyển thủ còn trụ lại bắt đầu ra sức.
Trên người Quy Linh thánh mẫu chợt lóe sáng, hóa thành một con Bạch Ngọc Thần Quy, bốn vây chèo nước nhanh chóng đến gần Đa Bảo. Nàng hô: "Sư huynh, ta đến bảo vệ cho ngươi đi trước."
Đa Bảo liếc nhìn nàng chằm chằm, sau đó gật đầu đáp: "Được!"
Quy Linh thánh mẫu bơi lên trước Đa Bảo, bảo hộ cho hắn đi nhanh về phía trước, còn Đa Bảo thì ngăn cản dòng nước ngầm tập kích ở xung quanh.
Các chủng tộc cường đại khác đều nhao nhao biến thành nguyên hình, nhất thời dị thú chạy quanh.
Hai đại hán ở phía sau nhìn nhau, có thể bắt đầu phô bày thực lực được rồi. Nếu bày ra thực lực quá sớm thì sẽ bị kẻ khác nhắm vào, nếu thể hiện thực lực quá muộn thì không thể giành được quán quân, bây giờ là vừa vặn.
Trên người hai bọn hắn chợt lóe sáng, thân ảnh nhanh chóng phồng to, cuối cùng biến thành cự thú to chừng vạn mét, rất nhiều tuyển thủ dự thi bị thân hình căng phồng của cự thú hất bay.
Vô số người trên khán đài hét lên đầy kinh ngạc.
"Là Bắc Hải cự thú!"
"Là Hải Vương thú!"
"Hải Vương thú ở Bắc Hải kìa!"
...
Ầm ầm! Biển khơi cuộn trào, hai hải thú khổng lồ lao vào nhau cuốn lên dòng xoáy ngầm khổng lồ. Một số tuyển thủ dự thi có thực lực yếu bị dòng xoáy quấy nhiễu, lập tức rơi vào trong xoáy nước, đầu óc choáng váng.
Minh Nguyệt ở đằng trước gắng sức bơi về phía trước. Nàng nghe thấy tiếng nước ào ào đằng sau bèn quay đầu nhìn, tức thì trông thấy hai đầu hung thú đáng sợ đang hung hăng xông tới, miệng như cái động đen ngòm, răng như đao kích.
"Á!" Minh Nguyệt kinh hoảng thét to một tiếng rồi dốc sức bơi về phía trước, đồng thời hét ầm lên: "Thanh Phong, mau cứu ta!"
"Đừng sợ, ta tới đây!"
Thanh Phong tiểu đạo đồng nhảy ra khỏi mặt nước rồi lại ngụp vào trong nước trông rất ngầu. Hắn rơi 'bộp' xuống phía trước Minh Nguyệt, tiếp đó quay đầu lại vẫy một phát cực ngầu, bá đạo chìa tay cứu viện.
Minh Nguyệt bắt lấy tay Thanh Phong như túm được cọng rơm cứu mạng. Sau đó nàng đột nhiên dùng sức, Minh Nguyệt lập tức phóng ra ngoài nhưng Thanh Phong lại bắn ra đằng sau, nhất thời hắn ngây ngẩn cả người. Minh Nguyệt, ngươi hại ta!
Trên đỉnh đầu chợt tối om, ầm... một dòng nước ập tới, Thanh Phong lập tức hôn mê bất tỉnh.
Chỉ chốc lát sau Minh Nguyệt cũng không tránh khỏi số phận bị va đập, thét lên một tiếng thảm thiết rồi bay lên trời theo hình xoắn ốc.
Trên khán đài, khóe miệng Bạch Cẩm co giật liên hồi, không hiểu sao tư thế này hơi quen quen!
"Á!" Khi lên đến độ cao nhất định, Minh Nguyệt rơi xuống như vẫn thạch rồi ‘ầm ầm’ ngã vào trong biển khơi. Ngay sau đó, một con bạch quy lao ra đâm sầm vào người nàng. Minh Nguyệt lại gào lên thảm thiết rồi bay về phía trước.
Khi nàng sắp rơi xuống, Di Lặc lại vung một tay lên, tức thì một cột nước khổng lồ phóng ra, ‘ầm ầm’ đánh bay Minh Nguyệt.
Tiếng hét thảm thiết của Minh Nguyệt vang vọng trên mặt biển mãi không dứt tạo thành một chuỗi âm thanh, cuối cùng nàng rơi vào trong biển biến mất không còn tăm hơi.
Quy Linh thánh mẫu truyền âm nói: "Sư huynh, sắp đến điểm cuối rồi, ta đưa ngươi đến đó."
"Được!" Đa Bảo nghiêm túc đáp lời, bất chợt lao từ bên dưới ra. Quy Linh thánh mẫu vỗ một phát, Đa Bảo mượn lực đạo mạnh mẽ phóng ra ngoài với tốc độ cực nhanh, hình thành một thông đạo xoay tròn.
Bên kia, mấy người trong Tây Giáo cùng đánh một chưởng vào lòng bàn chân Di Lặc, Di Lặc cũng đột ngột bay ra ngoài.
Dòng nước sau lưng Huyền Đô xoay tròn tạo thành một dòng xoáy đẩy hắn tiến nhanh về phía trước.
Ở một hướng khác, Kim Quang Tiên ngoái đầu nhìn Trường Nhĩ Định Quang Tiên đằng sau, ánh mắt lấp lóe. Hắn truyền âm nói: "Vì vinh dự của Tiệt Giáo, bây giờ ta sẽ đưa ngươi xông pha về đích."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên gật đầu: "Được!" Đột nhiên hắn nhảy ra rồi đáp lên vai Kim Quang Tiên, gập hai chân lại, sau đó một con thỏ duỗi chân phóng vút ra ngoài.
Chương 274: Tình thế đảo ngược
Tất cả cường giả của các chủng tộc khác cũng bắt đầu chạy nước rút về đích.
Lúc này Bắc Hải cự thú đang xông lên dẫn đầu, tất cả những người dự thi cản đường đều bị đánh bay một cách vô tình. Trong khi đó, Minh Nguyệt tiểu đạo cô không ngừng bay lượn giờ đã hoàn toàn mất tăm mất tích, không biết có phải nàng đã bị lấn át hay không.
Bắc Hải cự thú cảm nhận được đủ loại khí tức phía sau càng lúc càng gần.
Một con Bắc Hải cự thú truyền âm nói: "Bây giờ ta sẽ chặn đường cho ngươi theo lời dặn của Yêu Sư, ngươi nhất định phải xông tới, tuyệt đối không được để bọn hắn cướp mất danh hiệu đệ nhất bơi lội, nếu không Bắc Hải ta sẽ mất hết thể diện."
Đầu Bắc Hải cự thú kia gật đầu ‘ầm ầm’.
Bỗng nhiên hắn nhảy ra khỏi mặt biển, bay cao trăm trượng, sau đó ‘rầm rầm’ nện xuống như một ngọn núi lớn làm dậy sóng cuồn cuộn, hình thành bức tường nước khổng lồ chặn ngang đường đua.
Lực va đập mạnh khiến dòng nước ngầm dưới đường đua cuộn trào tạo thành vách tường nước, không thể tùy tiện tới gần.
Những người dự thi khác đâm sầm vào dòng nước ngầm như bức tường nướckia thì tốc độ lập tức giảm mạnh, đa số đều bị dòng nước ngầm mạnh mẽ cuốn đi, không thể kiểm soát phương hướng, bị dòng nước ngầm kéo đi trong tiếng hét kinh hoảng.
Chỉ có ít ỏi cường giả vượt qua dòng nước ngầm, không ngừng xô lên người Bắc Hải cự thú khiến cơ thể hắn liên tục lùi về sau, thế nhưng hắn vẫn vững vàng ngăn cản toàn bộ người dự thi.
Sắc mặt nhóm người dự thi tối sầm, lửa giận bùng lên trong lòng. Bắc Hải cự thú đáng ghét, các ngươi không tuân theo quy tắc nhưng không còn kịp rồi.
Một con Bắc Hải cự thú khác một mình dẫn dầu vượt qua đường đua màu đen, tiến vào hải vực xanh. Giữa không trung, Côn Bằng Yêu Sư nở nụ cười.
"Hú!" Bắc Hải cự thú ló đầu lên mặt biển, ngửa mặt lên trời hò reo đầy kích động, âm thanh hắn phát ra khiến không khí chấn động.
Nụ cười của Côn Bằng lơ lửng trên bầu trời bỗng cứng đờ, hắn nhìn chằm chằm vào Bắc Hải thú đang kích động phía dưới.
Những khán giả khác cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, thì thầm bàn tán.
Ở dưới miệng của Bắc Hải cự thú, Minh Nguyệt tiểu đạo cô ôm chòm râu cự thú, cặp mắt mơ màng, vẻ mặt hoảng sợ. Đáng sợ! Thật đáng sợ! Suýt nữa thì hắn ăn ta rồi!
Côn Bằng Yêu Sư trầm ngâm chốc lát rồi chậm rãi cất lời: "Người đầu tiên vượt qua đường đua là Minh Nguyệt của Ngũ Trang Quan."
"Bốp bốp bốp!" Tiếng vỗ tay vang lên.
Bắc Hải cự thú đang kích động trong biển bỗng ngẩn ngơ. Gì cơ? Minh Nguyệt của Ngũ Trang Quan? Nàng là ai? Chỉ là một kẻ tép riu vô danh tiểu tốt mà cũng có thể vượt trước ta?
Bắc Hải cự thú ngẩng đầu, sốt sắng nói: "Yêu sư, là ta chứ! Người đầu tiên vượt qua đường đua là ta!"
Côn Bằng Yêu Sư răn dạy: "Ngươi tiến về Tiên Thiên đạo thể đi!"
Trên người Bắc Hải cự thú lóe sáng, biến về Tiên Thiên đạo thể.
Ngay sau đó Minh Nguyệt rơi từ trên người Bắc Hải cự thú xuống mặt biển, lúc này nàng mới tỉnh táo lại, vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên lẫn vui mừng. Nàng trở thành quán quân rồi hả? Nàng lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, ngạo nghễ nhìn xung quanh. Có vẻ như trở thành quán quân cũng chẳng có gì khó!
Bắc Hải cự thú chầm chậm cúi đầu, trợn to mắt nhìn Minh Nguyệt trước mặt với ánh mắt tràn đầy phẫn nộ. Hắn siết chặt nắm đấm phát ra tiếng vang răng rắc.
Ầm! Một đám tường vân ngưng tụ thành bục quán quân rơi xuống.
Côn Bằng Yêu Sư lên tiếng: "Mời quán quân lên bục!"
Minh Nguyệt lập tức bay tới bục quán quân rồi đứng lên đó, một cột sáng rọi xuống bao phủ lấy nàng.
Côn Bằng bay đến trước bục trao giải, hai nhân viên công tác của Tiệt Giáo bay tới bưng theo hai cái khay dâng cúp và huy chương lên.
Côn Bằng nhìn huy chương vàng óng ánh mà chợt cảm thấy rất khó chịu. Lẽ ra những thứ này vốn thuộc về Bắc Hải ta, tất cả đều là công đức đó!
Minh Nguyệt nhắc nhở: "Yêu Sư, nên trao giải rồi."
Côn Bằng Yêu Sư cầm huy chương đeo lên cổ Minh Nguyệt, vừa cười vừa nói: "Đây là vinh dự mà ngươi nên nhận được, ngươi đã cho chúng ta thấy tinh thần ngoan cường phấn đấu, không bao giờ từ bỏ."
Minh Nguyệt cười khúc khích: "Tạ ơn Côn Bằng Yêu Sư đã khích lệ, ta sẽ tiếp tục cố gắng. Còn cúp nữa kìa!"
"Ha ha, không để ngươi thiếu đâu." Côn Bằng Yêu Sư trao cúp cho nàng.
Minh Nguyệt một tay cầm huy chương, một tay cầm cúp, vừa khom người hành lễ với bốn phương vừa vui vẻ nói: "Cảm ơn! Cảm ơn sư phụ đã dạy dỗ, cảm ơn Tiệt Giáo cho ta cơ hội này. Mặc dù ta nhận được phần thưởng này là danh xứng với thực nhưng ta sẽ không kiêu ngạo mà sẽ tiếp tục cố gắng."
Bắc Hải cự thú bên dưới siết chặt nắm đấm, nghiến răng ken két, hai mắt đỏ ngầu. Của ta, vốn dĩ phải là của ta! Lại còn danh xứng với thực, ngươi đúng là mặt dày!
Từng tuyển thủ dự thi bay lên nhìn Minh Nguyệt tiểu đạo cô trên bục lĩnh thưởng, trong lòng trào dâng cảm giác hoang đường. Bọn hắn tranh đấu trong thời gian dài như vậy mà lại bị một tiểu đạo cô giành được quán quân, chuyện này đồn ra ngoài thì quả là mất mặt!
Quy Linh thánh mẫu tức tối: "Tất cả chúng ta đều thua tiểu cô nương này ư?"
Đa Bảo bên cạnh bình thản đáp: "Có đôi khi vận khí cũng là một loại thực lực, vận khí của nàng rất tốt."
Côn Bằng Yêu Sư hô to: "Bây giờ ta tuyên bố cuộc thi bơi lội kết thúc, các vận động viên dự thi có thể về chỗ."
Các vận động viên dự thi bay đến khán đài.
Minh Nguyệt một tay cầm kim bài, một tay cầm huy chương kích động chạy về phía Trấn Nguyên Tử.
Côn Bằng cũng lẳng lặng biến mất rồi ngồi vào chỗ dành cho đại lão ở bên trên.


