Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 78

  Vô Đương thánh mẫu bay ra, tươi cười lên tiếng: "Hoang Vận Hội lần thứ nhất diễn ra trong ba mươi ba năm đã kết thúc viên mãn, bây giờ xin mời tất cả các quán quân lên sân khấu."

  Minh Nguyệt đang khoe khoang với Trấn Nguyên Tử bỗng sửng sốt, nghiêng đầu nhìn về phía trung tâm. Sao còn phải lên sân khấu nữa?

  Ầm! Mấy bục quán quân từ trên trời rơi xuống, tường vân lượn lờ.

  Trấn Nguyên Tử vuốt râu, cười sang sảng nói: "Ngươi đi đi!"

  "Vâng, lão gia!" Minh Nguyệt đáp lời, sau đó cầm cúp bay đi.

  Thanh Phong bên cạnh hâm mộ đỏ mắt, ta báo danh tham gia nhiều phần thi như vậy mà không được giải quán quân nào, ngươi chỉ báo danh một hạng mục thôi, sao có thể đoạt được quán quân? Lão thiên thật bất công!

  Quán quân nhảy cầu Ô Vân Tiên, quán quân nhảy xa Khẩn Na La, quán quân cử tạ Đại Vu Hâm Nguyên, quán quân tốc độ Kim Sí Đại Bằng Điểu Vũ Dực Tiên và Tam Túc Kim Ô Lục Áp, quán quân nhảy cao Thạch Tảo, quán quân bơi lội Minh Nguyệt tiểu đạo cô.

  Tất cả quán quân vào chỗ, trên đại dương phía dưới lập tức mọc lên từng đóa kim liên, hoa vàng bay lả tả khắp trời, hàng nghìn hàng vạn tia thụy khí lan tỏa. Thân ảnh Thánh Nhân xuất hiện trên bầu trời, mọi người lập tức đứng dậy khom người hành lễ.

  Thông Thiên mỉm cười nói: "Tất cả ngồi xuống đi!"

  "Tạ ơn Thánh Nhân." Mọi người lập tức ngồi xuống.

  Thông Thiên cất lời: "Hoang Vận Hội lần thứ nhất đã kết thúc một cách suôn sẻ. Trong ba mươi ba năm qua, cường giả đến từ các nơi trên hồng hoang đã ngoan cường phấn đấu trong môi trường cạnh tranh công bằng, lập nên kỳ tích kinh người. Trong quá trình đó có tranh đấu, cũng có hợp tác, đã cho chúng ta thấy một cuộc thi hoàn toàn mới mẻ với bảy quán quân chốn hồng hoang. Bọn hắn xứng đáng được tất cả chúng ta kính trọng."

  Bạch Cẩm lập tức vỗ tay đầu tiên. Tiếng vỗ tay 'bốp bốp bốp' vang lên ngày càng nhiều, chấn động trời mây.

  Tất cả quán quân trên sân khấu vội vàng cúi người hành lễ, tỏ lòng cảm tạ Thông Thiên giáo chủ. Bọn hắn hết sức kích động, Thánh Nhân nói chúng ta xứng đáng được tôn trọng đó!

  Thông Thiên giáo chủ tiếp tục nói: "'Cùng một hồng hoang, cùng một ước mơ, cao hơn nhanh hơn mạnh hơn là điều tất cả chúng ta khao khát nhất. Chắc hẳn mọi thế lực và chủng tộc trên khắp hồng hoang chúng ta đều biết bao dung lẫn nhau, hợp tác với nhau cùng phát triển hài hòa, đưa hồng hoang đến phồng vinh sẽ giúp hồng hoang trở nên mạnh hơn."

  Sau khi nói xong, Thông Thiên thầm cảm thấy cạn lời vì bản thảo mà Bạch Cẩm viết thật kỳ cục. Giọng nói lớn vang vọng trên bầu trời Đông Hải: "Bây giờ ta tuyên bố Đại hội thể thao hồng hoang lần thứ nhất chính thức kết thúc."

  Xẹt xẹt xẹt! Từng đạo kim quang phóng thẳng lên trời rồi nổ "đùng đùng đùng" trên bầu trời tạo thành một khoảng thần quang rực rỡ.

  Toàn thể mọi người cùng đứng dậy khom lưng thi lễ, đồng thời hô to: "Ngợi ca chư thiên Thánh Nhân!"

  Trên vân sàng, Chuẩn Đề bật cười ha hả: "Cảm ơn Thông Thiên sư huynh ra tay hào phóng, Tây Giáo ta xin nhận phần công đức này."

  Thông Thiên không để ý chút nào: "Tí tẹo công đức mà thôi, ta không để bụng đâu."

  Tiếp Dẫn vừa cười sang sảng vừa hỏi: "Không biết khi nào thì sư huynh tổ chức Hoang Vận Hoioj lần sau, ta nhất định sẽ cho tất cả đệ tử tới tham dự."

  Nữ Oa cũng cười khẽ: "Nếu biết trước thì ta cũng dẫn Linh Châu Tử đến cho hắn kiếm một phần công đức, lần sau sư huynh có thể thêm mấy hạng mục thi đấu."

  Nguyên Thủy nhíu mày nói ngay: "Không có lần sau đâu."

  Thông Thiên nhìn Nguyên Thủy, ngươi lại quyết định thay ta. Nguyên Thủy lập tức trừng lại, lãng phí nhiều công đức như vậy chỉ để giỡn chơi với ngươi hả? Tiệt Giáo của ngươi có mỏ công đức chắc? Ngươi không biết công đức trân quý nhường nào sao?

  Thông Thiên thong thả quay đầu đi, thật ra hắn vẫn hơi thiếu tự tin khi đối mặt với vị Nhị ca nghiêm túc này.

  Rào!

  Đột nhiên trên bầu trời xuất hiện một rặng Công Đức Vân khổng lồ. Mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn, thầm hỏi công đức từ đâu tới?

  Công Đức Vân hạ xuống, phân tách giữa không trung. Trong đó năm phần rơi xuống Thông Thiên, hàng nghìn hàng vạn phần còn lại rơi xuống như Công Đức Vũ. Hễ là đệ tử Tiệt Giáo đóng góp cho Hoang Vận Hội đều là mục tiêu của Công Đức Vũ, các tu sĩ tham gia thi đấu cũng nhận được ít nhiều công đức, bảy vị quán quân nhận được nhiều công đức hơn. Nhất thời âm thanh vui mừng vang lên từng đợt trên khán đài.

  Ngao Quảng đứng lên ghế cười ha ha. Hắn nghiêng đầu nhìn lão lão Long, đắc ý nói: "Người còn không cho ta báo danh dự thi, giờ người nhìn đi! Có công đức nè, người có ghen tỵ không?"

  Lão Long Vương lập tức hậm hực, sao lại có công đức?

  Hắn nhìn Ngao Quảng đang dương dương đắc ý, trong lòng thầm quyết định lúc về sẽ cho đối phương biết sự hiểm ác của hồng hoang, tuyệt đối không thể để hắn vểnh đuôi rồng.

  Sau khi Công Đức Vân xuất hiện, sắc mặt các tu sĩ cường đại trên cấp Chuẩn Thánh thoáng thay đổi. Bọn hắn lập tức chăm chú nhìn mấy quán quân trên bục lĩnh thưởng trong tầm mắt bọn hắn.

  Trên đỉnh đầu Ô Vân Tiên có một con cá lớn trắng toát bay ra, há miệng nuốt chửng. Khí vận trong thiên địa như dòng nước bị bạch ngư cắn nuốt. Cá lớn mang khí vận của Ô Vân Tiên biến to một cách nhanh chóng, trên người hắn tỏa ra từng tia đạo vận hệ thủy.

  Chương 276: Các Thánh Nhân thay nhau muốn tổ chức Hoang Vận Hội

  Trên đỉnh đầu Khẩn Na La mọc một đóa bạch liên. Bạch liên nở rộ, từng sợi khí vận từ thiên địa hội tụ vào bạch liên, trên người nàng tỏa ra đạo vận hệ bay nhảy.

  Trên đỉnh đầu Đại Vu Hâm Nguyên xuất hiện một cái đỉnh lớn, khí vận trong thiên địa hội tụ vào chiếc đỉnh này, trên người hắn tỏa ra đạo vận hệ lực.

  Trên đỉnh đầu Vũ Dực Tiên xuất hiện một con Kim Sí Đại Bằng Điểu, trên người hắn tỏa ra đạo vận hệ tốc độ.

  Trên đỉnh đầu Lục Áp xuất hiện một con xuất hiện một con Tam Túc Kim Ô, trên người hắn tỏa ra đạo vận hệ tốc độ.

  Trên đỉnh đầu Thạch Tảo xuất hiện một con bọ chét, trên người hắn cũng tỏa ra đạo vận hệ bay nhảy.

  Trên đỉnh đầu Minh Nguyệt tiểu đạo xuất hiện một vầng trăng khuyết, trên trăng khuyết có vô số gợn sóng lăn tăn như trăng trong nước, đạo vận hệ thủy hiện ra trên người nàng.

  Khí vận của mấy vị quán quân này nhanh chóng tăng cao, đạo ý tương ứng gia thân.

  Chuẩn Đề lẩm bẩm: "Không ngờ danh hiệu đệ nhất tam giới lại được Thiên Đạo tán thành, đây là đang củng cố Thiên Địa đại đạo đây mà!"

  Thái Thượng tiếp lời: "Hoang Vận Hội do Tiệt Giáo tổ chức, tất cả các thế lực cường đại của hồng hoang đều tham dự, tất cả Thánh Nhân đều chứng kiến. Với điều kiện như vậy, bọn hắn có nhận được sự tán thành của Thiên Đạo cũng chẳng có gì kỳ lạ, từ nay về sau việc tu luyện của bọn hắn sẽ thuận buồm xuôi gió."

  Một số đại tộc ở hồng hoang thấy khí vận của quán quân tăng vọt, đại đạo được củng cố, tức thì ai nấy đều trợn tròn mắt. Bọn hắn đến đây vì nể mặt Thánh Nhân, tùy tiện phái mấy đệ tử cho có lệ mà thôi. Lúc thấy phần thưởng là công đức bọn hắn đã sốc nặng song vẫn có thể tiếp nhận nhưng bây giờ là khí vận tăng vọt, củng cố Thiên Địa đại đạo đó!

  Giờ đây nguyên thần của bọn hắn đã hối hận xanh ruột, nếu biết trước sẽ thế này thì bọn hắn nhất định sẽ cử đệ tử xuất sắc nhất xuất chiến, dù đánh nhau vỡ đầu cũng phải tranh đoạt bảo tọa đệ nhất tam giới!

  Trên không trung là biển mây cuồn cuộn có màu trắng tinh, các thần tiên bình thường không thể phát hiện ra nhưng mấy vị Thánh Nhân lại cùng ngẩng đầu lên, Chuẩn Đề thốt lên đầy kinh ngạc: "Khí Vận Hải!"

  Mọi người nhìn theo tầm mắt của mấy vị Thánh Nhân thì thấy Khí Vận Hải dung nhập vào khí vận của Tiệt Giáo, đột nhiên khí vận của Tiệt Giáo tăng vùn vụt.

  Thông Thiên thoáng sững sờ, lòng vui mừng khôn xiết. Hắn bật cười ‘ha ha’, tiếng cười chấn động thiên địa.

  Đông đảo thần tiên phía dưới đều ngẩng đầu nhìn Thông Thiên, Thánh Nhân đang cười gì thế? Lẽ nào hắn vui vẻ vì công đức vừa nãy?

  Các Thánh Nhân còn lại lập tức để tâm thần giao cảm với thiên địa, gấp gáp muốn biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại có Khí Vận Hải rơi xuống.

  Chỉ trong chớp mắt các Thánh Nhân đã biết nguyên nhân. Hoang Vận Hội là cuộc thi đấu thể thao hòa bình đầu tiên, Tiệt Giáo tổ chức đại hội nên rất nhiều thế lực cường đại tập trung tới Tiệt Giáo, vạn tộc tán thành.

  Hơn nữa lý tưởng 'cùng một thế giới, cùng một ước mơ, giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ' của Hoang Vận Hội khiến Thiên Địa cảm động nên mới giáng công đức, nâng cao khí vận.

  Nếu sau này bọn hắn tiếp tục tổ chức Hoang Vận Hội và đạt tới cấp độ được Thiên Đạo tán thành thì thế lực tổ chức Hoang Vận Hội cũng được nâng cao khí vận.

  Thông Thiên cười đắc ý: "Chỉ bỏ ra một ít công đức làm phần thưởng để đổi lấy Công Đức Vân và khí vận tăng cao, các ngươi nói xem có đáng giá không?"

  Chuẩn Đề nhìn Thông Thiên, hỏi với vẻ kinh ngạc: "Lẽ nào tất cả chuyện này là kế hoạch của ngươi? Trước khi tổ chức Hoang Vận Hội ngươi đã nghĩ tới kết quả này?"

  Thông Thiên gật đầu, đắc ý ra mặt: "Tất nhiên! Thật ra tất cả đều là kế hoạch của ta, bây giờ các ngươi đã biết sự lợi hại của ta chưa?"

  Bỗng nhiên Nguyên Thủy lên tiếng: "Ta dự định tổ chức một Côn Luân Hoang Vận Hội ở Côn Luân Sơn, mời các vị đạo hữu tới tham dự."

  Chuẩn Đề vội vàng cất lời: "Ta dự định tổ chức một Tịnh Thổ Hoang Vận Hội ở phương Tây, mời các vị đạo hữu tới tham dự."

  Thái Thượng cười sang sảng: "Thật ra ta cũng muốn tổ chức một Thủ Dương Sơn Hoang Vận Hội, mời các vị đạo hữu tới tham dự."

  Bầu không khí bỗng trở nên trì trệ.

  Tiếp Dẫn chắp hai tay trước ngực và nói: "Thế này nhé, chúng ta hãy thay phiên nhau tổ chức Hoang Vận Hội, một giáo tổ chức, các đại giáo còn lại phải ủng hộ hết mình, như vậy thì các phe chúng ta đều có lợi."

  Thái Thượng gật đầu tán thành: "Được! Lấy vạn năm làm kỳ hạn, mỗi vạn năm tổ chức một lần, lần tiếp theo đến lượt Thủ Dương Sơn của ta."

  Tiếp Dẫn trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng: "Được!"

  Thông Thiên không vui: "Ơ này, các ngươi vẫn chưa hỏi ý kiến của ta mà? Ta mới là người khởi xướng Hoang Vận Hội."

  Mấy vị Thánh Nhân đều quay sang nhìn hắn.

  Thái Thượng ôn tồn nói: "Thông Thiên, ngươi có ý kiến à?"

  "Nếu Đại huynh nói thì ta không có ý kiến."

  “Ha ha!” Mấy vị Thánh Nhân cùng cười to, sau khi cười xong trong lòng mới trào dâng cảm xúc hâm mộ. Có lẽ Tiệt Giáo tổ chức Hoang Vận Hội lần đầu tiên nhận được nhiều lợi ích nhất, cho dù sau này thế lực nào tổ chức Hoang Vận Hội tốt hơn thì cũng không nhận được nhiều lợi ích bằng Tiệt Giáo.

  Chương 277: Hoang Vận Hội kết thúc

  Sau khi Thông Thiên giáo chủ tuyên bố Hoang Vận Hội kết thúc, vân ý trên bầu trời biến mất, tu sĩ thuộc các thế lực tốp năm tốp ba tản đi, tươi cười bàn tán sôi nổi.

  Sáng sớm hôm sau, các thế lực lần lượt rời đi trong sự tiễn biệt vui vẻ của Tiệt Giáo. Có người vẫn còn hối hận, có người vui mừng, cũng có người tìm Tiệt Giáo để hỏi thăm tình hình Hoang Vận Hội lần sau nhưng có hỏi gì thì đệ tử Tiệt Giáo cũng bảo không biết, mà trên thực tế bọn hắn cũng không biết thật.

  Chúng đệ tử đệ tử Tiệt Giáo xếp thành hai hàng trên mặt biển tiễn chân mọi người, Bạch Cẩm dìu Nữ Oa nương nương bước lên loan giá.

  Nữ Oa nương nương cúi đầu nhìn hắn và nói: "Trên người ngươi có khí tức của Vu tộc, trong khoảng thời gian này ngươi tiếp xúc với Vu tộc không ít nhỉ!"

  Trước ánh mắt của Nữ Oa nương nương, hiếm khi Bạch Cẩm cảm thấy chột dạ như thể bị bắt gian. Phì phì! Hắn lập tức vứt ý nghĩ hoang đường này ra khỏi đầu, vội vàng giải thích: "Nương nương, đó là do ta đi tìm Vu tộc ở Địa Phủ trao đổi một vài vấn đề liên quan đến hòa bình giữa Vu tộc và Địa Phủ. Người cũng biết là ta đang có chức vụ ở Địa Phủ mà."

  "Địa Phủ là Địa Phủ, Bình Tâm là Bình Tâm, sau này ngươi ít qua lại với nàng thôi, sao ta lại hại ngươi cơ chứ!"

  "Vâng! Tạ ơn nương nương yêu mến, đệ tử cảm động vô cùng." Bạch Cẩm tỏ lòng cảm kích.

  Nữ Oa nương nương gật đầu hài lòng, sau đó bước lên loan giá. Thanh Loan và Thải Phượng kéo loan giá, hót một tiếng rồi đi về phía thiên ngoại.

  "Bạch Cẩm!" Một giọng nói vang lên, Bình Tâm nương nương dẫn theo Hình Thiên, Phong Bá, Vũ Sư và một số tộc nhân Vu tộc bước ra trong không khí vui vẻ tiễn biệt của Tiệt Giáo.

  Bạch Cẩm vội vàng xoay người, mặt mày tươi cười chạy về phía sau. Hắn đi tới trước mặt Bình Tâm nương nương rồi chắp tay thi lễ: "Nương nương, người phải đi rồi ạ? Sao người không ở lại thêm vài ngày để đệ tử dẫn người đi ngắm phong cảnh Đông Hải cho thỏa thích."

  Bình Tâm mỉm cười bảo: "Không cần." Sau đó nàng hỏi: "Vừa nãy Nữ Oa và ngươi nói gì thế?"

  "Nữ Oa nương nương dặn dò đệ tử là chuyện của Địa Phủ liên quan tới bản nguyên của tam giới, bảo đệ tử phải hết sức lưu ý."

  "Chắc chắn không phải nàng nói như vậy, ngươi không chịu nói thì thôi!

  Nhưng ngươi phải nhớ rằng không cần phải quan tâm tới tất cả những gì nàng nói, không nên quá thân thiết với nàng, làm vậy chẳng có ích lợi gì với ngươi cả, ta sẽ không hại ngươi."

  "Vâng! Tạ ơn nương nương yêu thương, đệ tử cảm động vô cùng." Bạch Cẩm cung kính đáp lời.

  Bình Tâm gật đầu hài lòng. Một thông đạo đen ngòm dẫn tới Minh Giới xuất hiện, Bình Tâm và các cường giả của Vu tộc đi vào trong thông đạo, sau đó thông đạo khép lại rồi biến mất tăm.

  Bạch Cẩm đứng thẳng người, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng xong, hắn lại tự do rồi, hai vị nương nương không dễ hầu hạ chút nào!

  Tuy Hoang Vận Hội đã kết thúc nhưng bầu không khí hân hoan náo nhiệt trong Tiệt Giáo vẫn chưa tiêu tan, quan hệ giữa các sư huynh đệ được cải thiện rất nhiều, nửa năm sau bầu không khí này mới dần giảm bớt.

  Trong khoảng thời gian này không có đệ tử nào gây chuyện, đại đội chấp pháp cũng trở nên nhàn rỗi.

  Vào lúc rảnh rỗi, Bạch Cẩm bay tới trước Chấp Pháp Thần Điện rồi đi vào trong định thị sát công việc, thể hiện quyền uy của bản thân.

  Hắn vừa bước chân vào cửa đã trông thấy hai chiếc cúp lấp lánh kim quang, trước cúp là Vũ Dực Tiên tinh thần sáng láng và Kim Cô Tiên đang kể chuyện mình tranh đấu trong cuộc thi tốc độ của tam giới.

  "... Không phải ta nói ngoa đâu! Cuối cùng nếu Tây Giáo không giúp Lục Áp thì quán quân không đến lượt hắn mà chỉ thuộc về một mình ta."

  "Sư huynh, hình như ta không thấy người của Tây Giáo ra tay."

  "Thế thì ngươi không biết rồi! Không phải là chỉ có thể giở trò trong trận đấu đâu. Trong lúc ta đang bay, đột nhiên trên khán đài có một tên đệ tử Tây Giáo nhe răng há miệng với ta dọa ta đến độ pháp lực trì trệ, tốc độ cũng chậm lại, đúng lúc này Lục Áp vượt qua ta. Sau đó ta không từ bỏ, không nhụt chí, vẫn gắng sức chạy về phía trước. Tại thời khắc mấu chốt sau cùng, Lục Áp vẫn bị ta đuổi kịp. Nếu cho ta thêm quãng đường một nghìn dặm thì Lục Áp sẽ bị ta vượt mặt, thật đáng tiếc!"

  Kim Cô Tiên kính phục: "Sư huynh giỏi quá!"

  Vũ Dực Tiên cười ha hả: "Thường thôi, thường thôi!"

  Cộp cộp cộp! Một bóng người đi từ bên ngoài vào.

  Vũ Dực Tiên và Kim Cô Tiên lập tức đứng dậy, đồng thanh hô: "Sư huynh!"

  Bạch Cẩm mỉm cười: "Tất cả ngồi xuống đi, ta đang buồn chán nên đi dạo thôi."

  Vũ Dực Tiên và Kim Cô Tiên ngồi về chỗ cũ.

  Bạch Cẩm cũng tìm một chỗ rồi ngồi xuống, tò mò hỏi: "Khổng Tuyên đang cầm một cọng lông vũ ở bên ngoài làm gì thế?"

  Vũ Dực Tiên cười khanh khách: "Hắn nhớ tiểu tẩu tử ấy mà!"

  Bạch Cẩm ngạc nhiên hỏi: "Khổng Tuyên có đạo lữ từ bao giờ thế? Là sư muội đồng môn của chúng ta à?"

  "Là Chu Tước Thiên Nữ Tử Dao, hôn sự do Chu Tước Thánh Tôn đích thân định ra."

  Chà, Phượng mẫu sinh ra Khổng Tước Đại Bằng, Khổng Tước và Chu Tước lại có hôn ước, sư đệ của mình có lai lịch thật đáng gờm, một con Bạch Hạc bình thường như hắn rất áp lực đó! Hắn cảm thấy cuối cùng sẽ có một ngày bản thân bị các sư đệ sư muội bỏ xa.

  Chương 278: Liên tục nghe đạo

  Trong đầu Bạch Cẩm nảy ra rất nhiều ý nghĩ, hắn lập tức đứng dậy đi ra ngoài. Bỗng dưng hắn cảm thấy đại đội chấp pháp không tốt đẹp cho lắm.

  Vũ Dực Tiên hỏi với vẻ khó hiểu: "Sư huynh, ngài đi đâu vậy?"

  "Ta về tu luyện!"

  "Sư huynh, tu luyện cảnh giới Đại La cũng vô dụng thôi, phải ngộ đạo! Ta có Tốc Độ đạo nhưng ta lại thích Âm Dương đại đạo hơn."

  Bạch Cẩm lập tức bước nhanh hơn.

  ...

  Nửa năm sau, keng keng keng... ba tiếng Tụ Tiên Chung vang lên, văng vẳng khắp hải vực Tiệt Giáo.

  Tất cả các đệ tử Tiệt Giáo sôi nổi rời khỏi đạo tràng đi về phía Bích Du Cung, nhất thời vạn tiên triều thánh.

  Thân ảnh Thông Thiên xuất hiện trong Bích Du Cung, hắn nhìn đông đảo đệ tử bên dưới và nói: "Hôm nay ta truyền đạo thụ nghiệp, các ngươi hãy tĩnh tâm lắng nghe, không được làm ồn."

  "Vâng!" Toàn thể đệ tử cung kính trả lời.

  "Phu đạo sinh vu vô, tiềm chúng linh nhi mạc trắc; thần ngưng vu hư, diệu vạn biến nhi vô phương, yểu minh hữu tinh nhi thái định phát quang, thái huyền vô tế nhi trí hư thủ tĩnh, thị chi vị đại động giả dư..."

  Thánh Nhân giảng đạo huyền ảo khó lường, trong một thoáng ngẩn ngơ chúng đệ tử đã chìm vào một mảnh hỗn độn, quên cả thời gian không gian, dường như có được lại tựa như đã mất đi.

  Thời gian ba trăm năm trôi qua, bỗng nhiên âm thanh giảng đạo dừng lại.

  Chúng đệ tử phía dưới hoảng hốt giây lát mới hoàn hồn, ai nấy đều quỳ rạp xuống bái lạy, cảm kích nói: "Tạ ơn sư tôn đã truyền đạo."

  Giọng nói của hơn vạn đệ tử cùng cất lên vang vọng trong Bích Du Cung.

  Trên ghế chủ vị, Thông Thiên giáo chủ gật đầu hài lòng: "Các ngươi đi đi!"

  Chúng đệ tử đứng dậy, yên lặng đi ra ngoài, âm thanh đại đạo vẫn văng vẳng trong đầu, từng suy nghĩ nối tiếp nhau xuất hiện.

  Bạch Cẩm về Điểu Sào, ngồi trong phòng nhập thần hồi tưởng lại đại đạo mà sư tôn đã giảng.

  Đột nhiên có một giọng vang lên bên ngoài: "Sư huynh, sư huynh có nhà không?"

  Bạch Cẩm chợt bừng tỉnh khỏi cơn trầm tư, ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn. Ai đến đây vào lúc này thế nhỉ? Chẳng phải là mọi người đang sắp xếp lại thần thông thuật pháp mà mình lĩnh ngộ được hay sao? Hắn bèn đứng dậy đi ra ngoài.

  Một tiểu đạo đồng mọc ngân giác trên đầu đang đứng ngoài cửa. Khi trông thấy Bạch Cẩm, hắn lập tức chắp tay thi lễ, cười hì hì chào hỏi: "Bái kiến sư huynh!"

  Bạch Cẩm tươi cười lên tiếng: "Thì ra là Ngân Linh sư đệ, sư đệ đến đây vì chuyện gì? Đại sư bá có gì dặn dò ư?"

  "Sư huynh, lão gia giảng đạo ở Bát Cảnh Cung, mời ngươi tới dự." Ngân Linh cung kính trả lời.

  Ồ, lại là nghe đạo, sư phụ vừa mới giảng đạo xong, ta còn chưa lĩnh ngộ đâu! Có điều ngoài mặt Bạch Cẩm vẫn tỏ lòng cảm kích: "Đại sư bá vẫn nhớ tới đệ tử, đệ tử cảm động vô cùng. Chúng ta mau đi thôi, đừng để Đại sư bá chờ sốt ruột." Không gian nổi gợn sóng, hai người biến mất chỉ trong nháy mắt.

  Ba trăm năm sau, Bạch Cẩm rời khỏi Bát Cảnh Cung trong ánh mắt tiễn đưa tràn đầy hòa nhã của Thái Thượng. Sau đó hắn mơ mơ màng màng đi về Tam Quang Tiên Đảo của Tiệt Giáo, lúc thì trong đầu văng vẳng Thượng Thanh đại đạo mà sư tôn giảng, lúc thì xuất hiện Thái Thanh đại đạo mà sư bá giảng, rất nhiều đại đạo chí lý rục rịch trong đầu hắn.

  "Sư huynh!" Tiếng gọi vui mừng lập tức đánh thức Bạch Cẩm. Hắn đứng dậy, mơ màng đi ra ngoài.

  Một tiểu đạo đồng đang đứng trước Điểu Sào cười tủm tỉm.

  Bạch Cẩm nhìn tiểu đạo đồng, trong lòng dấy lên dự cảm không lành. Hắn vội vàng lên tiếng: "Bạch Hạc, ngươi không ở Ngọc Hư Cung chăm sóc sư bá à, sao lại đến Đông Hải? Chẳng lẽ ngươi lén chạy ra ngoài? Không được đâu, ngươi mau trở về chăm sóc sư bá của ta đi!"

  Bạch Hạc đồng tử cười hì hì: "Đương nhiên ta đến vì có chuyện tốt đây! Lão gia đang giảng đạo, mời sư huynh tới nghe đạo."

  Bạch Cẩm giơ tay gõ trán, trong lòng trào dâng cảm giác bất lực. Nhị sư bá cũng muốn giảng đạo, vì sao lần nào giảng đạo thì sư phụ và các sư bá cũng tiến hành tập thể thế?

  Bạch Hạc đồng tử lo lắng hỏi: "Sư huynh, ngài bị làm sao thế?"

  "Không sao, sư huynh vui quá ấy mà! Đi nào, chúng ta tới Côn Luân Sơn thôi, đừng để sư bá chờ sốt ruột." Không gian nổi gợn sóng, thân ảnh hai người lập tức biến mất.

  Trong Bích Du Cung, Thông Thiên lộ rõ vẻ mặt không vui. Đại huynh và Nhị huynh đáng ghét, bọn hắn ngang nhiên giành đồ đệ với ta đây mà! Trong lòng hắn nảy ra một ý, hay là sau này đối xử với Bạch Cẩm tốt hơn một tí, nếu không dễ bị cướp mất đó!

  Lại thêm ba trăm năm nữa trôi qua, Bạch Cẩm bỗng xuất hiện trước Điểu Sào, bước chân lảo đảo. Hắn vội vàng vịn tường nghỉ ngơi một lát, sau đó gật gà gật gù đi chậm rì rì vào trong Điểu Sào, tiến vào phòng ngủ rồi nằm lăn ra giường ngủ say.

  Trước đây ở Côn Luân Bạch Cẩm cũng thường xuyên nghe Tam Thanh giảng đạo. Lúc ấy hắn chỉ thấy như nghe thiên thư vậy, ngoài hoa mắt chóng mặt ra thì chẳng có cảm giác gì đáng kể. Bây giờ sau khi hắn đã đạt thành Đại La lại được nghe sư phụ và sư bá giảng đạo, cảnh giới càng sâu thì càng lĩnh ngộ được sự huyền ảo của đại đạo trong đó, tất nhiên là sức ảnh hưởng hơn xa ngày trước, sau ba lần nghe đạo hắn kiệt sức luôn.

  Chương 279: Nhân Hoàng tôn vị

  Một nghìn năm sau đại chiến Vu Yêu, hồng hoang yên bình, Nhân tộc phát triển một cách nhanh chóng, từng bộ lạc mở rộng ra khắp đại địa, phía Đông đã sát Đông Hải.

  Trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương ngồi xếp bằng trên vân sàng, tầm mắt xuyên qua Hỗn Độn vô tận nhìn thấu ba mươi ba tầng trời. Nàng chăm chú quan sát Nhân tộc trên hồng hoang đại địa, từng đạo khí vận của Nhân tộc trong tầm mắt tựa như khói bếp đang bốc lên trên hồng hoang đại địa, tuy to lớn song vô cùng tán loạn, không liên kết với nhau.

  Sau khi chăm chú quan sát hồi lâu, Nữ Oa nương nương nở nụ cười, trong cơ thể có một thân ảnh thoát ra ngoài rồi lập tức rời khỏi Oa Hoàng Thiên, đi vào trong Hỗn Độn.

  Chốc lát sau, ánh mắt của Nữ Oa nương nương trên vân sàng đong đầy niềm vui. Lão sư đã đồng ý! Nàng gọi: "Thanh Loan, Thải Phượng."

  Hai thân ảnh xinh đẹp đi từ bên ngoài vào, đồng thời chắp tay thi lễ: "Nương nương!"

  "Thanh Loan, ngươi đi mời Thái Thượng giáo chủ, Nguyên Thủy giáo chủ và Thông Thiên giáo chủ đến đây. Thải Phượng, ngươi đi mời Nhị Thánh phương Tây đến đây."

  "Vâng!" Thanh Loan và Thải Phượng cung kính đáp lời, sau đó xoay người đi ra ngoài đại điện rồi hóa thành hai đạo lưu quang bay ra khỏi Oa Hoàng Thiên.

  Không lâu sau, năm thân ảnh cao lớn xuất hiện trong Hỗn Độn, ai cũng vô cùng uy nghi, lần lượt đi vào trong Oa Hoàng Cung. Vân sàng mọc lên, bọn hắn ngồi xếp bằng trên đó.

  Thái Thượng hoà nhã mở lời: "Nữ Oa sư muội, lần này ngươi lại định làm gì?"

  Mấy vị Thánh Nhân còn lại cũng nhìn Nữ Oa nương nương, lòng thầm cảnh giác. Lần đầu tiên bọn hắn được Nữ Oa mời tới, nàng đã tính kế thái tử của Yêu tộc khiến Vu, Yêu đoạn tuyệt quan hệ.

  Lần thứ hai bọn hắn được Nữ Oa mời tới, nàng nói là muốn tính kế Thiên Đạo, cuối cùng hủy hoại hai tộc Vu, Yêu, đẩy hài tử của mình lên vị trí nhân vật chính vĩnh hằng.

  Phải nói là thủ đoạn của nàng rất ác liệt, mặc dù nàng vẫn luôn tự nhận mình là một tiểu nữ tử yếu đuối nhưng bây giờ ai còn tin điều đó thì đúng là kẻ ngu. Chính vì thế, chư vị Thánh Nhân sinh lòng cảnh giác mãnh liệt trước lời mời của Nữ Oa nương nương lần này.

  Nữ Oa nương nương mỉm cười nói: "Sư huynh, ta có thể tính toán gì chứ! Ta cũng chỉ là một tiểu nữ tử yếu đuối mà thôi."

  Các Thánh Nhân khác chỉ cười chứ không nói gì.

  Tiếp Dẫn chắp hai tay trước ngực, nở nụ cười nhẹ nhàng: "Sư tỷ, ngươi có chuyện gì thì mời nói thẳng."

  Các Thánh Nhân còn lại đều nhìn Nữ Oa.

  Nữ Oa cất giọng bất đắc dĩ: "Ta bị sư phụ nhẫn tâm nhốt trong Oa Hoàng Thiên không được ra ngoài, hàng ngày chỉ có thể ngắm nhìn hồng hoang đại địa để xoa dịu cuộc sống tẻ nhạt. Trong lúc quan sát hồng hoang ta chợt phát hiện một điều: tuy Nhân tộc đã trở thành nhân vật chính của thiên địa nhưng khí vận lại tán loạn như sao, chưa được thu nạp và cũng không có cách nào trấn áp khí vận."

  Tiếp Dẫn ngưng cười, bình thản cất lời: "Sư tỷ, ngươi vẫn muốn nhúng tay vào chuyện của Nhân tộc ư?"

  Các Thánh Nhân khác cùng nhìn Nữ Oa chằm chằm. Nếu nàng tiếp tục can thiệp vào Nhân tộc thì với thân phận thánh mẫu, chẳng mấy chốc nàng có thể khôi phục địa vị của mình tại Nhân tộc, độc chiếm khí vận của Nhân tộc, nói không chừng còn muốn tiếp tục thay thế nhân vật chính của thiên địa.

  "Đây là ý của lão sư, lão sư nói Nhân tộc cần có Tam Hoàng Ngũ Đế lãnh đạo Nhân tộc quật khởi, Tam Hoàng Ngũ Đế sẽ trấn áp khí vận của Nhân tộc mãi mãi."

  Lúc này mấy vị Thánh Nhân mới dịu lại.

  Thái Thượng ôn tồn nói: "Vốn dĩ ta cũng định lập Nhân Hoàng nhất thống khí vận của Nhân tộc, nếu lão sư đã nhắc tới Tam Hoàng Ngũ Đế thì nên có Tam Hoàng Ngũ Đế."

  Nữ Oa mỉm cười: "Tam Hoàng Ngũ Đế cũng do lão sư chỉ định, Nhân Hoàng chi sư sẽ nhận được đại công đức."

  Nguyên Thủy lên tiếng: "Nữ Oa sư muội muốn lấy công đức của Nhân Hoàng chi sư ư?"

  Nữ Oa lắc đầu, giọng điệu nghiêm túc: "Ta sẽ không lấy một phân công đức của Tam Hoàng Ngũ Đế, cũng không can thiệp vào hành động của các ngươi, ta chỉ cần một vị trí Nhân Hoàng mà thôi."

  Mấy vị Thánh Nhân bất giác nhíu mày. Nhân Hoàng nhận được khí vận của Nhân tộc, sự tình quan trọng lại có liên quan tới đại cục thiên địa sau này.

  Vẻ mặt Thái Thượng hơi thay đổi, hắn nói: "Vì Phục Hy đạo hữu phải không?"

  Nữ Oa gật đầu: "Đúng vậy."

  Nguyên Thủy cất lời: "Xưa kia Phục Hy đạo hữu có phẩm đức cao thượng, đủ tư cách đảm nhiệm Nhân Hoàng tôn vị."

  Tiếp Dẫn cảm khái: "Càng ngày càng ít đạo hữu cầu đạo trong Tử Tiêu Cung ngày trước, Phục Hy đạo hữu bỏ mình ta cũng rất tiếc thương nhưng không thích hợp Nhân Hoàng tôn vị, Nhân Hoàng tôn vị phải do Nhân tộc đảm nhiệm."

  "Đương nhiên sau khi chuyển thế huynh trưởng ta là Nhân tộc."

  Tiếp Dẫn lắc đầu: "Không giống, khi hắn thức tỉnh ký ức thì vẫn là Phục Hy đại thần của hồng hoang."

  Nữ Oa nhìn Thái Thượng.

  Thái Thượng chậm rãi gật đầu, dịu dàng nói: "Ta tin rằng Phục Hy đạo hữu sẽ đưa Nhân tộc tới phồn vinh."

  Nữ Oa lại nhìn Thông Thiên.

  Thông Thiên cũng gật đầu: "Ta cũng đồng ý."

  Nữ Oa mỉm cười nhìn Tiếp Dẫn: "Bây giờ ý kiến của ngươi không còn quan trọng nữa rồi."

  Tiếp Dẫn nhíu mày: "Sư tỷ, ngươi làm vậy..."

  Chuẩn Đề vội ngắt lời: "Ý của sư huynh ta là sư tỷ làm vậy rất tốt, thật ra chúng ta cũng đồng ý cho Phục Hy đạo hữu trở thành Nhân Hoàng, ta sẵn lòng gánh vác nhiệm vụ chỉ dạy Nhân Hoàng, hộ đạo cho Phục Hy đạo hữu."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận