Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 79

  Nữ Oa nói: "Khi công đức của Nhân Hoàng viên mãn thì cũng là lúc tình sư đồ chấm dứt nhưng nếu như kết nhân quả sư đồ với Thánh Nhân thì không cắt đứt được nhân quả sư đồ."

  Thái Thượng cười sang sảng: "Vì vậy Thánh Nhân không thể làm Nhân Hoàng chi sư. Huyền Đô là thủ đồ của tam đại đệ tử huyền môn, có thể làm Nhân Hoàng chi sư. Nữ Oa sư muội, ngươi cảm thấy thế nào?"

  "Cảm ơn ý tốt của sư huynh nhưng ta đã chọn được người rồi." Nữ Oa nhìn Thông Thiên và nói: "Ta muốn Bạch Cẩm làm sư phụ của Phục Hy chuyển thế, sư huynh thấy sao?"

  Thông Thiên trầm ngâm chốc lát mới trả lời: "Bạch Cẩm không phải là Tiệt Giáo Thủ Đồ, thân phận không thích hợp cho lắm."

  "Mong sư huynh đồng ý."

  "Thôi được! Nếu sư muội nhất quyết yêu cầu thì chọn Bạch Cẩm vậy!"

  Thái Thượng lên tiếng: "Nếu Bạch Cẩm là Thiên Hoàng chi sư của Phục Hy, Huyền Đô có thể làm Địa Hoàng chi sư."

  Nguyên Thủy và Chuẩn Đề đồng thanh nói: "Quảng Thành Tử có thể làm Nhân Hoàng chi sư."

  Chuẩn Đề cười ha hả: "Nguyên Thủy sư huynh, Tam Thanh các ngươi đã chiếm suất Thiên Hoàng chi sư và Địa Hoàng chi sư, dù sao Nhân Hoàng chi sư cũng đến lượt Tây Giáo chúng ta đúng không?"

  Nguyên Thủy thản nhiên nói: "Hai vị sư đệ vẫn nên thanh tu ở phương Tây thì hơn! Chuyện ở phương Đông chúng ta không phiền sư đệ phí tâm."

  "Sư huynh nói vậy là không đúng, cái gì mà phương Tây với chả phương Đông, chẳng phải đều là hồng hoang sao? Cùng là Thánh Nhân của huyền môn, cần gì phải phân chia rạch ròi?"

  Thông Thiên cười ha ha: "Các ngươi cứ tranh Nhân Hoàng đi! Tiệt Giáo Thủ Đồ Đa Bảo có thể làm Ngũ Đế chi sư."

  Tiếp Dẫn cất lời: "Phương Tây ta có tám trăm diệu pháp có thể truyền dạy cho Nhân Hoàng chi sư."

  Nguyên Thủy nhíu mày: "Nhân Hoàng cần thống trị Nhân tộc, không cần diệu pháp gì cả. Xiển Giáo ta có thể truyền dạy Nhân Hoàng Trị Thế chi pháp."

  Thái Thượng cười sang sảng: "Sư muội, ngươi là thánh mẫu của Nhân tộc, ngươi thấy chuyện này thế nào?"

  Nữ Oa nương nương nhìn Tiếp Dẫn.

  Trong lòng Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề bỗng dấy lên dự cảm không lành. Hình như vừa rồi chúng ta bác bỏ người của Nữ Oa sư tỷ nhưng Nữ Oa sư tỷ rộng lượng, chắc là nàng không so đo đâu! Chắc là không đâu!

  Chuẩn Đề thân thiết gọi: "Sư tỷ!"

  Nữ Oa khẽ mỉm cười: "Sư đệ, lấy lâu dài làm đầu, môn hạ Quảng Thành Tử của sư huynh có thể làm Nhân Hoàng chi sư."

  Chuẩn Đề thấy chuyện không ổn thì lập tức chuyển mục tiêu. Hắn nói: "Cũng được! Tây Giáo ta sẽ làm Ngũ Đế chi sư!"

  Thông Thiên bực bội nói: "Sư đệ, Ngũ Đế chi sư là môn hạ Đa Bảo của ta."

  "Sư huynh đã chiếm Thiên Hoàng chi sư, giờ lại chiếm Ngũ Đế chi sư, hơi quá đáng rồi đấy!"

  "Sư đệ, Thiên Hoàng chi sư là do sư muội chỉ định."

  "Thế cũng là Tiệt Giáo giành được." Chuẩn Đề nói bằng giọng điệu chân thành: "Sư huynh, lấy quá nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt đâu!"

  Thông Thiên hơi do dự, cuối cùng hắn nói: "Thôi được, Ngũ Đế chi sư cho hai vị đó!"

  "Cảm ơn sư huynh!"

  Mấy người lại bàn bạc chi tiết hơn rồi mới rời khỏi Oa Hoàng Thiên.

  ...

  Trong Đông Hải, một khí tức uy nghiêm thần thánh bỗng ập xuống, tất cả đệ tử Tiệt Giáo cùng nhìn về phía Bích Du Cung. Sư tôn đã trở về.

  "Đa Bảo, Vô Đương, Bạch Cẩm, Kim Linh và Quy Linh mau tới gặp ta!" Một giọng nói vang dội cất lên.

  Mấy thân ảnh bay từ các nơi trong Đông Hải tới Bích Du Cung.

  Trong Bích Du Cung, mấy người Đa Bảo, Vô Đương, Bạch Cẩm, Kim Linh và Quy Linh đứng ở trung tâm đại điện phía dưới, thân ảnh của Thông Thiên giáo chủ xuất hiện trên ghế chủ vị.

  Nhóm đệ tử chắp tay thi lễ, cung kính hô: "Bái kiến sư tôn!"

  "Đứng lên đi!"

  "Tạ ơn sư tôn!"

  Mấy người đứng thẳng dậy.

  Thông Thiên nói: "Hồng hoang đại địa, Nhân tộc phân tán, khí vận hỗn tạp. Sau khi chư Thánh bàn bạc đã quyết định lập Tam Hoàng Ngũ Đế tôn vị, thu gom và trấn áp khí vận của Nhân tộc."

  Bạch Cẩm giật mình, Tam Hoàng Ngũ Đế chi vị! Hắn bất giác liếc nhìn Đa Bảo bên cạnh, đối phương là vị nào trong Tam Hoàng chi sư nhỉ? Hắn quên mất tiêu rồi!

  Thông Thiên nói tiếp: "Tam Hoàng gồm Thiên, Địa, Nhân cần có đệ tử trong đại giáo của Thánh Nhân chỉ dạy. Sau khi Tam Hoàng Thiên, Địa, Nhân viên mãn sẽ có công đức giáng xuống, hưởng vô lượng thanh tịnh, trấn áp khí vận của Nhân tộc. Tam Hoàng chi sư cũng có thể hưởng khí vận của Nhân tộc và có công đức gia thân."

  Đa Bảo không kìm được nở nụ cười, ngẩng đầu ưỡn ngực. Bản thân là Tiệt Giáo Thủ Đồ, chắc hẳn sẽ có một vị trí trong Tam Hoàng chi sư.

  "Bạch Cẩm!"

  Bạch Cẩm sửng sốt, vội vàng tiến lên một bước, cung kính trả lời: "Có đệ tử!"

  Thông Thiên khẽ mỉm cười: "Thiên Hoàng là Phục Hy đại thần chuyển thế, Nữ Oa chỉ định ngươi là Thiên Hoàng chi sư."

  Nụ cười trên gương mặt Đa Bảo chợt cứng đờ. Hắn nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm, ánh mắt lộ rõ vẻ khó tin. Sao vẫn là hắn? Sao chuyện tốt nào cũng bị hắn giành mất?

  Bạch Cẩm ngập ngừng giây lát rồi nói: "Sư tôn, như vậy không hay đâu, Đại sư huynh mới là Tiệt Giáo Thủ Đồ."

  "Nữ Oa lựa chọn, ngươi cứ tiếp nhận là được."

  "Vâng!" Bạch Cẩm cung kính đáp lời.

  Thông Thiên tiếp tục nói: "Địa Hoàng chi sư là Huyền Đô của Nhân Giáo, Nhân Hoàng chi sư là Quảng Thành Tử của Xiển Giáo. Đa Bảo, ngươi làm Ngũ Đế chi sư đời sau."

  Đa Bảo thả lỏng, như vậy không tính là tay không ra về. Hắn vội vàng chắp tay thi lễ: "Tạ ơn sư tôn!"

  "Vô Đương, Kim Linh và Quy Linh, các ngươi dốc hết sức mình phò tá bọn hắn."

  Vô Đương, Kim Linh và Quy Linh đồng thanh đáp lời: "Vâng!"

  "Các ngươi về đi!"

  Đám người Đa Bảo, Bạch Cẩm và Vô Đương khom người thi lễ rồi đi ra khỏi Bích Du Cung.

  Chương 281: Nữ Oa nhờ vả

  Trong lúc mọi người đi trên con đường ở Kim Ngao Đảo, Kim Linh tươi cười lên tiếng: "Chúc mừng hai vị sư huynh."

  Quy Linh thánh mẫu mỉm cười: "Ngũ Đế chi sư chẳng là gì cả, Bạch Cẩm sư huynh có thể trở thành Thiên Hoàng chi sư mới thật sự lợi hại!"

  Đa Bảo bên cạnh sa sầm sắc mặt. Nếu không phải tại Bạch Cẩm thì Thiên Hoàng chi sư phải là của hắn. Thảo nào lúc trước tổ chức Hoang Vận Hội, Bạch Cẩm hay chạy tới Oa Hoàng Điện, thì ra lúc đó hắn đã nhắm tới vị trí Thiên Hoàng chi sư rồi. Không biết hắn đã tặng Nữ Oa nương nương cái gì mà có thể khiến nàng giao vị trí Thiên Hoàng chi sư cho hắn. Thường ngày hắn không tu luyện ngộ đạo, chỉ biết đi đường ngang ngõ tắt.

  Bạch Cẩm khiêm tốn nói: "Tất cả là nhờ Nữ Oa nương nương ưu ái. Thật ra ta cảm thấy Đại sư huynh mới là người thích hợp nhất cho vị trí Thiên Hoàng chi sư."

  Quy Linh thánh mẫu cười khẽ, đảo mắt nhìn Đa Bảo.

  Đa Bảo nhìn thẳng, bình thản cất lời: Nữ Oa nương nương đã ưng ý ngươi thì ngươi càng phải nỗ lực hơn nữa, đừng làm mất thể diện của Tiệt Giáo ta trước mặt Nữ Oa nương nương."

  "Vâng! Ta biết rồi, cảm ơn sư huynh đã dạy."

  Đa Bảo gật đầu, bay lên rời khỏi Kim Ngao Đảo.

  Bạch Cẩm tạm biệt Vô Đương thánh mẫu, Kim Linh thánh mẫu và Quy Linh thánh mẫu, sau đó cũng bay lên rời khỏi Kim Ngao Đảo.

  Bạch Cẩm bước trên mặt biển đi đến Tam Quang Tiên Đạo, trong lòng ôm ấp niềm vui mơ hồ. Phải chăng nữ Oa nương nương cho mình làm Thiên Hoàng chi sư chứng tỏ nàng đã coi mình là người một nhà?

  Đối với Bạch Cẩm thì ý nghĩa của chỗ dựa này còn quan trọng hơn Thiên Hoàng chi sư, hình như hắn đã ôm chắc núi dựa Nữ Oa nương nương rồi.

  Trong đầu Bạch Cẩm nảy ra vô vàn ý nghĩ. Hắn đang đi về phía trước thì đột nhiên choáng váng, ngay sau đó hắn tiến vào trong một đường hầm xoay tròn.

  "Á!" Bạch Cẩm sợ hãi hét một tiếng theo bản năng, gắng sức giãy giụa nhưng vô dụng. Bỗng bên ngoài Oa Hoàng Thiên xuất hiện một thông đạo, Bạch Cẩm rơi 'bịch' từ trong thông đạo xoay tròn xuống sàn nhà.

  Hắn vừa lắc đầu vừa vội vàng đứng dậy. Ôi cái cảm giác quen thuộc này! Hắn ngẩng đầu thì trông thấy Nữ Oa nương nương đang ngồi ngay ngắn trên vân sàng.

  Bạch Cẩm cuống quít quỳ xuống bồ đoàn, cung kính bái lạy: "Đệ tử bái kiến Nữ Oa nương nương, nương nương cát tường như ý."

  Nữ Oa nương nương mỉm cười bảo: "Đứng lên đi!"

  "Vâng!" Bạch Cẩm nhổm dậy ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Hắn nhìn Nữ Oa nương nương, ngạc nhiên hỏi: "Nương nương có chuyện gì vui thế ạ?"

  "Ồ, sao ngươi lại hỏi vậy?"

  Bạch Cẩm cất giọng ngâm nga: "Dáng sinh hai má lúm đồng tiền đào hoa, lông mày lá liễu đượm gió xuân."

  Nữ Oa nương nương bật cười ha ha: "Mấy ngày không gặp, ngươi lại khéo ăn nói hơn rồi đấy."

  "Nói theo tiếng lòng, đệ tử nói theo tiếng lòng mà thôi."

  Nữ Oa nương nương hỏi: "Ngươi qua lại thân thiết với Bình Tâm nương nương phải không?"

  Bạch Cẩm vội lên tiếng: "Khởi bẩm nương nương, đệ tử vâng theo lời dạy của nương nương, đang xa cách Bình Tâm nương nương của Địa Phủ."

  "Ta nhờ ngươi đi làm một việc!"

  "Mời nương nương sai bảo."

  "Ta muốn ngươi đưa chân linh của Phục Hy vào trong luân hồi, chuyển thế làm Nhân tộc."

  Bạch Cẩm ngập ngừng giây lát rồi nói: "Nương nương, cửa ải cuối cùng của luân hồi là Mạnh Bà Đình, trong Mạnh Bà Đình có Mạnh Bà, mà Mạnh Bà lại là Bình Tâm nương nương hóa thân. Nếu đưa chân linh của Phục Hy đại thần vào luân hồi thì không thể lừa được Bình Tâm nương nương."

  Nữ Oa bình thản cất lời: "Đó là chuyện của ngươi!"

  Bạch Cẩm nhăn mặt nói: "Nương nương, vậy chẳng phải là người làm khó ta sao?"

  Nữ Oa nương nương khẽ mỉm cười: "Nếu ngươi và Bình Tâm qua lại thân thiết thì chuyện này không tính là việc gì khó đối với ngươi. Nếu ngươi không đồng ý làm thì ta tìm người khác là được."

  Bạch Cẩm cuống quít gật đầu: "Ta đồng ý! Đệ tử nhất định sẽ cố hết sức đưa chân linh của sư thúc vào Địa Phủ."

  Nữ Oa nương nương chỉ tay, một đốm sáng màu trắng muốt bay về phía Bạch Cẩm và lơ lửng trước mặt hắn.

  Bạch Cẩm lập tức trịnh trọng thu chân linh của Phục Hy lại, dùng tiên lực bao bọc hết lớp này đến lớp khác. Thật ra cho dù hắn ra tay toàn lực cũng không thể mài hỏng chân linh của Phục Hy nhưng bất kể chân linh cứng rắn cỡ nào đi chăng nữa hắn cũng phải bày tỏ thái độ.

  "Ngươi đi đi!" Nữ Oa nương nương gật đầu hài lòng. Nàng vung tay lên, thân ảnh Bạch Cẩm biến mất trong chớp mắt.

  Một khắc sau Bạch Cẩm lảo đảo ra khỏi dòng xoáy, lúc này hắn đã đến bên trong Địa Phủ. Hắn nhìn âm phong rít gào xung quanh, quỷ hồn bị quỷ sai áp giải đang đi về phía trước theo thứ tự.

  Hai đạo thần quang bay vụt tới, đáp xuống trước mặt Bạch Cẩm rồi hóa thành hai Âm Thần.

  Đầu Trâu Mặt Ngựa cung kính chắp tay thi lễ: "Bái kiến thượng tiên."

  "Đứng dậy đi!"

  Đầu Trâu Mặt Ngựa đứng thẳng người.

  Mặt Ngựa nhếch miệng nở nụ cười đáng sợ: "Thượng tiên, ngài muốn đi đâu? Để ta dẫn đường cho ngài."

  "Không cần đâu, các ngươi đi làm chuyện của mình đi! Ta tùy tiện xem thôi."

  "Vâng!" Đầu Trâu và Mặt Ngựa cung kính đáp lời.

  Bạch Cẩm bay về phía trước, trong tay tay hắn chợt lóe lên rồi xuất hiện một khúc gậy gỗ. Tất cả các nơi ở Địa Phủ đều thông với nhau, hắn vừa đi vừa nhìn ngang ngó dọc làm bộ nghiêm túc quan sát công việc của Địa Phủ khiến cho Thập Điện Diêm La và vô số Âm Thần vô cùng căng thẳng, tập trung toàn bộ tinh thần và sức lực làm việc, không dám lười biếng chút nào.

  Chương 282: Yêu cầu của Bình Tâm

  Bạch Cẩm lượn lờ đi tới Mạnh Bà Đình, có một lão bà ngồi trong đình, bên cạnh đặt một cái thùng to, trong chiếc thùng ấy có nước canh liên tục bay ra và chảy vào từng chiếc bát màu xám bên ngoài. Nước canh lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn.

  Bạch Cẩm đi tới trước Mạnh Bà Đình rồi chắp tay thi lễ: "Bái kiến nương nương!"

  Mạnh Bà mở mắt, giọng nói khàn khàn: "Sao ngươi lại tới đây?"

  Bạch Cẩm đứng thẳng người rồi bước nhanh vào trong Mạnh Bà Đình, vừa đấm vai cho Mạnh Bà vừa tươi cười nói: "Lâu rồi ta không tới Địa Phủ, lo nương nương buồn chán nên ta tới thăm nương nương."

  "Ha ha!"

  "Nương nương, hay là để ta trông giúp người, người đi nghỉ ngơi một lát nhé?"

  "Tới tầng cuối của U Minh tìm ta!"

  "Dạ, nương nương, người nói gì cơ? Người muốn đến tầng cuối của U Minh sao? Nương nương yên tâm, ta nhất định sẽ đứng gác ca cuối một cách nghiêm chỉnh, tuyệt đối không để cho bất kỳ một tiểu quỷ nào đi qua, tuyệt đối sẽ không để nương nương người mất mặt." Bạch Cẩm nói rất hùng hồn.

  "Ha ha, không cho tiểu quỷ qua nhưng cho chân linh qua đúng không?"

  Động tác đấm vai của Bạch Cẩm không hề dừng lại, hắn vừa cười vừa nói: "Quả nhiên là không thể che giấu nương nương bất kỳ chuyện gì."

  "Chân linh dễ thấy như thế mà ngươi lại đặt trong tay áo, nếu ta không nhìn thấy thì chẳng phải là bị mù sao?"

  "Cũng có khả năng là nương nương lòng dạ từ bi!"

  "Đừng nói nhảm nữa, đi nhanh lên!"

  "Vâng!" Bạch Cẩm lùi về sau một bước, khom người chắp tay thi lễ rồi chuyển hướng đi về phía lối vào.

  Chốc lát sau, thân ảnh Bạch Cẩm đã xuất hiện trước Bình Tâm Điện, hắn cất bước đi vào bên trong.

  Trong chủ điện, Bình Tâm nương nương ngồi trên ghế chủ vị cao vời vợi.

  Bạch Cẩm lập tức bái lạy: "Bái kiến nương nương, nương nương cát tường."

  Bình Tâm nương nương lên tiếng: "Đứng lên đi!"

  "Tạ ơn nương nương!" Bạch Cẩm đứng dậy, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Hắn quan sát Bình Tâm nương nương, sau đó vui vẻ cất lời: "Nương nương có chuyện gì vui thế ạ?"

  "Ồ, sao ngươi lại hỏi vậy?"

  Bạch Cẩm đọc ngâm nga: "Dáng sinh hai má lúm đồng tiền đào hoa, lông mày lá liễu đượm gió xuân. Trông có vẻ như tâm trạng nương nương rất tốt, xinh đẹp hơn mấy phần."

  Bình Tâm nương nương bật cười: "Xem như ngươi dẻo miệng. Vốn dĩ tâm trạng ta không tốt nhưng bây giờ đỡ hơn rồi. Nữ Oa bảo ngươi đến đây làm gì thế?"

  Bạch Cẩm thành thật trả lời: "Chư vị Thánh Nhân cho rằng Nhân tộc cần có Tam Hoàng Ngũ Đế trấn áp khí vận, Nữ Oa nương nương bảo ta đưa chân linh của Phục Hy đại thần đi chuyển thế làm Thiên Hoàng của Nhân tộc. Nữ Oa nương nương còn nói Bình Tâm nương nương đại từ đại bi, nhất định sẽ tạo điều kiện thuận lợi."

  Bình Tâm cười khẽ: "Nhờ ta giúp cũng không khó, ngươi đi chuyển lời tới nàng rằng một trong Tam Hoàng Thiên, Địa, Nhân phải là người Vu tộc."

  Bạch Cẩm kinh ngạc: "Nương nương, để Vu tộc làm Nhân hoàng không thích hợp lắm thì phải?"

  "Ngươi chỉ cần nói cho nàng là được."

  Bình Tâm nương nương vung tay lên, Bạch Cẩm lập tức biến mất trong Bình Tâm Điện.

  Một khắc sau, Bạch Cẩm loạng choạng chạy bước từ trong thông đạo ra, xuất hiện trong Oa Hoàng Cung. Hắn bái lạy: "Đệ tử bái kiến nương nương, nương nương cát tường."

  Nữ Oa nương nương hỏi: "Xong việc chưa?"

  Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: "Khởi bẩm nương nương, Bình Tâm nương nương đại từ đại bi, nói là sẽ đích thân ra tay cho Phục Hy đại thần chuyển thế."

  Nữ Oa nương nương mỉm cười gật đầu.

  Bạch Cẩm ngập ngừng nói: "Nhưng Bình Tâm nương nương còn nói nàng muốn cải thiện quan hệ giữa Nhân tộc và Vu tộc, muốn để một vị Đại Vu trở thành Nhân Hoàng của Nhân tộc, dẫn dắt Nhân tộc tiến về phía trước."

  Nụ cười trên mặt Nữ Oa nương nương tắt lịm, nàng hừ mũi, bực bội cất lời: "Để Vu tộc chiếm vị trí Nhân Hoàng à, nàng tính toán hay lắm. Ngươi nói cho nàng biết ta không đồng ý chuyện này." Nàng vung tay lên, thân ảnh Bạch Cẩm biến mất trong nháy mắt.

  Đột nhiên Bạch Cẩm xuất hiện trong Bình Tâm Điện, hắn bái lạy: "Đệ tử bái kiến nương nương!"

  Bình Tâm mỉm cười hỏi: "Nữ Oa nói thế nào?"

  "Nữ Oa nương nương không đồng ý cho Vu tộc trở thành Nhân Hoàng. Nữ Oa nương nương nói nếu Vu tộc trở thành Nhân Hoàng của Nhân tộc thì Vu tộc sẽ lọt vào tầm mắt của các thế lực khác một lần nữa, rơi vào đủ loại âm mưu không phải chuyện may mắn đối với Vu tộc, mong nương nương người nghĩ lại."

  Bình Tâm nương nương thoáng trầm ngâm rồi bất chợt nở nụ cười: "Ngươi báo cho Nữ Oa là ta nhường một bước. Trước đây Nhân và Vu thông hôn sinh ra Vu Nhân nhất mạch, Vu Nhân cũng là Nhân tộc, Nhân Hoàng của Nhân tộc phải có một vị là Vu Nhân." Nàng vung tay lên, thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất.

  Thân ảnh Bạch Cẩm lảo đảo xuất hiện trong Oa Hoàng Cung.

  Hắn chưa kịp hành lễ, Nữ Oa đã hỏi ngay: "Bình Tâm nói sao?"

  "Bình Tâm nương nương nói nàng tôn trọng ý chí của nương nương, sẵn lòng lùi một bước cho Vu Nhân đảm nhận vị trí Nhân Hoàng của Nhân tộc."

  Nữ Oa trầm ngâm chốc lát rồi nói: "Vu Nhân cũng được xem là một nhánh của Nhân tộc nhưng ta không thể đảm bảo với nàng chuyện này. Ngoài Phục Hy do chư Thánh chỉ định ra, hai Nhân Hoàng khác đều ứng vận ra đời. Ngươi cứ nói thẳng với nàng là ta không cho phép, cho dù không có Lục Đạo Luân Hồi thì ta muốn cho Phục Hy sinh ra tại Nhân tộc cũng chẳng phải việc gì khó."

  Chương 283: Bộ lạc Hoa Tư và Hoa Tư Thị

  Nữ Oa vung tay lên, thoắt cái thân ảnh Bạch Cẩm đã biến mất.

  Thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trong Bình Tâm Điện. Hắn lắc đầu, lập tức ngã xuống ngồi lên bồ đoàn. Chóng mặt quá đi mất!

  Bình Tâm nương nương hỏi: "Nữ Oa nói thế nào?"

  Bạch Cẩm hít sâu một hơi để xoa dịu cảm giác choáng váng, sau đó thành thật trả lời: "Nữ Oa nương nương nói rằng theo lý thì nàng đồng ý với yêu cầu của người nhưng ngoại trừ vị trí Nhân Hoàng của Phục Hy do chư Thánh chỉ định thì các Nhân Hoàng khác đều ứng vận ra đời, nàng không thể quyết định được."

  Bình Tâm nương nương gật đầu, trầm tư một lúc mới cất lời: "Vu Nhân tộc có thể tham gia tranh đoạt vị trí Nhân Hoàng." Nàng vung tay lên, thân ảnh Bạch Cẩm biến mất trong nháy mắt.

  Thân ảnh Bạch Cẩm lại xuất hiện trong Oa Hoàng Cung lần nữa. Hắn không đợi Nữ Oa nương nương đặt câu hỏi mà lập tức chắp tay thi lễ nói: "Nương nương, Bình Tâm nương nương nói mong nương nương cho phép Vu Nhân tộc tham gia tranh đoạt vị trí Nhân Hoàng."

  "Vu Nhân tộc có huyết mạch Nhân tộc, đương nhiên là có tư cách tham gia tranh đoạt vị trí Nhân Hoàng." Nữ Oa nương nương vung tay lên, thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất.

  Trong Bình Tâm Điện, Bạch Cẩm rơi từ hư không xuống. Hắn dứt khoát ngồi xuống đất, vui vẻ nói: "Nương nương, sau quá trình ta tranh luận có lý có chứng, Nữ Oa nương nương đã đồng ý, Vu Nhân tộc có thể tham gia tranh đoạt vị trí Nhân Hoàng."

  Bình Tâm nương nương mỉm cười bảo: "Đưa chân linh của Phục Hy cho ta."

  "Vâng!" Bạch Cẩm nâng một đạo bạch quang đưa cho đối phương.

  Bình Tâm nương nương phất tay thu chân linh lại, sau đó dịu dàng cất lời: "Bạch Cẩm, ngươi vất vả rồi, đi nghỉ ngơi một lát đi! Có lẽ Tử Kim Quả trong hoa viên kia của ta cũng chín rồi, ngươi có thể hái một ít mà ăn."

  Bạch Cẩm đứng dậy, cảm động nói: "Tạ ơn nương nương yêu mến. Ta làm việc cho nương nương, không vất vả chút nào."

  Sau khi Bạch Cẩm rời đi, trong đôi mắt của Bình Tâm nương nương xuất hiện lục đạo, lục đạo trong tam giới đều nằm trong sự cảm ứng của nàng. Để khí vận của Vu tộc có thể kéo dài thì nhất định phải mượn sức của Nhân tộc, trong số Tam Hoàng của Nhân tộc phải có ít nhất một vị Nhân Hoàng là Vu Nhân, lần lượt gắn kết khí vận của Nhân tộc, cùng nương tựa vào nhau và cùng tồn tại, như vậy thì cả hai tộc đều có lợi.

  Nhưng chỉ dựa vào đám Vu Nhân trên hồng hoang đại địa tranh đoạt vị trí Nhân Hoàng thì Bình Tâm nương nương không có lòng tin. Tuy nhiên bây giờ trong tay nàng đang nắm giữ một vương bài chắc chắn có thể trở thành Nhân Hoàng vương bài, mà còn là Nữ Oa tự dâng đến tận cửa.

  ...

  Trên hồng hoang đại địa có một bộ lạc Nhân tộc tên là bộ lạc Hoa Tư, trong bộ lạc có một thiếu nữ là con gái của tộc trưởng tên Hoa Tư Thị.

  Hôm nay Hoa Tư Thị và mấy thiếu nữ mặc da thú đi vào trong rừng hái sơn quả như mọi ngày.

  Qua nửa buổi các nàng hái không được nhiều sơn quả lắm, cuối cùng mấy người đi tới trước một hẻm núi, trên vách núi chỗ khe hẻm ấy mọc một vài cây ăn quả, trên cây sai trĩu quả.

  Một thiếu nữ nói với vẻ lo lắng: "Hoa Tư Thị, sao ngươi lại dẫn chúng ta đến đây?" Nàng thúc giục: "Chúng ta mau đi thôi, không thể đến gần chỗ này!"

  Hoa Tư Thị vừa nhìn thông đạo hẹp dài lên tận trời vừa nói: "Các ngươi nhìn xem cây ăn quả trên vách núi kết đầy trái, nhất định là bên trong còn có nhiều quả hơn. Nếu chúng ta hái hết những quả này mang về phơi thành quả khô thì mùa đông này không cần lo lắng nữa."

  Một nữ tử khác sốt ruột nói: "Hoa Tư Thị, nghe nói đây là nơi yêu thú không dám đến gần, nhất định là bên trong rất nguy hiểm, tộc trưởng đại nhân đã dặn chúng ta tuyệt đối không được đến gần."

  "Phải đó! Nơi này là Lôi Trạch cấm địa, thường xuyên có sấm sét tự dưng đánh xuống, nghe nói là thiên thần trừng phạt quái vật bên trong."

  "Đi thôi!"

  "Chúng ta đi mau lên!"

  ...

  Tất cả mọi người đều khuyên nhủ Hoa Tư Thị.

  Hoa Tư Thị kiên định nói: "Mùa đông sắp tới rồi, thức ăn là vấn đề lớn nhất của chúng ta, cho dù gặp nguy hiểm ta cũng phải đi xem thế nào, chỉ mong mùa đông sẽ bớt tộc nhân mất mạng. Các ngươi ở đây chờ ta!"

  Hoa Tư Thị cất bước đi đến thông đạo.

  "Đừng đi!"

  "Không thể tới gần."

  Lập tức có mấy người vội vàng ngăn cản Hoa Tư Thị.

  Hoa Tư Thị nhún chân bay vọt ra xa mười mét, rơi vào trong thông đạo vừa dài vừa hẹp.

  "Dừng lại!"

  "Hoa Tư Thị, đừng đi vào đó!"

  "Hoa Tư Thị, mau quay lại."

  ...

  Những người đi cùng nàng đều sốt sắng gọi bên ngoài song không dám đến gần.

  Hoa Tư Thị băng qua thông đạo hẹp dài, không gian bỗng trở nên thoáng đãng. Trước mặt nàng là một cánh rừng rậm um tùm, trái cây sai trĩu trịt, chim tước bay lượn.

  Hoa Tư Thị nở nụ cười tràn đầy vui mừng, vội vàng chạy vào trong rừng núi.

  ...

  Đùng!

  Đùng!

  Từng tia chớp đùng đoàng xẹt qua bầu trời, trong khắp sơn cốc sấm rền chớp giật.

  "Á!" Hoa Tư Thị giật mình hét lên, cuống cuồng chạy về đường cũ.

  Đùng! Từng đạo sấm sét dội xuống xua đuổi Hoa Tư Thị vào sâu trong sơn cốc, phía trước là một cái hố sâu khổng lồ.

  Nhất thời Hoa Tư Thị bất cẩn rơi xuống hố, tức thì cảm thấy đầu váng mắt hoa, lập tức ngất xỉu.

  Chương 284: Mang thai hai năm

  Trong Bình Tâm Điện ở Địa Phủ, trước mặt Bình Tâm nương nương xuất hiện một cái động đen ngòm. Bàn tay ngọc ngà trắng nõn mở ra, chân linh của Phục Hy tiến vào trong Lục Đạo Luân Hồi.

  Bàn Cổ đại thần vẫn lạc, thân hóa hồng hoang vạn vật. Vu tộc là huyết mạch của Bàn Cổ biến thành, sau này rất khó giữ lại thể xác, ví dụ như Khoa Phụ Đại Vu vẫn lạc đã hóa thành một mảnh đào sơn mà Tổ Vu cũng giống vậy.

  Sau khi Tổ Vu bỏ mình, tinh khí tràn ra ngoài hóa thành núi non sông ngòi nuôi dưỡng hồng hoang vạn vật, Lôi Trạch này do Tổ Vu hệ lôi Cường Lương hóa thành sau khi vẫn lạc.

  Hoa Tư Thị nằm trong hố, từng tia khí tức của Tổ Vu hệ lôi dưới mặt đất tụ lại tạo thành một thân ảnh hư ảo, có hai con rắn dài quấn trên bóng người mờ nhạt ấy, mà con rắn dài đó lại rất rõ nét.

  Thân ảnh hư ảo trồi từ dưới đất lên hóa thành thuần dương chi khí dung nhập vào trong cơ thể Hoa Tư Thị.

  Chốc lát sau Hoa Tư Thị mở mắt ra, bất chợt vùng dậy, cảnh giác nhìn xung quanh. Nàng nhảy ra khỏi hố sâu như báo săn, cuống quít chạy ra bên ngoài. Về chuyện bản thân tự dưng ngất xỉu, trong lòng nàng trào dâng cảm giác sợ hãi ghê gớm. Chuyện này vượt quá tầm hiểu biết của chính mình, đối phương có thể khiến nàng ngất xỉu thì ắt có thể giết chết nàng.

  Trong Oa Hoàng Cung, Nữ Oa nương nương đợi rất lâu mà không thấy Bạch Cẩm trở về, trong lòng chợt bùng lên lửa giận. Đáng ghét! Bình Tâm dám giữ người của mình! Khắp Oa Hoàng Thiên lập tức tràn ngập khí tức cuồng bạo.

  ...

  Trong Địa Phủ, Bạch Cẩm hái linh quả, bận bịu làm một chậu kem hoa quả.

  Hắn bưng một chiếc đĩa đi vào trong Bình Tâm Điện. Chiếc đĩa bị bạch quang che phủ, không thấy rõ đồ vật bên trong.

  Bạch Cẩm hiến vật quý: "Nương nương, đây là kem mà đệ tử luyện chế bằng linh quả của người, mời nương nương thưởng thức."

  Bình Tâm nương nương bước xuống ghế chủ vị, vừa cười vừa nói: "Kem ư? Lại là đồ ăn mà ngươi phát minh ra hả?"

  "Nương nương thật tinh mắt, vừa liếc nhìn đã phát hiện ra chân tướng."

  Bình Tâm nương nương mỉm cười, vung tay lên, tức thì thần quan che phủ trên đĩa biến mất trong nháy mắt, một con thỏ nhỏ trắng như tuyết trông rất tinh xảo nằm trên đĩa, hai mắt màu đỏ là hai linh quả bé xinh tô điểm.

  Hai mắt Bình Tâm chợt sáng ngời, nàng tươi cười khen ngợi: "Thứ đồ bé xíu này rất đáng yêu."

  Quả nhiên nữ hài tử đều thích thứ đáng yêu, nương nương cũng không ngoại lệ.

  "Nương nương, mùi vị của nó càng ngon hơn."

  "Ta rất chờ mong." Bình Tâm mỉm cười nói một câu, sau đó dẫn Bạch Cẩm đi ra ngoài.

  Nàng ngồi thẳng lưng trong tiểu hoa viên bên ngoài, vừa ăn kem vừa nghe Bạch Cẩm bịa bừa một vài chuyện thú vị.

  Bình Tâm ăn hết kem, nở nụ cười bảo: "Bánh ngọt làm như tuyết, thảo nào gọi là kem."

  "Cũng nhờ linh quả của người ngon đó! Hồi ta ở Tiệt Giáo cũng tự làm kem nhưng không ngon thế này."

  Hai người nói cười vui vẻ rất lâu.

  Đột nhiên Bình Tâm lên tiếng: "Bạch Cẩm, Phục Hy đã đầu thai chuyển thế, ngươi đi chăm sóc hắn đôi chút, tuyệt đối đừng để xảy ra sai sót."

  "Vâng!" Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ, trịnh trọng nói: "Xin nương nương cho biết Phục Hy đại thần chuyển thế ở đâu."

  Bình Tâm nương nương vung tay lên, cảm giác choáng váng quen thuộc lập tức ập tới.

  Bạch Cẩm chợt nảy ra một ý nghĩ đầy bất đắc dĩ: Lại nữa! Có thể dịu dàng một chút không? Thân ảnh hắn lập tức biến mất trong U Minh Giới của Địa Phủ.

  ...

  Trên hồng hoang đại địa, trong một thạch động thuộc bộ lạc Hoa Tư.

  Một đại hán cường tráng đầu bù tóc rối đi tới đi lui trong động, ánh mắt vừa sợ vừa giận lại vừa hoang mang.

  Một nữ tử ưỡn cái bụng to ngồi trên chiếc ghế bên cạnh đang vuốt bụng mình, ánh mắt lấp lánh tình mẫu tử dịu dàng.

  Đông đảo tộc nhân tập trung bên ngoài thạch động, la hét ầm ĩ.

  "Giết chết quái thai!"

  "Giết chết quái thai!"

  "Giết chết quái thai!"

  ...

  Tiếng la hét vang lên không dứt.

  Đại hán xoay người đi ra ngoài, đứng trước thạch động giận dữ quát: "Tất cả im miệng cho ta!"

  Tiếng la hét lập tức ngưng bặt.

  Một lão giả dẫn đầu hùng hồn nói: "Tộc trưởng, vì an toàn của tộc nhân chúng ta, nhất định phải giết nàng."

  Tộc trưởng phẫn nộ nói: "Hoa Tư Thị không chỉ là nữ nhi của ta mà nàng còn là tộc nhân của chúng ta."

  Lão giả lạnh lùng cất lời: "Không biết nàng mang thai yêu tử chốn nào, e là sẽ mang lại tai họa cho bộ lạc chúng ta."

  "Đó không phải là yêu tử!"

  "Nàng mang thai hai năm mà vẫn chưa sinh, đó không phải yêu tử thì là cái gì?" Lão giả nghiêm nghị quát.

  Tất cả tộc nhân đều tiến lên một bước, trong mắt chất chứa sát ý.

  Tộc trưởng không kìm được mà lảo đảo lùi về sau mấy bước, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoảng và sợ hãi.

  Lão giả dẫn đầu hô to: "Giết chết yêu tử, bảo vệ bộ lạc!"

  Các tộc nhân khác cũng gào to: "Giết chết yêu tử, bảo vệ bộ lạc!"

  "Giết chết yêu tử, bảo vệ bộ lạc!"

  ...

  Nhìn đám tộc nhân đang kích động tập thể, tộc trưởng tái mét mặt mày, trong lòng trào dâng cảm giác bất lực sâu sắc.

  Hoa Tư Thị với cái bụng to chậm rãi đi từ trong sơn động ra ngoài, tiếng hô hào dần lắng lại, ai ai cũng nhìn nàng.

  Tộc trưởng kinh hoảng thốt lên: "Sao ngươi lại ra đây? Mau đi vào cho ta!"

  Hoa Tư Thị cúi đầu, giọng nói đượm buồn: "Ta sẽ rời khỏi bộ lạc, không bao giờ trở về nữa, mong các tộc nhân thả cho ta rời đi."

  Tộc trưởng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: "Ngươi nói linh tinh gì thế? Ở bên ngoài thì ngươi không sống nổi đâu."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận