Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 83

  Thủ vệ binh tôm tướng cá xung quanh đều sững sờ, sau đó liền xem như không thấy, đứng yên không nhúc nhích tại vị trí của mình, rất có mắt nhìn.

  Một tràng tiếng bước chân dồn dập truyền ra từ Long Cung, bốn lão Long Vương đầu rồng thân người bước ra, mỗi người đều mặc Long bào và có bộ râu dài bồng bềnh, nhất thời Bạch Cẩm không cách nào phân biệt ra bọn hắn là ai với ai, quả thực trong mắt của Bạch Cẩm thì bọn hắn giống nhau như đúc.

  Một vị lão Long Vương tiến đến, hai tay nắm lấy tay Bạch Cẩm, kích động nói: "Thân nhân! Cuối cùng ngươi cũng đến rồi!"

  Không sai, cảm giác quen thuộc này chính là Đông Hải Long Vương, Bạch Cẩm cũng kích động nói: "Lúc trước ta một mực bế quan tu luyện, vừa xuất quan đã biết được Đông Hải Long tộc lại xảy ra chuyện, hy vọng có thể góp chút sức lực trợ giúp Long tộc."

  Đông Hải Long Vương rưng rưng nước mắt, xúc động nói: "Khi hoạn nạn mới thấy được chân tình, Bạch Cẩm sư huynh làm Thái Thượng lão Long ta thật cảm động."

  "Bà con xa không bằng láng giềng gần, láng giềng giống như người nhà, ngươi nhà xảy ra chuyện sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn?"

  Lão Long Vương vội vàng chìa tay ra, cảm động nói: "Thân nhân! Mau vào bên trong."

  Hai người đi vào bên trong trước, ba vị lão Long Vương đi theo sau, bốn mắt nhìn nhau.

  "Đại ca có quan hệ rất tốt vị đệ tử Tiệt Giáo này sao?"

  "Ta chưa từng nghe Đại ca nói đến."

  "Vị này chính là ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo, địa vị không tầm thường."

  Ánh mắt của ba vị lão Long Vương phía sau lưu chuyển, lẳng lặng trao đổi một chút với nhau.

  Mấy người đi vào bên trong đại điện, phân chủ khách ngồi xuống.

  Trên chủ vị, Đông Hải lão Long Vương, Ngao Thuận giới thiệu nói: "Bạch Cẩm huynh đệ, để ta giới thiệu cho ngươi một chút, ba vị này là ba vị hiền đệ của ta, Tây Hải Long Vương, Nam Hải Long Vương và Bắc Hải Long Vương."

  Ba vị Long Vương lần lượt đứng lên, chắp tay hành lễ: "Tây Hải Long Vương, Ngao Cực bái kiến đạo hữu."

  "Nam Hải Long Vương Ngao Thần bái kiến đạo hữu."

  "Bắc Hải Long Vương Ngao Thanh bái kiến đạo hữu."

  Bạch Cẩm cũng đứng lên chắp tay hành lễ với từng người.

  Sau lễ ra mắt, đám người lần lượt ngồi xuống thành hàng.

  Bạch Cẩm nhìn về phía chủ vị nói: "Lão Long Vương, chắc lần này ngươi cũng biết rõ mục đích của ta khi đến đây."

  Lão Long Vương gật đầu, xúc động nói: "Biết, chuyện của Long tộc chúng ta phải làm phiền huynh đệ phí tâm rồi."

  Bạch Cẩm do dự một chút, hỏi: "Cộng Chủ chi nữ của Nhân tộc chết tại Đông Hải là do Long tộc ngươi hạ thủ?"

  "Oan uổng quá! Huynh đệ, ngươi cũng biết vi huynh không có bản lĩnh lớn như vậy, chỉ muốn an phận thủ thường làm tốt vị trí Long Vương của chính mình, sao lại chủ động đi trêu chọc Nhân tộc được chứ?" Đông Hải Long Vương oan uổng lên tiếng.

  "Cho nên là nói, cái chết của Nhân chủ chi nữ không liên quan tới các ngươi?"

  Lão Long Vương nói chắc như đinh đóng cột: "Lão phu có thể lập lời thề với Thiên Đạo, cái chết của Nhân Chủ chi nữ chắc chắn không có chút liên quan nào tới Long tộc chúng ta."

  Bạch Cẩm nhíu mày, nói: "Nhưng bây giờ Nhân tộc lại một mực khẳng định là do Long tộc các ngươi làm, không dễ xử lý rồi."

  Lão Long Vương biến sắc, hồi tưởng lại lời nói những gì Ngao Hán nói lúc trước, học theo thái độ của hắn, dáng vẻ rắn rỏi, lạnh giọng nói: "Long tộc ta là cái gì? Là nhân vật chính đầu tiên của thiên địa trong hồng hoang, là bá chủ uy thế của hồng hoang, là kẻ đứng đầu Lân Giáp, vương của vạn linh. Chỉ là một Hậu Thiên chủng tộc lại có thể tới uy áp Long tộc, thật sự nghĩ Long tộc ta sợ bọn hắn? Muốn đánh thì đánh cho ra phong thái của Long tộc, muốn chiến thì chiến cho ra uy nghiêm của Long tộc, ta muốn làm cho cái danh xưng Long tộc bá chủ lại một lần nữa vang vọng khắp hồng hoang." Hắn đọc lại lời của Ngao Hán từng nói lúc trước giống như đang đọc lời thoại.

  Bạch Cẩm vội vàng nói: "Lão Long Vương xin bình tĩnh, tuyệt đối không nên kích động."

  Lão Long Vương tức giận nói: "Ngươi bảo ta làm sao có thể bình tĩnh? Bây giờ Nhân tộc đang hợp lực toàn tộc muốn đại chiến với Long tộc ta, nếu không nghênh chiến thì mặt mũi của Long tộc ta để ở đâu, bây giờ bọn hắn đang bức bách chúng ta. Lần này ta triệu tập ba vị huynh đệ cùng nhau tới đây chính là muốn hợp lực của Tứ Hải Long tộc liều mạng với bọn hắn."

  Bạch Cẩm quan sát sự tức giận của lão Long Vương, hai mắt híp lại. Không đúng! Có lẽ hắn tức giận thật nhưng trong thiết lập nhân vật lão Long Vương thì chắc chắn hắn không thể nói ra những lời này, Bạch Cẩm suy nghĩ một chút. Bốp! Đột nhiên hắn vỗ vào ghế, trong lòng đầy tức giận nói lớn: "Huynh trưởng nói rất đúng, Nhân tộc quá cuồng vọng rồi, Long Tu của Long tộc ta là thứ mà chúng có thể chạm vào sao? Đánh! Nhất định phải đánh! Đánh tới long trời lở đất, không chết không thôi!"

  Lão Long Vương sợ hết hồn, sao hắn còn phẫn nộ hơn ta vậy? Lão Long Vương vội vàng uyển chuyển nói: "Lão đệ, nghe nói ngươi là Thánh sứ của Nhân tộc, nể mặt của lão đệ thì thật ra ta có thể…"

  Bạch Cẩm nhấc tay, lập tức cắt ngang nói: "Không cần nể mặt ta, Nhân tộc đã quên ta từ lâu rồi, lần này nhất định phải cho bọn hắn một bài học, lão ca đừng sợ! Khi xảy ra đại chiến, ta sẽ giúp Long tộc đánh trống kêu gào."

  Chương 301: Lão gian long/ Tiểu gian hạc

  Lão Long Vương quan sát Bạch Cẩm, cười ha hả nói: "Vậy thì đa tạ huynh đệ."

  Bạch Cẩm gật đầu chân thành nói: "Chúng ta là người một nhà mà!"

  Lão Long Vương từ trên chủ vị bay xuống, nắm lấy tay Bạch Cẩm, cảm động nói: "Đúng vậy! Chúng ta là người một nhà!"

  Bạch Cẩm cầm ngược lại tay của lão Long Vương, kích động nói: "Thân nhân, đừng nói gì hết, ta hiểu mà."

  "Vẫn là Bạch Cẩm huynh đệ hiểu ta, ta rất cảm động."

  "Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, thân nhân ở lại nơi này đợi tin của ta, ta đến Nhân tộc tìm hiểu trước một phen."

  Lão Long Vương xúc động nói: "Đa tạ huynh đệ, huynh đệ yêu tâm, ngươi chưa tới thì chắc chắn ta sẽ không làm bừa. Huynh đệ! Nếu có thể thì ta vẫn muốn cho Nhân tộc một cơ hội ăn năn, dù sao Nhân tộc cũng mới đản sinh, không thể tránh khỏi sai lầm, chúng ta phải rộng lượng!"

  "Huynh trưởng, như vậy có phải quá dễ dãi với Nhân tộc rồi không?

  "Huynh đệ! Long tộc có tấm lòng bao la như biển rộng."

  Hai người lưu luyến chia tay, Bạch Cẩm rời khỏi Đông Hải Long Vương dưới ánh mắt của bốn vị lão Long Vương.

  Quay người lại, nụ cười trên mặt hai người đồng thời biến mất, trong đầy thoáng hiện lên một ý niệm: "Lão gian long/ Tiểu gian hạc."

  Sau khi Bạch Cẩm rời đi, Tây Hải Long Vương cao hứng nói: "Đại ca, quan hệ giữa ngươi và đệ tử Triệt Giáo thật tốt! Thật khiến lão Long ta hâm mộ."

  Hai vị Long Vương khác cũng gật đầu liên tục.

  "Ta cũng chỉ gặp mặt hắn vài lần, không thể nói là giao tình."

  "Ách…" Tây Hải Long Vương hoài nghi nói: "Ta thấy các ngươi còn thân thiết hơn cả người thân nữa mà! Quả thực là đổi mệnh giao tình."

  Đông Hải lão Long Vương im lặng nói: "Chỉ là một chút xã giao bên ngoài mà thôi, nếu ai tưởng thật thì quả là ngu ngốc."

  Đông Hải Long Vương quay người đi về phía Long Cung.

  Ách… Ba vị Long Vương nghẹn họng không nói lên lời, ta còn tưởng thật! Đồng thời cũng dâng lên một cảm giác may mắn, cũng may Tiệt Giáo ở Đông Hải, nếu ở hải vực của chúng ta thì ta thực sự sẽ không ứng phó được vị Tiệt Giáo Thủ Đồ này. Sau đó, ba vị Long Vương vội vàng đuổi theo.

  Nam Hải lão Long Vương hỏi: "Đại ca, không phải chúng ta đang thương lượng làm cách nào để đối phó Ma Điểu rồi chạy trốn khỏi Nhân tộc sao? Sao ngươi lại nói với hắn là chúng ta muốn khai chiến với Nhân tộc?"

  Lão Long Vương bất lực nói: "Ta vốn muốn hắn khuyên ta không nên khai chiến, sau đó dưới sự khuyên bảo liên tục của hắn ta mới miễn cưỡng đáp ứng, như vậy mọi việc đều ném hết cho hắn giải quyết, chúng ta chỉ cần ngồi xem hắn bôn tẩu là được. Nhưng đâu nghĩ tới hắn lại không theo lẽ thường, đi cổ vũ chúng ta khai chiến với Nhân tộc."

  Nam Hải Long Vương ngạc nhiên nói: "Chẳng lẽ hắn thật sự muốn trút giận cho Long tộc ta?"

  "Nói nhảm, làm Long Vương lâu như vậy mà ngươi không có chút tiến bộ nào sao? Lời giả dối như thế mà ngươi cũng tin tưởng?" Ngao Quảng tức giận nói,

  Nam Hải Long Vương cúi đầu xuống. Ách… ta cảm thấy hắn rất chân thành mà!

  Ầm! Từ phía trên, một bóng đen to lớn vụt xuống, hai đạo trảo ảnh huyết hồng sắc xẹt qua, dưới mặt biển 'ầm' vang nổ ra một mảnh huyết sắc, hơn ngàn vạn binh tôm tướng tép vô thanh vô thức chết đi.

  Tây Hải Long Vương bỗng ngẩng đầu, phẫn nộ nói: "Đáng chết! Rốt cuộc con Ma Điểu này tới từ đâu?" Trong nháy mắt hắn liền hóa thành một đầu Kim Long bay ra.

  Ầm! Uy lực Đại La Kim Tiên cuồng bạo nở rộ dưới biển, đại hải 'ầm' vang một tiếng rồi nhấc lên cơn sóng lớn động trời.

  …

  Bạch Cẩm 'đạp mây cưỡi gió' bay lên bầu trời Trần Đô, toàn bộ Trần Đô đều tràn ngập trong khí tức thiết huyết hỏa diễm, khí vận của Nhân tộc sôi trào mãnh liệt.

  Đã không còn thấy được Trần Đô phồn vinh của ngày xưa, cả trong và ngoài đều có hàng ngàn hàng vạn cường giả của Nhân tộc trấn giữ, khí huyết cuồn cuộn như lò luyện đan.

  Phía trên tầng mây, Bạch Cẩm vươn tay bắn một cái vào pháp quang, lập tức sau đầu hiện lên một quả cầu Công Đức Kim Luân khổng lồ, trong vuông ngoài tròn, kim quang nở rộ vô tận.

  Trong khoảnh khắc, trời đất giao hòa, bầu trời âm u tức khắc được tường vân vây quanh, thuỵ khí tràn ngập, thiên âm vang lên ‘leng keng’ đầy thanh thuý.

  Trước khi thương lượng, khí thế phô trương tuyệt đối không thể thua được, Bạch Cẩm biết rõ tầm quan trọng của khí thế, vì thế lần này hiếm có dịp phách lối một hồi.

  Tất cả Nhân tộc bên trong lẫn bên ngoài Trần Đô đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một mảnh nhao nhao bàn luận, tất cả đều cảnh giác, trong tay còn cầm không ít binh khí.

  Thần Nông và phần lớn các bậc hiền triết vĩ đại của Nhân tộc bước ra khỏi cung điện nhìn những đám tường vẫn đang lượn lờ trên bầu trời.

  Một áng cầu vồng được hình thành trên bầu trời, cắt ngang thiên và địa rồi dừng ở phía trước cung điện của Thần Nông.

  Bạch Cẩm bước chân lên cầu vồng rồi từ từ đi xuống dưới, bao quanh là thần quang uy nghiêm và linh thiêng giống như một vị thần tối cao đang hạ phàm khiến kẻ khác khó lòng nhìn thẳng.

  Lời tán dương vang lên giữa đất trời: "Tôn sùng Thánh Sử Bạch Cẩm đạo quân! Tôn sùng người cai quản âm phủ Bạch Cẩm đại đế! Tôn sùng Kim Tiền Chi Vương Bạch Cẩm thần chủ!"

  Có nam có nữ có già có trẻ, rất nhiều thanh âm hợp lại với nhau, bao la và tráng lệ như thể những lời ca tụng trời đất.

  Chương 302: Bạch Cẩm đến Nhân tộc

  Huyền Đô ẩn thân xuất hiện giữa không trung, kinh ngạc nhìn Bạch Cẩm bước xuống, sao tự dưng sư huynh lại phách lối tới như vậy?

  Nhân tộc phía dưới tràn đầy kính nể, không hiểu sao lại cảm nhận được một loại cảm giác kinh sợ, mấy cái tên này có vẻ như vô cùng dọa người.

  Bạch Cẩm bước xuống từ cầu vồng, chậm rãi tản mạn giữa trời đất, Công Đức Kim Luân sau đầu toả sáng khắp Trần Đô.

  Thần Nông hơi lưỡng lự một lát rồi khom người thi lế, kính cẩn nói: "Tôn sùng Thánh Sử Bạch Cẩm đạo quân! Tôn sùng người cai quản âm phủ Bạch Cẩm đại đế! Tôn sùng Kim Tiền Chi Vương Bạch Cẩm thần chủ!"

  Các vị đại hiền triết khác của Nhân tộc cũng đều cúi người hành lễ, cung kính nói: "Tôn sùng Thánh Sử Bạch Cẩm đạo quân! Tôn sùng người cai quản âm phủ Bạch Cẩm đại đế! Tôn sùng Kim Tiền Chi Vương Bạch Cẩm thần chủ!"

  "Tôn sùng Thánh Sử Bạch Cẩm đạo quân! Tôn sùng người cai quản âm phủ Bạch Cẩm đại đế! Tôn sùng Kim Tiền Chi Vương Bạch Cẩm thần chủ!" Thanh âm vang vọng khắp Trần Đô.

  Giữa những lời tôn sùng to lớn ấy, Bạch Cẩm thu hồi lại Công Đức Kim Luân, bước vào trong cung điện cùng với Thần Nông và các vị hiền triết khác, ngồi vào trong đại điện.

  Cho dù Thần Nông không có được địa vị cao thì người trước mặt cũng không chỉ là một vị thần tiên cường đại mà còn là một vị Thánh Sứ có đại ân với Nhân tộc, hơn nữa còn là lão sư của Thiên Hoàng Phục Hy, sao Thần Nông dám kiêu ngạo chứ?

  Bạch Cẩm ngồi đối diện với Thần Nông, mở miệng nói: "Mục đích ta đến đây, chắc các người cũng đã đoán được."

  Trong đại điện nhất thời trầm lặng, Thần Nông thấp giọng nói: "Ta biết, Thánh Sử tới đây là vì chuyện của Nhân tộc và Long tộc."

  Bạch Cẩm nghiêm nghị nói: "Vậy ngươi có biết, một khi khai chiến thì Long tộc sẽ dốc toàn bộ lực lượng, Nhân tộc cũng sẽ vì ngươi mà sinh linh đồ thán?"

  Một vị đại hán với mái tóc dài choàng khăn choàng đứng ở một bên, buồn bực nói: "Thánh Sứ, chúng ta không sợ chết, trước đây chúng ta đã từng muốn sống nhưng bây giờ Nhân tộc ta muốn kiêu hãnh mà sống, Nữ Oa chính là nhi nữ của Cộng Chủ chúng ta nhưng nàng đã bị Long tộc giết chết ở Đông Hải, nếu thù này không báo thì Nhân tộc ta gượng không nổi sống lưng."

  Những người khác cũng gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía Bạch Cẩm, trong mắt hiện lên ý chí kiên cường bất khuất.

  "Sao ngươi biết được kẻ giết hại nữ oa là người của Long tộc? Nếu như không phải thì sao?"

  Một vị nữ tu đứng bên cạnh hét lên: "Tuyệt đối không thể, chính mắt ta đã nhìn thấy."

  "Đôi mắt ngươi có đôi khi cũng sẽ đánh lừa ngươi đấy. Ở Hồng Hoang, có những lúc mắt nhìn thấy cũng chưa chắc đã là sự thật."

  Hào quang trên thân Bạch Cẩm sáng lên, ngao một tiếng, một con Thần Long bay ra từ ánh hào quang.

  Vô số Nhân tộc đột nhiên đứng bật dậy, vội vàng vây quanh Thần Nông, kinh hãi nhìn Thần Long. Trong đầu bọn hắn lóe lên một ý niệm, chẳng lẽ Thánh sứ là do Thần Long giả mạo?

  Bạch Cẩm hoá thành Kim Long, kim lân lấp lánh, thân hình thon dài uy vũ bất phàm, dạo quanh một vòng xung quanh cung điện rồi trở về vị trí cũ hoá lại hình dáng con người.

  Nữ tu kinh hãi kêu lên: "Ngươi không phải là Thánh sứ, rốt cuộc ngươi là ai?"

  Bạch Cẩm cười nói: "Ta chính là ta, là đệ tử của Tiệt Giáo, là Thánh sứ của Nhân tộc, là người cai quản âm phủ, là Kim Tiền Chi Thần."

  Thần Nông vươn tay tách đám người trước mặt ra, nghiêm nghị nói: "Ý của Thánh sứ là, hung thủ giết hại nữ oa không phải là Long tộc mà là một kẻ khác giả mạo Long tộc?"

  Bạch Cẩm gật đầu nói: "Không sai!"

  Nữ tu đứng bên cạnh theo bản năng phản bác nói :"Không thể nào, ta sẽ không nhận lầm khí tức của Long Tộc."

  "Ngươi vừa nãy cũng cho rằng ta chính là người của Long tộc."

  Nữ tử nén lại, nét mặt thay đổi.

  Thần Nông trầm giọng nói: "Thánh sứ, đây chỉ là một loại phỏng đoán của người mà thôi."

  Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Các ngươi động não mà suy nghĩ chút đi, Long tộc vô duyên vô cớ dậy sóng nhấn chìm đám người Nữ Oa, sau đó lại cố ý lộ ra thân hình giết chết nữ oa, cuối cùng lại để những Nhân tộc bị thương nặng trở về báo tin. Hết thảy những điều này chẳng phải có chút thuận lý thành chương sao!"

  Vẻ mặt của tất cả Nhân tộc trong đại điện đều biến đổi không ngừng, hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra, quả thực có gì đó không đúng lắm.

  Thần Nông lập tức hỏi: "Thánh sứ, ngài có bằng chứng gì không?"

  Bạch Cẩm lắc lắc đầu nói: "Thật ra ngay từ lần đầu tiên các ngươi đụng độ với Long tộc thì ta đã âm thầm điều tra rồi nhưng cũng không có chút manh mối nào."

  Thần Nông bình thản nói: "Xin Thánh Sử hãy lượng thứ cho ta, bây giờ ta chỉ có thể cho rằng chính Long tộc đã giết chết con gái của ta, Nhân tộc và Long tộc buộc phải có một trận đại chiến."

  Những người khác cũng gật đầu, ánh mắt kiên định.

  Ánh mắt Bạch Cẩm thoáng chốc lóe lên: "Nếu như Nữ Oa vẫn chưa chết thì sao?!"

  “Cái gì?” Thần Nông kinh ngạc kêu lên, trong mắt sáng lên vẻ kích động, hắn đột nhiên tiến lên hai bước, mong chờ nói: “Thánh sứ, ngài… ngàii nói cái gì?”

  "Còn nhớ Ma Điểu trên biển kia không?"

  "Tinh Vệ Điểu!"

  "Không sai, đó chính là hóa thân của Nữ Oa. Sau khi chết đi, Nữ Oa oán niệm khó tan, không hiểu vì lý do gì mà lại hóa thành Ma Điểu Tinh Vệ, bị ma niệm che mờ tâm trí, một lòng muốn trả thù Long tộc, không ngừng đắp núi lấp biển.”

  Chương 303: Thuyết phục Nhân tộc

  Thần Nông loạng choạng hai bước, đau lòng kêu lên: "Nữ nhi tội nghiệp của ta!"

  Những người khác cũng bốn mắt nhìn nhau, không cách nào có thể liên hệ được con Ma Điểu đáng sợ kia với Nữ Oa nhu thuận.

  Một vị đại hán nghiêm nghị nói: "Nữ oa cũng đang báo thù Đông Hải Long Tộc, vậy chẳng phải đã chứng minh rằng hung thủ giết người chính là Đông Hải Long tộc hay sao."

  Những người khác cũng gật đầu.

  Bạch Cẩm có chút giận dữ nói: "Các người là đồ ngốc hay sao, hung thủ mà nữ oa nhìn thấy chính là Long tộc, vậy thì đương nhiên nàng ấy cũng sẽ nghĩ kẻ giết người chính là Long tộc, nhưng những gì mà nàng nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật."

  Vị đại hán đó nói: "Nhưng là hiện tại mọi thứ đều cho thấy Long tộc là kẻ sát nhân, những gì Thánh Sử người nói mới đều là phỏng đoán."

  Phỏng đoán sao? Thái Thượng sư bá đã nói rằng giữa Nhân tộc và Long tộc ắt hẳn phải có một ẩn tình khác, trước đây Đông Hải Lão Long Vương thậm chí còn không tiếc phát hạ lời thề thiên đạo, khi vị vua già của Biển Đông Hoa Đông từng tuyên thệ với thiên đình, tất cả những điều này đều đã biểu lộ rõ ràng rằng thực sự đã có một sự hiểu lầm giữa hai tộc, trong đầu Bạch Cẩm hiện lên tầng tầng ý niệm.

  Trong đại điện nhất thời lâm vào một mảng yên lặng.

  Thần Nông trong chốc lát hoảng hốt, đột nhiên quỳ trên mặt đất, khóc thảm kêu lên: "Cầu xin Thánh Sử hãy cứu lấy nữ oa! Nó vẫn còn là một đứa trẻ!"

  Khi nghĩ đến cảnh con mình không những đã chết, mà còn trở thành một con ma điểu không có linh trí, ngày qua ngày bốc núi lấp biển, trong lòng cũng dấy lên từng trận đau đớn quặn thắt.

  Toàn bộ Đại hiền bên cạnh Nhân tộc cũng quỳ xuống sàn.

  Bạch Cẩm phất tay nói: "Đứng dậy hết đi!"

  Tất cả không thể chống lại mà đứng thẳng người, hốc mắt Thần Nông Thị đỏ bừng van xin nhìn về phía Bạch Cẩm, đôi môi khẽ run rẩy, thân hình thẳng tắp cúi xuống.

  Bạch Cẩm nghiêm nghị nói: "Ta sẽ cố gắng hết sức vì Nữ Oa. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là cuộc chiến giữa hai tộc Nhân Long, tuyệt đối không được khai chiến."

  Một lão giả không cam tâm nói: "Thánh sứ, đối với ngươi thì Long tộc quan trọng đến vậy sao?"

  Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Đừng nghĩ ta đến đây để làm thuyết khách cho Long tộc. Ta là Thánh sứ của Nhân tộc, mọi thứ ta làm đều vì lợi ích của Nhân tộc. Hiện tại, Nhân tộc hoàn toàn không thể đánh lại Long tộc. Hơn nữa, người giết hại Nữ Oa có khả năng là một người khác. Hắn thúc đẩy tất cả chuyện này là vì muốn thấy Nhân tộc và Long tộc lưỡng bại câu thương, còn hắn thì ngư ông đắc lợi. Lẽ nào các ngươi muốn nhìn thấy hung thủ giết hại Nữ Oa nhởn nhơ ở bên ngoài? Chẳng lẽ các ngươi muốn ngoan ngoãn rơi vào cái bẫy của người khác mà rước lấy tai họa cho cả Nhân tộc? Ta đã tận mắt chứng kiến Nhân tộc ra đời, đích thân bảo vệ Nhân tộc không biết bao nhiêu năm nay. Ta đã nhìn thấy Vu Yêu sát hại Nhân tộc, nhìn thấy sự bất khuất của Nhân tộc, cũng chính tay ta đã mở ra thông đạo cho Nhân tộc, đích thân nhận Phục Hy làm đồ đệ thúc đẩy sự thống nhất của Nhân tộc. Trong thiên địa này, không ai hiểu rõ Nhân tộc hơn ta, cũng không có ai quan tâm Nhân tộc hơn ta." Trong lòng âm thầm nói thêm một câu: "Ừ, Nữ Oa nương nương ở ngoài thiên địa mà." Trong đại điện lập tức yên tĩnh lại.

  Thần Nông Thị nói: "Nhân tộc chúng ta nên làm thế nào bây giờ? Xin Thánh sứ nói rõ!"

  Bạch Cẩm nghiêm nghị nói: "Hiện tại có một tấm lưới đen khổng lồ đang bao phủ bầu trời của Nhân tộc và Long tộc. Việc chúng ta phải làm bây giờ chính là tìm ra người đã quăng tấm lưới này. Mọi người phải tìm ra và vạch trần tấm lưới đen đang ẩn mình này, nếu không thì từng giờ từng khắc Nhân tộc và Long tộc đều luôn ở trong tình cảnh nguy hiểm."

  Lão giả mờ mịt nói: "Thánh sứ, chẳng phải bây giờ vẫn chưa tìm ra manh mối sao?"

  "Đó là tương kế tựu kế, để cho Nhân tộc và Long tộc giao chiến. Nếu như thực sự có ai đó muốn thúc đẩy cuộc chiến giữa Nhân tộc và Long tộc, vào lúc cuộc chiến giữa Nhân tộc và Long tộc quyết liệt nhất, chắc chắn hắn sẽ hành động."

  Tất cả Nhân tộc trong đại điện đều chắp tay thi lễ nói: "Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của Thánh sứ."

  "Được! Các ngươi đã sẵn sàng rồi chứ! Cho dù đây không phải là cuộc chiến thực sự thì ta vẫn hy vọng các ngươi có thể thể hiện sự oai phong của Nhân tộc ta."

  "Vâng! Bọn ta sẽ không để Thánh sứ thất vọng." Toàn bộ Nhân tộc trong đại điện đều đồng thanh hét to.

  Bạch Cẩm bước ra khỏi đại điện rồi cưỡi mây đạp gió đi về phía Đông.

  ...

  Trên mặt biển Đông Hải, bốn con Thần Long đang bay vòng vòng vây lấy một con Ma Điểu.

  Trên bầu trời mây đen cuồn cuộn, dưới mặt biển sóng cuộn ngập trời, cả thiên địa ngập trong hơi thở chết chóc.

  "Gầm!"

  "Quác!"

  ...

  Tiếng rồng ngâm, chim hót liên tục vang lên, âm thanh vang tận mây xanh.

  Bốn đầu Thần Long đồng loạt phun ra một màn sương lạnh về phía Ma Điểu.

  Tinh Vệ Ma Điểu dang rộng đôi cánh, ma hoả cuồn cuộn bay ngập trời ngăn lại lớp sương mù lạnh lẽo.

  Đông Hải lão Long Vương giận dữ nói: "Rốt cuộc Ma Điểu ngươi từ đầu tới? Đông Hải Long tộc ta có đắc tội với ngươi sao?"

  "Tinh Vệ!" Tiếng chim hót chói tai vang lên, Ma Điểu lập tức lao về phía Đông Hải Long Vương, đôi cánh như đao chém ngang màn sương lạnh.

  Chương 304: Bắt Ma Điểu

  Đùng! Một tia chớp lóe lên giữa hai người, móng chim và vuốt rồng giao nhau, vừa lướt qua đã xé toạc không gian.

  Đánh từ ngày đến đêm rồi lại từ đêm đến ngày, trên trời cũng như dưới biển, mọi nơi bị trận chiến ảnh hưởng đều bị đập phá tan tành.

  Leng keng! Tiếng đồng xu lanh lảnh bỗng vang lên trên chiến trường.

  Phương Khổng Kim Tiền khổng lồ từ trên trời rơi xuống, Kim Tiền xoay tròn, thần thuật và ma pháp của bốn rồng một chim xuất ra đều bay về phía Kim Tiền, xuyên qua lỗ vuông của Kim Tiền hoá thành linh khí nguyên thủy rồi biến mất.

  Cả bốn vị Long Vương lập tức lui về bốn phía, thoáng chốc không thể nhìn ra được lai lịch của thần vật Phương Khổng, tất nhiên là phải tránh đi trước.

  Hắc Điểu bỗng ngẩng đầu nhìn Kim Tiền màu vàng trên bầu trời, trong mắt hiện lên một tia điên cuồng, hai cánh lập tức đánh về phía Kim Tiền.

  Binh! Tinh Vệ Điểu màu đen đâm vào Kim Tiền, Kim Tiền vỡ tan rồi 'ầm ầm' tách ra biến thành Công Đức Kim Tiền nhỏ như không. Công Đức Kim Tiền nhỏ nở ra thành một quả cầu bao lấy Ma Điểu đen nhánh, Công Đức Kim Tiền bốc cháy hoá thành Công Đức thuần khiết rồi tràn về phía Tinh Vệ Ma Điểu màu đen.

  "Tinh Vệ!" Ma Điểu đen nhánh đau đớn gầm lên một tiếng bén nhọn, đột nhiên lao về một hướng. Ong! Kim quang phóng ra lập tức bị Công Đức Kim Tiền phía bên kia chặn lại.

  Binh binh binh! Tinh Vệ Ma Điểu liên tục xông tới nhưng lần nào cũng bị đánh bật lại. Lồng giam Công Đức đứng vững trên mặt biển, chẳng phải là sức mạnh của Bạch Cẩm có thể đè bẹp Đại La Kim Tiên mà là Công Đức của Thiên đạo khắc chế Ma đạo của Tinh Vệ Điểu.

  Thân ảnh Bạch Cẩm từ trên trời bay xuống, nhìn thấy Tinh Vệ Ma Điểu bị nhốt trong lồng Công Đức, ánh mắt hiện lên vẻ nghiêm trọng, ma tính này không phải quá lợi hại rồi chứ? Nói cách khác, Công Đức là khắc tinh của ma lực, vậy nên mới bao vây được Tinh Vệ, thế nhưng Công Đức vẫn không thể thanh lọc được cỗ ma lực này. Là vì đây không phải Công Đức của chính nàng, hay vì nàng không muốn rửa sạch oán niệm?

  Cơ thể bốn vị Long Vương loé sáng rồi hoá thành hình người bay về phía Bạch Cẩm.

  Đông Hải Long Vương từ xa đã ôm quyền cảm kích nói: "Đa tạ Bạch Cẩm huynh đệ."

  Bạch Cẩm chắp tay đáp lễ nói: "Lão Long Vương khách khí rồi."

  Bắc Hải Long Vương lạnh lùng nói: "Cuối cùng cũng bắt được con Ma Điểu này, giết nó để diệt trừ hậu hoạ về sau."

  Bạch Cẩm vội vàng ngăn cản nói: "Long Vương chậm đã! Không thể giết chết Tinh Vệ."

  Bốn vị Long Vương đều nhìn Bạch Cẩm.

  Đông Hải lão Long Vương kinh ngạc nói: "Tinh Vệ? Huynh đệ biết lai lịch của con Ma Điểu này sao?"

  "Nếu như ta đoán không lầm, con Tinh Vệ Điểu này hẳn là nữ nhi của Nhân Chủ hoá thành, là Nữ Oa đã bị Long tộc giết hại ở Đông Hải. Lúc còn sống, nàng có vận khí lớn, sau khi chết oán niệm không tan nên hoá thành Tinh Vệ Ma Điểu tìm Đông Hải Long Cung báo thù."

  Đông Hải lão Long Vương kinh ngạc nhìn Ma Điểu đang gầm rú trong lồng Công Đức, lẩm bẩm nói: "Vậy mà lại là Nữ Nhi của Nhân Chủ, vậy thì khó trách." Đột nhiên hắn nói với vẻ mặt đau khổ: "Nhưng Nữ Nhi của Nhân Chủ thực sự không phải do Đông Hải Long tộc ta giết hại! Nàng muốn báo thù cũng tìm sai người rồi. Haizz, bây giờ có nói cũng không nói rõ được."

  Tây Hải Long Vương vuốt râu rồi ngẩng đầu nhìn trời, nghiêm nghị nói: "Đại huynh, Long tộc và Nhân tộc chúng ta có lẽ đã bị tính kế rồi."

  Quay đầu nhìn Bạch Cẩm nói: "Đạo hữu có thể khôi phục thần trí của Nhân Chủ chi nữ được không?"

  Bạch Cẩm lắc đầu nghiêm nghị nói: "Oán niệm của nàng quá sâu, kháng cự sự thanh lọc của Công Đức từ tận đáy lòng. Trong chốc lát, ta cũng không có cách nào khác, chỉ có thể nhốt nàng lại trước."

  Bốn vị lão Long Vương quay mặt nhìn nhau, vậy mà ngay cả Công Đức cũng không có thể thanh lọc được. Nữ hài này thù dai biết bao nhiêu! Nói cách khác là quá hẹp hòi rồi!

  Bạch Cẩm nói: "Nhưng cũng không sao, hiện tại Nữ Oa này không thể làm gì nguy hiểm đến tính mạng. Ta có một việc quan trọng hơn cần bàn bạc với các vị Long Vương."

  Đông Hải Long Vương đưa tay ra nói: "Mời!"

  Những bóng người lập tức biến mất trên mặt biển, Tinh Vệ cũng được đưa xuống đáy biển.

  ...

  Sau tháng giêng, khí áp của Đông Hải hạ xuống, trên mặt biển sóng gió dâng trào, hàng ngàn hàng vạn binh tôm tướng cua xuất hiện, lên xuống cùng với mặt biển nhưng lại không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

  Từng đầu Thần Long bay trên đại dương bao la, thân rồng uốn lượn len lỏi giữa những đám mây đen.

  Ầm ầm!

  Bụi đất trên bờ biển bay lên, hàng ngàn hàng vạn cường giả Nhân tộc mạnh mẽ xông vào đứng đông nghịt trên bờ biển, đối diện là Đông Hải Long tộc ở phía xa xa.

  Lơ lửng trong không trung là các tu sĩ Nhân tộc và các cường giả võ đạo lấy võ nhập đạo.

  Dẫn đầu Nhân tộc là hai con mãnh hổ dị thú đang kéo chiến xa, Thần Nông Thị thực sự đứng trên chiến xa nhìn Long tộc cùng với binh tôm tướng cua trên biển với ánh mắt sâu thẳm.

  Giọng nói tức giận của Thần Nông Thị vang lên giữa thiên địa: "Long tộc đã giết nữ nhi ta, sỉ nhục Nhân tộc ta, mối thù này không thể không báo. Hôm nay, ta sẽ rửa sạch mối thù của Nhân tộc bằng máu của Long tộc."

  Toàn bộ Nhân tộc đều gầm lên: "Giết! Giết! Giết!"

  Ầm! Một đầu lão long lập tức hành động bay đến bên bờ biển, đầu rồng nhìn xuống Thần Nông Thị, mở miệng nói: "Nhân tộc, ngươi muốn đánh, vậy thì đánh. Long tộc ta không kiêng dè bất kỳ lời khiêu chiến nào."

  Uuuuu! Tiếng ốc biển ngân dài vang lên.

  Bên phía Nhân tộc cũng vang lên từng tiếng trống 'tùng tùng' rất lớn.

  "Giết!"

  "Giết!"


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận