Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 86

  Sau một hồi lâu, Hình Thiên đứng trước mặt một thiếu niên mọc sừng dài trên đầu và hỏi bằng giọng điệu uy nghiêm: "Ngươi tên là gì?"

  Thiếu niên ngẩng đầu đáp: "Ta tên là Xi Vưu!"

  "Xi Vưu, ngươi có đồng ý bái ta làm sư phụ không?"

  Thiếu niên ngẩng đầu hỏi: "Ngươi có thể dạy ta những gì?"

  Hình Thiên ngạo nghễ nói: "Ta có thể dạy ngươi Đại Vu Chân Thân vạn kiếp bất diệt. Ta còn có thể dạy ngươi thống ngự quân đội đánh đâu thắng đó không gì cản được. Ta cũng có thể giúp ngươi trở thành Nhân Hoàng."

  Tiểu Xi Vưu quỳ bịch xuống đất, dập đầu hô: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"

  Hình Thiên cười ha ha: "Tốt lắm! Bắt đầu từ hôm nay ngươi chính là đồ đệ của Hình Thiên ta." Hắn khom người túm cổ Xi Vưu rồi xách đối phương đi.

  ...

  Thời gian trên hồng hoang trôi qua rất nhanh, đảo mắt Thần Nông đã dần già yếu. Tại vì hắn liên tục hành tẩu hồng hoang để thử bách thảo, phân biệt dược lý nên đã mất quyền khống chế đối với Nhân tộc, cuối cùng Nhân tộc rơi vào cảnh chư hầu nổi dậy tự chấp chính. Tuy nhiên, bởi vì sự tồn tại của Thần Nông nên Nhân tộc vẫn duy trì cục diện đại thống nhất, bất kể là do tôn trọng hay kính nể thì cũng không có ai dám làm trái mệnh lệnh của Thần Nông.

  Sáng sớm ngày hôm đó, Bạch Cẩm dẫn Tinh Vệ tới bầu trời Trần Đô ngắm nhìn Đô Thành phồn hoa bên dưới, hít sâu một hơi thì thấy sặc mùi kim tệ.

  Trong mắt Tinh Vệ tràn đầy cảm xúc kích động xen lẫn thấp thỏm, hắn ngẩng đầu hỏi: "Sư phụ, người dẫn ta tới Trần Đô làm gì vậy?"

  Bạch Cẩm buồn bã nói: "Phụ thân của ngươi không còn nhiều thời gian nữa, hôm nay là ngày hắn đi, ta dẫn ngươi tới gặp hắn lần cuối."

  "Gì cơ?" Tinh Vệ kinh hoảng thốt lên, mọi cảm xúc kích động đều tan biến, chỉ còn lại nỗi đau thương, nước mắt tuôn rơi lã chã. Hắn lập tức bay về phía cung điện của Trần Đô, gào khóc trong đau khổ: "Cha ơi!"

  Tu sĩ canh gác cung điện trông thấy Tinh Vệ định ra tay ngăn cản nhưng cơ thể chợt cứng đờ, lẳng lặng để cho hắn đi qua, mặc cho Tinh Vệ xông vào trong đại điện.

  Trong đại điện, Thần Nông già yếu nửa nằm nửa ngồi trên giường đang dặn dò một người trẻ tuổi quỳ một chân bên giường một số chuyện.

  Lúc này, đột nhiên Tinh Vệ xông vào đại điện, liếc nhìn xung quanh rồi lao thẳng tới cạnh giường, tiếng gọi chất chứa nỗi bi thương: "Cha ơi!"

  Thần Nông vội vàng ngồi dậy, có phần luống cuống tay chân, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói: "Nữ nhi, sao ngươi lại trở về? Tại sao ngươi khóc? Đã xảy ra chuyện gì?"

  Nữ oa đau khổ nói: "Cha ơi, sư phụ nói người sắp đi rồi, ta không nỡ rời xa người."

  Thần Nông cười ha hả: "Ta là Nhân chủ đã công đức viên mãn, sắp đạt tới tôn vị Địa Hoàng, phi thăng lên Hỏa Vân Động hưởng sự thanh tịnh vô tận. Đây là chuyện tốt mà, ngươi khóc cái gì?"

  Tiếng khóc chợt ngưng bặt, nữ oa ngẩng đầu nhìn Thần Nông thì thấy cha mình mặt mày tươi cười không giống nói dối. Nàng lập tức vùi đầu vào giường. Hu hu, mất mặt quá, sư phụ lại lừa mình! Trong lòng nàng có một con hổ nhỏ không ngừng gầm thét, nhe nanh múa vuốt.

  Bỗng nhiên bầu trời bên ngoài xuất hiện tử khí cuồn cuộn, thân ảnh của Huyền Đô đại pháp sư hiện lên từ trong tử khí.

  Bạch Cẩm trên rặng mây chắp tay thi lễ với Huyền Đô đại pháp sư. Huyền Đô vừa mỉm cười vừa gật đầu với Bạch Cẩm, sau đó lên tiếng: "Cộng chủ Nhân tộc Thần Nông Thị tiếp dụ lệnh của Thái Thượng giáo chủ!"

  Toàn bộ bách tính khắp Trần Đô đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhất thời bàn tán xôn xao.

  Một số tu sĩ Nhân tộc bảo hộ Thần Nông Thị bay từ trong hoàng cung ra, lơ lửng bên ngoài Trần Đô.

  Tinh Vệ, Hiên Viên và rất nhiều đại năng cùng ra khỏi cung điện, ngẩng đầu nhìn bầu trời với ánh mắt ẩn chứa niềm mong đợi.

  Thần Nông Thị chắp tay lạy ba bái, sau đó quỳ trên đám mây: "Thần Nông Thị lắng nghe pháp dụ của Thái Thượng giáo chủ."

  Các tu sĩ Nhân tộc khác cũng bái lạy theo.

  Huyền Đô niệm: "Sắc chỉ của Thái Thượng Vô Cực Hỗn Nguyên giáo chủ Đạo Đức Thiên Tôn viết: Thần Nông Thị thừa thiên vị trí Nhân hoàng, làm Cộng Chủ của Nhân tộc; trong lúc tại vị đã phổ biến ngũ cốc, lập đồ đằng, định ra các tiết, đi khắp hồng hoang thử bách thảo, đến nay đã công hành viên mãn, công đức vô lượng. Nay phụng sắc lệnh của Thái Thượng Đạo Đức Thiên Tôn phong Thần Nông Thị làm Địa Hoàng của Nhân tộc đến Hỏa Vân Động tu hành, không nhiễm nhân quả, vạn kiếp bất diệt! Khâm thử!"

  Thần Nông Thị cung kính bái lạy: "Bái tạ Thái Thượng giáo chủ, Thần Nông lĩnh pháp chỉ!"

  Bầu trời cuồn cuộn sắc vàng, một đám Công Đức Kim Vân khổng lồ giáng xuống và tách làm hai giữa không trung. Một phần chui vào trong cơ thể Thần Nông Thị, phần còn lại rơi xuống Huyền Đô, bị Huyền Đô phất tay thu lại.

  Nhân Hoàng Công Đức đã kéo theo công đức trong cơ thể Thần Nông Thị mà hắn nhận được nhờ cống hiến cho Nhân tộc trong những năm qua. Ầm! Một tiếng thiên âm thần thánh vang lên, tức thì một đạo Công Đức Kim Luân xuất hiện phía sau Thần Nông Thị, chiếu sáng cả Trần Đô của Nhân tộc.

  Thần Nông Thị đứng dậy, khí tức uy nghiêm thần thánh bao phủ toàn khu vực Nhân tộc, tất cả Nhân tộc đều cảm nhận được, ai ai cũng quay về phía Trần Đô mà cung kính bái lạy.

  Vèo! Một con Khí Vận Thần Long bay từ trong mây tím xuống, thân hình to lớn của Thần Long khuấy động mây tím, đầu rồng thò từ trên trời xuống trước mặt Thần Nông Thị, đôi mắt rồng cực lớn chăm chú nhìn hắn.

  Chương 316: Dỗ dành tiểu đồ đệ

  Thần Nông Thị bay lên rồi hạ xuống đầu rồng, cất giọng nói: "Từ hôm nay Thần Nông Thị ta là Địa Hoàng của Nhân tộc, trấn áp khí vận của Nhân tộc tại Hỏa Vân Động, không phải lượng kiếp vô tận thì không ra ngoài."

  Grao! Thần Long gầm một tiếng, há miệng hít vào một hơi, tức thì một số hiền tài trong Nhân tộc ở trước đại điện bên dưới bị hút lên rồi rơi vào lưng Thần Long, sau đó Thần Long xoay người đi ra thiên ngoại.

  Các Nhân tộc ở Trần Đô vẫn quỳ trên mặt đất, vừa vui vừa buồn, tất cả cùng hô: "Cung tiễn Địa Hoàng bệ hạ!" Tiếng hô chấn động thiên địa.

  Tinh Vệ lặng lẽ bay đến bên cạnh Bạch Cẩm, trợn trừng đôi mắt cá chết nhìn hắn.

  Bạch Cẩm xoa đầu nàng, hỏi với vẻ ngạc nhiên: "Đồ đệ ngoan, ngươi làm sao thế? Kẻ nào bắt nạt ngươi?"

  "Sư phụ, người thật nhàm chán!" Tinh Vệ nghiến răng nghiến lợi gằn lên một câu rồi dứt khoát bay về phía Đông Hải.

  Bạch Cẩm vội vàng gọi: "Đồ đệ ngoan, chờ vi sư với!" Hắn vội vàng đuổi theo.

  "Đồ đệ ngoan, đừng giận mà! Sư phụ chỉ đùa ngươi thôi!"

  "Ta không giận!"

  "Thật sao?"

  "Ha ha!"

  "Thế này nhé, buổi tối vi sư mời ngươi ăn dê nướng, chân gấu hấp, đuôi hươu hấp, vịt quay, gà con quay, ngỗng quay, vịt kho mặn, gà sốt tương, thịt hun khói, trứng muối, dăm bông."

  "Ực! Ta muốn ăn trưa."

  "Được! Đồ đệ ngoan nói cái gì thì chính là cái đó."

  Thân ảnh hai người càng đi càng xa, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.

  Huyền Đô đáp xuống một đỉnh núi ngoài thành, trên đỉnh núi có một căn nhà tranh, một người trung niên hói đầu đi từ trong nhà tranh ra ngoài.

  Quảng Thành Tử chắp tay thi lễ: "Bái kiến Huyền Đô sư huynh!"

  Huyền Đô chắp tay đáp lễ, vừa cười vừa nói: "Chào sư đệ!"

  Sau khi chào hỏi xong, hai người đứng thẳng lưng.

  Huyền Đô cười sang sảng nói: "Hiện giờ ta hết việc nhẹ thân, sau này Nhân tộc xin nhờ sư đệ."

  Quảng Thành Tử nở nụ cười: "Sư huynh cứ yên tâm."

  "Ta đến là để dặn dò sư đệ một việc, Bạch Cẩm sư huynh từng nói dạy Nhân Hoàng phải lấy dẫn đạo làm chủ, không thể trực tiếp dạy hết mọi điều, nếu không cuối cùng Nhân Hoàng Công Đức không viên mãn thì không thể trấn áp khí vận của Nhân tộc."

  Quảng Thành Tử nhíu chặt mày, bực bội nói: "Không đúng, ngươi gọi hắn là sư huynh ư?"

  Huyền Đô thoáng sửng sốt. Sư đệ, đây không phải trọng điểm, điều quan trọng mà ta muốn nói là phải dẫn đạo chứ đừng chỉ dạy! Tuy nhiên hắn vẫn thành thật giải thích: "Ta xuất thân từ Nhân tộc, Bạch Cẩm sư huynh là Thánh sứ của Nhân tộc ta nên đương nhiên ta phải tôn hắn là sư huynh."

  Quảng Thành Tử tỏ thái độ nghiêm túc: "Nhưng ngươi là thủ đồ của tam giáo, sao lại gọi hắn là sư huynh? Có hợp lễ pháp không?"

  "Vậy nên hắn cũng gọi ta là sư huynh!"

  "Hoang đường!" Quảng Thành Tử hung hăng quát: "Như vậy còn ra thể thống gì nữa?"

  Huyền Đô nhíu mày, lạnh lùng cất lời: "Ta đã nhắn nhủ, sư đệ tự giải quyết thỏa đáng đi!" Thân ảnh hắn hóa thành một đạo hồng quang phóng lên trời.

  Quảng Thành Tử lạnh lùng hừ mũi, sắc mặt khó coi. Bạch Cẩm ngày càng càn rỡ ngang ngược, chỉ là một đệ tử ngoại môn mà lại dùng thân phận Thánh sứ để áp đảo thủ đồ của tam giáo, thật vô lý!

  Sau khi Thần Nông Thị rời đi, bởi vì Hiên Viên vẫn chưa làm được chuyện gì lớn lao nên không đủ uy vọng, Nhân tộc lập tức tan rã, chư hầu nổi dậy.

  Hiện giờ Nhân tộc chủ yếu chia thành hai phe, một phe là Thủ Dương Sơn nhất mạch tôn Trần Đô đứng đầu nhưng cũng có mấy chục chư hầu cả lớn lẫn nhỏ.

  Phe còn lại là Vạn Thọ Sơn nhất mạch tự lập đế vị xưng là Viêm Đế, có cả thảy mấy trăm chư hầu lớn nhỏ.

  Mệnh lệnh từ Trần Đô không thể thông truyền tới toàn bộ Nhân tộc, rất nhiều bộ lạc Nhân tộc chỉ biết chư hầu chứ không biết Cộng chủ.

  Nhất thời trên Nhân tộc đại địa nổi chiến hỏa khắp nơi, chinh phạt không ngừng, Hiên Viên dấy binh dẫn dắt Trần Đô chinh phạt các chư hầu khác.

  ...

  Trong Điểu Sào trên Tam Quang Tiên Đảo thuộc Đông Hải, Bạch Cẩm nằm trên ghế dựa cạnh bể bơi, bên cạnh là Tinh Vệ đang bóc trái cây.

  "A!" Bạch Cẩm há miệng, Tinh Vệ tiện tay ném một phát, quả đã lột vỏ lướt theo một đường vòng cung rơi vào trong miệng Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm nhai lép bép, vừa lòng thỏa ý, đây mới là cuộc sống hoàn mỹ nè!

  Tinh Vệ thở phì phò nhìn Bạch Cẩm, nàng chưa thấy ai làm sư phụ mà chẳng có tí dáng dấp bề trên thế này.

  Một cửa động đen ngòm thình lình xuất hiện, lập tức hút Bạch Cẩm vào trong rồi đột nhiên co nhỏ lại, biến mất không còn tăm tích.

  Tinh Vệ ngớ người, vội vàng đứng dậy gọi: "Sư phụ! Sư phụ! Người đang ở đâu?"

  Ngoài cửa có một cái đầu tròn vo ló vào, Cô Lương cười khúc khích nói: "Tinh Vệ, sư cô mới phát hiện ra một loại nấm cực kỳ thú vị!"

  "Ta đến đây!" Tinh Vệ vui vẻ đáp lời, lập tức chạy ra ngoài, không quan tâm tới vị sư phụ vừa biến mất nữa. Sư phụ là gì? Có ăn được không?

  Trong Bình Tâm Điện ở Địa Phủ, Bạch Cẩm rơi từ trên không trung xuống. Hắn xoay người giữa không trung rồi đáp xuống bên trong hoa viên, sau đó chắp tay thi lễ: "Đệ tử bái kiến nương nương!"

  Trong

  lương đình nằm trong hoa viên, Bình Tâm nương nương vừa vẫy tay vừa mỉm cười gọi: "Đến đây trò chuyện cùng ta nào!"

  "Vâng!" Bạch Cẩm đi tới ngồi cạnh Bình Tâm nương nương, hai người nhàn nhã nói cười.

  Chương 317: Bình Tâm và Nữ Oa cùng triệu kiến Bạch Cẩm

  Một lát sau Bình Tâm nương nương mỉm cười hỏi: "Bạch Cẩm, ta đối xử với ngươi thế nào?"

  Bạch Cẩm thầm lẩm bẩm một câu trong lòng: "Tới rồi!" Hắn lập tức xúc động nói: "Nương nương đối với đệ tử ơn nặng như núi! Nếu không nhờ nương nương quan tâm chăm sóc thì đệ tử không thể đi đến bước này."

  "Bây giờ ta có một chuyện phiền lòng cần ngươi đi làm giúp ta."

  "Xin nương nương cứ sai bảo! Dù phải chết muôn lần đệ tử cũng không từ chối."

  Bình Tâm nương nương quở trách: "Đừng có hơi tí là lại treo chữ 'chết' bên miệng, xui xẻo lắm. Phía Tây Bắc của hồng hoang có một bộ lạc tên là bộ lạc Cửu Lê, ở đó có một hài đồng tên là Xi Vưu, hắn có Nhân Hoàng chi tư."

  "Nương nương, bộ lạc Cửu Lê này là Vu Nhân tộc phải không?"

  Bình Tâm nương nương gật đầu.

  "Ta hiểu rồi."

  Bình Tâm nương nương cười khẽ: "Vẫn là Tiểu Bạch ngươi tri kỷ."

  "Nương nương có lệnh, đệ tử ắt dốc hết sức thực hiện nhưng đệ tử không tự tin chút nào."

  "Làm hết sức là được. Hình Thiên cũng ở đó, các ngươi phải chung sức hợp tác với nhau."

  "Vâng! Đệ tử hiểu rồi."

  Bình Tâm vung tay nói: "Ngươi đi đi!"

  Thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất, một khắc sau đã xuất hiện trong Điểu Sào. Hắn gãi đầu rồi ngẩng lên nhìn trời. Nếu trợ giúp Xi Vưu trở thành Nhân Hoàng, Nhị sư bá sẽ không đánh chết mình chứ?

  Thân ảnh Bạch Cẩm biến mất trong Điểu Sào chỉ trong nháy mắt, một khắc sau đã tới trước mặt Nữ Oa nương nương ở Oa Hoàng Thiên.

  Bạch Cẩm vội vàng chắp tay thi lễ: "Đệ tử bái kiến nương nương!"

  Nữ Oa nương nương cúi đầu nhìn hắn, dứt khoát nói thẳng: "Bạch Cẩm, ta đối xử với ngươi thế nào?"

  Bạch Cẩm giật thót, trong lòng dấy lên dự cảm không lành, có điều ngoài mặt hắn lập tức tỏ vẻ cảm động: "Nương nương đối với đệ tử ơn nặng như núi! Nếu không nhờ nương nương quan tâm chăm sóc thì đệ tử không thể đi đến bước này."

  "Bây giờ ta có một chuyện phiền lòng cần ngươi đi làm giúp ta."

  "Xin nương nương cứ sai bảo! Dù phải chết muôn lần đệ tử cũng không từ chối."

  "Khi xưa chư Thánh định ra Tam Hoàng Ngũ Đế, Tam Hoàng liên quan đến đại ích của Nhân tộc nhưng lúc này lại có người định ngang nhiên nhúng tay vào, vậy phải làm thế nào?"

  Bạch Cẩm thử dò xét: "Ý của nương nương là?"

  Nữ Oa nương nương nhìn Bạch Cẩm, cất giọng âm u: "Ngươi nói xem?"

  

  Bạch Cẩm lập tức hét lên đầy phẫn nộ: "Chặt đứt! Kẻ nào dám nhúng tay thì chặt đứt tay hắn luôn. Nhưng nương nương lòng dạ từ bi, chắc chắn sẽ không làm chuyện tàn nhẫn như vậy, chỉ cần cảnh cáo là được. Biết đâu hắn có nỗi khổ tâm nào đó?"

  Nữ Oa nương nương gật đầu, tỏ ý hài lòng: "Ngươi nói rất đúng, kẻ nào dám nhúng tay thì chặt đứt tay hắn. Ngươi đi làm đi! Nhân Hoàng của Nhân tộc là Hiên Viên Thị, ngươi hãy đi hỗ trợ Hiên Viên Thị phá hủy bộ lạc Cửu Lê."

  Nương nương, vế sau câu nói của ta mới là trọng điểm! Từ bi, chúng ta phải có lòng từ bi.

  Bạch Cẩm chỉ có thể cung kính đáp: "Vâng" Ngay sau đó thân ảnh của hắn biến mất trong Oa Hoàng Cung.

  Thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trong Điểu Sào trên Tam Quang Tiên Đảo, bước chân lảo đảo, rơi vào trạng thái đờ đẫn, cõi lòng hoảng loạn. Hắn than: "Xong đời! Lần này tiêu rồi, rốt cuộc mình phải giúp ai đây?

  Nếu giúp Bình Tâm nương nương thì Nữ Oa nương nương và Nhị sư bá còn không đánh chết mình chắc?

  Nếu giúp Nữ Oa nương nương thì Bình Tâm nương nương có thể khiến mình đi đời nhà ma, sau đó vẫn có thể khiến mình chết thêm một lần nữa.

  Không được, gặp chuyện không thể ngồi im chờ chết, mình phải tích cực tự cứu bản thân.

  Bạch Cẩm lập tức chạy ra ngoài, bay thẳng ra khỏi Tam Quang Tiên Đạo đi về phía Kim Ngao Đảo.

  ...

  Bạch Cẩm rảo bước tiến vào trong Bích Du Cung trên Kim Ngao Đảo, kêu gào thảm thiết: "Cứu với! Sư phụ cứu ta với!"

  Thân ảnh của Thông Thiên giáo chủ xuất hiện trên ghế chủ vị, bực bội cất lời: "Hoảng hoảng hốt hốt thành cái dáng vẻ gì thế? Đường đường là ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo, gặp chuyện gì cũng phải vững vàng thận trọng."

  Bạch Cẩm nhào lên bồ đoàn, giọng nói chan chứa bi thương: "Sư phụ, có lẽ đệ tử sắp toi rồi, người nhất định phải cứu đệ tử!"

  Thông Thiên nhíu mày, nghiêm túc hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì? Ngươi lại chọc vào ai?"

  Bạch Cẩm ngẩng đầu, bày ra dáng vẻ đáng thương: "Sư phụ, đệ tử và Nữ Oa nương nương, Bình Tâm nương nương có chút giao tình."

  "Ừ." Thông Thiên đáp một tiếng, mỉm cười bảo: "Giữ liên hệ với các nàng rất có lợi cho ngươi về sau."

  Vẻ mặt Bạch Cẩm tràn đầy đau khổ: "Vừa nãy Bình Tâm nương nương tìm ta, muốn ta trợ giúp Xi Vưu thuộc Vu Nhân tộc trên hồng hoang trở thành Nhân Hoàng tôn vị. Sau đó Nữ Oa nương nương cũng tìm ta, muốn ta giúp đỡ Hiên Viên Thị phá hủy bộ lạc Cửu Lê của Nhân Vu."

  Thông Thiên bỗng trợn tròn mắt nhìn Bạch Cẩm, chuyện lớn cỡ này mà ngươi cũng có thể tham dự ư?

  Bạch Cẩm nhìn sư phụ bằng ánh mắt khẩn cầu. Sư phụ, người nhất định phải cứu ta!

  Thông Thiên hắng giọng, quay đầu đi rồi ôn tồn nói: "Bạch Cẩm à, vi sư đối xử với ngươi thế nào?"

  Bạch Cẩm chợt cảm thấy hoảng hốt, bây giờ hắn rất sợ câu nói này. Hắn trả lời bằng giọng điệu khô khốc: "Đương nhiên là sư phụ đối xử với đệ tử cực tốt."

  Giọng nói của Thông Thiên đong đầy yêu thương: "Bạch Cẩm à, ngươi cũng biết là vi sư không giỏi mưu kế, sau này gặp phải chuyện này thì ngươi có thể trực tiếp đi tìm Đại sư bá hoặc Nhị sư bá của ngươi. Ngươi phải tin tưởng bọn hắn, hai vị sư bá của ngươi rất yêu thương ngươi."

  Chương 318: Bạch Cẩm cầu cứu

  Bạch Cẩm trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn sư phụ bày ra vẻ mặt hiền lành. Tình sư đồ sâu nặng mà chúng ta đã nói đâu rồi? Đã nói là không rời không bỏ cơ mà? Đã nói là người sẽ bảo vệ ta đến lượng kiếp vô tận cơ mà? Mới gặp tí khó khăn nho nhỏ mà người đã vứt bỏ ta rồi hả?

  "À đúng rồi, đột nhiên vi sư có điều lĩnh ngộ, định bế quan ngộ đạo. Sắp tới ngươi đừng đến đây nữa, nếu rảnh thì thường xuyên đến chỗ hai vị sư bá của ngươi bày tỏ chút hiếu tâm."

  "Sư phụ!" Bạch Cẩm cất tiếng gọi tràn đầy tuyệt vọng.

  Thông Thiên vung tay, thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất trong đại điện, xuyên qua thời không vô tận cách xa Đông Hải.

  Thông Thiên ngồi trong Bích Du Cung chốc lát, rầu rĩ lẩm bẩm một mình: "Ngươi chọc vào ai chả được, đằng này cứ chọc vào hai nàng, thật phiền phức!"

  Nghĩ đến khí thế đáng sợ toát ra từ trên người Bình Tâm và Nữ Oa trong Đại hội thể thao, Thông Thiên cũng hơi sợ, bèn gọi: "Vô Đương!"

  Thân ảnh của Vô Đương thánh mẫu xuất hiện bên ngoài Bích Du Cung rồi nhẹ nhàng bay vào, chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư phụ!"

  "Vô Đương, ngươi đến Luyện Khí Điện của vi sư lấy Đồ Tiên Trận Trận Đồ và Thí Thần Trận Trận Đồ, lần lượt đưa đến Oa Hoàng Thiên và Địa Phủ tặng cho Nữ Oa và Bình Tâm nói rằng, Bạch Cẩm còn nhỏ tuổi, mong rằng sau này các nàng quan tâm nhiều hơn."

  "Vâng!" Vô Đương thánh mẫu cung kính đáp lời rồi xoay người đi ra ngoài.

  ...

  Ở một nơi khác, thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trên hồng hoang đại lục. Hắn khóc không ra nước mắt, chẳng có ai làm sư phụ như người, thấy chết mà không cứu!

  Sau khi than vãn một hồi, hắn đi về phía Thủ Dương Sơn. Bây giờ chỉ có thể trông cậy vào Đại sư bá thôi!

  Huyền Đô đại pháp sư đứng trên Thủ Dương Sơn phóng tầm mắt nhìn ra đằng xa, một nam tử oai hùng theo sau.

  Bạch Cẩm vừa mới đáp xuống đỉnh núi thì Huyền Đô đại pháp sư lập tức tới nghênh đón, vừa chắp tay thi lễ vừa nở nụ cười nhẹ nhàng: "Bái kiến sư huynh!"

  Bạch Cẩm đáp lễ: "Bái kiến sư huynh!"

  Hai người đứng thẳng dậy, Bạch Cẩm nhìn người trẻ tuổi sau lưng Huyền Đô và hỏi: "Vị này là?"

  "Hắn là Trư Cương Liệp, đệ tử mà bần đạo mới thu nhận."

  Cõi lòng Bạch Cẩm thoáng chấn động, Trư Cương Liệp tức Trư Bát Giới sau này phải không? Đó là một trong những nhân vật chính của Tây Du đó!

  Người trẻ tuổi vội vàng chắp tay thi lễ chào hỏi: "Trư Cương Liệp bái kiến sư bá!"

  Bạch Cẩm xoa cằm, bất đắc dĩ nói: "Năm tháng không chừa một ai, chớp mắt ta đã thành sư bá rồi! Già rồi, già rồi!"

  Huyền Đô khẽ mỉm cười: "Tu đạo không kể tháng năm, đối với chúng ta thời gian không có bất kỳ ý nghĩa gì."

  Bạch Cẩm chìa tay, tức thì trong lòng bàn xuất hiện một bộ giáp trụ. Hắn lên tiếng: "Sư bá không có thứ gì tốt, tấm giáp trụ này là quà sư bá tặng ta ngày trước, bây giờ ta không dùng được nữa, tặng cho ngươi vậy. Mong rằng sau này ngươi hãy chăm chỉ tu hành, đừng hạ thấp uy danh của Nhân Giáo!"

  Trư Cương Liệp hoảng hốt nhìn Huyền Đô.

  Huyền Đô gật đầu cười khẽ: "Sư bá tặng thì ngươi cứ nhận đi! Sư bá của ngươi có rất nhiều đồ tốt."

  Bạch Cẩm trợn trừng mắt: "Sư huynh, ngươi nói cứ như ta là kẻ lắm của vậy."

  Huyền Đô cười ha ha: "Sư huynh nói chuyện thật thú vị."

  Trư Cương Liệp lập tức quỳ một chân trên núi đá, giơ hai tay lên cao rồi cung kính nói: "Tạ ơn sư bá!"

  Bạch Cẩm đặt bộ giáp trụ tinh xảo vào tay Trư Cương Liệp, sau đó cất lời: "Ngươi đứng lên đi!"

  Trư Cương Liệp vội vàng đứng dậy, siết chặt giáp trụ trong tay, yêu thích không nỡ buông tay, vẻ mặt tràn đầy kích động. Giáp trụ, ước mơ của nam tiên đó!

  "Sư huynh, sư phụ đã đợi ngươi rất lâu." Huyền Đô chìa tay mời.

  Bạch Cẩm đi một mình vào bên trong. Khi tới trước Bát Cảnh Cung, hắn lập tức rảo bước đi vào, đau khổ hét lên: "Sư bá, cứu ta với!"

  Hắn chạy vào trong, nhào lên bồ đoàn, kêu gào với dáng vẻ bi thương: "Sư bá, sư phụ không cần ta nữa, đuổi ta ra ngoài."

  Nhìn Bạch Cẩm không ép nổi một giọt nước mắt ở bên dưới, Thái Thượng cảm thấy buồn cười, bèn lên tiếng: "Ngươi nói đi! Ngươi lại làm chuyện tày trời gì mà bị Thông Thiên đuổi ra ngoài hả? Lẽ nào ngươi đã đuổi hết đệ tử của Thông Thiên?"

  "Ta có ý này nhưng không biến thành hành động."

  "Cố gắng lên, sư bá coi trọng ngươi!"

  "Hức!" Bạch Cẩm ngẩng đầu lên, đau lòng nói: "Sư bá, bây giờ ta đã bị sư phụ đuổi ra ngoài rồi."

  "Đứng lên rồi từ từ nói, sư bá sẽ phân xử giúp ngươi." Thái Thượng dịu dàng cất lời.

  Bạch Cẩm nhổm dậy, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn rồi kể lể: "Hiện tại Nhân tộc đang là thời điểm Nhân Hoàng chứng vị, Bình Tâm nương nương bảo ta trợ giúp Vu Nhân tộc tranh đoạt vị trí Nhân Hoàng, Nữ Oa nương nương lại bắt ta hỗ trợ Nhân Chủ Cộng Chủ hiện tại tiêu diệt Vu Nhân tộc. Bây giờ ta kẹp giữa hai vị nương nương, ta không thể đắc tội bất kỳ vị nương nương nào, dù giúp ai thì ta cũng phải chết!" Hắn nhìn Đại sư bá bằng ánh mắt đáng thương.

  Khụ khụ!

  Thái Thượng hắng giọng, nghẹn họng nhìn Bạch Cẩm bên dưới. Bạch Cẩm nhìn Thái Thượng đầy mong chờ. Sư bá à, hiện giờ ta trông cậy hết vào người đó! Người nhất định phải cứu ta!

  Thái Thượng bất đắc dĩ nói: "Bạch Cẩm à, ngươi kẹp giữa hai nàng mà có thể sống đến tận bây giờ đã là kỳ tích của hồng hoang rồi!"

  "Sư bá, ngươi đang khen ta sao?"

  Thái Thượng bực mình hỏi ngược lại: "Ngươi nói xem?"

  Bạch Cẩm rụt cổ, ta cảm thấy hình như không phải.

  Chương 319: Bạch Cẩm đến bộ lạc Cửu Lê

  Thái Thượng trầm tư chốc lát rồi bảo: "Bình Tâm muốn hỗ trợ Vu Nhân tộc giành lấy Nhân Hoàng tôn vị là để Vu Nhân tộc gắn kết với khí vận của Nhân tộc tạo phúc trạch cho Vu tộc. Đây mới là mục đích của nàng. Phục Hy chuyển thế vốn là Vu Nhân tộc nên Vu Nhân tộc đã chiếm vị trí Thiên Hoàng. Đối với Bình Tâm mà nói, hiện tại Nhân Hoàng đã không cần thiết. Thật ra nàng muốn Vu Nhân tộc hoàn toàn dung nhập vào Nhân tộc, tốt nhất là trong quá trình đó có thể xuất hiện một Nhân Hoàng tôn vị nữa. Về phần Nữ Oa, trước đây nàng bị Bình Tâm bẫy một lần, sao có thể cam lòng được chứ. Với tính cách của nàng, chắc chắn nàng sẽ trả thù, có lẽ ngươi chỉ là một trong những thủ đoạn mà nàng bố trí."

  Bạch Cẩm suy tư: "Vu Nhân tộc dung nhập vào Nhân tộc, có vẻ như đệ tử đã biết nên làm thế nào!"

  Thái Thượng khẽ mỉm cười: "Nếu ngươi hiểu rồi thì đi làm đi! Sắp tới sư bá định bế quan luyện kiếm, nếu có chuyện gì thì ngươi cứ đi tìm Nhị sư bá của ngươi!"

  "Vâng!" Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ, sau đó xoay người đi ra khỏi đại điện.

  Bạch Cẩm được Thái Thượng sư bá nhắc nhở, bỗng chốc như rẽ mây nhìn thấy mặt trời, lập tức nhìn thấy hướng đi. Chỉ cần hắn đạt được mục đích của Bình Tâm nương nương thì Nhân Hoàng tôn vị không còn quan trọng đúng không? Chắc là vậy!

  Sau khi rời khỏi Côn Luân Sơn, Bạch Cẩm đi tới Trần Đô thăm Hiên Viên rồi lập tức đến Cửu Lê tộc.

  Trên đại địa phía Tây Bắc hồng hoang, hàng rào thô sơ mạnh mẽ nối liền một mảnh, từng hán tử cưỡi các loại tọa kỵ chạy băng băng trong đó. Nơi này nơi này chính là bộ lạc Cửu Lê thuộc Vu Nhân tộc.

  Bạch Cẩm vừa mới đến gần bộ lạc Cửu Lê, còn chưa kịp tìm hiểu tình hình thì đã có một thân ảnh cao lớn đột ngột xuất hiện trước mặt hắn.

  Bạch Cẩm vội vàng chắp tay thi lễ và nói: "Bái kiến Hình Thiên Đại Vu!"

  Hình Thiên gật đầu, bình thản cất lời: "Nương nương đã nói cho ta biết mục đích của ngươi. Đi theo ta!"

  Bạch Cẩm đi theo Hình Thiên vào trong bộ lạc Cửu Lê, tất cả các tộc nhân của bộ lạc Cửu Lê gặp bọn hắn trên đường đều rối rít tránh sang hai bên bày tỏ lòng kính nể mãnh liệt đối với Hình Thiên.

  Hai người đi vào một gian cung điện rồi ngồi xuống, nhất thời không ai nói gì.

  Bạch Cẩm không thân với Hình Thiên cho lắm nên không biết phải nói gì.

  Còn Hình Thiên thì hoàn toàn không muốn đếm xỉa tới Bạch Cẩm. Hắn đã dạy dỗ Xi Vưu tàm tạm rồi, vậy mà đột nhiên Bình Tâm nương nương lại sắp xếp một sư phụ khác tới, rõ ràng là tới cướp công, có khi chính Bạch Cẩm cầu xin nương nương cũng không chừng.

  Chốc lát sau, một người trẻ tuổi cao lớn có hai cái sừng đi vào. Hắn kinh ngạc nhìn Bạch Cẩm, sau đó quỳ một chân trong đại điện và hô: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"

  Hình Thiên nhìn sang Bạch Cẩm rồi lên tiếng: "Vị này cũng là sư phụ của ngươi!"

  Xi Vưu nhìn Bạch Cẩm, không thể làm rõ lai lịch của hắn trong một chốc một lát nhưng vẫn quay mặt về phía Bạch Cẩm, ngoan ngoãn bái lạy: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"

  Bạch Cẩm lập tức tươi cười bảo: "Đồ đệ ngoan, mau đứng lên đi!"

  Xi Vưu nhìn Hình Thiên, thấy Hình Thiên gật đầu hắn mới đứng dậy.

  ...

  Sau khi hai bên giới thiệu lẫn nhau, Bạch Cẩm tìm một nơi trong bộ lạc Cửu Lê để xây đạo cung, tạm thời sắp xếp xong xuôi.

  Ba ngày sau, Bạch Cẩm dẫn Xi Vưu tới bên cạnh một dòng suối nhỏ nhưng không nói gì.

  Xi Vưu hơi mất kiên nhẫn: "Sư phụ, người dẫn ta tới đây làm gì vậy? Hiện giờ bộ lạc đang chinh chiến, xin thứ lỗi cho đệ tử không thể đi xa quá lâu."

  Bạch Cẩm dừng bước, cất tiếng hỏi: "Ngươi muốn theo ta học cái gì?"

  Xi Vưu mỉm cười, kiêu ngạo nói: "Tạ ơn ý tốt của sư phụ nhưng mà không cần đâu, Hình Thiên sư phụ đã dạy ta rất nhiều, ta đã có đủ thực lực đánh bại Nhân tộc và trở thành Nhân Hoàng."

  Bạch Cẩm khó nén thất vọng: "Ta cũng từng hỏi Phục Hy vấn đề này."

  Sắc mặt Xi Vưu chợt thay đổi, hắn cuống quít hỏi: "Là Thiên Hoàng của Nhân tộc Phục Hy Đại Đế sao?"

  "Lúc Phục Hy năm tuổi ta từng hỏi hắn vấn đề tương tự, hắn không học tiên pháp thần thuật, cũng không đòi trường sinh bất lão mà chỉ muốn học bản lĩnh có thể tạo phúc cho Nhân tộc, vì vậy hắn đã trở thành Thiên Hoàng."

  Bạch Cẩm nhìn Xi Vưu, nghiêm mặt nói: "Thế nên ta hỏi ngươi, ngươi muốn theo ta học cái gì?"

  Xi Vưu nói bằng giọng điệu khó tin: "Người là Thiên Hoàng chi sư ư?"

  "Sao hả? Lẽ nào trông ta không giống?"

  Ánh mắt Xi Vưu lóe lên vẻ ngạc nhiên lẫn vui mừng, không ngờ sư phụ mới lại là Thiên Hoàng chi sư. Tiếp đó hắn lại cảm thấy kiêu ngạo, quả nhiên mình chính là Nhân Hoàng trời định, ngay cả Thiên Hoàng chi sư cũng đến chỉ dạy mình. Hắn vội vàng chắp tay thi lễ: "Sư phụ, người dạy cái gì thì ta học cái đó, xin sư phụ chỉ dạy."

  Bạch Cẩm nghiêm nghị cất lời: "Ta vừa nghe ngươi nói hiện giờ ngươi đã có đủ thực lực đánh bại Nhân tộc, trở thành Nhân Hoàng."

  Xi Vưu gật đầu, hắn vẫn có chút tự tin này, Nhân tộc nhỏ yếu hoàn toàn không phải là đối thủ của Vu Nhân tộc.

  Bạch Cẩm vừa nhìn hắn bằng ánh mắt tiếc nuối vừa lắc đầu.

  Nhất thời Xi Vưu không hiểu ra sao: "Sư phụ, người đang nhìn gì thế?"

  Bạch Cẩm ung dung lên tiếng: "Từ giọng điệu của ngươi ta đã nghe ra ngươi coi thường Nhân tộc và ngươi đã tách bộ lạc Cửu Lê ra khỏi Nhân tộc. Khi chính bản thân ngươi không coi mình là Nhân tộc thì dù cố đến mấy ngươi cũng không thể trở thành Nhân Hoàng."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận