Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 84

  Binh tôm tướng cua và các cường giả Nhân tộc cùng lúc xông về phía đối phương, tiếng chém giết vang vọng trời xanh.

  Vừa chạm trán, 'bịch bịch bịch' hàng trăm bóng người liền bị đánh bay lên không trung, rơi vào trận doanh của hai bên, sau đó không thể đứng dậy được nữa.

  Tu sĩ Nhân tộc liều mạng lao về phía Tiên Thần của Long tộc. Ầm ầm ầm! Từng đạo pháp bảo và tiên pháp va chạm vào nhau.

  Bên bờ Đông Hải là một mớ hỗn loạn, đại chiến không ngớt.

  ...

  Trong Yêu Hoàng Cung ở phía Bắc hồng hoang, Lục Áp đang ngồi với bốn vị Yêu Thánh.

  Trước mặt là ảnh chiếu không gian, bên trong là cảnh giao chiến giữa Nhân tộc và Long tộc. Từng người của Nhân tộc hoặc cường giả Long tộc không ngừng rơi xuống biển rồi không thể bay lên được nữa.

  Trong mắt Lục Áp lộ ra vẻ hưng phấn, cười ha hả nói: "Bạch Trạch Yêu Thánh, bây giờ ngươi thấy rồi đó, một Đông Hải Long tộc nhỏ bé đã có thể đánh cho Nhân tộc tan tác. Các ngươi từng thấy nhân vật chính của thiên địa nào lại yếu ớt như vậy chưa? Đây là cơ hội tuyệt vời của chúng ta, chỉ cần chúng ta tiêu diệt Nhân tộc thì vị trí nhân vật chính của thiên địa sẽ là của chúng ta."

  Bạch Trạch cũng có chút động tâm, trong lòng hắn thì vị trí nhân vật chính của thiên địa quả thực có thể cướp được. Long Phụng ngày xưa, Vu Yêu lúc trước, không phải đều bị cướp mất vị trí nhân vật chính của thiên địa sao? Nếu như có thể đoạt được vị trí nhân vật chính của thiên địa từ Nhân tộc thì cũng không hẳn là không thể, hắn nghiêm giọng lẩm bẩm nói: "Chờ đã! Chờ đã!"

  Lục Áp chợt đứng dậy, nóng lòng nói: "Ngươi còn chờ cái gì? Trước đây, lúc ta tấn công Nhân tộc thì ngươi nói muốn thăm dò Nhân tộc. Bây giờ, nội tình của Nhân tộc đã bị Long tộc mò ra, ngươi lại còn muốn chờ. Đây là cơ hội tốt nhất của chúng ta, nếu như để Long tộc đánh bại Nhân tộc thì bọn hắn sẽ chiếm lấy vị trí đó. Long tộc không hề yếu hơn Nhân tộc, đến lúc đó, mọi thứ ta làm trái lại sẽ hời cho Long tộc. Yêu tộc chúng ta sẽ không có cơ hội để trở mình."

  Đột nhiên hình chiếu trong gương thay đổi, Nhân Chủ Thần Nông Thị lãnh đạo lấy ra một cái bàn Bát Quái, sau đó tiện tay ném đi. Bàn Bát Quái đón gió trở nên lớn hơn, toả sáng trên bầu trời, biến thành một miệng giếng lớn. Tám mặt của thành giếng đều được khắc phù văn, còn giếng thì ngồi trên một cái Bát Quái Đồ. Bát Quái Đồ xoay tròn, 'ầm ầm' bốn sợi dây xích bằng đồng thau từ trong miệng giếng bay ra, khoá về phía bốn đầu Thần Long Thái Ất Kim Tiên bất khả chiến bại.

  Phù!

  Phù!

  Phù!

  Phù!

  Bốn đoá hoa Huyền Hoàng Sắc Huyết nở rộ, dậy xích lập tức xuyên qua cơ thể Thần Long. lúc nà, vảy rồng mà Thần Long vẫn luôn tự hào lại giống như một miếng đậu phụ vừa chạm vào liền vỡ tan, dây xích xuyên qua máu thịt khoá lại xương bả vai.

  Gào!

  Gầm!

  Bốn đầu Thần Long ngửa đầu lên trời hét lên một tiếng đau đớn, vô thức bay lên phía trên. Leng keng! Dây xích lập tức bị kéo thẳng nhưng Toả Long Tỉnh lại không hề động đậy.

  Từng đạo phù văn trên sợi xích sáng lên rồi lan ra như một tia chớp đỏ. Trong nháy mắt, sợi xích đã bị bao phủ bởi ấn phù. Bốn đầu Thần Long dừng lại, Long lực toàn thân đã bị giam cầm, lập tức mất hết sức lực, chỉ có thể để mặc sợi xích kéo bọn hắn trở lại Toả Long Tỉnh trong vô vọng, hơn nữa cơ thể càng đến gần Bát Quái Toả Long Tỉnh thì càng nhỏ đi, cuối cùng rơi vào trong giếng.

  "To gan!"

  Đông Hải lão Long Vương đột nhiên lao ra, vuốt rồng vung về phía Bát Quái Toả Long Tỉnh.

  'Leng keng' một lần nữa bốn sợi xích lại phóng ra từ Toả Long Tỉnh, đâm thẳng về phía lão Long Vương.

  Từng mảnh vảy rồng trên người lão Long Vương sáng lên thành một đạo phù văn, toàn thân được ánh sáng vàng tím bao phủ. Ầm ầm ầm! Bóng dáng biến hoá không ngừng của Đông Hải lão Long Vương giao chiến với Toả Long Tỉnh, vậy mà lại không phân thắng bại, hai bên đều không thể làm gì được đối phương.

  ...

  Dưới đáy biển, Huyền Đô đang đứng cùng ba vị lão Long Vương khác, lẳng lặng quan sát tình hình xung quanh.

  Huyền Đô cau mày nói: "Sư huynh, gần đây không hề có dao động không gian, thật sự có thế lực bên thứ ba tồn tại sao?"

  Bạch Cẩm cũng cảm thấy chột dạ, chẳng lẽ ta đoán sai rồi sao? Không thể nào! Nếu Đông Hải lão Long Vương nói không sai thì chắc chắn phải có thế lực khác can thiệp vào. Việc biến thành Long tộc giết chết Nữ Oa đó rồi dẫn dắt Long tộc đại chiến với Nhân tộc là để đạt được mục đích nào đó của hắn.

  ...

  Trong Yêu Hoàng Cung phía Bắc, sắc mặt Bạch Trạch thay đổi, vừa phất tay lên, một cảnh tượng khác liền xuất hiện ở ngay bên cạnh. Một đám Long tộc trẻ tuổi dẫn theo binh tôm tướng cua, phát động một cuộc tập kích vào phía sau Nhân tộc, nheo mắt nhìn ngạo nghễ, thoáng chốc đã khiến cho Nhân tộc trở tay không kịp.

  Lục Áp đột nhiên đứng dậy, kinh ngạc hét lên: "Vậy mà Long tộc lại dám phát động đánh úp từ phía sau. Bọn hắn muốn nuốt chửng Nhân tộc chỉ trong một lần, chúng ta không thể đợi nữa." Hắn lập tức biến thành một đạo hồng quang lao ra khỏi Yêu Hoàng Cung.

  Phi Liêm Yêu Thánh quay lại nhìn Bạch Trạch Yêu Thánh, có chút vội vàng nói: "Lão đại, bây giờ phải làm sao? Chúng ta có phải ra tay không?"

  Ánh mắt Bạch Trạch Yêu Thánh loé lên, nói: "Ta vẫn có chút bất an, cho vài tiểu yêu ra trước đi đã, đối phó với vài tên Nhân tộc nhỏ bé cũng đủ rồi."

  "Lão đại, ngươi có thận trọng quá hay không?"

  "Hiện tại Yêu tộc không thể chịu được thất bại, ngươi hãy truyền lệnh cho tất cả các Yêu Thần trên Đại La Kim Tiên không được hành động."

  "Được!" Phi Liêm Yêu Thánh đứng dậy, bước ra ngoài.

  Chương 306: Yêu tộc bạo lộ

  Từ bờ Đông Hải đến chiến trường, đột nhiên một thân ảnh từ đại lục bay tới, sợ hãi kêu lên: "Nhân Chủ, không ổn rồi! Long tộc và Yêu tộc đồng thời tấn công bộ lạc của chúng ta, thương vong vô cùng nặng nề."

  Thần Nông thị đứng phắt dậy, nghiêm giọng hét lên: "Ngưng chiến!"

  Đông Hải lão Long Vương cũng chợt lui về phía sau, nhìn về phía Bát Quái Toả Long Tỉnh với ánh mắt kiêng kỵ. Đây chính là Khí Vận Chí Bảo, uy lực của bảo vật sẽ tăng lên theo số mệnh của Nhân tộc, về sau sẽ trở thành bảo vật khắc chế tộc nhân ta, hắn cũng lập tức hét lên: "Ngưng chiến!"

  Chiến trường phía dưới lập tức ngừng lại, toàn bộ cường giả Nhân tộc cùng với binh tôm tướng cua chết trận đều đồng loạt đứng dậy, lao ra mặt biển.

  Thần Nông Thị nhìn về phía Đông Hải lão Long Vương với ánh mắt tức giận.

  Đông Hải lão Long Vương hóa thành hình người, nghiêm nghị nói: "Chuyện này ta không hề biết gì nhưng ta sẽ cho ngươi một lời giải thích. Đông Hải Long Cung nghe lệnh, theo ta tiến lên bảo vệ Nhân tộc."

  "Vâng!" Tất cả binh tôm tướng cá của Đông Hải Long Cung đồng thanh gầm lên.

  Hơi nước trên mặt biển bốc lên hội tụ thành mây, toàn bộ cường giả ở Đông Hải Long Cung nhảy lên đám mây bay về phía đại lục.

  "Yêu tộc dám tính kế Long tộc ta, Tây Hải Hải tộc theo ta diệt Yêu tộc."

  "Bắc Hải Hải tộc theo ta đi diệt Yêu tộc!"

  "Nam Hải Hải tộc theo ta đi diệt Yêu tộc!"

  Từng đám từng đám mây dâng lên từ mặt biển, hàng ngàn hàng vạn cường giả của Hải tộc nhảy lên đám mây gào thét bay đi, tinh kỳ phấp phới, mây đen cuồn cuộn.

  Thần Nông Thị tiện tay vung lên. Rống! Bốn dầu Thần Long bay ra khỏi Bát Quái Tỏa Long Đỉnh, đồng thời phá không bay đi, Bát Quái Tỏa Long Đỉnh thu nhỏ bay về phía Thần Nông Thị rồi rơi vào trong tay hắn.

  Thần Nông Thị nghiêm túc quát: "Tất cả tộc nhân trở về cùng ta, bảo hộ tộc nhân."

  "Giết!"

  "Giết!"

  "Giết!"

  …

  Những âm thanh giết chóc kinh hoàng vang lên.

  Toàn bộ tu sĩ Nhân tộc đều phá không chạy đi, võ giả nhân tộc chân đạp đất 'ầm ầm' hướng về phía Trần Đô, khói bụi bay đầy trời.

  Dưới đáy biển, vẻ mặt Huyền Đô khó coi nói: "Lại là Yêu tộc!" Sau đó nghiêm túc thở dài hành lễ nói: "Đa tạ sư huynh, nếu không có sư huynh thì âm mưu của Yêu tộc đã thành công."

  Bạch Cẩm vội vàng đưa tay đỡ Huyền Đô dậy, nói: "Sư huynh khách khí rồi, dù không có ta thì bọn hắn cũng không gạt được ánh mắt của sư bá. Sư huynh, chúng ta đi xem Yêu tộc còn dở được thủ đoạn gì."

  Huyền Đô gật đầu nói: "Được!" Hai người xông ra mặt biển, thân ảnh tiêu biến trong nháy mắt.

  …

  Phương Bắc, bên trong Yêu Hoàng Cung, Thương Dương Yêu Thánh chấn kinh nói: "Nhân tộc và Long tộc đang diễn trò, bọn hắn vẫn chưa đại chiến."

  Phi Liêm Yêu Thánh gấp gáp nói: "Lão đại, làm sao bây giờ?"

  Bạch Trạch Yêu Thánh bình thản nói: "Không cần sợ."

  Phi Liêm Yêu Thánh gấp gáp nói: "Bây giờ Nhân tộc đang hợp lực với Long tộc để đối phó Yêu tộc chúng ta, tạm thời không nói đến Nhân tộc nhưng Long tộc đã tu dưỡng mấy chục kỷ nguyên, hiện tại thực lực rất mạnh."

  Bạch Trạch Yêu Thánh cười ha hả nói: "Chỉ là một số con tiểu yêu không hiểu chuyện bước ra khỏi phương Bắc, liên quan gì tới chúng ta? Cứ để cho bọn hắn giết chết những tiểu yêu đi."

  Ánh mắt Thương Dương Yêu Thánh ngưng đọng lại nói: "Lão đại, ý của ngươi là muốn vứt bỏ những con tiểu yêu kia?"

  "Không thể nói là vứt bỏ, dù sao chúng ta cũng chưa bao giờ ra lệnh cho bọn hắn, bọn hắn chỉ tuân theo mệnh lệnh của Thái tử đi ra ngoài, liên quan gì tới chúng ta? An ổn một đoạn thời gian, quả thực Yêu tộc có chút xao động, chèn ép một tý cũng tốt." Bạch Trạch Yêu Thánh ung dung nói.

  "Còn Thái tử thì sao?"

  Bạch Trạch nhìn về phía Tây nói: "Hắn có con đường riêng của mình, không cần chúng ta quan tâm."

  Lít nha lít nhít Yêu tộc phong dũng bước ra từ phương Bắc, trong mắt lóe lên tia hưng phấn và khát máu, bắt đầu tập kích bộ lạc Nhân tộc.

  Từng bộ lạc Nhân tộc bị tiêu diệt, như thể trở về thời đại Vu Yêu đồ Nhân khi xưa.

  "Rống!"

  "Grao!"

  …

  Từng Huyết Yêu Ma vọt ra khỏi khu rừng lao về phía bộ lạc Nhân tộc, toàn bộ Nhân tộc đều hoảng sợ nhìn Yêu tộc bay nhào tới, mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi, âm thanh gào khóc vang vọng một hồi.

  Ầm! Một đạo sóng nước từ trên trời ập xuống tạo thành thác nước đổ xuống bộ lạc, tất cả Yêu tộc nhào vào thác nước. Phịch! Bọt nước văng tung tóe, sau đó tất cả đều bị bắn ngược trở về.

  Một Bán Long Nhân đầu rồng thân người bước ra từ trong thác nước, vung trường thương trong tay, hét lớn: "Giết! Không chừa một con."

  Đoàn cường giả của Hải tộc xông ra từ trong thác nước, vung vũ khí lao về phía Yêu tộc, trùng sát bọn hắn, âm thanh chết chóc kinh thiên vang lên.

  Loại chuyện này đồng loạt phát sinh ở phương Bắc, hàng loạt thác nước trút xuống chắn ngang Yêu tộc, cường giả của Hải tộc xông ra khỏi thác nước chiến đấu với Yêu tộc, âm thanh chết chóc vang động bầu trời.

  Toàn bộ Nhân tộc đang chạy trốn đều dừng lại, khó tin nhìn Hải tộc đang trùng sát với Yêu tộc, lúc này trong lòng dâng lên cảm giác cảm kích và sùng bái mãnh liệt.

  Không có cường giả đứng đầu, Yêu tộc căn bản không phải là đối thủ của Nhân tộc và Long tộc, không ngừng bị giết cho tan tác rồi chạy trốn về phương Bắc.

  Chương 307: Ngao Hán rời tộc

  Bên trong một mảnh hỗn độn nơi Oa Hoàng Cung.

  Thanh âm của Thái Thượng vang lên: "Nữ Oa sư muội, Yêu tộc hơi quá rồi."

  Thanh âm của Nguyên Thủy nghiêm túc vang lên: "Nữ Oa sư muội, bây giờ ngươi còn gì để nói không?"

  Nữ Oa nương nương mở to mắt, lãnh đạm nói: "Lần này không liên quan đến ta."

  Thanh âm Thông Thiên vang lên: "Khi ngươi chấp nhận danh xưng Yêu tộc Thánh Nhân, việc Yêu tộc làm ngươi sẽ không thoát khỏi liên can."

  Thanh âm tiếc nuối của Chuẩn Đề vang lên: "Chúng ta đã sớm biết thực lực của sư tỷ, có thể đưa Nhân tộc trở thành nhân vật chính của thiên địa thì có thể thấy sư tỷ tính toán vô song, không cần đưa Yêu tộc trở thành nhân vật chính của thiên địa để chứng minh đâu."

  Thanh âm của Tiếp Dẫn cũng vang lên: "Sư tỷ, tuy hồng hoang là một quân cờ nhưng liên tục thay đổi quân cờ cũng không ổn đâu."

  Thanh âm Thông Thiên vang lên: "Hai vị sư đệ nói có lý."

  Gương mặt xinh đẹp của Nữ Oa nương nương đỏ bừng, đáng chết! Trong mắt mang theo tia hàn quang, rốt cuộc là kẻ nào đã tính kế ta!

  …

  Bên trên đại địa phía Tây, Ngao Hán dẫn đầu một số Long tộc có cùng chí hướng và một số binh tôm tướng cá khác từ ba biển đang không ngừng tiến công bộ lạc Nhân tộc, những nơi bọn hắn đi qua đều là một mảnh hỗn độn.

  Ngao Hán và một số Long tộc trẻ tuổi đứng trên đám mây.

  Một Thanh Long cười ha hả nói: "Không chịu nổi một kích, quả thật không chịu nổi một kích!"

  Ngao Hán lạnh giọng nói: "Nhân Chủ tinh nhuệ của Nhân tộc giao chiến với Đông Hải, bây giờ chúng ta tập kích hậu phương của Nhân tộc, diệt trừ căn cơ của Nhân tộc trong một lần, Nhân tộc sẽ thất bại."

  Bên cạnh, một đại hán của Long tộc hưng phấn nói: "Vậy thì có phải Long tộc ta sẽ thay thế Nhân tộc trở thành nhân vật chính của thiên địa không?"

  Ngao Hán ngạo nghễ nói: "Đương nhiên! Long tộc ta cao quý cỡ nào, sao lại có thể so sánh với một chủng tộc hậu thiên."

  Tất cả Long tộc trẻ tuổi còn lại đều vỗ tay ăn mừng, lộ ra vẻ mặt mừng như điên, chúng ta đều là đại công thần của Long tộc.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  …

  Từ trên trời, từng đạo thác nước đổ xuống đập thẳng lên trên đại địa, hình thành màn chắn nước chắn nganh đường đi của binh tôm tướng cá.

  Vô số binh tôm tướng cá xông ra từ trong thác nước, đánh tới binh tôm tướng cá đang đồ sát Nhân tộc.

  Phốc phốc phốc! Vừa chạm vào, từng đợt huyết sóng đã bắn tung tóe.

  Toàn bộ đám người Ngao Hán đều sững sờ, vội vàng nhìn xung quanh, chỉ thấy từng đợt thác nước nối tiếp nhau đổ xuống, đánh gãy và giết chết đội quân hắn đưa tới.

  Một Thanh Long sốt ruột hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

  "Ngao Hán!" Một thanh âm lạnh lùng uy nghiêm vang lên.

  Một đám mây hạ xuống, đứng phía trên đám mây là Đông Hải Long Vương Ngao Thuận đang mặc long bào và Quy thừa tướng đeo mai trên lưng.

  Ngao Hán có chút lảo đảo, khó tin hét lên: "Phụ vương, tại sao người lại ở chỗ này? Không phải người đang đại chiến với Nhân tộc sao?"

  Những Long tộc trẻ tuổi còn lại cúi đầu xuống, lo lắng bất an.

  Ngao Thuận nghiêm khắc hỏi: "Ngao Hán, tại sao ngươi lại rời khỏi Đông Hải Long Cung?"

  Ngao Hán trấn định tinh thần, nói: "Đương nhiên ta tự có thủ đoạn của ta."

  Ánh mắt Đông Hải Long Vương tối sầm lại, thất vọng nhìn Ngao Hán, hét lớn: "Ngươi làm ta quá thất vọng rồi, ai cho phép ngươi tấn công Nhân tộc? Còn không quỳ xuống nhận tội cho ta!"

  Loại ánh mắt này? Trong đầu Ngao Hán nóng lên, bỗng ngẩng đầu hét lớn, gào hét kêu lên: "Các ngươi mới làm ta quá thất vọng!"

  Ngao Thuận bán tính bán nghi nói: "Ngươi nói cái gì?"

  Sau khi hét lên, Ngao Hán cũng bình tĩnh lại, lạnh nhạt nói: "Phụ vương, ngươi làm ta quá thất vọng! Kể từ khi ngươi trở thành Long Vương, Yêu tộc có thể lừa gạt Long tộc ta, Vu tộc có thể chèn ép Long tộc ta, tùy tiện để một tu sĩ có tu vi thành công xông vào Long Cung. Bây giờ ngay cả Nhân tộc, một hậu thiên chủng tộc nhỏ yếu cũng có thể uy hiếp Đông Hải, Long tộc ta còn không bằng Xà tộc! Lần này, Nhân Chủ chi nữ rõ ràng không phải do Đông Hải Long Cung ta hại chết, Nhân tộc bức bách tới cửa, Long tộc ta lại phải cúi đầu xin lỗi, ta đã chịu đủ loại cuộc sống này rồi, ta muốn để uy danh của Long tộc vang vọng hồng hoang một lần nữa là sai sao? Ta làm sai ở chỗ nào?"

  Ánh mắt Ngao Thuận có chút thất vọng, nói: "Ngươi quá ngây thơ rồi! Quy thừa tướng, đưa hắn trở về Thanh Long Giới, chưa tới lượng kiếp thì không thể ra."

  "Vâng!" Quy thừa tiếng cung kính lên tiếng.

  Ngao Hán lui lại hai bước, gào thét quát lớn: "Đủ rồi! Đừng có bày ra vẻ uy nghiêm của Long Vương trước mặt ta, ta chán ngấy rồi, chán ngấy cái kiểu sống sợ trời sợ đất, chán ngấy với loại nê thu tầm thường, nếu Long tộc không cần dạng này. Cũng được! Ta đi sáng tạo một Long tộc hoàn toàn mới, không biết sợ hãi, làm cho vạn linh thuần phục. Ai nguyện ý cùng ta phấn đấu vì Long tộc thì theo ta!"

  Thân Ngao Hán lóe sáng rồi hóa thành một đầu Kim Long. Grao! Kim Long gầm vang một tiếng rồi bay về phương Tây.

  Những Long tộc thanh niên khác liếc nhìn nhau, ánh mắt lóe lên một tia kiên quyết, trên thân đều bao phủ bởi ánh sáng lập lòe.

  Grao!

  Grao!

  …

  Trong từng tiếng rồng ngâm, mười mấy đầu Thần Long bay ra theo Ngao Hán đi tới phương Tây.

  Đông Hải lão Long Vương đứng thất thần tại chỗ, cái eo cao ngất còng còng xuống.

  Quy thừa tướng cung kính hỏi: Bệ hạ, làm sao bây giờ? Ngăn bọn hắn lại sao?"

  Đông Hải lão Long Vương chán nản nói: "Không cần, tùy bọn hắn, đi thôi."

  Chương 308: Tứ Hải Long Vương đến Nhân tộc

  Ở phương Bắc, một kim sắc thái dương mọc lên, xuất hiện hai ngày trên bầu trời, cánh chim Đại Nhật Kim Ô kích động, vô số đạo Thái Dương Chân Hỏa giống như hỏa cầu rơi xuống phía dưới.

  Bắc Hải Long Vương tiện tay vung lên, phía dưới hiện lên vô số đạo băng tính, di chuyển ngược dòng về phía thượng diện.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  Huyền Băng Băng Tinh va chạm với Thái Dương Chân Hỏa, nháy mắt bắn tung tóe thành hàn vụ, hàn vụ bỗng co lại, từng đóa từng đóa Thái Dương Chân Hỏa bị Huyền Băng đóng băng, lộng lẫy mà lơ lửng trên không.

  Bạch Cẩm và Huyền Đô trốn bên trong khe hở không gian, thấy cảnh này khóe miệng Bạch Cẩm giật giật vô thức nghĩ đến kiếp trước, Tứ Hải Long Vương bị Tam Muội Chân Hỏa truy sát trong Tây Du Ký, đường đường là Tứ Hải Long Vương vậy mà lại xuất ra được chút phàm thủy, sau đó liền bị Hồng Hài Nhi và Tam Muội Chân Hỏa đuổi theo, nếu giấu dốt thì cũng dấu quá lợi hại rồi! Tam Muội Chân Hỏa lợi hại, có thể lừa gạt hầu tử Tôn Ngộ Không kia một lát nhưng phải xem là ai thi triển đã…!

  Trên không, Tam Túc Kim Ô đang giao thủ với Bắc Hải Long Vương, Tam Túc Kim Ô liền biến thành một đạo trường hồng bay về phía Tây, tất cả Yêu tộc còn lại đều kinh hoàng, bỏ chạy về phía Bắc.

  Cho dù đại thắng trong cuộc chiến, Nhân tộc và Long tộc cũng sẽ chịu không ít tổn thất, phương Bắc và phương Tây đều tràn ngập khí tức huyết sát.

  Đại chiến kéo dài nửa tháng, Thần Nông Thị mới mang số lượng lớn tu sĩ trở về Trần Đô, toàn bộ Nhân tộc vẫn còn tràn ngập trong bầu không khí khủng hoảng.

  Mấy ngày sau, một mảnh tường vân bay xuống, đứng trên tường vân chính là Tứ Hải Long Vương.

  Tứ Hải Long Vương sóng vai tiến vào trong đại điện của Trần Đô, Thần Nông Thị ngồi trên chủ vị, đứng phía dưới là một đám Đại hiền của tộc.

  Tứ Hải Long Vương đứng bên trong đại điện.

  Thần Nông Thị trực tiếp hỏi: "Bốn vị Long Vương bệ hạ, có phải nên cho Nhân tộc ta một câu trả lời thỏa đáng hay không?"

  Đông Hải lão Long Vương ngẩng đầu nhìn Thần Nông Thị, bình tĩnh nói: "Chuyện liên quan đến nữ nhi của ngươi chắc ngươi cũng đoán ra được, là do Yêu tộc tính kế hai tộc chúng ta, nữ nhi của ngươi cũng là do Yêu tộc biến thành Long tộc chúng ta hại chết, mục đích là dẫn phát đại chiến Long tộc và Nhân tộc. Còn việc Hải tộc ta tiến công Nhân tộc các ngươi."

  Lão Long Vương ảm đạm nói: "Là ta dạy con không nghiêm."

  Ba vị Long Vương còn lại cũng ảm đạm nói: "Còn có chúng ta."

  Thần Nông Thị nắm chặt tay vịn ghế, tức giận nói: "Yêu tộc!" Sau đó vô lực buông tay ra, thần sắc ảm đạm, Nhân tộc của hiện tại còn quá yếu.

  Đông Hải lão Long Vương nghiêm túc nói: "Nhân Chủ, ta dạy con không nghiêm gây ra thiệt hại cho Nhân tộc, ta sẽ giúp Nhân tộc các ngươi đòi lại công đạo, sau đó sẽ rời khỏi vị trí Long Vương, trở lại chịu phạt ở Thanh Long Giới.

  Nhưng trước khi rời đi, ta còn có một nguyện vọng cuối cùng."

  Thần Nông Thị hỏi: "Chuyện gì?"

  "Sau sự việc này, Nhân tộc và Long Tộc chung sức hợp tác mới phá vỡ được âm mưu của Yêu tộc, sao ta không tiếp tục sự hợp tác này? Long tộc ta nguyện làm đồ đằng và thủ hộ thần thú cho Nhân tộc, từ đây khí vận tương liên, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia."

  Thần Nông Thị nhất thời biến sắc, nghiêm túc đánh giá bốn vị Long Vương phía dưới, khí vận tương liên chắc chắc không phải chuyện nhỏ.

  Những vị Đại hiền còn lại cũng thấp giọng nghị luận ầm ĩ, một số thì hưng phấn, một số thì lo lắng.

  Thần Nông Thị trầm ổn nói: "Theo lời của sư phụ ta, năm đó Yêu tộc nhiều lần đưa ra lời mời, thậm chí đe dọa dụ dỗ nhưng Long tộc các ngươi chưa từng để ý tới bọn hắn, cũng kiên quyết không chịu gia nhập Yêu tộc, tại sao bây giờ lại nguyện ý muốn kết minh với Nhân tộc ta?"

  "Bởi vì chúng ta coi trọng Nhân tộc các ngươi hơn Yêu tộc bọn hắn."

  Nhất thời đại điện liền rơi vào trầm lặng, tất cả mọi người đều nhìn về phía Thần Nông Thị, chờ đợi quyết định của hắn.

  Thần Nông Thị trầm ngâm không nói, chuyện này có ý nghĩa rất lớn, hiện tại thực lực của Nhân tộc còn yếu, càng ngày càng gặp phải địch nhân cường đại, nếu có thể kết minh với Long tộc thì với thực lực cường đại của Long tộc có thể đảm bảo cho sự phát triển của Nhân tộc nhưng chỉ sợ Long tộc còn có ý định khác.

  Sau sự tính toán của Yêu tộc lần này, Thần Nông Thị càng thận trọng hơn, thậm chí có chút sợ hãi. Hồng hoang quá nguy hiểm, có vô số âm mưu thủ đoạn, chỉ cần một chút bất cẩn sẽ mang đến diệt vong cho Nhân tộc.

  Không gian trước đại điện nổi lên một trận gợn sóng, từ bên trong có hai thân ảnh bước ra, chính là Bạch Cẩm và Huyền Đô đại pháp sư.

  Thần Nông Thị vội vàng đứng lên, chắp tay hành lễ nói: "Bái kiến Thánh sứ, bái kiến lão sư."

  Tử Hải Long Vương cũng chắp tay thi lễ.

  Sau khi Bạch Cẩm và Huyền Đô đáp lễ, mọi người đứng lên.

  Bạch Cẩm nói: "Nhân tộc có thể kết minh với Long tộc."

  Tứ Hải Long Vương nhìn Bạch Cẩm nở nụ cười.

  Thần Nông cung kính nói: "Nếu Thánh sứ đã nói thế, vậy Nhân tộc ta sẽ kết minh với Long tộc." Sau đó hắn đứng lên nói: "Từ hôm nay, Long tộc chính là đồ đằng và thủ hộ thần thú của Nhân tộc ta."

  Trên thân Tứ Hải Long Vương lóe lên quang mang, hóa thành bốn đạo Long ảnh lao ra khỏi đại điện, từ bên ngoài truyền đến tiếng sấm ầm vang.

  Mọi người bên trong đại điện cũng vội vàng chạy ra, bên ngoài mây đen cuồn cuồn nổi lên vạn đạo lôi đình, bốn đầu Thần Long xuyên thẳng qua mây đen.

  Grao!

  Grao!

  Chương 309: Thanh Loan xuất hiện

  Càng ngày càng có nhiều Thần Long xuất hiện trong mây đen, bay lượn bốn phía. Trên bầu trời của mỗi bộ lạc Nhân tộc đều có những đầu Thần Long bay lượn.

  Trong từng bộ lạc, tất cả mọi người đều đang ngẩng cao nhìn Thần Long bay lượn trên không trung, vô cùng uy nghi, trong lòng dâng lên một cảm giác kính trọng.

  Âm thanh thật lớn vang vọng trong thiên địa: "Ta chính là Đông Hải Long Vương Ngao Thuận/ Ta chính là Tây Hải Long Vương Ngao Cực/ Ta chính là Nam Hải Long Vương Ngao Thần/ Ta chính là Bắc Hải Long Vương Ngao Thanh, tại đây xin lập lời thề với thiên đạo, Long tộc ta nguyện vĩnh thế làm đồ đằng và thủ hộ thần thú cho Nhân tộc, từ đây khí vận tương liên, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia."

  "Ta chính là Cộng Chủ Nhân tộc Thần Nông Thị, tại đây xin lập lời thề với thiên đạo, Nhân tộc ta nguyện làm đồ đằng cho Long tộc, từ đây khí vận tương liên, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia!"

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  …

  Vạn đạo lôi đình giống như thần kiếm xẹt ngang bầu trời, giữa thiên địa phong chuyển tàng vân, muôn hình vạn trạng.

  "Grao!" Toàn bộ Thần Long đều ngẩng đầu ngâm lên một tiếng, từng đạo lôi đình rơi xuống, rơi vào các bộ lạc rồi hóa thành từng đạo Long văn.

  Thần Long bay lượn càng ngày càng ít rồi dần dần đều biến mất, phong vân phun trào trên bầu trời cũng tiêu tán, tất cả mọi thứ đều trở về hình dạng ban đầu.

  Bên trong đại điện Trần Đô, Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Từ nay, Nhân Nhân như Long, Long Long biết Nhân."

  Những vị hiền tài còn lại của tộc cũng lộ ra vẻ vui mừng, nếu có được sự hỗ trợ của Long tộc thì sự phát triển của Nhân tộc sẽ càng thuận lợi hơn.

  Sắc mặt Thần Nông Thị thay đổi mấy lần, cúi đầu trước Bạch Cẩm, nói: "Cầu xin Thánh sư cứu nữ nhi của ta."

  Những Nhân tộc khác cũng đều thu liễm nụ cười, trịnh trọng hạ bái.

  Bạch Cẩm vừa đưa tay lên, một đạo pháp lực cuồn cuộn nâng mọi người đứng dậy, vừa cười vừa nói: "Các ngươi đi theo ta!" Dưới chân hắn dâng lên một đóa tường vân, tường vân đưa đám người đi đến Đông Hải với tốc độ cực nhanh.

  Ngao Thuận vừa trở lại Đông Hải Long Cung, thần sắc khẽ động, quay đầu nhìn về phía Tây, thấy Bạch Cẩm dẫn Nhân tộc tới lập tức thì bay ra ngoài.

  Đông Hải Long vương chậm rãi nhô lên từ dưới mặt biển, đứng trên mặt biển nhìn về phía Tây.

  Một đóa tường vân nhanh chóng bay đến, phía trên tường vân là những thân ảnh dày đặc.

  Đông Hải lão Long Vương cười ha hả nói: "Hoan nghênh Bạch Cẩm sư đệ, Huyền Đô đạo trưởng, Cộng Chủ của Nhân tộc và chư vị Đại hiền đại giá quang lâm đến Đông Hải, thật sự vinh hạnh."

  Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Lão huynh đệ, chúng ta tới vì Tinh Vệ Điểu."

  Đông Hải Long Vương vô thức liếc nhìn Thần Nông Thị, cười nói: "Tinh Vệ Thần Điểu tạm thời bị giam dưới đáy biển của Thần điện, các ngươi đi theo ta, ta dẫn đường."

  Thần sắc Bạch Cầm khẽ động, nói: "Không cần, lồng Công Đức không trói được nàng."

  Ầm! Trong đại hải bắn lên một cột nước ngập trời, một Ma Điểu đen như mực lao ra khỏi đại hải, trong mắt tràn đỏ đầy oán hận và sát khí.

  Thần Nông Thị nhịn không được gọi: "Nữ Oa!"

  "Tinh Vệ." Ma Điểu đen như mực xoay người một cái trên không trung, lao về phía đám người rồi đối diện với Bạch Cẩm, sát khí cuồn cuộn.

  Bạch Cẩm vươn ngón tay. Rầm rầm! Vô số Công Đức Kim Tệ bay ra, tạo thành một kim sắc xiềng xích trói Tinh Vệ Ma Điểu.

  "Tinh Vệ!" Tinh Vệ Ma Điểu gào lên một tiếng, há mồm phun ra một cột sáng hủy diệt đen kịt đánh vào chuỗi Công Đức Tỏa Liên.

  Bịch! Công Đức Tỏa Liên vỡ vụn rồi tự chỉnh hóa lại, tiếp tục bay về phía Tinh Vệ Ma Điểu.

  Dòng lũ hủy diệt đen kịt ập đến trước mặt mọi người trong nháy mắt.

  Bạch Cẩm đưa tay ra, một Thái Cực Đồ hiện lên trước mặt. Ầm! Dòng lũ hủy diệt đâm thẳng vào Thái Cực Đồ bắn tung tóe, từng đạo hắc quang gợn sóng, Thái Cực Đồ bỗng xoay tròn hủy diệt hắc quang, sau đó lập tức vụt lên không trung.

  Bên khác, Công Đức Kim Tiền tạo thành lồng giam bao vây Tinh Vệ một lần nữa.

  "Tinh Vệ." Ma Điểu bỗng tăng tốc, cánh chim như đao chém ngang Công Đức Lao Lung, ‘hanh phanh phanh’ tóe lên từng đạo hắc kim sắc quang mang chém đứt lồng Công Đức.

  Trên đám mây, Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: “Vì hận mà nhập ma, oán hận trong lòng càng sâu thì thực lực càng mạnh."

  Thần Nông lo lắng hét lớn: "Nữ Oa!"

  Một đạo quang mang hôi sắc lóe lên. Đùng! Âm thanh giòn dã vang lên, một cây roi đánh vào lưng của Tinh Vệ Ma Điểu.

  Tinh Vệ Ma Điểu lập tức ngã xuống khỏi không trung. Ầm! Nó rơi thẳng xuống đại hải tạo ra một rãnh sâu trên mặt biển.

  Thần Nông Thị cả kinh hét lên: "Nữ Oa!" Hắn muốn lao ra ngay tức khắc.

  Bạch Cẩm kéo Thần Nông Thị lại, vui mừng nói: "Đừng nhúc nhích, ngươi có thể ra tay cứu Nữ Oa rồi."

  Tinh Vệ Ma Điểu chật vật đứng trên mặt biển, trên thân tỏa ra luồng ma khí cuồn cuộn, ma khí từ từ rời khỏi thân thể hóa thành từng con hải âu phân ra bốn phía rồi 'cạc cạc' bay đi.

  Tinh Vệ Ma Điểu ngẩng cao đầu nhìn bầu trời, trong mắt mang theo tia oán hận.

  Trên bầu trời, một thanh sắc thân ảnh xinh đẹp hiện lên, trong tay cầm một cây roi.

  Thần Nông Thị vội vàng hỏi: "Thánh sứ, người này là ai? Nàng có gây tổn hại đến Nữ Oa không?"

  Bạch Cẩm cười nói: "Nàng là Thanh Loan, chính là thị nữ của Nữ Oa nương nương, roi trong tay nàng là tạo hóa thần tiên, đã từng là thánh vật tạo nhân, cũng là chứng đạo chi bảo của Nữ Oa."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận