Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 85

  Rất nhiều Nhân tộc biến sắc, trong đầu bắt đầu hồi tưởng lại danh tự lâu đời kia, bởi vì chuyện giữa Vu Yêu và việc đồ nhân nên danh tiếng của Nữ Oa nương nương trong Nhân tộc không được tốt lắm, còn lâu mới có được địa vị sùng bái như Bạch Cẩm Thánh sứ, rất ít được nhắc đến.

  "Tinh Vệ." Ma Điểu lao thẳng lên, hung lệ ngập trời không hề sợ hãi mà nhào tới thanh sắc thân ảnh.

  Thanh Loan tùy ý vung tạo hóa tiên tử lên, roi xẹt ngang qua không trung. Bốp! Roi đánh vào người Tinh Vệ Ma Điểu.

  "Chiếp!" Tinh Vệ Ma Điểu phát ra một tiếng kêu đau đớn, ‘ầm’ vang một tiếng đập xuống đại hải, ma khí trên thân tản ra càng nhiều, Yên Phi bay khắp bầu trời.

  Thanh Loan giơ roi lên một lần nữa.

  Thần Nông Thị kinh sợ kêu lên: "Dừng tay!"

  "Bốp!" Ma Điểu vừa đứng lên đã bị một roi đánh xuống lần nữa. Bịch! Nửa người đều rơi vào trong biển.

  "Tinh Vệ, Tinh Vệ." Hai cánh Ma Điểu mở ra, nằm nhoài trên mặt biển, phát ra từng tiếng kêu rên rỉ, ma khí cuồn cuộn bốc lên.

  Thần Nông Thị vội vàng quỳ xuống, bi thương nói: "Thánh sứ, cầu xin người mau cứu Nữ Oa! Còn đánh nữa nó sẽ chết!"

  "Phụ thân, ta đau!" Một thanh âm suy yếu thống khổ vang lên.

  Toàn thân Thần Nông Thị chấn động, cứng nhắc quay đầu nhìn về phía Ma Điểu.

  Chỉ thấy Tinh Vệ Ma Điểu đang cố gắng ngẩng đầu tội nghiệp nhìn mình, trong mắt lóe lên vẻ mặt linh động, không còn bộ dáng điên cuồng như trước nữa, nước trong hốc mắt lăn tròn.

  Thần Nông Thị kích động kêu lên: "Nữ Oa!"

  Tinh Vệ Ma Điểu run rẩy muốn đứng lên. Bịch! Lại lần nữa nằm nhoài trên mặt biển.

  Thanh Loan thu hồi tạo hóa tiên tử, nói: "Nương nương có lệnh, Bạch Cẩm thu Tinh Vệ làm đồ đệ rồi dạy bảo thật tốt để tiêu diệt ma tính!"

  Bạch Cẩm vội vàng chắp tay hành lễ nói: "Đệ tử lĩnh mệnh!"

  Thanh Loan gật đầu một cái, sau đó thay đổi hướng của đám mây rồi bay đi, vốn không có ý định tiếp xúc với Thần Nông Thị và đám Nhân tộc, vô cùng cao lãnh.

  Một đạo âm thanh mờ mịt truyền đến lần nữa: "Từ bây giờ, trên đời sẽ không còn Nữ Oa nữa, chỉ có Tinh Vệ."

  "Vâng, đệ tử hiểu rõ!" Bạch Cẩm cung kính đáp rồi đứng lên.

  Thần Nông vội vàng hỏi: "Thánh sứ, Nữ Oa sao rồi?"

  "Ba roi vừa rồi của Thanh Loan đã xua đi ma khí, cũng cắt đứt nhân quả của nàng với Nhân tộc, sau này nàng sẽ không còn là Nhân tộc nữa, hiện tại ngươi có thể tới gặp nàng."

  "Đa tạ Thánh sứ!" Thần Nông Thị cảm kích cúi đầu, về phần không còn là Nhân tộc nữa thì cũng chỉ là chuyện nhỏ.

  Ngay sau đó, lập tức có tu sĩ của Nhân tộc dẫn theo Thần Nông Thị bay về phía Tinh Vệ Ma Điểu.

  Huyền Đô đại pháp sư cảm thán nói: "Không nghĩ tới lại kinh động đến Nữ Oa nương nương."

  "Không có gì lạ cả, nương nương luôn theo dõi sự phát triển của Nhân tộc.”

  Huyền Đô chắp tay thi lễ nói: “Đa tạ sư huynh xuất thủ, nếu không có sư huynh thì chuyện Nhân tộc và Long tộc ta cũng không biết nên xử lý thế nào, chỉ e rằng sẽ xảy ra đại loạn.”

  “Sư huynh nói quá lời rồi, cho dù không có ta thì hành động của Yêu tộc cũng không qua mắt được sư bá.”

  Huyền Đô cười khổ nói: “Đường đường là Nhân Hoàng chi sư, vậy mà khi gặp phải chuyện này trong lòng lại hỗn loạn, không biết phải làm sao, lần này nhất định đã khiến cho sư phụ thất vọng rồi! Ầy, rốt cuộc ta cũng biết vì sao sư phụ lại nhìn sư huynh ngươi với con mắt khác, chuyện khó giải quyết trong mắt ta thì sư huynh xuất thủ là có thể dễ dàng tìm ra ngọn nguồn, hóa giải tranh chấp giữa Nhân tộc và Long tộc.”

  Tìm ra ngọn nguồn? Bạch Cẩm theo bản năng mà thoáng nhìn qua phía Tây, nếu không có Thánh Nhân ở phía sau làm chỗ dựa cho Yêu tộc, bọn hắn sẽ không to gan đến như vậy nhưng loại chuyện này cũng không thể nói ra ở đây.

  Sau một hồi, Bạch Cẩm, Huyền Đô cùng Đông Hải Long Vương bay về phía Tinh Vệ Điểu.

  Đang nói chuyện với Tinh Vệ Điểu, Thần Nông Thị chậm rãi đứng lên, tinh thần chán nản, nói: “Về sau nàng liền xin nhờ Thánh sứ.”

  Bạch Cẩm khẽ gật đầu, chỉa một ngón tay vào Tinh Vệ Điểu. Rầm rầm! Vô số Công Đức Kim Tiền bay ra tiến vào bên trong cơ thể Tinh Vệ Điểu, ngay lập tức Tinh Vệ Điểu bị bao bọc bởi ngọn lửa màu vàng, chút ma khí hỗn loạn còn sót lại đều bị xua tan.

  “Chiếp!” Tinh Vệ Điểu đột nhiên sải cánh khơi dậy những con sóng rồi bay vút lên trời, xoay tròn một vòng trên không trung, sau đó hóa thành một tiểu cô nương khoảng chừng mười tuổi, trắng ngần hết sức đáng yêu.

  Thần Nông thị kích động kêu lên: “Nữ Oa.”

  “Cha!” Nữ Oa lập tức bay đến chỗ Thần Nông thị rồi nhào vào lòng hắn vui vẻ cười khanh khách.

  Trái ngược hẳn với Tinh Vệ Điểu lúc trước, đứa trẻ đang ôm bây giờ giống y như đúc Nữ Oa lúc trước, khi cảm nhận được cảm giác mất mát thì mới biết trân quý, Thần Nông Thị theo bản năng mà ôm chặt hơn một chút.

  Sau một hồi bọn hắn vuốt ve an ủi nhau, Bạch Cẩm mới mở miệng nói: “Tinh Vệ, chúng ta đi thôi!”

  Thần Nông buông Nữ Oa ra, miễn cưỡng nói: “Đi đi! Sau này nhớ ngoan ngoãn nghe lời sư phụ ngươi.”

  “Dạ!” Mặt Tinh Vệ tối sầm, khẽ gật đầu.

  Thần Nông xoa xoa đầu Nữ Oa, ôn nhu nói: “Ngoan ngoãn cùng sư phụ ngươi học bản lĩnh, chờ ngươi lợi hại rồi liền có thể tới gặp ta bất cứ lúc nào.”

  Thần Nông đẩy Tinh Vệ một chút.

  Tinh Vệ đi về phía Bạch Cẩm, quỳ lạy trên mặt biển nói: “Bái kiến sư phụ!” Nàng làm xong đại lễ ba quỳ chín lạy.

  Chương 311: Thái Thượng ban kiếm cho Chân Vũ

  Bạch Cẩm xoay người đỡ Tinh Vệ đứng dậy, cười nói: “Đứng lên đi!” Đây coi như là lần đầu hắn chính thức thu nhận đồ đệ, đột nhiên cảm thấy có chút kích động.

  Tinh Vệ đứng dậy rồi đứng bên cạnh Bạch Cẩm, dáng vẻ có hơi giống người lớn.

  Trước tiên, Bạch Cẩm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tinh Vệ, rồi nói: “Chúng ta đi thôi!”

  Tinh Vệ khẽ gật đầu, lưu luyến không rời liếc mắt nhìn Thần Nông Thị một chút.

  Bạch Cẩm gật đầu hành lễ với Huyền Đô và Đông Hải Long Vương, sau đó dắt Tinh Vệ hướng về phía Tiệt Giáo phiêu nhiên mà đi.

  Những người khác đứng trên mặt biển nhìn chằm chằm hai người Bạch Cẩm và Tinh Vệ càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất.

  Huyền Đô ung dung nói: “Thần Nông, chúng ta đi thôi! Tinh Vệ đã có Bạch Cẩm sư huynh chăm sóc, ngươi cứ yên tâm đi.”

  Thần Nông Thị gật đầu, trầm mặc nói: “Đa tạ lão sư vì chuyên của ta bôn ba, lần này bởi vì ta nhất thời xúc động mà liên lụy đến cả Nhân tộc, tội lớn vô cùng.”

  “Đi với ta tìm kiếm dược vật trị liệu cho Nhân tộc đi!”

  “Vâng!” Thần Nông Thị cung kính đáp.

  Nhân tộc cũng đều rời khỏi Đông Hải quay về Trần Đô.

  Đông Hải Long Vương đứng trên mặt biển nhìn về phía Tây với ánh mắt thâm thúy, Ngao Hán...! Thân ảnh hắn dần dần càng ngày càng thấp, sau đó bị sóng lớn biển rộng nuốt chửng.

  Bạch Cẩm dắt Tinh Vệ đi trên mặt biển, hết thảy sóng lớn ở những nơi đi qua đều bị xoa dịu.

  Tinh Vệ nhìn chăm chú về phía trước, không nói một lời nào, có vẻ hơi lạnh lùng.

  Bạch Cẩm ho khan một tiếng, cười ha hả nói: “Tinh Vệ, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

  “Mười tuổi!”

  “Nhị ngũ phương hoa là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời!”

  “Sư phụ, người hẳn là không có đạo lữ đúng không?”

  Bạch Cẩm nghi hoặc nói: “Không có! Đồ đệ ngoan, lời này của ngươi là có ý gì?”

  “Không có gì, chẳng qua là cảm thấy cách sư phụ tìm đề tài cũng quá là cũ rồi.”

  Ách! Bạch Cẩm chợt nghẹn lời, nha đầu xúi quẩy này vậy mà lại nói ta già?

  Đi tiếp một hồi, Tinh Vệ lại nói: “Chúng ta đang đi đâu đây?”

  “Đi đến Tiệt Giáo!”

  Tinh Vệ hơi hơi nhíu mày, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ nghi hoặc hỏi: “Tiệt giáo là cái gì?”

  “Tiệt giáo là vô thượng đại giáo của hồng hoang, cũng là nhà của vi sư, sau này cũng chính là nhà của ngươi.”

  “Dạ!” Tinh Vệ yên lặng khẽ gật đầu, nhà mới của ta. Nàng lặng lẽ liếc nhìn sư phụ, ở cùng một chỗ với hắn hẳn là cũng không quá tệ!

  Hai người đi vào hải vực của Tiệt Giáo, thỉnh thoảng gặp được đệ tử Tiệt giáo, tất cả đệ tử Tiệt giáo đều xoay người hành lễ, sau đó tránh đường. Theo thời gian, danh hào của Bạch Cẩm ở Tiệt Giáo bị truyền đi càng thêm khủng bố, lãnh khốc vô tình giống như đại ma vương, đại đội chấp pháp Tiệt Giáo càng giống như tay sai của ma vương, bị rất nhiều đệ tử căm hận đến nghiến răng nghiến lợi.

  Tinh Vệ nhíu mày nói: “Hình như bọn hắn đều rất sợ người.”

  “Ngươi không hiểu, cái này gọi là tôn kính, bọn hắn đều rất tôn kính vi sư.”

  Tinh Vệ im lặng, tuy ta còn nhỏ nhưng ta không ngốc, đồng thời trong lòng lại dâng lên một cảm giác biết ơn tồi tệ. hình như nhân duyên của người sư phụ này rất kém cỏi! Cuộc sống sau này hẳn sẽ không dễ chịu cho lắm.

  Hai người một đường đi vào Tam Quang Tiên Đảo rồi đi đến trước Điểu Sào, Bạch Cẩm tự hào nói: “Đồ đệ tốt, đạo cung của vi sư thế nào? Có phải rất đẹp hay không?

  “Vì sao đạo cung của người lại gọi là Điểu Sào?”

  Bạch Cẩm khựng lại, lập tức nói lảng sang chuyện khác: “Cái này không quan trọng. Đi, vi sư dẫn ngươi đi nhìn xem bố cục tinh xảo bên trong.”

  ...

  Trên Thủ Dương Sơn, Thái Thượng đang ngồi xếp bằng ở bên trong Luyện Khí Điện, một cái lô đỉnh được đặt trong đại điện, bên trong lô đỉnh là Tam Muội Chân Hỏa cháy hừng hực, Chân Vũ ngồi xếp bằng ở bên cạnh lô đỉnh, tay cầm quạt ba tiêu cổ động chân hỏa.

  Thái Thượng ngồi trên chủ vị nói: “Mở lò!”

  Vù! Nắp lò bỗng bật tung, Tam Muội Chân Hỏa cuồn cuộn lao ra, một thanh Thần Kiếm từ bên trong Tam Muội Chân Hỏa từ từ bay lên.

  “Chân Vũ đi lấy kiếm!”

  “Vâng!” Chân Vũ từ trên bồ đoàn nhảy lên, một phát bắt được Thần Kiếm. Ong ong! Thần Kiếm run rẩy kịch liệt suýt chút nữa là rơi khỏi tay.

  Chân Vũ biến sắc, vội vàng dùng hai tay cầm kiếm, pháp lực cường đại của Thái Ất Kim Tiên tràn vào bên trong Thần Kiếm, trên thân kiếm hiện ra lít nha lít nhít trận văn, sau đó trận văn ẩn đi, Thần Kiếm cũng an tĩnh trở lại.

  Thái Thượng mỉm cười nói: “Thanh kiếm này liền tặng cho ngươi, mau đặt tên đi!”

  Chân Vũ cầm kiếm giơ ra trước mặt mình, đưa tay vuốt ve Thần Kiếm, yêu thích nói: “Kiếm này tên là Chân Vũ kiếm!”

  Thần Kiếm ‘ong’ lên một tiếng, trên thân kiếm hiện ra hai cái phù tự cổ, Chân Vũ!

  Chân Vũ cầm Thần Kiếm bay xuống, quỳ gối trên bồ đoàn, cảm kích nói: “Đa tạ sư tôn ban kiếm!”

  “Ngươi cầm thanh kiếm này đi đến hồng hoang Bắc vực chém giết tất cả yêu ma nhiễm nghiệp lực của Nhân tộc, sau đó cũng có thể đi đến Thiên Đình.”

  Chân Vũ ngẩng đầu vừa mừng vừa sợ kêu lên: “Sư tôn!”

  Thái Thượng ôn hòa nói: “Không phải ngươi vẫn luôn muốn đi ra ngoài xông xáo sao? Hiện tại thời cơ đã đến rồi.”

  “Vâng! Đệ tử nhất định sẽ không làm nhục sư mệnh.” Chân Vũ cung kính lạy ba lạy rồi hăm hở đứng dậy đi ra ngoài.

  Một lát sau, một luồng ánh sáng sắc bén xẹt qua ở phía trên Thủ Dương Sơn hướng tới phương bắc mà đi, mang theo sát ý ngút trời.

  Chương 312: Nữ Oa triệu kiến

  Bên trong Oa Hoàng Thiên, mây đen cuồn cuộn sấm sét vang dội, chỉ một ý nghĩ của Thánh Nhân mà khiến cho thiên địa biến sắc, nhật nguyệt vô quang.

  Linh Châu Tử rụt cổ lại, nương nương lại tức giận, hình như gần đây số lần nương nương tức giận càng ngày càng nhiều, Oa Hoàng Thiên cũng càng ngày càng nguy hiểm.

  Trên Tam Quang Tiên Đảo, ở trước Điểu Sào, Bạch Cẩm nằm phơi nắng trên ghế, mắt thoáng nhìn thấy ba con bạch hạc xẹt qua mặt biển bay tới, bên trong miệng mỗi con bạch hạc đều ngậm một con cá lớn.

  Ba con bạch hạc bay vào hòn đảo rồi nhìn xung quanh.

  Trong đó một con bạch hạc, bay đến phía dưới mặt trời, đào một cái hố vùi chút đất đem chôn con cá lớn vào trong.

  Một con bạch hạc khác bay đến phía dưới một đám mây, đào một cái hố chôn vùi chút đất đem chôn con cá lớn vào trong.

  Con bạch hạc thứ ba bay đến bên cạnh một cây đại thụ, cũng đào một cái hố vùi chút đất đem chôn con cá lớn vào trong.

  Ba con bạch hạc líu ríu kêu một hồi, sau đó vừa lòng thỏa ý giương cánh bay đi.

  Bạch Cẩm mở to con mắt đang híp ra, kêu lên: “Tinh Vệ, ra đào cá ăn.”

  Tinh Vệ từ bên cạnh đi ra, mặt không biểu tình nói: “Sư phụ, cá này là ba con bạch hạc vất vả bắt được.”

  Bạch Cẩm uể oải nói: “Bây giờ thời tiết nóng bức như thế, chúng ta không lấy, cá cũng sẽ hư mất, lãng phí đồ ăn như thế là hành vi đáng bị lên án. Nhanh đi, ban đêm vi sư làm cho ngươi một cái đại tiệc cá.”

  “Vậy sao người không đi đi?”

  “Vi sư có việc, cực khổ cho đệ tử rồi! Nhớ rửa sạch rồi hẵng giết.”

  Tinh Vệ thở hổn hển đi đến nơi chôn cá, chưa từng thấy sư phụ nào lại lười như thế.

  Tinh Vệ nhấc ba con cá lớn lên, đứng dậy vừa muốn đi đến Điểu Sào.

  Ầm! Một tia sét từ trên trời giáng xuống, vừa vặn đánh lên người Bạch Cẩm, sư phụ ngay lập tức biến mất.

  Tinh Vệ nhất thời trợn tròn mắt, đây là gặp báo ứng sao? Sau đó nàng liền tranh thủ vứt ba con cá trong tay xuống, đều là sư phụ bảo ta đào không liên quan gì đến ta hết!

  ...

  Phía dưới lôi đình, Bạch Cẩm đầy bụi đất đi vào Oa Hoàng Cung, bên trong Oa Hoàng Cung tràn ngập khí tức ngột ngạt trầm thấp.

  Bạch Cẩm thanh tỉnh một chút, vội vàng quỳ xuống bồ đoàn, cung kính lạy nói: “Đệ tử bái kiến Nữ Oa nương nương, nương nương cát tường!”

  Bên trên vân sàng, Nữ Oa nương nương lạnh giọng nói: “Tuyệt không cát tường, bây giờ ta vô cùng tức giận.”

  Bạch Cẩm ngẩng đầu lòng đầy căm phẫn nói: “Lại có người dám chọc cho nương nương người tức giận, nương nương người nói cho ta xem hắn là ai, đệ tử đi xả giận cho người. Nếu hắn dám đắc tội nương nương thì cũng là đắc tội Bạch Cẩm ta, không chết không thôi.”

  “Tây phương nhị Thánh.”

  Bạch Cẩm nhất thời khựng lại.

  Nữ Oa nương nương đánh giá Bạch Cẩm nói: “Ngươi không phải nói muốn xả giận cho ta sao?”

  Bạch Cẩm ngượng ngùng nói: “Hai vị sư thúc ở phía Tây, ta cũng đánh không lại! Nếu không đệ tử làm cho người hai cái hình nộm nhỏ, người dùng kim đâm hình nộm nhỏ xả hận.” Nữ Oa nương nương cười một tiếng, sau đó hòa hoãn hơn một chút nói: “Nhân tộc và Long tộc đã xảy ra chuyện gì?”

  Bạch Cẩm cẩn thận từng li từng tí nói: “Là Yêu tộc ở sau lưng giở trò quỷ!”

  “Sau đó thì sao?”

  “Sau đó không tra ra được gì. Nhân tộc, Long tộc và Yêu tộc, ba nơi đều tổn hại nhưng chỉ có Tây Giáo một mực lộ diện là được lợi nhất.”

  “Cho nên kết luận của ngươi là?”

  “Đệ tử mộc mạc, không hiểu được mưu kế, càng không hiểu được nhân quả dây dưa. Sư phụ ta đã từng nói một câu, khi nhìn rõ bản chất sự việc, bất luận cục diện cỡ phức tạp đến cỡ nào, cuối cùng người được lợi nhất cũng đáng hiềm nghi nhất.”

  Nữ Oa nương nương ánh mắt lạnh lẽo, nói: “Là Tây Giáo mượn tay Yêu tộc để tính kế Nhân tộc và Long tộc.”

  Bạch Cẩm vội vàng nói: “Nương nương, đây chỉ là chút hoài nghi, ta cũng không có chứng cớ.”

  “Thánh nhân xuất thủ, đương nhiên là không để lại chút dấu tích nào, cả chuyện Yêu tộc, Nhân tộc và Long tộc tất cả đều tổn thất nặng nề, duy chỉ có Tây Giáo được lợi. Lục Áp đã đi theo Tây Giáo trở thành Tây Giáo Đại Nhật giáo nghĩa, một số Long tộc cũng đi theo Tây Giáo trở thành Tây Giáo Bát Bộ Thiên Long, nếu không phải là bọn hắn ở sau lưng nhúng tay vào thì còn có thể là ai?”

  “Nương nương, chúng ta cũng không có chứng cứ, trong chuyện này Tây Giáo chưa bao giờ ra mặt.”

  Nữ Oa nương nương nói một cách yếu ớt: “Ta cần chứng cứ sao? Tất nhiên bọn hắn sẽ không để cho ta bắt được chút dấu vết nào nhưng ta cũng không cần chứng cớ, biết được do bọn bắn làm là đủ rồi.”

  “Nương nương thật là uy vũ bá khí! Bây giờ chúng ta đi thẳng đến Tây Giáo sao?”

  Nữ Oa nương nương khựng lại, tức giận nói: “Không có lý do mà đi thẳng đến Thánh Nhân đại giáo là phá hư quy củ.”

  Bạch Cẩm ngạc nhiên nói: “Thánh Nhân cũng cần phải tuân thủ quy củ sao?”

  “Tất nhiên là cần, Thánh Nhân cũng có quy củ và pháp tắc của Thánh Nhân, nếu không thì chẳng phải là hỗn loạn sao? Thánh Nhân hỗn loạn thì thiên địa cũng hỗn loạn, vạn vật trở về cõi hỗn độn.”

  Bạch Cẩm nhất thời không hiểu, nương nương đây là có ý gì? Dẫn dắt ta nói ra độc thủ sau màn là Tây Giáo, sau đó cũng làm khổ ta phải thuật lại một phen?

  Cuối cùng Bạch Cẩm lại thể hiện trù nghệ dâng lên cho Nữ Oa nương nương một bữa trưa phong phú rồi mới cáo từ.

  Chương 313: Bạch Cẩm đến gặp Địa Tạng

  Trước khi rời đi, Nữ Oa nương nương không đầu không đuôi nói một câu: “Địa Tàng ở Địa phủ rất cực khổ, ngươi làm lão sư hẳn là nên đi thăm hắn nhiều một chút.”

  “Vâng!” Bạch Cẩm cung kính đáp một tiếng, sau đó cáo từ rời đi.

  Thanh Loan đưa Bạch Cẩm đi ra ngoài.

  Bạch Cẩm nghi hoặc hỏi: “Nương nương là có ý gì?”

  Thanh Loan ung dung nói: “Tây Giáo tính kế Yêu, Nhân và Long tộc, cũng liên lụy đến nương nương, đặc biệt là dụ được Lục Áp đến Tây Giáo, ảnh hưởng đến số mệnh của Yêu tộc còn sót lại. Vì vậy nương nương rất tức giận nhưng trong tay lại không có chứng cứ, cũng không thể trực tiếp ra tay với Tây Giáo.”

  Bạch Cẩm khẽ gật đầu, những điều này lúc nãy nương nương đều đã nói qua.

  Thanh Loan dẫn Bạch Cẩm ra Oa Hoàng Thiên, vừa cười vừa nói: “Nương nương cảm thấy Địa Tạng rất có duyên với phương Đông, như vậy đã hiểu chưa?”

  Bạch Cẩm giật mình nói: “Nói như vậy thì đệ tử đã hiểu rồi!” Sau đó thân ảnh hắn lập tức biến mất trong hỗn độn.

  Trên bầu trời Tam Quang Tiên Đảo, đột nhiên nổi lên một trận gợn sóng, thân ảnh Bạch Cẩm từ bên trong gợn sóng hiện ra, nhẹ nhàng đáp xuống đi về phía Điểu Sào.

  Sau khi vào Điểu Sào liền ngửi được mùi gì đó rồi lộ ra nụ cười, lúc này chuyển hướng đi về phía nhà ăn.

  Trong nhà ăn đang để mấy đĩa đồ ăn ngon, đều tản ra hơi nóng.

  Bạch Cẩm nỏw nụ cười, Tinh Vệ thật sự là quá hiếu thuận, còn đặc biệt nấu đồ ăn chờ ta trở về.

  Bạch Cẩm đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, cầm lấy đũa nếm thử, hương vị cũng không tệ.

  Một thân ảnh khéo léo bưng một cái mâm lớn đi tới, dừng chân lại, kinh ngạc nói: “Sư phụ, sao người lại trở về rồi?”

  Bạch Cẩm cười ha hả nói: “Ngạc nhiên không?”

  Tinh Vệ bưng chén đĩa đi vào. Bịch! Để cái mâm xuống bàn, nhảy lên ghế nói: “Người đã đi đâu?”

  “Nữ Oa nương nương tìm vi sư thương lượng một chút về đại sự của tam giới, có nói ngươi cũng không hiểu.”

  “Ha ha.”

  Một lát sau Bạch Cẩm đẩy bát đũa, tỏ ý hài lòng: "Ta ăn no rồi. Tinh Vệ à, ngươi nấu cơm ngày càng ngon đó, quả nhiên là ngươi rất có thiên phú nấu cơm, sau này giao cho ngươi giải quyết chuyện cơm nước của chúng ta." Thế rồi hắn thong thả đứng dậy.

  Tinh Vệ ngẩng đầu, bình tĩnh cất lời: "Ta nấu cơm!"

  "Ta biết!"

  Tinh Vệ trợn to mắt trừng Bạch Cẩm, kiên định nói: "Ta nấu cơm!"

  Bạch Cẩm đi tới xoa đầu Tinh Vệ, cười ha hả đáp: "Hương vị không tệ!"

  Tinh Vệ đập một phát hất tay Bạch Cẩm ra, gằn từng câu từng chữ: "Người rửa bát!"

  Bạch Cẩm kinh hoảng kêu lên: "Ôi chao! Không ổn, Địa Phủ xảy ra chuyện rồi!" Sau đó hắn vội vã xoay người chạy ra ngoài.

  Tinh Vệ sửng sốt, thở hổn hển nhìn Bạch Cẩm chạy ra ngoài, hàm răng trắng nghiến ken két. Sư phụ đáng ghét!

  Bạch Cẩm chạy ra khỏi đạo cung liền lấy quyền trượng ra, thân ảnh chợt lóe sáng rồi biến mất, một khắc sau đã xuất hiện ở Phủ Âm Sơn.

  Âm Sơn trải dài trăm vạn dặm, âm phong gầm thét không ngừng, quỷ vật gào khóc từng hồi.

  Trên đỉnh núi cao ở trung tâm Âm Sơn có một ngôi miếu nguy nga sừng sững, Phạn âm ngâm xướng từ trong miếu vọng ra, vô vàn Phật quang lan tỏa soi rọi khắp Âm Sơn.

  Bạch Cẩm đạp vào hư không bước từng bước tới Âm Sơn. Trong tay hắn chợt lóe sáng rồi xuất hiện một giỏ trái cây.

  Trong miếu, Địa Tạng Vương đầu đội Tỳ Lô Quan, tay cầm thiền trượng bước ra. Hắn khom lưng thi lễ: "Cung nghênh Địa Phủ Đốc Sát Sứ đến Âm Sơn!"

  Hai hàng hòa thượng đi ra ngoài, chắp hai tay trước ngực rồi cung kính hô: "Cung nghênh Địa Phủ Đốc Sát Sứ đến Âm Sơn!"

  Bạch Cẩm đáp xuống đỉnh núi, cất tiếng cười sang sảng: "Địa Tạng, với quan hệ của chúng ta ngươi không cần khách sáo như vậy, kiểu cách thế này thì xa lạ quá."

  Hắn đưa giỏ trái cây trong tay cho đối phương: "Đây là tiên quả linh căn mà ta trồng, vừa mới kết quả nên ta hái một ít tặng ngươi."

  Vừa mới kết quả đã tặng ta? Địa Tạng lập tức cảm thấy ấm lòng, vươn tay nhận giỏ trái cây, cảm động nói: "Cảm ơn Đốc Tra Sứ."

  Địa Tạng cầm chặt giỏ trái cây. Kể từ khi hắn đến Địa Phủ thì Bạch Cẩm là người đầu tiên đến thăm hắn, các đạo hữu Tây Giáo ngày trước thì đã mất liên lạc cả rồi, dường như chính mình đã bị Tây Giáo vứt bỏ, Bạch Cẩm đến khiến hắn cảm động vô cùng.

  Bạch Cẩm bước đến vỗ vai Địa Tạng: "Đừng gọi ta là Đốc Tra gì đó, cứ gọi là lão sư đi! Ngươi không mời ta vào trong ngồi một lát à?"

  Địa Tạng vội nghiêng người tránh sang bên cạnh, vừa chìa tay mời vừa ngập ngừng lên tiếng: "Lão sư, mời vào!"

  Hai người đi vào trong miếu.

  Bạch Cẩm vừa đi vừa quan sát, mỉm cười nói: "Sau khi ngươi tọa lạc ở Âm Sơn, oan hồn lệ quỷ trong Địa Phủ ít đi rất nhiều, tất cả đều là công đức của ngươi!"

  "Đây là việc đệ tử nên làm."

  "Ngươi ở trong Địa Phủ đã quen chưa?"

  "Đây là nơi thanh tu."

  "Ngươi có thể nghĩ như vậy thì tốt. Mặc dù Tây Giáo ném ngươi vào Âm Sơn ở Địa Phủ nhưng chưa chắc đã là chuyện xấu. Địa Phủ dễ tu công đức, ngươi cứ làm việc chăm chỉ, ta tin rằng không lâu sau sư thúc sẽ gọi ngươi về, đến lúc đó công đức của ngươi đủ để ngươi đảm nhiệm tôn vị Tây Giáo Thủ Đồ."

  Cõi lòng Địa Tạng thoáng chấn động, hắn có thể làm Tây Giáo Thủ Đồ không? Xét về tư chất, thực lực hay là tu hành, hình như hắn cũng không kém cỏi.

  Chương 314: Hiên Viên bái sư

  Trong lúc Bạch Cẩm móc nối tình cảm với Địa Tạng ở Địa Phủ, chuyện liên quan đến Nhân Hoàng trên hồng hoang đại địa cũng đang tiến hành đâu vào đấy. Thần Nông rời khỏi Trần Đô, thử bách thảo để soạn y thư.

  Tám mươi năm sau, trong bộ lạc Hữu Hùng Thị thuộc Nhân tộc, một anh nhi cất tiếng khóc oe oe chào đời.

  Cùng lúc đó, trong bộ lạc Cửu Lê cũng có một Vu Nhân ra đời.

  ...

  Trên dãy Côn Luân Sơn, Thái Ất Chân Nhân bay xuống một đỉnh núi rồi đi tới trước một tòa cung điện, cung kính gọi: "Sư huynh, nên xuất quan rồi!"

  Cửa cung điện ầm ầm mở ra, Quảng Thành Tử thong thả bước ra khỏi đại điện.

  Thái Ất Chân Nhân chắp tay thi lễ: "Bái kiến sư huynh!"

  Quảng Thành Tử cũng chắp tay đáp lễ rồi hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

  Thái Ất Chân Nhân trả lời: "Nhân Hoàng đã xuất thế, Địa Hoàng sắp quy vị, sư tôn lệnh cho sư huynh đến Hữu Hùng Thị dạy dỗ Nhân Hoàng."

  Quảng Thành Tử thoáng hoảng hốt: "Nhanh vậy ư?"

  Thái Ất Chân Nhân vừa cười vừa nói: "Tuy Nhân tộc là nhân vật chính của thiên địa nhưng tư chất không đủ, cho dù hồng hoang dồi dào linh khí thì Nhân tộc bình thường cũng chỉ sống thọ khoảng ba trăm năm, tương đương với thời gian một năm của hồng hoang ngày trước, ngắn ngủi vô cùng."

  Quảng Thành Tử gật đầu: "Làm phiền sư đệ! Sau khi bái kiến lão sư, ta sẽ đến Nhân tộc ngay lập tức."

  Hai người bay về phía chủ phong của Côn Luân Sơn.

  Thái Ất Chân Nhân tò mò hỏi: "Sư huynh, ngài bế quan đã nghĩ ra phải dạy Nhân Hoàng cái gì chưa?"

  Quảng Thành Tử tự tin nói: "Đương nhiên, ta sẽ giúp Nhân Hoàng trở thành tồn tại nổi bật nhất trong Tam Hoàng."

  Sau khi bái lạy Nguyên Thủy, Quảng Thành Tử rời khỏi Côn Luân Sơn đi về phía Nhân tộc, cuối cùng đi đến bộ lạc Hữu Hùng Thị tìm được Nhân Hoàng tương lai là Hiên Viên Thị, mà hiện tại hắn vẫn còn là một xú tiểu tử.

  Trong một căn nhà, Tiểu Hiên Viên đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn nhìn ngó xung quanh.

  Một bóng người từ từ xuất hiện trên ghế chủ vị, cười tủm tỉm nhìn Hiên Viên Thị.

  Tầm mắt Tiểu Hiên Viên lập tức tập trung về phía đó, hắn cung kính bái lạy: "Đệ tử bái kiến lão sư!"

  Quảng Thành Tử gật đầu hài lòng. Không hổ là Nhân Hoàng, mới tí tuổi đầu đã biết tôn ti hiểu lễ nghĩa. Hắn mỉm cười bảo: "Ngươi đứng lên đi!"

  Tiểu Hiên Viên đứng thẳng người, tò mò nhìn Quảng Thành Tử. Đây là sư phụ mà tộc trưởng gia gia bảo mình bái sư sao? Thoạt nhìn có vẻ lợi hại đấy! Vừa mới vèo một cái đã xuất hiện ngay.

  Quảng Thành Tử tươi cười hỏi: "Hiên Viên, ngươi muốn học cái gì?"

  Tiểu Hiên Viên sửng sốt, học cái gì? Ta không biết! Hắn hỏi bằng giọng non nớt: "Lão sư, người có thể dạy ta những gì?"

  Quảng Thành Tử bật cười ha ha: "Ta có thể dạy ngươi rất rất nhiều, có thể dạy ngươi tạo phúc cho Nhân tộc này, có thể dạy ngươi trở thành Nhân Hoàng này."

  "Làm thế nào để tạo phúc cho Nhân tộc?"

  Quảng Thành Tử cười sang sảng: "Vi sư có thể dạy các ngươi xây nhà."

  Tiểu Hiên Viên gật đầu, nói như lẽ hiển nhiên: "Chúng ta có nhà rồi!"

  Quảng Thành Tử liếc nhìn ngôi nhà mình đang ở, sau đó lắc đầu bảo: "Không phải kiểu nhà dựng bằng gỗ thế này."

  "Ta biết, là nhà đất nhà đá, chúng ta có rồi, nhà gạch chúng ta cũng có luôn. Phục Hy bệ hạ truyền thụ đó!"

  Quảng Thành Tử sững sờ, Phục Hy đã dạy bọn hắn xây nhà đất nhà đá rồi ư? Nhưng mà không sao cả, ta còn chuẩn bị cái khác, Nhân Hoàng nhất định là tồn tại nổi bật nhất trong Tam Hoàng. Hắn mỉm cười nói: "Ta còn có thể dạy các ngươi đan lưới bắt cá."

  "Chúng ta cũng có. Đan lưới bắt cá và lưỡi câu câu cá đều là công cụ mà Phục Hy bệ hạ truyền thụ."

  "Ta còn có thể dạy các ngươi nấu ăn."

  "Lão gia gia muốn nói đến gia vị phải không? Chúng ta cũng có luôn! Phục Hy bệ hạ nói một phần mặn ba phần vị, một phần cay đủ mười phần ngon."

  "Ta có thể dạy các ngươi may y phục mỏng."

  "Y phục bằng tơ lụa chứ gì, đó là thứ chỉ có quý nhân mới được mặc."

  "Ta có thể, ta có thể dạy các ngươi sáng tạo chữ viết."

  "Cái này cũng là do Phục Hy bệ hạ truyền thụ. Ngoài ra còn có đo lường, kim tệ, thuyền bè... đều là thứ Phục Hy bệ hạ truyền dạy."

  Nhất thời Quảng Thành Tử trợn tròn mắt sững sờ. Mình bế quan mấy trăm năm, khó khăn lắm mới nghĩ ra những thứ này để dạy Nhân Hoàng, kết quả là mình xuất quan thì Nhân tộc đã có rồi, thế này thì còn chơi kiểu gì? Cái tên Bạch Cẩm văn dốt võ nát kia tuyệt đối không thể nghĩ ra những thứ này, nhất định là hắn đi thỉnh giáo sư thúc. Đồ nịnh hót đáng ghét!

  Tiểu Hiên Viên hỏi nhỏ: "Sư phụ, ngươi còn cái khác không?"

  Quảng Thành Tử hoàn hồn, hắng giọng một tiếng rồi nói một cách mất tự nhiên: "Mấy cái này chỉ là trò vặt mà thôi, vi sư còn biết rất rất nhiều thứ khác, ngươi cứ bái sư trước đã!"

  Tiểu Hiên Viên cung kính bái lạy: "Đệ tử bái kiến sư phụ!" Mặc dù hắn không biết đối phương nói thật hay giả nhưng tộc trưởng gia gia bảo hắn bái sư thì hắn đành bái sư vậy.

  Trong khi Quảng Thành Tử tới bộ lạc Hữu Hùng Thị, trong bộ lạc Cửu Lê ở sâu trong núi cao phương Bắc cũng xuất hiện một tồn tại đáng gờm.

  Hình Thiên đi lại trong bộ lạc mà không có ai phát hiện ra sự tồn tại của hắn.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận