Chương 82
Thần Nông nhìn xuống hàng ngàn cường giả Nhân tộc đang đằng đằng sát khí ở bên dưới, lớn tiếng nói: "Nữ nhi Nữ Oa của ta đã bị Long tộc giết chết ở Đông Hải, Long tộc đã khiêu khích tới Nhân tộc của chúng ta, bây giờ chúng ta phải làm thế nào đây?"
Tất cả Nhân tộc đều giơ tay lên, giận dữ hét: "Báo thù! Giết! Báo thù! Giết!"
"Nhân tộc ta đã nhiều lần trải qua sự tàn sát của Vu Yêu, sống sót trong bóng tối và giá lạnh, vật lộn trong núi rừng hoang dã nhưng từ trước tới nay vẫn không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ khuất phục. Long tộc khiêu khích chúng ta, giết chết ấu nữ của ta, chúng ta sẽ cho Long tộc thấy được sự hùng mạnh của Nhân tộc ta, báo thù rửa hận, xuất quân tới Đông Hải!” Giọng nói phẫn nộ của Thần Nông vang vọng khắp thiên địa.
Cường giả Nhân tộc ở bên ngoài, toàn bộ Nhân tộc trong Trần Đô đều rống giận gầm lên: "Báo thù! Giết! Báo thù! Giết!"
Ba con Yêu hổ khổng lồ mặc áo giáp kéo theo chiến xa chạy băng băng ra khỏi Trần Đô, Thần Nông nhảy xuống từ bức tường thành rồi ‘rầm’ một tiếng rơi vào chiến xa.
Cự hổ kéo theo chiến xa ầm ầm chạy về phía Đông, những Nhân tộc cường giả khác cũng lao nhanh đi, chân đạp trên mặt đất phát ra những tiếng ‘ầm ầm’, bụi bay mù trời.
...
Trong Đông Hải Long cung, Long tộc Đông Hải vẫn hoàn toàn không biết gì về những chuyện này, Ngao Quảng ngồi trên long ỷ như thể được đúc từ khuôn ra, phụ thân và ba vị thúc thúc khác đã cùng nhau lên Thiên Đình, nói là muốn tìm Ngọc Hoàng đại đế để thương lượng về vấn đề địa vị thân phận sau này của Long tộc trên Thiên Đình. Bây giờ ở Long tộc, ta chính là người có địa vị nhất.
Một cái hũ được đặt trước mặt Ngao Quảng, trong tay cầm một mũi tên, nhắm đầu mũi tên vào hũ mà ném, mũi tên đảo một vòng cung, coong một tiếng rơi vào trong hũ. Thấy vậy, hắn liền vui vẻ ha ha cười lớn, nghe nói phụ vương đang tìm cho ta một đạo lữ thích trò chơi ném tên vào bình rượu, vì để sau này có một gia đình yên ấm, bây giờ hắn phải luyện tập trước một chút.
Bịch bịch bịch! Ngao Hán từ bên ngoài đi vào.
Ngao Quảng vui vẻ vẫy tay gọi: “Nhị đệ, ngươi xem ta ném trúng rồi này, tới chơi cùng ta đi!”
Ánh mắt Ngao Hán xẹt qua tia thất vọng, nghiêm túc nói: “Đại ca, người là Thái tử của Đông Hải Long tộc chúng ta, ngươi phải nỗ lực tu luyện để chấn hưng Long tộc mới phải chứ không phải chơi đùa cái này.”
Ngao Quảng không thèm để ý nói: “Nhị đệ, loại chuyện như tu luyện thì phải tùy duyên, duyên phận đến thì tu vi ắt lên theo.”
Ngao Hán mặt không đổi sắc, hoàn toàn thất vọng về vị Đại ca này.
Ầm! Một tiếng động to lớn vang lên, toàn bộ Long Cung đều bị chấn động.
Ngao Quảng vịn lấy cái bàn rồi ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Ngao Hán quát lên một tiếng chói tai: “To gan, dám công kích Đông Hải Long Cung ta.” Sau đó hắn hóa thành một đạo long ảnh xông ra ngoài.
Ngao Quảng cũng lập tức xông ra theo, Nhị đệ quá manh động rồi, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!”
Đông Hải chi tân, hơn ngàn tu sĩ của Nhân tộc lơ lửng giữa không trung, pháp bảo lấp lóe linh quang, phía dưới sắp xếp mấy vạn cường giả võ đạo của Nhân tộc đứng, khí huyết hóa thành sóng lửa.
Phía trước Nhân tộc, Thần Nông đứng trên một cỗ chiến xa cầm một cây cốc tuệ trong tay, toàn thân lóng lánh ngũ thải quang mang.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
…
Trên mặt biển, từng đoàn binh tôm tướng cua xuất hiện nhấc lên sóng lớn, tay cầm vũ khí.
Trong lúc nhất thời, bầu khaua khí tràn ngập sát khí, thế cực vô cùng căng thẳng.
Trong lòng Ngao Quảng bất an liền vội vàng tiến lên mấy bước, vẻ mặt thân thiện nói: “Hóa ra là khách quý của Nhân tộc đến, đây là vinh hạnh của Đông Hải ta! Nhắc tới như thể là có duyên vậy, ta và Thánh sứ của Nhân tộc các ngươi là ca môn, hiện tại chúng ta là hàng xóm, hẳn là phải thân cận hơn mới phải chứ, các ngươi thấy sao? Hay là ta mời các ngươi ăn hải sản?”
Ngao Hán khẽ kéo Ngao Quảng, tức giận thấp giọng nói: “Ngươi làm gì vậy? Ngươi là Long tộc cao quý!”
“Im miệng!” Ngao Quảng đè nén thanh âm nói.
Ngao Hán sững sờ, Đại ca đang răn dạy ta sao? Từ trước tới giờ, hắn luôn nhìn thấy một Đại ca luôn cười hi hi ha ha, không ngờ vẫn còn một mặt nghiêm tức như vậy.
Âm thanh to lớn và lãnh túc của Thần Nông Thị vang lên bên bờ biển: "Đông Hải Long Vương ở đâu?"
Ngao Quảng vội vàng chắp tay hành lễ, mặt đầy ý cười nói: "Ta là Đông Hải Tiểu Long Vương, không biết Nhân tộc khách quý có gì phân phó, chỉ cần Long tộc ta có thể làm được thì đương nhiên sẽ dốc hết sức mà làm vì tình hữu nghị vững chắc giữa Long tộc và Nhân tộc chúng ta."
Ngao Hán lập tức tỉnh lại sau cơn mê, nhìn Ngao Quảng vạn phần thất vọng, hắn vẫn là một con Nhuyễn Cốt Long nhát gan sợ phiền phức, không có chút tiến bộ nào.
Thần Nông Thị nhìn Ngao Quảng, lạnh nhạt nói: "Ta chính là Thần Nông Thị, Cộng Chủ của Nhân tộc. Mấy ngày trước nữ nhi của ta chính là Nữ Oa đi dạo chơi ở Đông Hải nhưng lại bị Long tộc của các ngươi làm hại, các ngươi cần phải cho Nhân tộc ta một công đạo, nếu không chúng ta không ngại quyết chiến một trận."
"Báo thù!"
"Không ngại quyết chiến một trận!"
"Chiến!"
"Chiến!"
"Chiến!"
Chương 296: Đại chiến Nhân Long
Toàn bộ chiến sĩ của Nhân tộc đều vung vũ khí lên, phát ra một tiếng gầm thét giận dữ, chiến ý ngút trời.
Cái gì? Ngao Quảng bỗng chừng to mắt, trong lòng dâng lên cảm giác bối rối hoảng sợ, nữ nhi của Nhân tộc Cộng Chủ đã bỏ mạng ở Đông Hải? Xảy ra chuyện như vậy, nếu xử lý không tốt thì sẽ gây ra chuyện lớn.
Ngao Quảng vội vàng thở dài một hơi thật sâu, thành khẩn nói: "Nhân Chủ bớt giận, Đông Hải ta thật sự không biết chuyện này. Xin cho ta mấy ngày để ta tra rõ sự việc, nhất định sẽ cho Nhân tộc một câu trả lời thỏa đáng."
Thần Nông Thị nhìn Ngao Quảng, lại nhìn dáng vẻ kinh hoảng thành khẩn kia, cảm giác không giống nói láo, nhất thời có chút do dự, trầm ngưng nói: "Được! Ta cho ngươi năm ngày giao Ác Long đã giết nữ nhi của ta ra."
Ngao Quảng lại chắp tay tạ lỗi một hồi mới làm dịu được sự tức giận Nhân tộc.
Sau khi trở lại Long Cung, Ngao Quảng lập tức điều tra sự tình, trong lòng mơ hồ dâng lên một cỗ không hay, chuyện này có lẽ sẽ không dễ điều tra.
Ngày thứ ba, Ngao Quảng vẫn còn đang bận rộn điều tra nhưng vẫn không có chút manh mối nào, mỗi Long tộc đều có chứng cứ ngoại phạm. Lúc này trên biển bỗng truyền đến âm thanh hô giết rung trời.
Ngao Quảng vội vàng xông ra ngoài biển, nhìn thấy Ngao Hán dẫn đầu Long tộc, binh tôm tướng cá phát động đại chiến với Nhân tộc, tiên thần ngã xuống, máu nhuộm đỏ Đông Hải.
Ầm! Một Đằng Mạn Đại Võng mở ra bao phủ biển rộng, phía trên Đằng Mạn lấp láp Công Đức Chi Khí huyền hoàng sắc, có công dụng bắt giữ.
"Tế!" Một đạo âm thanh vang lên.
Đại Hải Bạng mở ra, một viên Linh Châu lóng lánh bay lên nở rộ hào quang rồi xông tới phía Đằng Mạn Đại Võng.
Àm! Linh Châu và Đằng Mạn Đại Võng va chạm, một bên diễn hóa thành sóng lớn vô tận, một bên diễn hóa thành tràng cảnh Nhân tộc Tiên hiền kéo lưới, đối kháng không ngừng.
Một kiện Ti Trù Đan Y hiện lên trên không, Ti Trù Đan Y mở ra đón gió, 'ầm ầm' biến lớn bao phủ mặt biển.
"Grao!" Mấy đầu Thần Long bay thẳng lên. Ầm! Giống như Kình Thiên Chi Trụ đính vào Ti Trù Đan Y.
Ngao Hán cầm trường thương trong tay lao thẳng về phía Thần Nông Thị đánh giết. Dù là binh tôm tướng cá hay cường giả của Nhân tộc đều nổ tung thành huyết vụ, tạo thành một mảnh Tiên Huyết Thông Đạo bay lên trời đâm thẳng về phía Thần Nông Thị, sắc mặt kiên quyết, phía trên Thần Thương lóng lánh thần quang.
Bàn tay của Thần Nông Thị hất mạnh Ngũ Thải Cốc Tuệ, một đạo ngũ thải quang hoa đảo qua. Ầm! Quang hoa quét qua trường thương.
Ngao Hán tức khắc bay ngược về phía sau. Rầm rầm! Trên mặt biển vạch ra một U Thâm Thông Đạo, sóng biển cuồn cuộn dâng cao về hai phía.
Ngao Hán vừa định di chuyển thì có một bàn tay đập vào bả vai của hắn.
Thần sắc Ngao Hán biến đổi, hắn không tiến cũng không lùi, ngưng tụ một lực đạo mạnh mẽ ở khuỷu tay rồi hướng thẳng về phía sau.
Đùng! Một tiếng vang trầm thấp vang lên, hai thân ảnh đồng thời bay ra hai bên rồi quay người lại đối mặt trên không trung, một bên là Ngao Quảng, một bên là Ngao Hán.
Ngao Hán thần sắc kinh ngạc, vậy mà hắn cũng có Thái Ất đạo hạnh, hắn đột phá lúc nào vậy?
Ngao Quảng phẫn nộ nói: "Nhị đệ, ngươi đang làm gì vậy?"
Ngao Hán nghiêm nghị nói: "Ngươi vừa làm gì vậy? Bị Nhân tộc uy hiếp tới hải vực, mặc cho Nhân tộc lặn xuống biển sâu đả thương tộc nhân của Long tộc ta, mặt mũi của Long tộc ta để ở đâu?"
Ngao Quảng đè nén lửa giận, nói: "Ngươi có biết nếu đại chiến diễn ra thì sẽ là cuộc chiến tranh giữa hai chủng tộc hay không? Nhân tộc là nhân vật chính của thiên địa."
"Vậy thì đã sao? Bất kể hắn là nhân vật chính của thiên địa hay cái gì khác thì hồng hoang vẫn lấy thực lực vi tôn!"
Trên thân Ngao Quảng nở rộ thần quang. Grao! Một đầu Kim Sắc Thần Long bay ra. Ầm! Hắn trực tiếp xuyên phá Ti Trù Thiên Mạc trên bầu trời, Ti Trù Thiên Mạc hóa thành một kiện y phục rách rưới bay về phía Thần Nông Thị.
Ầm ầm! Biển cả sôi trào, sóng biển cuồn cuộn ngút trời, những Thần Long cuộn lên sóng lớn lao về phía Nhân tộc
Ánh sáng trên thân Ngao Quảng lóe lên, một đầu Kim Long đạp không bay lên, thân rồng bay lượn trước sóng lớn, con sóng đang dâng trào bỗng ngưng lại như có một cỗ lực lượng vô hình nào đó ngăn cản toàn bộ biển cả.
Ngao Hán biến thành Thần Long đáp xuống đầu ngọn sóng, thanh âm to lớn phẫn nộ vang lên: "Ngao Quảng, ngươi thực sự muốn giúp Nhân tộc chống lại Long tộc chúng ta?"
Ngao Quảng lớn tiếng hét lên: "Ta vẫn chưa điều tra rõ về cái chết của nhi nữ Nhân Chủ, chắc chắn có ẩn tình bên trong, sao ngươi lại có thể tự tiện mở ra cuộc chiến chủng tộc chứ?"
Bên bờ, sắc mặt của Thần Nông Thị nghiêm lại, rốt cuộc bây giờ đang xảy ra chuyện gì vậy?
"Ta lấy danh Thái tử của Long tộc, lệnh cho các ngươi lùi xuống hết cho ta!" Ngao Quảng tức giận hét lớn.
Binh tôm tướng cá đang đại chiến đều từ từ chìm xuống dưới mặt biển, các Long tộc khác cũng bị dao động theo.
Phía trên sóng biển, Ngao Hán lập tức di chuyển. Ầm! Hai đầu Thần Long va chạm vào nhau rồi bắn xuống biển sâu, Thần Long cuộn mình nhấc lên sóng lớn.
"Giết! Dìm chết Nhân tộc ở Trần Đô cho ta!" Một âm thanh tĩnh mịch tràn ngập sát ý vang lên từ sâu trong đáy biển.
Chương 297: Ma Điểu xuất hiện
Binh tôm tướng cá lại hiện lên lần nữa, toàn bộ những Long tộc khác đều đánh tới chỗ Nhân tộc, sâu trong lòng bọn hắn cũng phẫn nộ và khuất nhục trước sự uy áp của Nhân tộc đối với Đông Hải, cho nên bọn hắn mới nghe theo mệnh lệnh của Ngao Hán mà phớt lờ mệnh lệnh của Đông Hải Tiểu Long Vương.
Trong âm thanh chết chóc chấn động cả bầu trời, một bộ phận của Long tộc xâm nhập biển sâu nhấc lên một ngọn sóng lớn cao vạn trượng, phía trên sóng biển là những đám mây đen cuồn cuộn. Sóng biển cuốn thiên giống như một đạo Hắc Ám Thần Sơn di chuyển về phía Nhân tộc, nổi lên sóng to gió lớn. Thiên địa tràn ngập lạnh lẽo, sắc mặt của toàn bộ Nhân tộc đều đại biến, nhìn cơn sóng lớn một vách tường trong thiên địa kia, trong lòng bọn hắn không khống chế được mà dâng lên một cỗ sợ hãi, uy lực như vậy không phải thứ mà Nhân tộc có thể ngăn cản.
Bên cạnh Chiến Xa của Thần Nông Thị, một lão giả cuống quýt nói: "Bệ hạ, người đi mau! Chúng ta không thể ngăn cản cơn sóng dữ này!"
"Bệ hạ, mau rút lui hết tộc nhân! Bây giờ chúng ta chưa phải đối thủ của Long tộc!"
"Rút lui! Bệ hạ mau rút lui!"
"Thù của Nữ Oa, chúng ta tất báo nhưng xin bệ hạ hãy lấy Nhân tộc làm trọng."
…
Thần Nông Thị nắm chặt Chiến Xa nhìn chằm chằm vào con sóng thần cuồn cuộn, lúc này trên mặt biển mưa to gió lớn, mắt cũng đã không mở ra được.
Thần Nông Thị oán hận nhìn về phía con sóng lớn, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Rút lui…"
"Chiếp…" Một âm thanh bén nhọn vang vọng giữa thiên địa.
Ầm! Một con Đại Ma Điểu đen nhánh xuyên qua cơn sóng lớn, bỏ xuống một viên đá bên trong móng vuốt tinh hồng sắc, viên đá vừa rơi xuống đã lập tức biến lớn, 'ầm' một tiếng biến thành ngọn núi cao rơi 'bịch' xuống duyên hải, một đỉnh núi xuất hiện trên mặt biển.
Đại Ma Điểu đáp xuống đỉnh núi, đối mặt với cơn sóng lớn nối liền với đất trời, trong mắt lóe lên hung quang, hót vang lên: "Tinh Vệ."
Ma lực hắc ám cuồn cuộn hóa thành sóng âm đánh tới con sóng lớn, sóng biển nhộn nhạo lên từng cơn sóng gợn, 'ầm' một tiếng rồi vỡ nát.
Vài đầu Thần Long khấp huyết, một đầu rơi xuống dưới biển.
Tinh Vệ Điểu bay lên không trung, hai cánh che khuất bầu trời lướt qua mặt biển, những nơi nó bay qua có vô số lông vũ đen nhánh ngưng tụ ma lực bắn xuống. Ầm ầm! Mặt biển nổ tung thành từng cột nước, hàng ngàn hàng vạn binh tôm tướng cá đều hoàng sợ mà bỏ chạy, tiên huyết lan tràn trên mặt biển.
Trận đại chiến lần thứ nhất giữa Long tộc và Nhân tộc bỗng bị cắt ngang bởi một con Ma Điểu, Long tộc bỏ chạy trối chiết.
Ma Điểu bay lượn trên đỉnh đầu Nhân tộc rồi bay về phía Tây, một lát sau lại bay trở về, lướt qua làn sóng đang nhộn nhạo trên mặt biển, khẽ buông móng thả một khối đá xuống, ‘ầm’ vang một tiếng rồi hóa thành một ngọn núi cao rơi vào trong biển sâu.
Một viên Long Châu lấp lánh bỗng xông ra từ phía dưới đại hải đánh giết Tinh Vệ Điểu.
"Tinh Vệ!" Tinh Vệ Điểu phát ra một hót vang lộ ra hung quang, sau đó mổ về phía Long tộc, một ngụm đã nuốt chửng Long Châu.
Phía dưới mặt biển, Ngao Hãn kinh hãi hét lên: "Oán khí ngập trời, đây là loại chim gì?"
Ma Điểu đen nhánh mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm xuống bờ biển, Ngao Quảng lập tức cảm nhận được một cỗ hàn ý.
Điểu chủy mở ra, một đạo hồng quang phun trào, Ngao Hán vội vã lấy trường thương chắn trước mặt mình. Rắc! Trường thương gãy làm đôi, Ngao Hán phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã xuống dưới biển sâu vô tận, trong mắt hiện lên vẻ khó có thể tin được, ở đâu ra một Ma Điểu có cấp bậc Đại La Kim Tiên như thế này? Còn có oán niệm nồng hậu tới như vậy.
Toàn bộ Nhân tộc đều đang tụ tập bên bờ biển nhìn vào con Ma Điểu đang không ngừng thả từng ngọn núi khổng lồ xuống, trong lòng cảm nhận được một loại kinh hãi. Đây là loài chim gì vậy? Nếu con chim kia bất chợt tấn công Trần Đô thì chúng ta có thể ngăn chặn sao? Tất nhiên câu trả lời là không.
Thần Nông Thị nhìn sang một vị nữ tu ở bên cạnh, hỏi: "Vừa rồi ngươi có nhìn thấy hung thủ tập sát Nữ Oa?"
Nữ tu gật gật đầu vẻ mặt phẫn nộ nói: "Là con trai Ngao Hán của Long Vương, chắc chắn chính là hắn."
Thần Nông Thị siết chặt Chiến Xa, trầm mặc một lát rồi nói: "Về Trần Đô!"
Nhân tộc trùng trùng điệp điệp trở về Trần Đô.
Ma Điểu đen nhánh không ngừng dời núi lấp biển, cả vùng Đông Hải đều đang sôi trào.
Không lâu sau đó, lão Long Vương trở về đánh một trận đại chiến với Ma Điểu, nhưng cuối cùng cũng không làm gì được nó, tình thế ở Đông Hải càng ngày càng trở nên trầm trọng hơn.
Trong Đông Hải Long Cung đổ nát, lão Long Vương đi qua đi lại, từng ngọn núi lớn cứ ầm ầm đổ xuống biển rồi nện thẳng về phía Long Cung.
Lão Long Vương vung tay lên, ngọn núi trên đầu ầm ầm vỡ vụn, mảnh vỡ bắn tung tóe trên mặt biển.
Ngao Quảng thấp giọng hỏi: "Phụ vương, phải làm sao bây giờ?"
Lão Long Vương tức giận hét lên: "Ta biết phải làm sao bây giờ? Ta mới rời đi có mấy ngày, các ngươi đã làm cho Đông Hải thành ra như thế này, các ngươi muốn ta chết sớm tới vậy sao?"
Ngao Quảng nhỏ giọng nói: "Chuyện này cũng không thể trách ta! Ta đã cố gắng hết sức để khống chế cục diện rồi."
Lão Long Vương dừng chân, đột nhiên xoay người nhìn về phía Ngao Hán, phẫn nộ mà nói: "Ngao Hán, ngươi làm cho ta thất vọng quá rồi!"
Chương 298: Quyết định của Ngao Hán
Ngao Hán ngẩng đầu, sắc mặt không thay đổi nói: "Phụ vương, ta thấy đây chính một thời cơ tốt để Long tộc ta có cơ hội tiến lên đài cao, không khó để Long tộc chúng ta có thể đánh bại được Nhân tộc, đánh bại con Ma Điểu quái dị này ... "
Thoáng chốc, thân ảnh của Lão Long Vương đã xuất hiện ở trước mặt Ngao Hán, tay vung lên tát một cái. Bốp! Ngao Hán lập tức bay văng ra, 'rầm' một tiếng nện lên vách rồi trượt dần xuống. Phụt! Ngao Hán phun ra một ngụm máu tươi.
Ngao Quảng sửng sốt, vội vàng chạy tới đỡ Ngao Hán dậy, sau đó quay đầu bất mãn kêu lên: "Phụ vương, người..."
Lão Long Vương lạnh giọng nói: "Tồn vong của một tộc là đại sự, đó là thứ mà ngươi có thể tự ý cắt đứt hay sao? Người đâu, đè hắn xuống cho ta."
Từ bên ngoài, hai Long giác nam tử bước vào.
Ngao Hán bỗng hất văng tay của Ngao Quảng ra, đứng lên lạnh giọng nói: "Phụ vương, Long tộc ta chính là người đứng đầu của Lân giáp, đã từng tung hoành ngang dọc khắp hồng hoang, các ngươi đã sớm quên đi vinh quang của Long tộc ta."
Lão Long Vương thở gấp, cả giận nói: "Nhốt hắn lại cho ta, không có mệnh lệnh của ta thì không ai có quyền được thả hắn."
Ngao Hán nhanh chân bước ra ngoài, hai Long giác nam tử đi theo phía sau.
Ầm ầm! Trên đỉnh đầu một ngọn núi lớn lại rơi xuống.
……
Sau khi Nhân tộc trở về Trần Đô, một loạt mệnh lệnh đã được công bố. Khai thác Thủ Sơn Chi Đồng ở Thủ Dương Sơn, một trong những nơi phát nguyên của Nhân tộc. Khai thác Huyền Hoàng Chi Thổ ở Vạn Thọ Sơn, một trong những nơi phát nguyên của Nhân tộc. Bên ngoài Trần Đô dấy lên Nhân Đạo Chi Hỏa, vạn mộc chất đống thành hỏa sơn.
Thần Nông Thị đích thân leo lên hỏa sơn lấy Phục Hy bát quái để tạo trận, kết hợp Thủ Sơn Chi Đồng với Huyền Hoàng Chi Thổ, tập hợp huyết mạch của Nhân tộc để dẫn dắt số mệnh, luyện chế một kiện khí vận chí bảo đầu tiên của Nhân tộc, Bát Quái Tỏa Long Tỉnh. Lúc này, hắn sẽ lấy nó ra để đàn áp Long tộc.
Vào lúc Nhân tộc đang tập hợp sức mạnh của toàn tộc để luyện chế bảo vật thì Đông Hải cũng chẳng mấy yên bình.
Trong Đông Hải Long Cung, Ngao Hán ngồi xếp bằng trong một gian của đại điện, nhắm mắt tĩnh tọa, thần sắc lạnh lùng.
Cửa chính của đại điện vang lên một tiếng ‘kẽo kẹt’ rồi chậm rãi mở ra, Đông Hải Long Vương từ bên ngoài bước vào.
Ngao Hán lập tức mở mắt, đứng dậy chắp tay hành lễ nói: "Bái kiến phụ hoàng!"
Lão Long Vương trực tiếp lạnh giọng nói: "Ta muốn hỏi ngươi, là ai xúi giục ngươi đi giao chiến với Nhân tộc?"
Ngao Hán sửng sốt một chút, lập tức trả lời: "Không có ai cả, ta chỉ là không thích nhìn Nhân tộc diễu võ dương oai ở địa bàn của Long tộc chúng ta, cũng không chịu được tộc khác chà đạp lên tôn nghiêm của Long tộc."
"Chút oan ức ấy mà ngươi cũng không nhịn được thì còn có thể làm được gì nữa? So với Đại ca của ngươi thì ngươi còn kém xa." Lão Long Vương thất vọng nói.
Ta không bằng con rồng vô lại kia? Trong lòng tức khắc tràn đầy lửa giận, Ngao Hán căm phẫn nói: "Phụ hoàng, Long tộc ta là cái gì? Là nhân vật chính đầu tiên của thiên địa trong hồng hoang, là bá chủ uy thế của hồng hoang, là kẻ đứng đầu Lân Giáp, vạn linh chi vương. Nhưng bây giờ thì sao? Một chủng tộc mới sinh hèn mọn mà cũng có thể tới uy áp với Long tộc, còn Long tộc ta đến động cũng không dám động, đường đường là Thái tử Long tộc lại đi nói năng khép nép lấy lòng, đây vẫn còn là Long tộc sao? Ta chính là muốn đánh, đánh cho ra phong thái của Long tộc ta, muốn chiến, chiến cho ra uy nghiêm của Long tộc, ta muốn khiến cho cái danh xưng Long tộc bá chủ lại một lần nữa vang vọng khắp hồng hoang."
Lão Long Vương nhìn Ngao Hán, nhất thời băn khoăn không biết nên vui mừng hay nên tức giận. Điều đáng mừng là hắn có tâm của một kẻ cường giả nhưng điều đáng giận là hắn coi thường hiện thực khách quan, xem thường đại cục.
Lão Long Vương xoay người bước ra ngoài, thất vọng nói: "Sau chuyện này, ngươi đi tới Thanh Long Giới đi! Mẫu thân ngươi rất nhớ ngươi. Sau khi đi rồi thì đừng quay lại đây nữa."
Đại môn của cung điện đóng rầm lại một tiếng.
Ngao Hán đứng giữa đại sảnh, há miệng thở dốc, lẩm bẩm nói: "Các ngươi đã không còn là long nữa rồi, cứ đợi đấy! Ta đây nhất định sẽ tìm lại vinh quang cho Long tộc."
Trong cung điện đang bị phong bế, Ngao Hán xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay hiện lên một viên châu, viên châu nở rộ bạch quang mờ ảo bao phủ Ngao Hán, hắn lập tức thu nhỏ lại rồi biến mất bên trong đại điện, ngay cả Đông Hải Long Vương cũng không phát giác ra được.
…
Dưới bóng đêm tăm tối, bên ngoài Trần Đô là một mảnh đỏ rực, Bát Quái trận xoay tròn trên hỏa sơn. 'Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài' lấp lánh sinh huy, Thần Nông đang đứng trên hỏa sơn, vô số Nhân tộc đang quỳ lạy phía dưới.
Trên tường thành của Trần Đô, Huyền Đô đứng trong bóng tối thở dài một tiếng, trên trán mang theo vẻ lo âu. Bây giờ mọi chuyện đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của hắn, không thể tiếp tục như vậy được nữa, sau đó thân ảnh hắn lập tức biến mất.
…
Ở Đông Hải, tất cả đệ tử Tiệt Giáo đều về lại đạo tràng của chính mình, không quan tâm đến chuyện của Đông Hải.
Phía trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm ngồi trên hòn đảo sát danh, từ xa nhìn về phía lục địa, đúng là một mảnh rối loạn! Kiếp trước trong truyền thuyết thần thoại chỉ để lại một câu 'Tinh Vệ lấp biển' nhưng không hề nhắc tới Nhân Long chi chiến!
Chương 299: Huyền Đô cầu cứu Bạch Cẩm
Đột nhiên, một thân ảnh từ trên trời đáp xuống Tam Quang Tiên Đảo, sau đó hướng về phía Bạch Cẩm chắp tay hành lễ, trịnh trọng nói: "Xin sư huynh giúp ta!"
Bạch Cẩm đứng dậy, quay người nhìn Huyền Đô nói: "Lúc ta rời đi đã dặn dò ngươi chú ý hậu duệ của Nhân Hoàng, tại sao nữ nhi của Nhân Hoàng lại bị sát hại ở Đông Hải?"
Huyền Đô buồn bã nói: "Cũng do ta quá sơ xuất, lầm tưởng Địa Hoàng sẽ suôn sẻ giống Thiên Hoàng. Bây giờ Long tộc ở Đông Hải và Nhân tộc đang ở trong tình thế dầu sôi lửa bỏng, Nhân Hoàng đã hợp lực Nhân tộc luyện chế ra khí vận chí bảo Bát Quái Tỏa Long Tỉnh, cái giếng này đủ để trấn áp cả Long tộc ở Đông Hải. Đến lúc đó, Thanh Long Giới nhất định sẽ ra tay, khi đó Nhân tộc và Long tộc sẽ thể giảng hòa được nữa. Sư huynh, ta phải làm gì bây giờ?”
Bạch Cẩm tức giận nói: "Đi ngăn cản!"
Huyền Đô bất đắc dĩ nói: "Sư huynh, uy danh của ta ở Nhân tộc kém xa so với ngươi, bây giờ toàn bộ Nhân tộc xúc động giống như liệt hỏa nấu dầu, ta không ngăn cản nổi."
Bạch Cẩm giang hai tay ra, nói: "Vậy ngươi tới tìm ta làm cái gì? Ta cũng đâu có biện pháp."
Huyền Đô nghiêm túc chắp tay hành lễ, chân thành nói: "Xin sư huynh ra tay cứu giúp."
Bạch Cẩm chắp tay đáp lễ lại, vẻ mặt đau khổ nói: "Sư huynh, ngươi đừng hại ta, hiện tại ngươi là Địa Hoàng chi sư, sự tình của Nhân tộc cũng nên do Nhân Giáo giải quyết. Nếu ta nhúng tay thì chính là đánh vào mặt mũi của Nhân Giáo, ngươi cũng hiểu rõ chứ? Vì vậy bây giờ ta không thể nhúng tay vào chuyện của Nhân tộc."
Huyền Đô đứng lên, chán nản nói: "Sư huynh, ngươi cũng coi như là Thiên Hoàng chi sư, chỉ dẫn Thiên Hoàng Phục Hy thống nhất Nhân tộc, dễ dàng mở ra một cục diện mới cho Nhân tộc ở hồng hoang. Ta vốn nghĩ rằng làm Địa Hoàng chi sư sẽ rất dễ dàng nhưng lúc đến phiên ta mới chợt phát hiện thực tế khác xa so với tưởng tượng, ta biết ta khác hoàn toàn với những gì Nhân tộc cần, tã đã đẩy Nhân tộc vào tình thế nguy hiểm, ta rất hổ thẹn với sư tôn."
Một giọng nói già nua vang lên bên tai Bạch Cẩm: "Bạch Cẩm, ngươi ra mặt xử lý thỏa đáng sự tình giữa Long tộc với Nhân tộc đi, bên trong còn có ẩn tình khác."
Bạch Cẩm nhanh chóng chắp tay hành lễ nói: "Vâng! Đệ tử tuân mệnh."
Huyền Đô cũng chắp tay hành lễ về phía Thủ Dương Sơn, mừng rỡ nói: "Đa tạ sư tôn!"
Hai người đứng lên, Bạch Cẩm do dự một hồi nói: "Huyền Đô, ngươi về Nhân tộc trước, ta đi tới Đông Hải Long Cung một chuyến để hỏi rõ sự tình."
"Được! Làm phiền sư huynh." Huyền Đô lên tiếng, đạp mây bay lên.
…
Trên Thủ Dương Sơn, Thái Thượng ngồi thẳng dưới gốc cây đại thụ, mở miệng nói: "Nữ Oa sư muội, ngươi có biết chân tướng của chuyện này không?"
Một đạo âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Thiên cơ bị một vị Thánh Nhân nào đó nhiễu loạn.”
Thái Thượng cười ha hả nói: "Ta còn tưởng rằng là sư muội làm đã chuyện này đấy! Yêu tộc phương Bắc có chút xao động."
Bên trong Oa Hoàng Cung, Nữ Oa nương nương ngồi tọa, sắc mặt có chút khó coi.
Một âm thanh uy nghiêm bỗng vang lên trong Oa Hoàng Cung: "Nữ Oa sư muội, lần này ngươi làm quá rồi, ngươi không thể làm hại Nữ Oa chỉ vì tên nó đồng âm với ngươi."
Nữ Oa nổi nóng nói: "Nguyên Thủy sư huynh, chuyện này không liên quan đến ta!"
"Vậy thì là ai? Bây giờ Nhân Long chi tranh đều do ngươi dựng lên, Thánh Nhân không nhiễm nhân quả, sau này đệ tử trong Oa Hoàng Cung của ngươi sẽ khó tránh khỏi nhân quả quấn thân, tự mà giải quyết cho tốt."
Âm thanh quan tâm của Chuẩn Đề tiếp tục vang lên: "Sư tỷ, người đang mưu đồ chuyện gì? Có thể nói cho sư đệ một tiếng hay không, để ta kịp chuẩn bị."
Két! Chuỗi Minh Châu trong tay Nữ Oa nương nương nát bấy, trong mắt mang theo tia phẫn nộ, rốt cuộc là kẻ nào đã nhúng tay vào chuyện này, tức chết ta mà!
…
Bạch Cẩm đi trên mặt biển, toàn bộ biển cả dậy sóng mãnh liệt, trọc lãng cuồn cuộn, từ xa có thể nhìn thấy một mảnh mây đen lướt qua mặt biển, từ trong đám mây rơi xuống một ngọn núi. Ầm! Đỉnh núi rơi xuống dâng cơn sóng trong biển rộng.
"Tinh Vệ." Một tiếng hót vang vọng bầu trời.
Bạch Cẩm đứng trên mặt biển đưa mắt nhìn Tinh Vệ Điểu đi xa. Trong truyền thuyết ở kiếp trước, Tinh Vệ vốn là tiểu nữ nhi của Viêm Đế Thần Nông, tên là Nữ Oa. Một lần nàng đến dạo chơi ở Đông Hải chẳng may chìm trong vu thủy.
Sau khi chết đi, linh hồn của nàng hóa thành Thần Điểu, loài chim này đầu có hoa văn, mỏ trắng, móng đỏ, ngày ngày ngậm đá trên Tây Sơn mang thả xuống Đông Hải, phát ra tiếng kêu thảm thiết "Tinh Vệ, Tinh Vệ". Đây chính là câu chuyện về 'Tinh Vệ lấp biển'.
Nhưng bây giờ sự tình bên trong hồng hoang lại khác xa so với truyền thuyết, Nữ Oa chết trong Đông Hải, lòng mang oán niệm thì sao có thể hóa thành Thần Điểu? Đây rõ ràng là một con Ma Điểu đã bị che khuất linh trí, chỉ còn lại bản năng báo thù, quả nhiên thần thoại chỉ mỹ hóa quá lên.
Thân ảnh Bạch Cẩm tức khắc biến mất trên mặt biển, sóng lớn cuồn cuồn, binh tôm tướng cá sắp xếp đội ngủ chỉnh tề tuần du, tràn đầy khí tức sát phạt.
Bạch Cẩm vô thanh vô thức xuyên qua đám binh tôm tướng cá đang tuần tra rồi xuất hiện trước Đông Hải Long Cung.
"Đệ tử Tiệt Giáo Bạch Cẩm, cầu kiến Đông Hải Long Vương."





