Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 81

  Một ngày, trăm ngày, nửa năm trôi qua, Phục Hy ngồi ngay ngắn không nhúc nhích, nếu không phải Bạch Cẩm vẫn dùng linh khí để nuôi dưỡng thân thể hắn thì hắn không ăn không uống như vậy đã sớm chống đỡ không nổi.

  Từng tia đạo vận từ trên người Phục Hy khuếch tán ra, toàn bộ Hoàng Hà sôi trào mãnh liệt.

  Bạch Cẩm đứng trên một đóa mây, trong lòng dâng lên cảm khái, không hổ là Phục Hy đại thần nha! Với thân thể phàm nhân lại có thể lâm vào trong Ngộ Đạo, lĩnh hội pháp tắc thiên địa, lợi hại! Bần đạo tự thẹn không bằng.

  Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên đám mây, nhắm mắt lại tiến vào thế giới trong mộng, trực tiếp tiến vào trong Oa Hoàng Cung, bái lạy cung kính nói: "Đệ tử bái kiến nương nương!”

  Trong mắt thạch tượng hiện lên một chút thần thái, chậm rãi cúi đầu nhìn Bạch Cẩm nói: "Chuyện gì?”

  Bạch Cẩm cung kính nói: "Khởi bẩm nương nương, Phục Hy sư thúc lâm vào trong Ngộ Đạo nhưng với thân thể phàm nhân của sư thúc bây giờ, muốn Ngộ Đạo thành công có thể nói là ngàn khó vạn khó, kính xin nương nương ra tay trợ giúp.”

  “Ngươi cứ trở về đi, đã có người đi tới tương trợ rồi." Thạch tượng lại một lần nữa khôi phục lại sự tĩnh lặng, thần thái biến mất.

  Bạch Cẩm đứng thẳng dậy, trong đầu hiện lên nghi hoặc, đã có người tới trợ giúp? Sẽ là ai đây? Thanh Loan hay là Thải Phượng?

  Ở trên đám mây, Bạch Cẩm mở mắt ra rồi chăm chú nhìn xuống phía dưới.

  Một đạo thân ảnh mặc hắc y, vô thanh vô tức hiện lên bên cạnh Bạch Cẩm.

  Cả người Bạch Cẩm căng thẳng, vội vàng đứng dậy bái lạy nói: "Bái kiến sư thúc!”

  Người bên cạnh chính là Bắc Hải chi chủ Côn Bằng Yêu Sư.

  Trong lòng Bạch Cẩm có suy đoán, người đến hỗ trợ vậy mà lại là Côn Bằng Yêu Sư, nghĩ tới rất nhiều người nhưng đúng là không có nghĩ tới hắn.

  “Đứng lên đi!”

  "Đa tạ sư thúc."

  Bạch Cẩm đứng thẳng dậy, đứng ở bên cạnh, thăm dò hỏi: "Vì sao sư thúc lại tới đậy?”

  Côn Bằng Yêu Sư chắp hai tay đứng trên đỉnh mây nhìn bóng dáng phía dưới, khẽ cười nói: "Đến trả lại nhân quả! Ngày xưa hắn giúp ta, hôm nay ta tới giúp hắn.”

  Hắn đưa tay hướng phía dưới một chút, Hoàng Hà sôi trào mãnh liệt nhất thời liền khôi phục bình tĩnh, mặt sông tách ra hai bên lộ ra một thủy đạo sâu thẳm, một con Bạch Long Quy từ đáy sông chậm rãi đi ra.

  “Yêu ma phương nào dám phạm Cộng Chủ của Nhân tộc ta?!”

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  Từng cỗ khí tức sát phạt tràn ngập khóa chặt Huyền Quy, mấy trăm tu sĩ hiện lên bao quanh Phục Hy.

  Huyền Quy nhất thời dừng bước, mở miệng buồn bực nói: "Ta là thần sông Hoàng Hà, nghe nói Cộng Chủ của Nhân tộc ở đây, đặc biệt tới dâng lên hai kiện bảo vật.”

  Phục Hy mở mắt ra, nói: "Để nó vào! ”

  Lúc này tu sĩ Nhân tộc mới nhường ra một lối đi, cảnh giác nhìn Huyền Quy chầm chậm tiến về phía Phục Hy, tùy thời chuẩn bị giết.

  Huyền Quy đi tới trước mặt Phục Hy, cúi đầu rồng lộ ra hai bức đồ trên lưng, hai bức đồ bay về phía Phục Hy rồi lơ lửng trước mặt hắn.

  Phục Hy theo bản năng thốt lên: "Hà Đồ Lạc Thư!" Nhất thời sửng sốt, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác kỳ quái, sao ta lại biết cái tên này?

  Phục Hy tiếp nhận Hà Đồ Lạc Thư trong tay rồi trải ra trước mặt quan sát, mặc dù Lạc Thư là tên sách nhưng cũng là đồ họa, bản đồ Lạc Thư biểu hiện chính là sự biến hóa của thiên địa, bản đồ Hà Đồ hiển thị sự sắp xếp số lượng tinh hà.

  Vạn vật hữu khí tức là hữu hình, hữu hình tức là có chất, có chất tức là có hạn, có hạn tức có tượng, Hà Đồ Lạc Thư tương hợp hòa vào một thể có thể xây dựng một vũ trụ, thời không hợp nhất, vạn vật sinh ra sự diễn hóa vận hành.

  Phục Hy nhìn hai bức đồ đến nhập thần. Một năm trôi qua, năm năm trôi qua, mười năm trôi qua, một đạo Bát Quái đồ khổng lồ lấy Phục Hy làm trung tâm triển khai, Bát Quái xoay tròn bao phủ vạn dặm thiên địa. Càn, khôn, khảm, ly, chấn, cấn, tốn, đoài, Bát Quái tương sinh miên man không dứt, diễn giải thiên địa chí lý.

  Mấy trăm tu sĩ Nhân tộc đều khiếp sợ, sau sự khiếp sợ là mừng như điên, Nhân Hoàng có thể tu luyện rồi.

  Trên mây, Côn Bằng lộ ra một chút tươi cười, cúi đầu nhìn thân ảnh già nua kia, thấp giọng nói: "Phục Hy, ta không nợ ngươi nữa rồi." Sau đó, thân ảnh hắn vô thanh vô tức biến mất.

  Một lúc lâu sau Bát Quái tản đi, Phục Hy tay cầm Hà Đồ Lạc Thư từ bên bờ sông đứng dậy, mừng rỡ nói: "Chúng ta trở về đi!”

  Mọi tu sĩ Nhân tộc hộ vệ Nhân Hoàng trở về, đi tới Trần Đô.

  Sau khi trở về Trần Đô, Phục Hy lập tức bắt tay vào biên soạn phương pháp tính toán Bát Quái, trợ giúp Nhân tộc tránh né thiên tai nhân hại.

  Sau khi truyền Bát Quái xuống, Phục Hy đi tới Điểu Sào bên ngoài Trần Đô, tìm Bạch Cẩm hỏi: "Lão sư, sau khi con chết thì Nhân tộc nên làm như thế nào?”

  Bạch Cẩm bấm ngón tay tính toán một chút, cười nói: "Phía nam có một bộ lạc lấy họ khương làm họ chung, trong bộ lạc có một thiếu niên tên là Liệt Sơn Thị, có thể thay thế vị trí của ngươi.”

  Phục Hy mừng rỡ đáp: "Đa tạ lão sư." Sau đó xoay người đi ra ngoài.

  Bạch Cẩm mở miệng nói: "Sư huynh, ngươi dự định dạy Liệt Sơn Thị này như thế nào?”

  Huyền Đô đại pháp sư từ trong Điểu Sào đi ra, nói: "Người của ta am hiểu luyện đan, ta có thể truyền thụ hắn luyện dược pháp môn, tạo phúc cho Nhân tộc.”

  Chương 291: Nhân Hoàng viên mãn

  "Sư huynh, dạy Nhân Hoàng phải lấy dẫn đạo làm chủ, không thể trực tiếp dạy tất cả mọi chuyện, ngươi có thể dẫn dắt hắn tìm kiếm đường tắt để luyện dược nhưng không thể trực tiếp dạy hắn luyện dược, nếu không cuối cùng công đức của Nhân Hoàng không thể viên mãn, không có cách nào trấn áp số mệnh của Nhân tộc."

  Huyền Đô như có điều suy nghĩ gật gật đầu, cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh chỉ điểm!”

  Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Đây không tính là chỉ điểm gì, chỉ là một chút kinh nghiệm thôi.”

  "Nhưng kinh nghiệm này rất quan trọng đối với ta.”

  Phục Hy phái người đưa Liệt Sơn Thị đến Trần Đô, dốc lòng dạy dỗ. Năm năm sau, vào lúc Phục Hy đang xử lý việc đã ngất xỉu không dậy nổi.

  Cả Trần Đô trong nháy mắt đại loạn, tu sĩ Nhân tộc canh giữ hoàng cung, dùng hết tiên thuật thần pháp cũng không cách nào khiến Phục Hy thanh tỉnh lại, ai cũng biết thọ nguyên của Nhân Hoàng đã hết, Nhân tộc khóc vang cả một vùng.

  Bầu trời bỗng có tử khí cuồn cuộn, thân ảnh Huyền Đô đại pháp sư từ trong tử khí hiện lên.

  Thân hình già nua của Phục Hy từ trong hoàng cung chậm rãi bay ra, lơ lửng bên ngoài Trần Đô.

  Đông đảo tu sĩ Nhân tộc cũng tất cả đều bay ra, trung thành che chở ở hai bên trái phải Phục Hy, cảnh giác nhìn Huyền Đô, trong lúc nhất thời do dự không biết có nên động thủ hay không.

  Mí mắt Phục Hy khẽ rung một chút rồi chậm rãi mở mắt, mê mang nhìn bốn phía.

  Huyền Đô đại pháp sư cười nói: "Nhân Hoàng đến tiếp dụ chỉ của Thái Thượng giáo chủ!”

  Phục Hy hoảng hốt một chút, vội vàng đứng lên, quỳ lạy trên đám mây.

  Những tu sĩ khác trong tộc cũng cúi bái theo.

  Huyền Đô mở miệng niệm: "Thái Thượng vô cực Hỗn Nguyên giáo chủ Đạo Đức Thiên Tôn sắc nói: Phục Hy chính là Tiên Thiên đại thần, tu đức luyện đạo vô số kỷ nguyên, bởi vì vô cớ cuốn vào cuộc chiến Vu Yêu mà bỏ mình đạo tiêu, may mắn được Nữ Oa nương nương che chở, nay giáng thế vi nhân, tạo phúc cho Nhân tộc, đức hạnh viên mãn, công đức vô lượng. Nay phụng Thái Thượng Đạo Đức Thiên Tôn sắc mệnh phong làm Thiên Hoàng Nhân tộc, đạo hiệu là Tích Khai Thiên Hạo Hoàng Thượng Đế, hướng Hỏa Vân Động tu hành, không nhiễm nhân quả, coi như vạn kiếp bất diệt! Khâm thử!”

  Phục Hy cung kính hành lễ nói: "Đa tạ Thái Thượng giáo chủ, Phục Hy lĩnh pháp chỉ!"

  Bầu trời cuồn cuộn chuyển sang sắc huyền hoàng, một đóa Công Đức Kim Vân to lớn rơi xuống rồi phân đôi trên không trung, bảy phần tiến vào trong cơ thể của Phục Hy, ba phần còn lại bay ra ngoài thành tiến vào trong cơ thể của Bạch Cẩm trên núi.

  Công đức của Nhân Hoàng dẫn động trong cơ thể của Phục Hy vì những công lao mà hắn đã đóng góp được cho Nhân tộc trong nhiều năm qua. Vù! Một thiên âm thiêng liêng vang lên, một đạo Công Đức Kim Luân hiện lên phía sau Phục Hy chiếu sáng Trần Đô của Nhân tộc.

  Tất cả Nhân tộc trong bộ lạc đều cảm nhận được điều gì đó, hướng về Trần Đô hành lễ, mơ hồ cảm ứng được thân ảnh của một vị thần thánh vĩ đại vô cùng cao quý.

  Khí vận tán loạn của Nhân tộc sôi trào rồi ngưng kết lại.

  "Grao!" Khí vận hóa thành một đầu Kim Sắc Thần Long, thân hình nó trải dài vạn dặm trên bầu trời hồng hoang, nhìn thoáng qua cũng khó có thể nhìn thấy bộ dáng của nó.

  Đầu của Thần Long trên bầu trời Trần Đô dùng ánh mắt ôn hòa nhìn Phục Hy.

  Phục Hy nhẹ bay lên đứng trên Long đầu, một số Thánh hiền có công lớn với Nhân tộc cũng đều được bay lên thân của Thần Long.

  Thanh âm to lớn của Phục Hy vang vọng trong thiên địa: "Phục Hy ta một đời làm người, suốt đời làm người, từ hôm nay ta là Thiên Hoàng Nhân tộc, trấn áp khí vận Nhân tộc ở Hỏa Vân Động, không phải vô lượng kiếp sẽ không ra."

  Âm thanh cuồn cuộn vang vọng trên bầu trời các bộ lạc của Nhân tộc, tất cả Nhân tộc đều quỳ xuống bái lạy, nhất thời trong lòng buồn vui lẫn lộn, mang theo tiếng khóc hét lớn: "Cung tiễn Thiên Hoàng bệ hạ!"

  ...

  "Grao!" Khí Vận Thần Long ngân dài một tiếng rồi bay thẳng vào trong tử vân, cảnh tượng này được hậu nhân truyền xứng, gọi là Ngự Long thăng thiên.

  Bên ngoài Trần Đô, Bạch Cẩm cúi đầu thở dài một hơi thật sâu, cung tiễn Thiên Hoàng Nhân tộc bệ hạ, từ đây nhân quả sư đồ đoạn tuyệt.

  Bầu không khí bi thương lưu chuyển nơi Trần Đô, toàn bộ Nhân tộc đều bị cảm nhiễm, đắm chìm trong không khí bi thương vì mất đi Nhân Chủ.

  Khí Vận Thần Long xuyên thẳng qua mấy tầng mây đi đến Hỏa Vân Động, Động Thiên Phúc Địa bên Tam giới.

  Grao! Khí Vận Thần Long dài vạn dặm trực tiếp chui vào bên trong Hỏa Vân Động rồi biến mất tăm, Thiên Hoàng Phục Hy và rất nhiều Đại hiền của Nhân tộc đều đứng phía trước cửa hang.

  Hai đại hán mặc da thú đi ra, trịnh trọng chắp tay hành lễ, mừng rỡ nói: "Toại Nhân Thị/ Hữu Sào Thị tham kiến Thiên Hoàng bệ hạ!"

  Phục Hy tiến lên đỡ hai người đứng dậy, cười ha hả nói: "Các ngươi đều là Đại hiền của Nhân tộc ta, người hành lễ nên là ta mới đúng!"

  "Không dám, mời bệ hạ vào trong!"

  Một đám người cười cười nói nói đi vào bên trong Hỏa Vân Động.

  …

  Bắc Minh tĩnh mịch, từng vòng xoáy được hình thành trên mặt biển, phía dưới vòng xoáy là cự thú khổng lồ của Bắc Hải đang hút vào vô lượng nước biển, im lặng yên tĩnh, giống như một di khí chi địa của thế giới.

  Chương 292: Trả lại Chân Linh

  "Chiếp!" Một tiếng hót thanh thúy vang lên đánh vỡ sự yên tĩnh của Bắc Minh, một dải lụa màu bay ngang qua bầu trời u tối, một đầu Thải Phượng mỹ lệ xẹt qua thiên không tạo thàn một đạo cực quang.

  Bên trong Bắc Minh Hải hiện lên từng đôi mắt thật to, Thải Phượng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, tràn đầy khủng bố.

  Ầm ầm!

  Phần trung tâm của Bắc Minh Hải nhô ra phía trên, một côn đầu cực lớn nhô lên, nước biển vô biên trút xuống ào ào như thác.

  Trên thân Thải Phượng lóe lên tia sáng rồi hóa thành hình người, hướng phía dưới chắp tay hành lễ nói: "Thải Phượng ở Oa Hoàng Cung bái kiến Yêu Sư."

  Âm thanh to lớn của Côn Bằng vang vọng giữa Bắc Minh Hải: "Nữ Oa nương nương bảo ngươi tới đây làm gì?"

  Thải Phượng đứng lên, nói: "Nương nương nói, đa tạ Yêu Sư đã tặng Hà Đồ Lạc Thư giúp Thiên Hoàng thành đạo."

  "Không cần cảm tạ, đây là ta nợ Phục Hy đạo hữu, lấy Lạc Thư Hà Đồ trả lại nhân quả khi xưa."

  "Nương nương bảo ta mang vật này trả lại cho người." Thải Phượng phất tay ra, không gian nổi lên một tầng gợn sóng, một quả Linh Cầu hiện lên, mặt ngoài của Linh Cầu bị bao phủ bởi một tầng Tạo Hóa Thần lực không thể nhìn rõ.

  Tạo Hóa Thần Lực biến mất, một con đại bàng xinh xắn bay ra tỏa ra một chút linh quang.

  Ầm! Côn đầu to lớn biến mất trong nháy mắt, Côn Bằng Yêu Sư khoác một thân hắc y đứng trên Bắc Minh Hải nhìn con đại bàng nhỏ kia bằng ánh mắt khó tin, đây là Chân Linh bị Chiêu Yêu Phiên thu lại.

  Trong cuộc chiến Vu Yêu, Côn Bằng vừa chạy thoát khỏi chiến trường liền đi đến Yêu Đình nhưng lật tung cả đáy trời lên cũng không tìm được Chiêu Yêu Phiêu. Sau trận chiến mới biết Chiêu Yêu Phiêu đã rơi vào tay của Nữ Oa nương nương, vốn đã không còn hy vọng có thể đoạt lại Chân Linh, cắt đứt con đường đại đạo, vậy mà bây giờ Nữ Oa nương nương lại trả Chân Linh cho hắn.

  Côn Bằng Yêu Sư run rẩy đưa tay ra, con đại bằng nhỏ kia từ trên bầu trời bay vụt xuống, trong phút chốc đã tiến vào cơ thể của Côn Bằng. Ầm! Chân Linh viên mãn, Côn Bằng khó có thể khống chế khí tức của chính mình, khí thế cường đại tức khắc bao phủ thiên địa.

  Toàn bộ U Minh Bắc Hải đều chấn động. Đùng đùng đùng! Từng cột nước cực đại phóng thẳng lên trời, hàng ngàn hàng vạn Cự thú của Bắc Hải hiện lên phát ra âm thanh gầm rú kích động hiên ngang, phun ra cột nước cuồn cuộn trên bầu trời.

  Thải Phượng nở nụ cười, trên người lóe lên tia sáng rồi hóa thành Phượng Hoàng với đôi cánh đầy màu sắc, nhẹ nhàng bay ra thiên ngoại.

  Côn Bằng kiềm chế lại kích động lại trong lòng, nhìn về phía bầu trời rồi trịnh trọng chắp tay hành lễ đa tạ Nữ Oa nương nương, sau đó thân ảnh dần chìm vào trong Bắc Minh Hải.

  

  …

  Sau khi Bạch Cẩm trở lại Đông Hải liền đi tới Bích Du Cung phục mệnh, đã nhiều năm không gặp, nghĩ tới lại thấy hoảng sợ.

  Trong Bích Du Cung, Thông Thiên ngồi trên chủ vị, phía dưới bậc thềm, Bạch Cẩm lười biếng ngồi dựa vào đùi: "Sư phụ, trong khoảng thời gian ta rời đi, người vẫn tốt chứ?"

  "Không có ngươi làm phiền, đương nhiên là tốt rồi."

  "Người không có thu nhận thêm đồ đệ?"

  Thông Thiên hơi khựng lại, tức giận nói: "Không có! Vi sư đã đáp ứng ngươi về sau sẽ không thu nhận đồ đệ thì tất nhiên sẽ không thu, lời của Thánh Nhân tựa như thiên ý."

  Bạch Cẩm thở ra một hơi nói: "Vậy thì tốt."

  Ánh mắt Thông Thiên thoáng chột dạ. Hắn chột dạ cái gì chứ? Đa Bảo hắn thu nhận đồ đệ thì liên quan gì đến Thông Thiên ta? Sau đó hắn lập tức uy nghiêm đứng lên, nói sang chuyện khác với vẻ vui mừng: "Bạch Cẩm, chuyện chỉ dẫn Phục Hy, ngươi đã làm rất tốt."

  Bạch Cẩm khiêm tốn nói: "Cũng do sư phụ dạy bảo tốt, ta cũng chỉ tiếp thu được chút nền tảng, thực sự không tính là gì so với người, việc Phục Hy trở thành Thiên Hoàng vốn đã do Thánh Nhân định đoạt, đệ tử không dám tranh công."

  Thông Thiên cười ha hả nói: "Hiếm khi thấy ngươi còn biết khiêm tốn nhưng công lao của ngươi thì chính là của ngươi, không cần khiêm tốn, dù cho Thánh Nhân có sở định, nếu công đức Phục Hy chưa đầy thì cũng vô dụng, ngươi đã chỉ dạy rất tốt. Nói với vi sư một chút, lúc ngươi dạy đệ tử có điều gì tâm đắc? Sư đồ chúng ta ngồi thảo luận một phen, thời đại thay đổi, người trẻ tuổi các ngươi suy nghĩ như thế nào ta cũng không rõ lắm, vì vậy tốt hơn là nên học tập một chút."

  Ách… Bạch Cẩm do dự một chút, nói: "Người là sư phụ lại đi học tập từ đệ tử của mình thì không tốt lắm đâu."

  "Không có cái gì không tốt, vi sư cũng biết lúc mình dạy đệ tử có nhiều chỗ bất ổn, học hỏi lẫn nhau mới có thể tiến bộ."

  Bạch Cẩm nhìn thấy nụ cười chân thành của sư phụ, trong lòng cũng dâng lên một cỗ xúc động, sư tôn thật ham học hỏi! Lúc này mới nói: "Sư phụ nói rất đúng. Không phải ta đang khoác lác nhưng nếu nói về việc dạy dỗ đệ tử, có thể người không dạy tốt bằng ta."

  Nụ cười trên mặt Thông Thiên cứng đờ, có chút miễn cưỡng.

  Hắn làm Nhân Hoàng chi sư ở bên ngoài mấy trăm năm, được Nhân tộc tôn kính, vừa trở về đã buông thả bản thân, đắc ý vênh váo nói: "Sư phụ, người có biết cái gọi là hứng thú thụ nghiệp không? Người có biết cái gọi là học tập kết hợp với thực tiễn không? Người có hiểu cái gọi là lấy dạy học làm mục tiêu không? Nếu người không hiểu thì ta sẽ dạy người…"

  Chương 293: Tính toán của Chuẩn Đề Thánh Nhân

  Thông Thiên vung tay lên, phẫn nộ quát: "Cút cho ta!"

  Ầm! Đại môn của Bích Du Cung lập tức mở ra.

  "A!" Giữa tiếng gào hét thảm thiết, một thân ảnh xoay thành hình xoắn ốc bay thẳng lên khoảng không của Kim Ngao Đảo, sau đó hóa thành một đạo lưu tinh biến mất trong tầng trời mây.

  Không ít đệ tử Tiệt Giáo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng dâng lên một cỗ lo lắng bất an, ngoại môn Đại sư huynh đã trở về rồi.

  …

  Thời gian của hồng hoang trôi qua rất nhanh, chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi, Liệt Sơn Thị đã phát hiện ra ngũ cốc, dẫn dắt Nhân tộc chuyển từ hình thức săn bắt hái lượm sang nền nông canh, được tôn xưng là Thần Nông Thị.

  Ngay khi Nhân tộc đang phát triển mạnh mẽ dưới sự lãnh đạo của Thần Nông thì không ít người đã không kìm được mà động tâm.

  …

  Trong một sơn cốc thanh u phía Tây hồng hoang, Chuẩn Đề đang ngồi xếp bằng bên dòng suối vươn tay vuốt đầu một con Cự Mãng mà mỉm cười. Cự Mãng nhìn Chuẩn Đề bằng ánh mắt lạnh như băng, có chút kích động muốn nuốt chửng Chuẩn Đề.

  Tiếng bước nhè nhẹ truyền đến, Cự Mãng chấn kinh quay người nhảy thẳng xuống sông.

  Lục Áp đi tới, chắp tay hành lễ nói: "Bái kiến sư tôn!"

  Chuẩn Đề thu tay lại, cười nói: "Tại sao không đi tu hành?"

  Lục Áp do dự một chút, nói: "Đệ tử muốn rời đi một thời gian, xin sư tôn đồng ý."

  Chuẩn Đề gật đầu, cười nói: "Đi đi! Ngươi là Thái tử của Yêu tộc, nên bôn ba vì Yêu tộc, vi sư giúp ngươi che đậy thiên cơ."

  Lục Áp cảm kích nói: "Đa tạ sư tôn!" Sau đó hắn hóa thành trường hồng quán nhật biến mất trong sơn cốc.

  Thân ảnh Tiếp Dẫn xuất hiện bên cạnh, vẻ mặt đau khổ nói: "Sư đệ, ngươi biết hắn đang muốn làm gì không?"

  Chuẩn Đề gật đầu cười nói: "Ta chỉ cho hắn một chút gợi ý nhưng quyết định vẫn nằm ở hắn."

  Tiếp Dẫn lắc đầu nói: "Cần gì chứ? Hắn không thể thành công."

  "Hắn không thể thành công nhưng ta thật sự có thể thành công. Thiên Long Bát Bộ chậm chạm chưa quy vị, ta có chút nóng lòng nên đã thúc đẩy một chút."

  "Ngươi không sợ sư tỷ gây phiền phức cho ngươi?"

  Chuẩn Đề vươn người một cái, cười nói: "Không phải sư tỷ đang bị sư phụ nhốt trong Oa Hoàng Cung sao? Bây giờ nàng không thể để ý tới ta. Hơn nữa, đây là lựa chọn của Lục Áp, liên quan gì đến ta? Ta vẫn luôn bế quan ngộ đạo. Trước đây sư tỷ tính kế Yêu tộc, đáp ứng danh xưng Yêu tộc Thánh Nhân, bây giờ nàng buộc phải che chở cho Yêu tộc, chẳng phải nàng mới là người gặp phiền phức sao?”

  Tiếp Dẫn gật đầu một cái, do dự nói: "Làm việc biết cân nhắc thì tốt."

  "Sư huynh yên tâm, không ai có thể phát hiện ra ta là người ra ray." Chuẩn Đề mỉm cười nhìn mặt sông, Tiểu xà nhanh chóng chui ra.

  …

  Lục Áp đi một mạch tới phương Bắc của hồng hoang, Yêu tộc lập tức ầm ĩ một hồi. Trong khoảng thời gian này, hắn đã thu phục lòng Yêu và lấy được không ít uy tín trong Yêu tộc.

  Bên trong Yêu Hoàng Cung, một Lục Áp chín chắn hơn rất nhiều đang ngồi bên cạnh chủ vị, phía dưới là bốn vị Yêu Thánh còn lại, Bạch Trạch Yêu Thánh, Phi Liêm Yêu Thánh, Thương Dương Yêu Thánh và Khâm Nguyên Yêu Thánh.

  Lục Áp nghiêm nghị nói: "Bốn vị thúc thúc, sau vị Nhân Hoàng đời đầu, Nhân tộc đang nhanh chóng vươn lên, chỉ mới mấy trăm năm ngắn ngủi mà đã vượt qua quá trình mấy vạn năm của chủng tộc khác, quả thực loại tốc độ phát triển này quá nhanh. Bây giờ vị Nhân Hoàng đời thứ hai cũng có uy danh rất lớn trong Nhân tộc, tiếp đó là vị Nhân Hoàng đời thứ ba, đời thứ tư… Nếu cứ tiếp tục như vậy, Yêu tộc chúng ta sẽ không có cơ hội quật khởi, thậm chí có khả năng sẽ bị Nhân tộc áp chế, khi đó chắc chắn Nhân tộc sẽ không buông tha cho chúng ta."

  Khâm Nguyên Yêu Thánh hỏi: "Thái tử có ý gì?"

  Ánh mắt Lục Áp ngưng đọng, nói: "Ta muốn thừa dịp Nhân tộc còn chưa quật khởi liền ra tay với bọn chúng."

  Bên tay trái, ánh mắt Bạch Trạch ngưng đọng nói: "Không thể, Nhân tộc chính là nhân vật chính của thiên địa, có thiên địa phù hộ, Yêu tộc chúng ta ra tay với Nhân tộc cũng vô ích."

  "Bạch Trạch Yêu Thánh, chờ đợi như vậy sẽ có ích lợi cho Yêu tộc chúng ta sao? Nhân tộc càng ngày càng cường thịnh, sẽ có một ngày giết đến phương Bắc hồng hoang rồi thôn phệ binh sĩ chúng ta. Đến lúc đó ngươi sẽ phải hối hận."

  "Thái tử, ta hiểu rõ tâm tình của ngươi nhưng ngươi vốn không biết nhân vật chính của thiên địa đại biểu cho cái gì?"

  "Đương nhiên ta biết! Cho dù là nhân vật chính của thiên địa thì cũng là lấy thực lực vi tôn, ngày xưa Yêu tộc của ta cũng là nhân vật chính của thiên địa, Nhân tộc đang ăn cắp địa vị của chúng ta, bây giờ ta muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về chúng ta."

  Lục Áp bỗng đứng dậy, kích động nói: "Bây giờ, việc chúng ta cần làm là khởi xướng một trận chiến chủng tộc khi Nhân tộc vẫn còn nhỏ yếu, đoạt lại những gì chúng ta đã mất để Yêu tộc ta trở thành nhân vật chính của thiên địa một lần nữa."

  Bạch Trạch nhìn Lục Áp, bình thản nói: "Thái tử điện hạ, ta không cho phép."

  Sự kích động của Lục Áp lập tức ngưng lại rồi nhìn Bạch Trạch, Bạch Trạch cũng bình thản đối mặt, đôi mắt sâu thẳm như tinh không, dường như có thể nhìn thấu lòng người.

  Lục Áp nghiêng đầu đi, thất vọng nói: "Bạch Trạch Yêu Thánh, kể từ khi phụ hoàng và hoàng thúc lâm trung thì các ngươi đã thay đổi, trở nên vô cùng vô cùng nhát gan, không dám mạo hiểm."

  Chương 294: Lục Áp hành động

  Bạch Trạch ngưng đọng nói: "Thái tử điện hạ, Yêu tộc của hiện tại đã không thể chịu đựng được bất kỳ thất bại nào nữa, cũng không chịu đựng được mạo hiểm, chúng ta vốn không biết nội tình của Nhân tộc, cũng không biết tâm ý của Thánh Nhân."

  "Vậy ta sẽ đổi phương pháp khác, để Long tộc đi dò xét trước, kết quả của phương pháp này chính là một khi Long tộc chiếm được vị trí nhân vật chính của thiên địa, chúng ta sẽ bắt đầu một trận chiến tranh đoạt với Long tộc, vô cùng nguy hiểm."

  Bạch Trạch lắc đầu bật cười nói: "Bốn vị lão Long Vương kia đều là mấy lão cá trạch, bọn hắn sẽ không khai chiến với Nhân tộc."

  Lục Áp tự tin nói: "Nhìn ta hành động đi." Sau đó hắn hóa thành một đạo hồng quang lao ra khỏi Yêu Hoàng Cung.

  Khâm Nguyên Yêu Thánh lo lắng nói: "Bạch Trạch Yêu Thánh, Thái tự điện hạ muốn làm gì? Ta có chút bất an."

  Bạch Trạch chớp mắt hai lần, nói: "Ta đã biết hắn muốn làm gì." Hắn vui mừng nói tiếp: "Không thể không nói Thái tử điện hạ đã trưởng thành hơn một chút, cứ để cho hắn đi! Bất kể thành công hay thất bại, hắn đều có thể gánh chịu."

  Ba vị Yêu Thánh nhìn Bạch Trạch, trong mắt tràn đầy tò mò.

  Bạch Trạch nhắm mắt lại, không nói, không nói, ta không nói.

  …

  Ngày hè nóng bức, Nữ Oa, nhi nữ của Cộng Chủ Thần Nông Thị, Nhân Hoàng tộc như thường lệ đưa mấy vị nữ tu xem như hộ vệ đi đến Đông Hải chi tân chơi đùa, tiếng cười nói vang vọng khắp bờ biển.

  Trong khi mọi người đang chơi đùa trong đại hải. Ầm! Đột nhiên có một làn sóng lớn dâng lên, sóng cao tận trời, ‘ầm ầm’ đập thẳng về phía đám người.

  Toàn bộ nữ tu đều kinh hãi.

  "Bảo hộ Nữ Oa!"

  "Yêu quái phương nào dám làm càn?"

  …

  Từng loại pháp bảo phù trú bay ra nghênh tiếp đầu ngọn sóng.

  "Grao!" Một tiếng rồng ngâm vang lên giữa thiên địa, một cái đuôi rồng bay ra từ những con sóng lớn. Ầm! Tất cả các pháp bảo phù triện đều bị nát bấy, chúng nữ tu phun ra một ngụm máu tươi rồi rơi xuống biển.

  Những con sóng cuồn cuộn ngất trời lập tức ập xuống, ‘ầm ầm’ cuốn theo mọi người vào trong, biển cả chấn động.

  Ngay sau đó, từng đạo thân ảnh lao ra khỏi mặt biển, sóng biển lặng xuống, tất cả đều đưa mắt nhìn quanh, làm gì còn có bóng dáng của Nữ Oa?

  "Nữ Oa!"

  "Nữ Oa, ngươi ở đâu?"

  Sắc mặt mười mấy nữ tu đều tái nhợt đi, thần sắc hoảng sợ, trên mặt biển phát ra một tiếng gào thét.

  Tại Trần Đô, Thần Nông đang giải quyết chính vụ thì đột nhiên sắc mặt tái nhợt đi rồi phun ra một ngụm máu tươi, sau đó đột nhiên xoay người nhìn về phía Đông, hai hàng nước mắt chảy xuống, thống khổ gào lên: "Nữ Oa!" Thân hình loạng choạng ngã nhào xuống mặt đất.

  "Nhân Chủ!"

  "Nhân Chủ!"

  …

  Tu sĩ canh giữ gần đó kinh hô một tiếng, tất cả đều xông vào.

  Một lúc sau, bóng dáng Huyền Đô đã xuất hiện ở trong hoàng cung, đứng bên giường của Thần Nông.

  Thần Nông bi thương kêu lên: "Lão sư, Nữ Oa chết rồi, chết ở Đông Hải."

  Huyền Đô gật đầu trầm ngâm nói: "Ta đã biết."

  Trong đầu hắn hồi tưởng lại câu mà trước khi Bạch Cẩm sư huynh rời đi đã từng nói, khí vận và pháp thuật thần thông của Nhân tộc có quan hệ với Nhân Hoàng, nếu như có kẻ nhắm vào Nhân tộc thì nhất định sẽ bắt đầu ra tay từ những người thân cận với Nhân tộc, chú ý đến con cháu của Nhân Hoàng, đừng nên sơ suất.

  Trong lòng dâng lên cảm giác hối hận, Bạch Cẩm sư huynh đã căn dặn hết lần này đến lần khác, thế mà hắn lại quên mất! Quả thực không nên, cũng vì mấy năm nay trôi qua quá suôn sẻ thế nên mới vô tình thả lỏng như thế này!

  Không lâu sau đó, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, một nữ tu tiến vào đại điện, tức khắc nửa quỳ trên mặt đất, đau lòng kêu lên: "Nhân Chủ, là sai lầm của ta, là ta đã không bảo vệ được cho Nữ Oa, ta nguyện ý nhận bất cứ sự trừng phạt nào."

  Thần Nông từ trên giường xoay người ngồi dậy, căm phẫn hỏi: "Là ai đã sát hại Nữ Oa? Có các ngươi bảo vệ, sao Nữ Oa có thể bị sát hại được?"

  Nữ tu nửa quỳ trên mặt đất ngẩng đầu lên phẫn hận nói: "Là Long tộc, ta đã tận mắt chứng kiến, chính Long tộc đã dâng lên một đợt sóng lớn nhấn chìm Nữ Oa, tất cả chúng ta cũng đều bị đả thương."

  Thần Nông đứng dậy, phẫn nộ hét lớn: "Long tộc!"

  Ánh mắt Huyền Đô đông cứng lại, sắp xảy ra chuyện lớn rồi.

  Chẳng bao lâu sau, tin tức con gái của Nhân chủ bị Long tộc dìm chết ở Đông Hải đã lan truyền đến khắp các bộ tộc của Nhân tộc, ngũ cốc mà Thần Nông phát triển có uy danh rất cao ở Nhân tộc. Trong lúc nhất thời, tinh thần của tất cả Nhân tộc đều hăng hái cả lên, các bộ tộc lập tức huy động hết lại, Trần Đô hạ lệnh xuống, hàng ngàn cường giả Nhân tộc đã tụ tập ở bên ngoài Trần Đô, khí huyết tụ lại hoá thành một ngọn đuốc.

  Thần Nông bước lên bức tường thành của Trần Đô.

  Huyền Đô đứng bên cạnh, nghiêm nghị nói: "Thần Nông, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ càng, một khi khai chiến thì Nhân tộc tất sẽ bị đánh bại."

  "Lão sư, ta tôn trọng người nhưng trong chuyện này ta không thể nghe theo ý kiến của người được. Từ góc độ của một người cha, ta nhất định phải báo thù cho nữ nhi của mình, từ góc độ của Cộng Chủ của Nhân tộc, bất kỳ hành vi nào khiêu khích tới Nhân tộc đều sẽ bị Nhân tộc đánh trả, vậy nên ta nhất định phải khiến Long tộc trả giá."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận