Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 80

  Lão giả dẫn đầu lớn tiếng nói: "Hoa Tư Thị, ta đã nhìn ngươi trưởng thành nên ta cũng không muốn giết ngươi. Chắc là ngươi cũng hiểu tất cả là vì an nguy của bộ lạc nên ta không thể không làm vậy."

  Hoa Tư Thị gật đầu: "Ta hiểu cho nên ta tình nguyện rời khỏi đây."

  Lão giả dẫn đầu nói to: "Được! Nhường đường."

  Các tộc nhân của bộ lạc tách ra hai bên chừa ra một con đường, Hoa Tư Thị đi ra ngoài con đường ấy.

  Đột nhiên trên bầu trời xuất hiện năm thông đạo đen kịt, trong thông đạo có một bóng người văng ra, sau khi rơi xuống một khoảng mới ổn định thân hình.

  Bạch Cẩm đứng giữa không trung, vừa lắc đầu vừa nhìn xuống bên dưới.

  Mọi người trong bộ lạc Hoa Tư bên dưới chợt hoảng hốt lo sợ, người thì cuống cuồng chạy trốn khắp nơi, người thì giơ vũ khí về phía Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm bay xuống, nhẹ nhàng đáp trên mặt đất ngay trước mặt Hoa Tư Thị. Các tộc nhân của bộ lạc ở quanh đó vội vàng tản ra xung quanh.

  Hoa Tư Thị cũng sợ hãi lùi về sau mấy bước, đồng thời che bụng mình.

  Tộc trưởng vội vã chắn trước Hoa Tư Thị, giọng nói tràn đầy cảnh giác: "Ngươi là ai?"

  "Bần đạo tên Bạch Cẩm, là đệ tử Tiệt Giáo ở Đông Hải!"

  Lão giả đằng xa lẩm bẩm một câu: "Bạch Cẩm, cái tên này quen thế nhỉ!"

  Hơn ngàn năm bãi bể nương dâu, tai hoạ không ngừng, Thánh sứ được toàn thể Nhân tộc đội ơn thuở trước đã bị phần lớn Nhân tộc quên lãng, chỉ còn một số bộ lạc lớn vẫn còn bức tượng Thánh sứ đã mờ nét, các bộ lạc nhỏ thì đã quên mất sự tồn tại của Thánh sứ từ lâu, cũng có một vài bộ lạc đến bây giờ chỉ còn lưu truyền một cái tên, mà bộ lạc Hoa Tư chính là bộ lạc như thế.

  Tộc trưởng hoảng hốt trong chốc lát, sau đó thốt lên đầy kinh ngạc: "Ngài là Thánh sứ trong truyền thuyết ư? Thánh sứ cứu giúp Nhân tộc chúng ta trong truyền thuyết!"

  Bạch Cẩm mỉm cười gật đầu: "Có lẽ người ngươi nhắc tới chính là ta."

  Tộc trưởng vội vàng quỳ xuống hô: "Bái kiến Thánh sứ!"

  Những Nhân tộc khác cũng quỳ xuống đất, tiếng hô tràn đầy ngạc nhiên xen lẫn vui mừng: "Bái kiến Thánh sứ!"

  Bạch Cẩm giơ tay nói: "Tất cả đứng lên đi!"

  Tộc trưởng dè dặt hỏi: "Thánh sứ, vì sao ngài lại đến đây?"

  Bạch Cẩm nhìn Hoa Tư Thị sau lưng tộc trưởng, vừa cười vừa nói: "Ta đến vì nàng."

  Ánh mắt tộc trưởng không giấu được vẻ lo lắng.

  Hoa Tư Thị lảo đảo lùi về sau mấy bước, cắn răng xoay người chạy đi.

  Lão giả bên cạnh tức giận quát: "Bắt lấy nàng! Đừng để yêu tử chạy mất."

  Tất cả các tộc nhân trong bộ lạc lập tức chen nhau xông lên chặn đường Hoa Tư Thị.

  Tộc trưởng quay đầu nhìn Hoa Tư Thị rồi lại nhìn Bạch Cẩm, kinh hoảng kêu lên: "Thánh sứ, Hoa Tư Thị đã quyết định rời đi, xin ngài tha cho nàng một con đường sống."

  Hoa Tư Thị xoay người nhìn Bạch Cẩm, khom người định quỳ xuống.

  Bạch Cẩm duỗi tay ra, một cỗ pháp lực phát ra, tức khắc nâng Hoa Tư Thị lên, khó hiểu nói: "Các ngươi đang làm gì vậy?”

  Hoa Tư Thị cầu xin khóc lóc kể lể nói: "Cầu Thánh sứ buông tha hài nhi của ta, cầu ngài đừng giết hắn, hắn chỉ là một đứa trẻ, không biết gì cả! Cầu xin ngài!”

  Bạch Cẩm nhẹ nhàng nói: "Ta có nói muốn giết hắn sao?”

  Một lão giả cách đó không xa vội vàng nói: "Thánh sứ, Hoa Tư Thị mang thai hai năm chưa sinh, đó chính là yêu thai!”

  Sắc mặt Hoa Tư Thị tối sầm lại, trong mắt tràn ngập hoảng sợ bất an.

  "Mang thai hai năm cũng có thể là Thánh hiền mà!" Bạch Cẩm cảm thán nói.

  Hoa Tư Thị bỗng ngẩng đầu lên, khó có thể tin nhìn Bạch Cẩm. Giờ khắc này, Liễu Ám hoa lại phát sáng tản ra thánh quang chói mắt trước mặt Thánh sứ, tựa như một vầng mặt trời vì chính mình xua tan hắc ám.

  Tộc trưởng vội vàng hỏi: "Thánh sứ, ngài nói thứ Hoa Tư Thị mang chính là Thánh hiền?”

  Bạch Cẩm mỉm cười gật gật đầu nói: "Sau này hài tử của Hoa Tư Thị chính là vô thượng Thánh hiền của Nhân tộc, lần này ta tới đây chính là đến thu đứa nhỏ này làm đồ đệ.”

  Tộc trưởng cười ha ha nhìn xung quanh, mừng như điên kêu lên: "Nghe thấy chưa? Các ngươi có nghe thấy không? Con của Hoa Tư Thị không phải Yêu mà chính là Thánh hiền của Nhân tộc ta.”

  Hoa Tư Thị cũng vui mừng đến phát khóc, trái tim vẫn căng thẳng nhất thời buông xuống, vội vàng tiến lên muốn quỳ lạy.

  Bạch Cẩm đưa tay nâng nàng lên, nói: "Không cần như thế! ”

  Hoa Tư Thị cao hứng mà rơi lệ: "Đa tạ Thánh sứ, đa tạ Thánh sứ đã cứu con ta.”

  Những tộc nhân khác cũng đều xôn xao, thứ Hoa Tư Thị mang không phải là yêu thai, thế mà lại là Thánh hiền của Nhân tộc ta? Ánh mắt nhìn về phía Hoa Tư Thị nhất thời trở nên khác lạ, tràn ngập sùng kính.

  Lão giả dẫn đầu không thể tin được nói: "Thánh sứ đại nhân, ngài chắc chắn sao? Nàng mang thai Thánh hiền thật sao?”

  "Từ hôm nay trở đi, ta sẽ ở trong bộ lạc các ngươi, chờ đứa nhỏ này sinh ra liền thu hắn làm đồ đệ, truyền thụ bản lĩnh cho hắn."

  Bạch Cẩm đưa tay khẽ điểm bên cạnh, từng gốc cây từ xa bay tới, hào quang chợt lóe rồi thành một căn nhà bằng gỗ.

  Lão giả vội vàng cảm kích kêu lên: "Đa tạ Thánh sứ! Đa tạ Thánh sứ!!”

  Tộc trưởng, Hoa Tư Thị và những tộc nhân khác đều cảm kích kêu lên: "Đa tạ Thánh sứ.”

  Bạch Cẩm nhìn về phía Hoa Tư Thị, cười nói: "Trở về nghỉ ngơi cho tốt đi! Đồ ăn thức uống ta sẽ sắp xếp mang tới cửa.”

  Hoa Tư Thị cảm kích nói: "Đa tạ Thánh sứ.” Nàng hơi do dự hỏi: "Xin hỏi Thánh sứ, khi nào đứa bé của ta có thể sinh ra?"

  Bạch Cẩm bấm ngón tay tính toán một chút, nói: "Còn cần mười năm, số lượng hợp địa”

  Tất cả mọi người xung quanh đều thấp giọng ồn ào nghị luận: "Mười năm á!”

  "Là mười hai năm, hiện tại đã hai năm."

  "Không hổ là Thánh hiền của Nhân tộc ta, ở trong bụng lâu như vậy."

  Chương 286: Hoa Tư Thị lâm bồn, đứa trẻ kỳ lạ

  Bạch Cẩm xoay người đi về phía nhà gỗ của chính mình.

  Tất cả mọi người đều cung kính kêu lên: "Tiễn Thánh sứ.”

  Đợi đến khi Bạch Cẩm đi rồi, bọn hắn mới đứng thẳng dậy.

  Tộc trưởng nói: "Hoa Tư Thị, ngươi về nghỉ ngơi trước đi.”

  Hoa Tư Thị gật gật đầu, trên mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc.

  Lão giả dẫn đầu lúc trước vội vàng kêu lên: "Chờ một chút!"

  Tộc trưởng nhìn về phía lão giả, hắn giống như một con sư tử đực hùng vĩ tức giận kêu lên: "Trong bụng Hoa Tư Thị là Thánh hiền, ngươi không nghe thấy sao?”

  Lão giả bình tĩnh nói: "Đương nhiên là ta nghe thấy. Đại Hoa, Thanh Thảo, Tiểu Thụ, các ngươi không cần hái thức ăn nữa, chuyên môn phụ trách chăm sóc Hoa Tư Thị, tuyệt đối không được để cho nàng xảy ra bất cứ chuyện gì.”

  Ba nữ tử đi ra, do dự một chút rồi đáp: “Vâng!”

  Sắc mặt tộc trưởng tốt hơn một chút, vậy còn tạm được.

  Lão giả nhìn về phía Hoa Tư Thị, hòa ái dễ gần nói: "Hoa Tư Thị, về sau nếu ngươi có yêu cầu gì thì cứ trực tiếp nói ra, chúng ta có thể tự mình giải quyết, không cần đi phiền toái Thánh sứ.”

  Hoa Tư Thị gật gật đầu nói: "Đa tạ tộc lão.”

  Lão giả phân phó nói: "Đại Hoa, Thanh Thảo, Tiểu Thụ mau đỡ Hoa Tư Thị đi nghỉ ngơi, cẩn thận không được va chạm.”

  Ba nữ tử lập tức tiến lên đỡ Hoa Tư Thị đi về phía sơn động.

  Những người khác cũng nhao nhao tản ra, giữa hai bên còn đang nghị luận không ngớt, trong bộ lạc sắp có Thánh hiền xuất thế đó! Mọi người đều kích động hưng phấn không thôi.

  Thời gian chậm rãi trôi qua, ba năm sau Thạch Cơ và Cô Lương tới tiếp nhận công việc nấu cơm từ trong tay Bạch Cẩm.

  Năm năm sau, tộc lão chết đi, tiếc nuối duy nhất trước khi chết chính là không thể nhìn thấy Thánh hiền xuất thế.

  Mười năm sau, một tiếng khóc chấn động bộ lạc Hoa Tư.

  Tất cả mọi người trong bộ lạc đều vây quanh sơn động chờ mong nhìn cửa động.

  Bạch Cẩm, Thạch Cơ và Cô Lương đều đứng chờ đợi trước sơn động.

  Một nữ tử chạy ra, có chút kinh hoảng kêu lên: "Thánh sứ, Thánh sứ..."

  Bạch Cẩm tiến lên vài bước, quan tâm hỏi: "Thế nào rồi?”

  Nữ tử thở hổn hển lo lắng nói: "Thánh sứ, đứa trẻ này rất kỳ lạ.”

  Bạch Cẩm phân phó nói: "Thạch Cơ, ngươi đi ôm đứa nhỏ ra.”

  Thạch Cơ gật gật đầu rồi đi vào trong huyệt động.

  Một lát sau, Thạch Cơ ôm một đứa nhỏ đi ra. Đứa nhỏ này bộ dạng rất kỳ dị, thân người đuôi rắn, bàn tay nhỏ bé nắm lấy tóc Thạch Cơ, đuôi rắn quấn quanh cánh tay Thạch Cơ, ánh mắt tò mò đánh giá nàng.

  Bạch Cẩm nhận lấy đứa nhỏ từ trong lòng Thạch Cơ.

  Đứa nhỏ vừa đến trong ngực Bạch Cẩm thì lập tức cười khanh khách, tiếng cười vô cùng thanh thúy.

  Hoa Tư Thị được hai nữ nhân nâng đỡ đi ra, thấy Bạch Cẩm ôm con mình, trong mắt ánh lên vẻ dịu dàng, mười hai năm trời! Cuối cùng cũng sinh ra, may mắn có Thánh sứ ở đây chứ không đứa nhỏ này sinh ra dị tượng, cho dù có được sinh ra thì cũng không cách nào được tộc nhân tiếp nhận.

  Hoa Tư Thị nói: "Làm phiền Thánh sứ ban cho một cái tên.”

  Bạch Cẩm nhìn đứa bé trong ngực, cười nói: "Gọi Phục Hi đi! Nhân tộc Phục Hi Thị!"

  Hoa Tư Thị cảm kích nói: "Đa tạ Thánh sứ ban tên.”

  Đột nhiên trong Oa Hoàng Thiên dâng lên một cỗ khí tức phẫn nộ, Linh Châu Tử nằm sấp trên giường không dám nhúc nhích. Nương nương tức giận dọa chết Châu Tử rồi, chẳng lẽ là ta ăn vụng linh quả bị nương nương phát hiện? Hay là ta trộm cá trong Linh trì bị nương nương phát hiện?

  Năm năm trôi qua, Tiểu Phục Hi đã trưởng thành thành tiểu tử choai choai, mỗi ngày du đãng ở trong bộ lạc tò mò quan sát chung quanh.

  Sáng sớm hôm đó, Phục Hi vừa muốn từ trong huyệt động đi ra ngoài.

  "Phục Hi à!" Hoa Tư Thị kêu một tiếng.

  Phục Hi quay đầu nhìn về phía Hoa Tư Thị, nhu thuận kêu lên: "Mẫu thân!"

  Hoa Tư Thị vươn tay nói: "Nào!”

  Phục Hi bơi qua rồi đi tới trước mặt Hoa Tư Thị, hắn ngẩng đầu nhìn nàng, trong đôi mắt nhỏ tràn ngập ngây thơ.

  Hoa Tư Thị đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Phục Hi, cười nói: "Phục Hi, mẫu thân dẫn con đi gặp một người.”

  Phục Hi tò mò hỏi: "Là ai ạ?”

  "Đến nơi con sẽ biết."

  Hoa Tư Thị nắm tay Phục Hi đi ra ngoài, tất cả tộc nhân hội tụ bên ngoài, xếp thành hai hàng hình thành một lối đi.

  Hoa Tư Thị nắm tay Phục Hi đi ở giữa, tất cả tộc nhân đều chờ mong đưa mắt nhìn Phục Hi rời đi.

  Phục Hi có chút bất an nhỏ giọng hỏi: "Mẫu thân, các tộc nhân đều sao vậy?”

  "Bọn hắn mong chờ sự trưởng thành của con."

  "Sự trưởng thành của con?" Phục Hi nhỏ giọng nói thầm một tiếng.

  Hoa Tư Thị dẫn theo Phục Hy đi xuyên qua rừng cây đi thẳng tới lôi trạch, trước mặt hiện ra một con đường vừa dài vừa hẹp.

  Phục Hy ngạc nhiên nói: "Đây là lôi trạch." Hắn ngẩng đầu nhìn Hoa Tư Thị, nói: "Nương, các tộc nhân đều nói không được đi qua nơi này."

  "Đi thôi! Người mà ta muốn dẫn con đến gặp ở bên trong kia."

  Hoa Tư Thị nắm lấy tay Phục Hy tiến vào con đường hẹp dài, ngay lập tức con đường xuyên qua liền trở nên rộng mở khoáng đạt, cây cối rợp bóng, điểu thú bôn tẩu, bên trong có một tòa cung điện kỳ dị tọa lạc, trước cung điện còn có ba bóng người đang đứng, một nam hai nữ.

  Chương 287: Phục Hy bái sư

  Hoa Tư Thị nhanh chóng đưa Phục Hy đi lên phía trước, cung kính khom người bái lạy: "Hoa Tư Thị, bái kiến Thánh sứ."

  Phục Hy cũng vội vàng cúi người kính cẩn, non nớt nói: "Phục Hy bái kiến Thánh sử." Mặc dù hắn không biết Thánh sử là cái gì nhưng cứ làm theo mẫu thân chắc không sai đâu.

  Bỗng nhiên trong lòng Bạch Cẩm lóe lên một ý, nếu ghi chép sự kiện này lại, đợi sau này khi Phục Hy công đức viên mãn đủ sức tọa trấn Hỏa Vân Động sẽ đem cho hắn xem, như vậy hẳn là sẽ rất có sức khích lệ? Bỏ đi, vẫn là không nên tìm đường chết, không biết hắn có thấy khích lệ hay không, ta đoán chừng sẽ rất kích thích.

  Bạch Cẩm khẽ mỉm cười: "Đứng lên đi!"

  Hoa Tư Thị và Phục Hy đứng lên, Phục Hy hiếu kỳ lén đánh giá Bạch Cẩm, y phục hắn mặc trên người thật kỳ quái! Vậy mà lại không phải da thú.

  Bạch Cẩm nhìn Phục Hy, ôn hoà hỏi: "Phục Hy, ngươi có đồng ý bái ta làm thầy không?"

  Phục Hy vô thức nhìn sang Hoa Tư Thị.

  Hoa Tư Thị gật đầu nhìn Phục Hy đầy kỳ vọng.

  Phục Hy quay đầu trở lại, hơi nghi hoặc mà hỏi: "Bái ngươi làm thầy? Ngươi có thể dạy ta cái gì? Có lợi hại bằng Hắc Báo thúc thúc trong bộ lạc chúng ta không? Hắc Báo thúc thúc đã từng săn được một con báo rất to, tộc trưởng là yêu thú, hắn rất là lợi hại."

  

  Hoa Tư Thị vỗ vào người Phục Hy một cái, sau đó vội vàng nói: "Phục Hy, không được vô lễ, nhanh bái sư mau lên."

  "Vâng." Phục Hy ngoan ngoãn lanh lợi đồng ý, cúi đầu nói: "Phục Hy bái kiến sư phụ!"

  Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Chắc chắn ta còn lợi hại hơn Hắc Báo thúc thúc trong bộ lạc của ngươi một chút xíu đó, bái ta làm thầy không thiệt cho ngươi đâu. Hiện tại cứ thu nhận ngươi làm đệ tử, gọi ta một tiếng sư phụ là được rồi."

  "Vâng, sư phụ!" Trong lúc nhất thời, Phục Hy cũng chưa hiểu rốt cuộc sư phụ và lão sư có điểm gì khác nhau, thôi thì cứ ngoan ngoãn đáp một tiếng.

  Bạch Cẩm vừa nhấc tay, ngay lập tức Phục Hy đang từ trên mặt đất đứng thẳng dậy, hai mắt hắn sáng bừng lên, lão sư thật là lợi hại!

  Bạch Cẩm nhìn sang Hoa Tư Thị, nói: "Từ hôm nay trở đi, ta sẽ bắt đầu dạy dỗ Phục Hy, sau này hắn sẽ ăn ở tại cung này của ta, cách năm ngày sẽ cho phép hắn trở về hai ngày, được không?"

  Hoa Tư Thị lập tức đáp: "Toàn bộ đều do Thánh sứ làm chủ."

  Sau khi Hoa Tư Thị ra về, Phục Hy có chút bất an ngồi khoanh chân trong một căn phòng nhỏ, Bạch Cẩm ngồi đối diện với hắn.

  Phục Hy không nhịn được bèn hỏi: "Lão sư, người muốn dạy ta gì vậy? Có thể dạy ta học tiên pháp không?"

  "Ngươi muốn học tiên pháp? Tại sao?"

  Phục Hy ngay thẳng đáp: "Đương nhiên là vì ta muốn xua đuổi dã thú yêu ma để tộc nhân có được cuộc sống tốt đẹp rồi. Trong truyền thuyết, tiên nhân đều rất lợi hại, ta học được tiên pháp rồi thì dĩ nhiên có thể bảo vệ mẫu thân và tộc nhân của ta."

  Bạch Cẩm lắc đầu đáp: "Tiên pháp chỉ có thể giúp ngươi bảo vệ được một bộ lạc, không thể giúp được toàn bộ Nhân tộc, ngươi còn muốn không?"

  "Lão sư, người có tiên pháp nào có thể giúp rất nhiều người không?"

  Bạch Cẩm gật đầu, cười nói: "Có! Nhưng mà cái đó không gọi là tiên pháp mà là học vấn, có thể giúp Nhân tộc thu hoạch thực vật phong phú, giúp Nhân tộc biết cái gọi là thân sơ luân thường, cũng giúp Nhân tộc đoàn kết một lòng, chiến thắng thiên tai nhưng lại không thể khiến Nhân tộc có được sức mạnh vĩ đại hay trường sinh bất tử, ngươi còn muốn nữa không?"

  Phục Hy lập tức vui mừng kêu lên: "Chính là cái này." Hắn cúi đầu bái lại, kích động nói: "Xin lão sư hãy chỉ cho ta."

  Bạch Cẩm cũng hơi ngạc nhiên với quyết định này của Phục Hy, mới có tí tuổi đã có thể giác ngộ được như vậy rồi sao? Tưởng rằng còn phải dẫn đường một phen, có điều thế này cũng tốt, đỡ phải phí lời, Bạch Cẩm bèn nói: "Ta sẽ dạy ngươi bài đầu tiên là quản lý."

  Phục Hy mở to mắt nghe Bạch Cẩm giảng bài, tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng ngộ tính rất tốt, mặc dù Bạch Câm giảng về quản lý có hơi lộn xộn nhưng Phục Hy cũng miễn cưỡng lĩnh ngộ được khoảng bảy tám phần.

  ...

  Nửa năm sau, Phục Hy bơi về phía dòng sông cạnh bộ lạc.

  Trên đường gặp được vài người thân thiết, bọn họ gọi to: "Phục Hy!"

  "Phục Hy, sao hôm nay lại về đây?"

  "Phục Hy, ban nãy ta bắt được một con dã lang, ngươi đến nhà ta lấy thịt đi."

  Phục Hy đều lần lượt gật đầu đáp lễ, cuối cùng cũng tới bờ sông rồi.

  Dưới cái nắng chói chang, một vào thiếu niên bơi thật nhanh, chơi đùa vui vẻ dưới dòng sông.

  "Nhìn xem, là Phục Hy!"

  Tất cả thanh niên đều trồi lên khỏi mặt nước, quay đầu nhìn sang bờ.

  Một thiếu niên vừa cười ha ha vừa nói: "Phục Hy, xuống đây đi!"

  "Đúng vậy! Tiểu Phục Hy, nước sông rất mát, Phục Hy mau mau xuống dưới này đi!"

  "Xuống đây!"

  Đám thanh niên dưới sông nhao nhao gọi.

  Phục Hy lắc đầu đáp: "Ta không xuống đâu."

  Một thanh niên cười ha ha nói: "Phục Hy, hình như hôm nay không phải ngày nghỉ của ngươi, sao lại chạy tới đây? Có phải bị sư phụ mắng rồi không?"

  Những thiếu niên khác cũng được dịp cười ha ha.

  "Sư phụ giao cho ta một việc, đó là ta phải bắt một ngàn con cá trong vòng một ngày."

  Các thanh niên dưới sông bấy giờ bèn ngơ ngác nhìn nhau, một ngày một ngàn con cá? Sao có thể làm được? Cá rất là khó bắt nha.

  Chương 288: Sáng tạo ra lưới đánh bắt cá

  Một thiếu niên dẫn đầu cắn răng nói: "Hổ Tử, ngươi quay về bộ lạc gọi người, chẳng phải chỉ là một ngàn con cá thôi sao? Chúng ta cùng nhau bắt giúp."

  "Được!" Một thiếu niên khoẻ mạnh cường tráng bơi về phía bờ rồi nhảy phắt lên bờ, khoác qua loa y phục lên người rồi chạy về bộ lạc.

  Một lát sau, tất cả người trong bộ lạc đều chạy tới, hô hào rồi cùng nhau nhảy tùm xuống sông, dòng sông lập tức nhốn nháo, cá dưới sông bất ngờ bị tác động bèn thi nhau nhảy lên khỏi mặt nước nhưng mà muốn bắt cá quả thực cũng rất khó.

  Tộc trưởng đi tới cạnh chỗ Phục Hy, trầm giọng hỏi: "Chuyện gì thế này? Thánh sứ muốn ăn cá sao?"

  Phục Hy lắc đầu đáp: "Không phải, là thử thách lão sư giao cho ta, hắn muốn ta bắt được một ngàn con cá trước khi mặt trời lặn." Vẻ mặt Phục Hy đau khổ, tiếp tục nói: "Nhưng sao có thể chứ? Ở trong nước thì Nhân tộc đâu thể nhanh bằng cá được?"

  Tộc trưởng vỗ vai Phục Hy, nói: "Nếu Thánh sứ đã yêu cầu như vậy tất sẽ có cách làm được, ta đi bắt cá giúp ngươi, ngươi cứ từ từ mà nghĩ."

  "Ồ!" Phục Hy gật gật đầu.

  Tộc trưởng nhảy lên giống như một con gấu chó, ‘ùm’ một tiếng đã chìm xuống lòng sông rộng lớn cách xa mấy chục thước, bọt nước bắn tung toé trắng xoá.

  Phục Hy đi dạo dọc theo mặt sông, nhíu mày ngắm nhìn dòng sông sâu thẳm khổng lồ, phải làm thế nào mới nhanh chóng bắt đủ cá đây?

  Thời gian cứ trôi qua từng chút một, chẳng mấy chốc đã vào buổi trưa nhưng mà mới thu hoạch được rất ít. Dòng sông vừa to, nước lại chảy xiết, tay không bắt cá vô cùng khó khăn, kể cả là thợ săn có tay nghề điêu luyện cũng không thể bì được tốc độ nhanh nhạy của mấy con cá.

  Phục Hy cứ đi như thế, vừa mới quay đầu lại thì đột nhiên ánh mắt hắn dừng lại, đập vào mắt hắn là một cái mạng nhện to tổ chảng ở giữa hai gốc đại thụ, một đàn bướm từ trong rừng bay ra, toàn bộ bọn chúng đều bị vướng vào mạng nhện. Ngay lập tức, một con nhện to chui ra một phát ăn sạch lũ bướm.

  Ánh mắt Phục Hi càng ngày càng sáng, hưng phấn kêu lên: "Ta nghĩ ra rồi! Ta nghĩ ra rồi!”

  Phục Hi lập tức triệu tập tộc nhân, tập hợp lực lượng toàn tộc dùng dây leo dệt thành một cái lưới mây lớn vặn vẹo, ở dưới lưới đặt một tảng đá, một đám người xuống sông kéo lưới đi lại.

  Rầm rầm! Con cá lớn trong lưới hung mãnh quẫy đạp, chỉ mới đi được một đoạn đã không kéo được nữa.

  Tộc trưởng hưng phấn kêu lên: "Kéo lưới!”

  “Kéo!”

  "Kéo!"

  Đại hán kéo lưới hô khẩu hiệu rồi dùng sức nâng lưới lên, trong lưới lớn là một đống cá to nhảy lên, lớp vảy dưới ánh mặt trời chiếu rọi lấp lánh bạch quang.

  Tất cả tộc nhân trên bờ đều bị một màn bội thu này chấn động. Nhiều quá, thật sự rất nhiều cá đó!

  Sau đó tiếng hoan hô chấn thiên vang lên, thậm chí còn có người nhào vào trong lưới, ôm cá hôn, phát tiết tâm tình mừng như điên của mình.Có cái lưới lớn này rồi thì sau này không còn lo không có thức ăn nữa, không hề nguy hiểm mà vẫn dễ dàng thu hoạch thức ăn, không còn sợ đói bụng nữa.

  Hoa Tư Thị đứng ở bờ khẽ nở nụ cười, hốc mắt ướt át. Thánh sứ, cám ơn ngài!

  Phục Hi cũng lộ ra tươi cười, lồng ngực kích động phập phồng. Chắc đây chính là cái học vấn mà lão sư nói sẽ hữu ích cho toàn Nhân tộc!

  Trên bầu trời có hai đạo kim quang mờ ảo chiếu xuống, một đạo tĩnh lặng rơi vào trong cơ thể Phục Hi, còn một đạo rơi lên trên tấm lưới lớn. Trên tấm lưới hiện lên một đạo huyền hoàng sắc mà phàm nhân không thể nhìn thấy được biến thành một kiện Công Đức Thần Khí cho Nhân tộc, cứng cỏi không thể phá hủy.

  Chạng vạng, Phục Hi dẫn tộc nhân khiêng lưới lớn nặng trịch đi tới trước lôi trạch, hưng phấn hét lớn: "Lão sư, ta bắt được cá rồi, bắt được rất nhiều cá.”

  Những tộc khác tất cả đều kính sợ nhìn lôi trạch, Thánh sứ vĩ đại ở trong này.

  Cô Lương từ trong thông đạo phiêu nhiên đi ra, tay câu mấy con cá lớn tươi từ trong lưới bay ra, bay tới bên cạnh Cô Lương.

  Cô Lương giơ ngón tay cái lên, khen ngợi nói: "Phục Hi thật tuyệt vời, trở về đi!”

  Phục Hi quay đầu nhìn về phía Hoa Tư Thị, không nỡ nói: "Mẫu thân, con phải đi rồi.”

  Hoa Tư Thị vui mừng nói: "Mau đi đi! Nhớ phải nghe lời lão sư.”

  “Vâng!” Phục Hi kiên định gật gật đầu rồi nhanh chóng bơi vào trong thông đạo hẹp dài, khuôn mặt nhỏ nhắn kích động đỏ bừng.

  Hai người một lớn một nhỏ biến mất ở trong thông đạo, lúc này Hoa Tư Thị và Nhân tộc mới nâng tấm lưới nặng trịch rời đi, vẫn đang không ngừng kích động nghị luận sôi nổi.

  ...

  Bên trong Điểu Sào tại lôi trạch, bốn người ngồi vây quanh bàn, các món ăn đều làm từ cá.

  Phục Hi hưng phấn nói: "Lão sư, hôm nay ta nhìn thấy nhện kết lưới nên liền lóe lên ý tưởng bảo tộc nhân dệt ra một tấm lưới lớn, sau đó bắt được rất nhiều rất nhiều cá, về sau tộc nhân của ta sẽ không thiếu cá ăn nữa.”

  Bạch Cẩm cười nói: "Ta đều biết hết rồi, chỉ là ăn no còn chưa đủ, Nhân tộc còn cần lực lượng để bảo vệ chính mình. Lát nữa ta sẽ truyền cho ngươi một ngàn pháp quyết tu luyện, ngươi có thể lựa chọn để truyền cho tộc nhân của ngươi. Đây chính là lực lượng mà sau này các ngươi sẽ dùng để bảo vệ chính mình.”

  Phục Hi cao hứng kêu lên: "Vâng! Tạ ơn lão sư.”

  Chương 289: Phục Hy dần trưởng thành và già đi

  Một năm sau, Phục Hi tìm Bạch Cẩm hỏi: "Sư phụ, y phục của các người làm như thế nào vậy? Con cũng muốn tộc nhân của con mặc quần áo đẹp và nhẹ nhàng như vậy.”

  Làm quần áo? Đây không phải là chuyện của Luy Tổ sao? Mặc kệ, Luy Tổ có quan trọng bằng đồ đệ ngoan Phục Hi sao?

  Bạch Cẩm đưa tay xoa xoa đầu Phục Hi, cười nói: "Đi tìm Cô Lương.”

  "Ồ!"

  Phục Hi tìm thấy Cô Lương đang trồng nấm ở lôi trạch, sau đó hỏi cùng một vấn đề.

  Cô Lương sờ cằm, nghiêm túc nói: "Tu sĩ chúng ta có thể lấy vân hà làm y phục, có thể lấy thanh phong làm y phục, có thể hóa kim thạch thành y phục, cũng có thể ngưng thủy lộ thành y phục, thế nhưng loại phương pháp này Nhân tộc các ngươi không làm được. Ta nhớ một ít y phục pháp y hạ cấp là dùng Thiên Tàm Ti luyện chế mà thành, Thiên Tàm Ti có thể làm y phục.”

  Không lâu sau, được Cô Lương chỉ điểm, Phục Hi chế tác ra bộ y phục tơ lụa đầu tiên cho Nhân tộc, được thiên địa giáng công đức.

  "Lão sư, dùng cây cối để dựng phòng ốc đến mùa đông quá lạnh, gió lùa vù vù, cung điện của người luyện chế như thế nào ạ?"

  “Đến đây chơi bùn với vi sư!”

  "Lão sư, tộc nhân của ta ăn đồ ăn rất khó ăn."

  "Nào, vi sư dạy ngươi phương pháp chế biến gia vị, ba phần mặn mười phần cay.”

  "Lão sư, tộc nhân của ta không có dụng cụ dùng để ăn."

  “Đi, vi sư dẫn ngươi đi đốt lửa chơi!”

  "Lão sư, ta muốn làm tộc trưởng."

  Bạch Cẩm nhìn thanh niên cung kính trước mặt, trong lòng dâng lên một trận cảm khái, không dễ dàng nha! Cuối cùng cũng nuôi lớn rồi.

  Bạch Cẩm chậm rãi nói: "Phục Hi, sau khi làm tộc trưởng thì trách nhiệm của ngươi sẽ càng lớn, không nên bị một bộ lạc nhỏ che mắt, chí hướng của ngươi hẳn là ở cả Nhân tộc, ngươi phải tạo phúc cho tất cả mọi người.”

  Phục Hi kiên định gật đầu nói: "Vâng! Con hiểu rồi." Sau đó hắn ra khỏi lôi trạch.

  Thạch Cơ và Cô Lương đi tới bên cạnh Bạch Cẩm.

  Thạch Cơ cảm khái nói: "Năm đó chỉ là một đứa nhóc, trong nháy mắt đã lớn như vậy.”

  Cô Lương hỏi: "Sư huynh, không phải chúng ta nên đi trợ giúp Phục Hi một chút sao?”

  Bạch Cẩm lười biếng nói: "Không vội, chờ ta ngủ một giấc rồi nói sau." Sau đó xoay người đi về phía Điểu Sào.

  Cô Lương dậm chân một cái, kêu lên: "Sư huynh, nhỡ đâu Phục Hi gặp phải nguy hiểm thì làm sao bây giờ? Nhỡ đâu có đại năng tính kế đến trên đầu Phục Hi thì làm sao bây giờ?”

  Thanh âm lười biếng của Bạch Cẩm truyền đến: "Yên tâm đi! Phục Hi tuyệt đối là Nhân Hoàng an toàn nhất. ”

  Sau khi Phục Hi trở thành tộc trưởng bộ lạc Hoa Tư đã nhanh chóng mở rộng bộ lạc, thu phục bộ lạc chung quanh, hao phí một trăm năm để thống nhất Nhân tộc, định đô ở Trần Địa. Trong thời gian đó, hắn cải cách hôn nhân, chấm dứt trạng thái quần hôn, phân phối dòng họ, dưới sự đề bạt của Bạch Cẩm đã sáng tạo ra văn tự của riêng Nhân tộc, nuôi nhốt súc vật, định ra loại tiền tệ ngoài tròn trong vuông của Nhân tộc. Nhân tộc đại nhất thống tràn ngập sinh cơ, khí vận Nhân tộc bao phủ khắp hồng hoang đại lục.

  ...

  Phục Hi già nua đi theo Bạch Cẩm đến Trần Đô, nội đô vô cùng náo nhiệt, tất cả Nhân tộc đi ngang qua đều cung kính khom lưng làm lễ với Phục Hi, dùng ánh mắt sùng kính nhìn theo Phục Hi.

  Bạch Cẩm cười nói: "Lúc trước khi ngươi đến trước mặt ta học tập đã rất nghịch ngợm! Hiện tại đã trở thành Cộng Chủ của Nhân tộc, dẫn dắt Nhân tộc phát triển.”

  Phục Hi nhịn xuống không lộ ra một tia ý cười, trong mắt mang theo vẻ nhớ nhung, cảm thán nói: "Đúng vậy! Lão sư vẫn như cũ nhưng ta đã già.”

  Bạch Cẩm nhìn Phục Hi: "Lúc trước ta hỏi ngươi, là cùng ta học phương pháp tu luyện hay là Trị Thế chi pháp của ta. Ngươi đã lựa chọn cái sau, hiện tại có hối hận không?”

  Phục Hi lắc đầu nói: "Không hối hận! Cảm ơn lão sư đã dạy bảo trong những năm qua.”

  "Đều do chính ngươi lĩnh ngộ ra."

  Phục Hi lộ ra một tia tươi cười, sau đó hỏi: "Lão sư, chờ ta chết rồi, có phải người sẽ đi hay không?”

  Bạch Cẩm gật đầu nói: "Không sai!”

  "Ta hy vọng lão sư có thể chôn cất ta ở lôi trạch, đó là sự khởi đầu và cũng là nơi hạnh phúc nhất của ta, ta hy vọng có thể ngủ say ở đó."

  Bạch Cẩm cười nói: "Đến lúc đó nói sau đi!" Hắn quay đầu nhìn bốn phía, từng bách tính ở Nhân tộc đang dùng đồng tiền tính tiền, Lạc Bảo Kim Tiền càng thêm nặng.

  Trong mắt Phục Hi toát ra một tia sầu lo, Nhân tộc càng trở nên cường đại thì Phục Hi lại càng có thể cảm nhận được sự hung hiểm của hồng hoang, Nhân tộc còn rất nhỏ yếu, vẫn phải đối mặt với rất nhiều rất nhiều khó khăn nhưng hắn đã không còn bao nhiêu thời gian để chiếu cố Nhân tộc, lão sư cũng phải đi.

  Mấy năm sau, Phục Hi già nua đi ra khỏi Trần Đô, mấy trăm tu sĩ Nhân tộc ẩn núp trái phải Phục Hi, trung thành hộ vệ hắn đi về phía trước.

  Lần này đi mất ba năm, Phục Hi đi khắp tứ phương, nhìn Nhật Nguyệt kinh thiên, đấu chuyển tinh di, trải nghiệm hạ qua đông tới, bốn mùa luân hồi.

  Ngày đêm xen kẽ, hoa nở hoa tàn, sinh lão bệnh tử, nơi nào cũng có dấu chân của hắn.

  Cuối cùng Phục Hi ngồi xếp bằng bên trong Hoàng Hà, trên trời dưới đất mấy trăm tu sĩ bao quanh, không dám lười biếng.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận