Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 87

  Xi Vưu sửng sốt, điều này hoàn toàn khác quan điểm của Hình Thiên sư phụ. Phải coi mình là Nhân tộc thì mới có thể trở thành Nhân Hoàng ư?

  Bạch Cẩm vỗ vai đối phương: "Ngươi cứ học từ từ! Thứ ngươi phải học còn rất nhiều, việc ngươi phải làm bây giờ là ngừng chinh phạt, học đạo thống trị và tất cả những kiến thức liên quan đến Nhân tộc."

  Từng ý nghĩ không ngừng nảy ra trong đầu Xi Vưu. Bộ lạc Cửu Lê, Nhân tộc, Nhân Hoàng cứ lóe lên trong đầu hắn nhưng hơi mơ hồ. Trong lúc hoảng hốt hắn đã đi theo Bạch Cẩm vào trong bộ lạc.

  Sau khi quay về bộ lạc, Xi Vưu dừng tiến độ chiến tranh theo yêu cầu của Bạch Cẩm và học đạo thống trị từ hắn.

  Mấy ngày sau, Hình Thiên không nhịn được nữa bèn gọi Xi Vưu tới.

  Hắn ngồi trên ghế chủ vị trong cung điện, bực bội hỏi: "Tại sao ngươi lại ngừng chinh phạt? Bạch Cẩm đã nói gì với ngươi?"

  Xi Vưu cung kính trả lời: "Bạch Cẩm sư phụ nói dựa vào chinh phạt thì không thể trở thành Nhân Hoàng, là Nhân Hoàng thì phải có uy có phong độ, nhân đức độ lượng với chúng sinh, lấy đức thu phục lòng người."

  Hình Thiên tỏ vẻ khinh thường: "Nói hươu nói vượn! Không hiểu sao nương nương lại phái hắn đến? Xi Vưu, ngươi phải nhớ rằng cả hồng hoang đều là hư ảo, chỉ có sức mạnh mới là vĩnh hằng, chỉ cần ngươi có đủ sức mạnh thì ngươi có thể làm chủ tất thảy, khi nào ngươi đánh bại tất cả các bộ lạc Nhân tộc thì ngươi chính là Nhân Hoàng."

  "Vâng! Đệ tử cẩn tuân sư mệnh!" Xi Vưu cung kính đáp lời.

  Hình Thiên hài lòng nói: "Ngươi đi đi! Hiện giờ Nhân tộc đang nội loạn, là thời cơ tốt để Vu Nhân tộc chúng ta thống nhất Nhân tộc, tái hiện uy nghiêm của Vu tộc trên hồng hoang."

  Xi Vưu xoay người rời khỏi đại điện.

  Hắn vừa ra khỏi đại điện lập tức bị Bạch Cẩm gọi đến.

  Trong một tòa cung điện, Bạch Cẩm mỉm cười hỏi: "Đồ nhi ngoan, Hình Thiên vừa nói gì với ngươi thế?"

  "Hình Thiên sư phụ nói cả hồng hoang đều là hư ảo, chỉ có sức mạnh mới là vĩnh hằng và bảo ta khởi binh chinh phạt Nhân tộc."

  Bạch Cẩm hậm hực cất lời: "Đừng nghe hắn nói bậy, hắn là tên ngốc cứng đầu không biết gì hết. Nếu muốn trở thành Nhân Hoàng thì ngươi cần phải dùng đức hạnh khiến Nhân tộc thần phục."

  Xi Vưu đứng ở trong đại điện, ánh mắt dại ra. Hai vị sư phụ có quan điểm khác nhau, hắn khó xử quá! Rốt cuộc mình phải nghe ai bây giờ? Ai tới cứu ta với!

  "Cái tên Hình Thiên ngang như cua kia làm sao hiểu được Nhân Hoàng chi đạo? Ngươi muốn trở thành Nhân Hoàng, thì nhất định phải hiểu rõ Nhân tộc."

  Bạch Cẩm vung tay lên, một tờ giấy bay về phía Xi Vưu, lơ lửng trước mặt hắn.

  Xi Vưu vươn tay đón tờ giấy rồi nhìn sư phụ với dáng vẻ mờ mịt không hiểu gì.

  Bạch Cẩm giải thích: "Tờ giấy này tên là Phiêu Lưu Chỉ, sau khi trở về ngươi hãy viết điều mình muốn biết lên trang giấy này rồi gấp thành hình cái thuyền, thuyền giấy sẽ tự động bay ra và bơi đi một cách ngẫu nhiên cho tới khi gặp được một Nhân tộc, hắn sẽ nói cho ngươi biết suy nghĩ của một Nhân tộc bình thường và cách sống của Nhân tộc. Biết người biết mình mới có thể biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, nhớ là không được để lộ thân phận."

  "Tạ ơn sư phụ!"

  Bạch Cẩm gật đầu: "Ngươi đi đi!"

  Xi Vưu chắp tay thi lễ, sau đó xoay người sải bước rời đi.

  Bạch Cẩm trầm tư một lúc, chắc là không có vấn đề gì đâu! Thân ảnh hắn nổi lên gợn sóng rồi biến mất không còn tăm hơi. Tiếp đó, ở Trần Đô của Nhân tộc có một thân ảnh bước ra từ hư không.

  Trong Trần Đô, Quảng Thành Tử phóng lên trời, bay lơ lửng trước mặt Bạch Cẩm. Hắn hỏi bằng giọng điệu cảnh giác: "Sư đệ, ngươi tới đây làm gì?"

  Bạch Cẩm cười ha hả đáp: "Lâu rồi chúng ta không gặp nhau, chẳng phải vì ta nhớ sư huynh sao! Sư huynh, việc dạy dỗ Nhân Hoàng thế nào rồi? Có cần sư đệ cống hiến sức lực không?"

  Không nhắc tới Nhân Hoàng còn đỡ, vừa nhắc đến Nhân Hoàng là Quảng Thành Tử ôm một bụng lửa giận. Mình bế quan mấy trăm năm mới nghĩ ra bản lĩnh để dạy cho Nhân Hoàng, kết quả là Nhân tộc đã có hết. Hắn lạnh lùng nói: "Không phiền sư đệ quan tâm, sư đệ vẫn nên trở về Đông Hải thanh tu thì hơn!"

  "Ồ, vẫn là sư huynh quan tâm ta. Thật ra ta cũng rất muốn trở về Đông Hải thanh tu nhưng Tam Hoàng quy vị liên quan đến khí vận của Nhân tộc, không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào. Vì vậy Nữ Oa nương nương bảo ta tới xem tình hình."

  Mặt Quảng Thành Tử biến sắc, lại là Nữ Oa nương nương.

  Bạch Cẩm nở nụ cười: "Sư huynh, ta có thể vào xem không? Để tiện bẩm báo với Nữ Oa nương nương ấy mà."

  Quảng Thành Tử trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng: "Tất nhiên là có thể."

  Bạch Cẩm bay vào bên trong rồi tiến vào trong đại điện mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

  Trong đại điện, Hiên Viên ở độ tuổi trung niên ngồi thẳng lưng, do chinh chiến quanh năm nên dáng vẻ nhuốm không ít phong sương, trên bàn đặt một thanh trường kiếm. So với Phục Hy nhân hậu, Thần Nông vô vi thì Hiên Viên lộ vẻ sắc bén như một thanh thần kiếm đã rời vỏ.

  Thấy Bạch Cẩm bước vào, Hiên Viên vội vàng đứng dậy chắp tay thi lễ: "Bái kiến Thánh sứ!"

  Bạch Cẩm chắp tay đáp lễ: "Ngươi là Nhân Hoàng, không cần đa lễ."

  Hiên Viên đứng thẳng người, liếc nhìn Quảng Thành Tử đi theo phía sau.

  Quảng Thành Tử không liếc hắn lấy một lần, chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh, trong lòng dâng trào nỗi lo lắng. Nếu Bạch Cẩm báo cáo sai sự thật trước mặt Nữ Oa nương nương, nói mình không đủ tư cách dạy dỗ Nhân Hoàng thì liệu rằng Nữ Oa nương nương có cương quyết đổi một Nhân Hoàng chi sư khác thay thế mình không?

  Chương 321: Hồng hoang bút hữu (Bút hữu: bạn qua thư)

  Hiên Viên thấy sư phụ không phản ứng bèn hỏi thẳng: "Xin hỏi Thánh sứ đến đây có gì phân phó?"

  Bạch Cẩm khẽ mỉm cười: "Chủ yếu là ta đến thị sát công việc của Nhân Hoàng, giúp ngươi kiểm tra xem có gì thiếu sót thì bổ sung."

  Hiên Viên lập tức trở nên nghiêm túc: "Thánh Sứ, ta có chỗ nào thiếu sót không?"

  "Xét tổng thể thì tạm được, có điều hiện giờ ta phát hiện ra một vấn đề nho nhỏ."

  Hiên Viên nhíu mày hỏi ngay: "Xin Thánh sứ chỉ rõ!"

  Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Sau khi đến Nhân tộc ta đã tra xét rất lâu. Từ khi ngươi làm Cộng Chủ của Nhân tộc đến nay cứ chinh phạt không ngừng, tuy thắng liên tục nhưng lại ít hiểu rõ về Nhân tộc thuộc tầng lớp thấp nhất, không biết cuộc sống và suy nghĩ của Nhân tộc bình thường. Thế thì làm sao ngươi có thể làm một Nhân Hoàng tốt được?"

  Sắc mặt Hiên Viên thoáng thay đổi, hắn trịnh trọng chắp tay thi lễ: "Tạ ơn Thánh sứ đã chỉ bảo, Hiên Viên thụ giáo." Sau đó hắn rầu rĩ nói: "Ta cũng muốn hiểu rõ Nhân tộc bình thường và làm những chuyện có ích cho bọn hắn nhưng sau khi trở thành Cộng chủ của Nhân tộc, ta có quá nhiều việc, thật sự là không có thời gian đi ra ngoài."

  Bạch Cẩm mỉm cười: "Ta đã nghĩ tới nỗi ưu phiền của ngươi cho nên lúc hành tẩu Nhân tộc ta đã đưa Phiêu Lưu Chỉ cho một Nhân tộc bình thường, hắn sẽ liên hệ với ngươi thông qua Phiêu Lưu Chỉ. Ngươi phải nói chuyện đàng hoàng với hắn để hiểu biết lẫn nhau, ngươi có thể tìm hiểu cuộc sống của Nhân tộc bình thường từ hắn, như vậy mới có thể làm một Nhân Hoàng tốt. Tuy nhiên trong khi trò chuyện ngươi đừng để hắn phát hiện ra thân phận của mình, cứ xem như bằng hữu bình thường là được."

  Hiên Viên cung kính đáp: "Vâng!"

  Bạch Cẩm cười sang sảng: "Làm tốt nhé! Ta coi trọng ngươi!" Hắn nói xong liền xoay người rời đi.

  Hiên Viên và Quảng Thành Tử nhìn Bạch Cẩm biến mất trên bầu trời.

  Hiên Viên nhìn Quảng Thành Tử, nghi hoặc hỏi: "Lão sư, Thánh sứ có ý gì?"

  Quảng Thành Tử trầm ngâm chốc lát: "Chắc là ý của Nữ Oa nương nương, ngươi cứ làm theo lời hắn là được!"

  "Vâng!" Hiên Viên đáp lời.

  ...

  Trời sẩm tối, trong bộ lạc Cửu Lê, Xi Vưu ngồi trong đại điện, đống lửa cháy hừng hực soi sáng cả đại điện.

  Hắn trải Phiêu Lưu Chỉ ra trước mặt, do dự giây lát rồi cầm bút trên bàn viết lên giấy: "Chào ngươi, ta là Xích. Ngươi là ai?" Sau đó hắn cầm tờ giấy lên, gấp thành một chiếc thuyền nhỏ rồi đặt lên bàn.

  Thuyền nhỏ khẽ động đậy, từ từ nâng lên rồi lập tức bay ra khỏi đại điện, chui vào trong không gian.

  Trong cung điện ở Trần Đô, Hiên Viên đang xử lý chính vụ.

  Đột nhiên không giản nổi gợn sóng, một chiếc thuyền nhỏ bay từ trong gợn sóng ra, rơi xuống bàn.

  Sắc mặt Hiên Viên thoáng thay đổi. Hắn nhìn chiếc thuyền nhỏ, đây là Phiêu Lưu Chỉ mà Thánh sứ nhắc tới ư?

  Hiên Viên cầm lấy thuyền nhỏ rồi mở ra, trên đó có một dòng chữ: "Chào ngươi, ta là Xích. Ngươi là ai?"

  Hắn khẽ mỉm cười, phương thức chào hỏi thật thuần phác! Hắn viết xuống dưới: "Chào ngươi, ta là Hoàng, rất vui khi trao đổi thư từ với ngươi." Hắn gấp thuyền nhỏ lại lần nữa rồi đặt lên bàn, thuyền nhỏ lập tức phá không lao đi.

  Trong bộ lạc Cửu Lê, Xi Vưu mở thuyền nhỏ vừa bay về ra, ngạc nhiên nhìn dòng chữ mới xuất hiện trên giấy. Hồi âm nhanh thế nhỉ? Chẳng lẽ Bạch Cẩm sư phụ đang trêu mình? Chắc là không phải đâu, Bạch Cẩm sư phụ không rỗi hơi như vậy.

  Xi Vưu cầm bút viết lên giấy: "Hoàng à, hiện tại ta đang gặp một vấn đề khó khăn. Ta có hai sư phụ, cả hai đều săn thú rất giỏi nhưng bọn hắn lại không ưa nhau, ai cũng yêu cầu ta làm theo cách của mình. Ta nên làm thế nào đây?" Sau khi hắn viết xong dòng chữ này, dòng chữ đầu tiên tự động biến mất.

  Xi Vưu cầm tờ giấy lên gấp thành một chiếc thuyền nhỏ rồi đặt lên bàn, thuyền nhỏ khẽ động đậy rồi chậm rãi bay lên, nháy mắt đã bay ra khỏi đại điện rồi chui vào trong một không gian.

  Trong Trần Đô, Hiên Viên nhìn Phiêu Lưu Chỉ mà rơi vào trầm tư. Hai sư phụ ư? Hắn viết bên dưới: "Hãy chọn cách mang lại sự hỗ trợ lớn nhất cho ngươi. Đối với ta thì bất kể dùng cách gì, chỉ cần săn được con mồi là được." Hắn gấp giấy thành chiếc thuyền nhỏ.

  "Hoàng à, thật ra ta thích sư phụ thứ nhất hơn nhưng cách của sư phụ thứ hai cũng có lý."

  "Vậy thì ta không thể giúp ngươi, chỉ có thể nói ta hâm mộ ngươi có hai vị sư phụ tốt. Sư phụ ta rất ít dạy ta cái này cái kia, hắn thiên về dẫn đạo cho ta."

  "Không dạy ngươi á? Hắn không sợ ngươi gặp nguy hiểm à?"

  "Sư phụ sẽ bảo vệ ta."

  "Hoàng, bây giờ ngươi đang làm gì?"

  Hiên Viên liếc nhìn trường kiếm trên bàn rồi viết: "Bộ lạc của ta đang khai chiến với bộ lạc bên cạnh, ta đang chuẩn bị chiến đấu."

  "Ha ha, thật trùng hợp! Bộ lạc của ta cũng dự định khai chiến với bộ lạc bên cạnh nhưng bị Nhị sư phụ của ta khuyên can."

  ...

  Cứ thế, đôi bút hữu đầu tiên của hồng hoang không biết thân phận của nhau ra đời. Hiên Viên nói với Xi Vưu hắn là tộc trưởng của một bộ lạc nhỏ, Xi Vưu nói với Hiên Viên hắn là đội trưởng săn bắn của một bộ lạc nhỏ. Cả hai cố gắng che giấu thân phận của mình, sau đó trò chuyện hăng say quá, thành ra mới ngày đầu tiên đã hàn huyên suốt đêm.

  Trong thời gian kế tiếp, hễ rảnh rỗi là hai người lại tìm bút hữu nói chuyện phiếm. Cảm giác trò chuyện và chia sẻ tâm trạng vui buồn mừng giận với người lạ rất thú vị.

  Chương 322: Bạch Cẩm kêu oan

  Trong thời gian Xi Vưu và Hiên Viên thiết lập liên hệ, Bạch Cẩm bị gọi tới U Minh thế giới, đi vào trong núi rừng ở U Minh thế giới thong dong đi dạo với Bình Tâm nương nương.

  Bình Tâm nương nương mỉm cười hỏi: "Bạch Cẩm, vừa nãy Hình Thiên đến tìm ta cáo trạng, nói ngươi ôm ý xấu cản trở bộ lạc Cửu Lê khuếch trương, cản trở Xi Vưu trở thành Nhân Hoàng."

  Bạch Cẩm kêu oan: "Nương nương, oan quá! Đệ tử tuân lệnh nương nương tới bộ lạc Cửu Lê nhận Xi Vưu làm đồ đệ, dốc sức dạy dỗ hắn không hề có lòng riêng. Nương nương, tên ngốc Hình Thiên kia không hiểu gì hết! Hắn cho rằng chỉ cần đánh chiếm không ngừng là có thể trở thành Nhân Hoàng nhưng thực tế đâu có đơn giản như vậy. Điều kiện để trở thành Nhân Hoàng là vạn dân quy phục, chẳng những phải đánh chiếm mà còn phải quản lý, đối xử với mọi người bằng tấm lòng nhân hậu, như vậy mới có thể khiến Vu Nhân tộc và Nhân tộc dung hòa lẫn nhau, trên dưới một lòng mới có thể trở thành Nhân Hoàng. Nương nương, hay là ngài gọi tên ngốc Hình Thiên về đi! Ngày nào hắn cũng truyền thụ tư tưởng lực lượng chí thượng, cơ bắp vô địch gì đó cho Xi Vưu, rõ ràng là muốn bồi dưỡng Xi Vưu trở thành một Vu tộc chứ không phải Nhân Hoàng."

  Bình Tâm nương nương cười khẽ: "Vì vậy hắn đã bị ta đuổi về, ngươi làm tốt lắm."

  Nàng bật cười: "Không ngờ ngươi có thể nghĩ ra cách khiến Hiên Viên Nhân Chủ chỉ dạy Xi Vưu, thật là không biết nguyên thần của ngươi lớn lên thế nào."

  Thời gian của hồng hoang chậm rãi trôi đi, dưới sự tẩy não mà dạy của Bạch Cẩm và sự ảnh hưởng của Hiên Viên, Xi Vưu đã thay đổi một chút. Trước kia hắn chỉ thờ phụng lực lượng mà giờ đây đã học được cách suy nghĩ, cách trù tính, học được lấy bộ lạc Cửu Lê tiếp nhận bộ lạc Nhân tộc chứ không phải cố chấp chinh phục, càng ngày càng có nhiều người của bộ lạc Cửu Lê quanh bộ lạc Nhân tộc.

  Đồng thời Hiên Viên cũng bị Xi Vưu ảnh hưởng, cách dẫn binh càng thêm ác liệt, càn khôn độc đoán nhanh chóng dẹp yên chư hầu.

  …

  Trong một sơn cốc bên ngoài Trần Đô, một nữ tử đeo mặt nạ ngồi xếp bằng trên đồng cỏ, trong tay cầm đàn tỳ bà, bên cạnh có một con chim trĩ gật gù đắc ý nghe tiếng tỳ bà êm tai.

  Bên ngoài sơn cốc, một con hồ ly năm đuôi màu trắng chạy tới rồi nhảy lên không trung, trên người nó lóe lên quang mang hóa thành một nữ tử mặc cung trang tuyệt mỹ dần hạ xuống mặt đất, sau đó nữ tử chậm rãi đi về phía nữ tử đeo mặt nạ.

  Tiếng tỳ bà thanh thúy bỗng dừng lại, nữ tử đeo mặt nạ ngẩng đầu lên, cười nói: “Linh Linh, ngươi đến rồi!”

  Nữ tử tuyệt mỹ cười: “Bạt, ngươi đàn khúc này càng ngày càng có linh tính, cây tỳ bà này cũng đã có thần vận.”

  Nữ tử đeo mặt nạ vui vẻ nói: “Linh Linh tỷ thích nghe thì ta sẽ đàn thêm một khúc cho ngươi nghe.”

  Linh Linh đi đến ngồi xuống đối diện Hạn Bạt, do dự một chút rồi nói: “Phương Bắc phản loạn, có thể ta sẽ phải đi theo phụ thân ngươi chinh phạt Cửu Lê.”

  Nữ tử đeo mặt nạ sững sờ nói: “Linh Linh tỷ cũng phải ra chiến trường sao?”

  Linh Linh dịu dàng cười nói: “Đúng vậy! Đến lúc đó chúng ta có thể kề vai chiến đấu.”

  Nữ tử đeo mặt nạ cười nói: “Ta nhất định sẽ bảo vệ Linh Linh tỷ cho thật tốt.”

  Linh Linh đưa tay khẽ búng lên trán nữ tử, cười nói: “Ta không cần ngươi bảo vệ.”

  Sau đó hai người đồng thanh cười lớn một trận.

  …

  

  Trong khoảng thời gian một trăm năm, Hiên Viên đã chinh phục mấy chục chư hầu to nhỏ khác nhau, tin phục Viêm Đế, sau đó lập tức xuất quân đi về hướng Bắc.

  Đồng thời, bộ lạc Cửu Lê cũng chinh phục được rất nhiều bộ lạc Nhân tộc rồi xuất quân đi về hướng Nam, sau đó giằng co ở nơi hoang dã tại Trác Lộc.

  Xi Vưu cưỡi thiết thú hai màu trắng đen tiến lên, quát lớn: “Hiên Viên tiến lên trả lời!”

  Đối diện hắn là đại quân Nhân tộc mênh mông, đao thương san sát, tinh kỳ phấp phới, các khí cơ to lớn tiếp nối vào nhau.

  Grao! Một tiếng rồng ngâm vang lên.

  Một đầu Thần Long ngàn mét bay tới, trên thân có hai cánh, đó chính là Ứng Long.

  Sau lưng Ứng Long kéo theo một cỗ loan giá, Hiên Viên tay cầm trường kiếm đứng trên loan giá hét lớn: “Xi Vưu! Từ trước đến nay, Vu Nhân tộc của ngươi với Nhân Tộc của ta nước sông không phạm nước giếng, sao nay lại phát vô đạo chi binh xâm lược Nhân tộc ta?”

  Xi Vưu cưỡi thiết thú to lớn ‘ầm ầm’ tiến lên, cười ha hả nói: “Hiên Viên, lời này của ngươi nói sai rồi.”

  “Sao lại sai rồi?”

  “Vu Nhân tộc ta cũng là Nhân tộc, sao lại nói đến xâm lược? Từ thời thượng cổ trước kia, Vu Nhân tộc ta cũng là một mạch của Nhân tộc, đã từng chém giết cho Nhân tộc, hiện tại chỉ là trở về Nhân tộc mà thôi.”

  Ở phía dưới, thần sắc Quảng Thành Tử khẽ động, nếu thực sự có thể hợp Vu Nhân tộc vào Nhân tộc thì công đức của Nhân Hoàng ắt sẽ càng lớn. Trong lòng hắn lập tức nóng lên, truyền âm cho Hiên Viên.

  Hiên Viên khẽ gật đầu rồi quát: “Nếu ngươi đã tự xưng là Nhân tộc thì liền phải nghe theo hiệu lệnh của Nhân Chủ. Ta ra lệnh cho binh lính của ngươi bỏ vũ khí xuống, ta lấy lễ tiếp đãi các ngươi.”

  Xi Vưu cười ha ha: “Bộ lạc Cửu Lê ta thừa nhận là Nhân tộc nhưng sẽ không thừa nhận Nhân Chủ Hiên Viên Thị ngươi, bây giờ ta cũng muốn tranh giành Nhân Chủ chi vị một chút.”

  Ánh mắt Hiên Viên ngưng trọng nhìn chằm chằm Xi Vưu ở phía dưới, Xi Vưu ngẩng cao đầu lên nhìn Hiên Viên, không chút yếu thế.

  Tất cả binh lính của bộ lạc Cửu Lê đều giơ cao vũ khí, gào thét: “Nhân Hoàng.”

  “Nhân Hoàng!”

  Chương 323: Xi Vưu khiêu chiến Hiên Viên

  Âm thanh chấn động khắp nơi.

  Hai mắt Quảng Thành Tử bỗng trợn tròn lên, lập tức phi không mà lên gầm thét: “Tiểu nhi vô tri, Nhân Hoàng tôn vị là thứ mà ngươi có thể mơ ước sao?” Trong chốc lát, gió chuyển mây dời, thiên địa biến sắc.

  Một lão giả đi ra từ bên trong bộ lạc Cửu Lê, trong tay phe phẩy một chiếc quạt hương bồ cười ha hả nhìn Quảng Thành Tử.

  Ánh mắt Quảng Thành Tử khựng lại, Phong Bá Đại Vu của Vu tộc, nhất thời hai người liền lâm vào thế giằng co.

  Xi Vưu xuống khỏi thiết thú đi về phía trung tâm chiến trường. Ầm ầm! Bùn đất giữa chiến trường cuồn cuộn lên rồi nhanh chóng ngưng tụ lại thành một tòa đình đài.

  Xi Vưu đi vào trong đình đài ngồi rồi ngầng đầu lên nói: “Hiên Viên có dám xuống ngồi một lúc không?”

  Sắc mặt Hiên Viên đang ngồi trên loan giá biến đổi mấy lần.

  Quảng Thành Tử lập tức truyền âm nói: “Không được đi qua, hắn có tu vi trên người.”

  “Có gì không dám?” Hiên Viên lớn tiếng đáp.

  Ứng Long há miệng phun ra một luồng Long khí, hình thành một con đường sáng.

  Hiên Viên hất trường bào rồi đạp lên con đường sáng đi xuống mặt đất, cuối cùng đi vào đình đài ngồi đối diện Xi Vưu.

  Xi Vưu tán thưởng nói: “Thật gan dạ! Bây giờ ta lại có chút thưởng thức ngươi.”

  Hiên Viên nhìn Xi Vưu, trực tiếp nói: “Xi Vưu, ngươi muốn làm gì?”

  Xi Vưu thu liễm nụ cười, nghiêm mặt nói: “Vu Nhân tộc cũng là Nhân tộc, vì để ngăn cản những trận chiến tồn vong, ta muốn cược với ngươi một ván. Hai ta quyết thắng bại, định ra ba trận, kẻ thắng làm vua mà kẻ thua sẽ chết.”

  Hiên Viên trầm ngâm một chút, vô thức nghĩ tới vị bút hữu kia, nếu là hắn thì hắn sẽ làm gì? Chắc chắn hắn sẽ không chút khách khí cầm búa đập tới nhỉ? Khóe miệng Hiên Viên vô thức cong lên lộ ra vẻ tươi cười, sau đó nghiêm mặt nói: “Được! Theo lời ngươi, ba trận phân thắng thua.”

  Xi Vưu cười ha hả nói: “Đối với ta mà nói thì Nhân Hoàng chi vị là tình thế bắt buộc!”

  Hiên Viên tỉnh táo nói: “Nhân Hoàng chi vị chỉ có thể là Nhân tộc ta.”

  Ánh mắt Xi Vưu ngưng trọng, trong mắt lóe lên tia lăng lệ: “Bộ lạc Cửu Lê ta cũng là Nhân tộc!”

  “Không thuần!”

  “Ách…” Trên mặt Xi Vưu hiện lên vẻ xấu hổ, cả giận nói: “Chiến!”

  Hiên Viên cũng đứng dậy, hăng hái nói: “Vậy thì chiến đi!”

  Hai người đối mắt nhau. Ầm! Đình đài nổ tung, hai người đồng thời quay người về phía trận doanh của bản thân, trong lòng đều ấp ủ ý niệm tất thắng và thận trọng với đối thủ.

  Hai đại quân lần lượt là của bộ lạc Cửu Lê và của liên quân Viêm Hoàng đang tranh giành xây dựng cơ sở tạm thời, hình thành nên thế giằng co.

  Xi Vưu thân mặc khôi giáp đi vào trong doanh trướng, hắn ngồi tại vị trí suy nghĩ một lát rồi nở nụ cười, lấy giấy bút ra đặt lên bàn viết: “Hoàng, hôm nay ta xuất lĩnh dự định vây quét một hắc sô cường đại, chờ ta giảo sát hắc sô rồi liền đi tìm ngươi. Đến lúc đó, ta sẽ đưa ngươi đi ăn ngon uống say, nhất định khiến ngươi trải qua cuộc sống không lo cơm áo. Ha ha ha.”

  Hắn gấp giấy thành một chiếc thuyền nhỏ đặt lên bàn, chiếc thuyền lập tức bay ra rồi biến mất bên trong không gian.

  Bên trong trận doanh của liên quân Viêm Hoàng đối diện, Hiên Viên Thị đang thương thảo đối sách với các tướng lĩnh, đột nhiên một chiếc thuyền giấy nhỏ bay ra từ bên trong không gian bay tới chỗ Hiên Viên.

  Hai mắt Hiên Viên sáng lên, gửi thư đến rồi. Hắn vươn tay ra, chiếc thuyền nhỏ liền rơi vào lòng bàn tay Hiên Viên.

  Quảng Thành Tử tằng hắng nói: “Hiên Viên, bây giờ đang đại chiến, ngươi không nên phân tâm.”

  Hiên Viên cười nói: “Sư phụ, ta tự có chừng mực.” Hắn cầm lấy chiếc thuyèn nhỏ nhét vào ben trong tay áo.

  Bên trong đại quân Cửu Lê, Xi Vưu chờ rất lâu cũng không chờ được hồi âm, trong lòng không khỏi lo lắng. Không phải Hoàng xảy ra chuyện rồi chứ? Những năm giao lưu với nhau này, Xi Vưu sớm đã quen với sự tồn tại của Hoàng, bây giờ hỗng đứt liên hệ với Hoàng, Xi Vưu ắt sẽ lo lắng.

  Chạng vạng tối, bên trong liên quân Viêm Hoàng, cuộc thương thảo dần kết thúc, trong đại trướng trung tâm cũng chỉ còn lại một mình Hiên Viên. Hắn lấy Phiêu Lưu Chỉ từ trong tay áo rồi mở ra. Hắn nhìn thấy hàng chữ bèn mỉm cười, sau đó cầm lấy giấy bút bên cạnh bắt đầu viết: “Thật trùng hợp, ta cũng đang định đi săn một con đại ngưu ngốc nghếch, chờ ta giảo sát đại ngưu xong thì ta cũng đi tìm ngươi, cũng sẽ cho ngươi một bất ngờ.”

  Hắn xếp tờ giấy lại để lên bàn, trang giấy liền phá không mà đi.

  …

  Trong bộ lạc Cửu Lê, Bạch Cẩm đi ra ngoài, trước mặt bỗng nổi lên một trận gợn sóng giống như mặt nước.

  Bạch Cẩm liền bước một chân vào trong không gian gợn sóng đó, đột nhiên có một thanh âm vang lên từ phía sau: “Bạch Cẩm, ngươi muốn đi đâu?”

  Bạch Cẩm dừng bước, quay đầu liền thấy Hình Thiên đang chậm rãi bước tới, cơ bắp trên người hắn tạo cho người ta cảm giác áp bức mãnh liệt. Ở trước mặt Hình Thiên thì Bạch Cẩm lại gầy yếu như một con gà đồng vậy.

  Bạch Cẩm cười ha hả nói: “Hình Thiên Đại Vu buổi sáng tốt lành!”

  “Bạch Cẩm, bây giờ ngươi không thể rời khỏi Cửu Lê…”

  Không đợi Hình Thiên nói xong, Bạch Cẩm bỗng xoay người đi thẳng vào bên trong không gian gợn sóng rồi biến mất khỏi bộ lạc Cửu Lê trong nháy mắt.

  Hình Thiên nhất thời giận dữ, thầm thì: “Ta liền biết ngươi có mưu đồ khác, sao ta có thể để ngươi đi làm chuyện xấu được chứ?” Sau đó thân ảnh hắn cũng biến mất theo.

  Một khắc sau, thân ảnh Hình Thiên hiện lên ở một góc của chiến trường, hắn quay đầu nhìn trái nhìn phải rồi khẽ nhíu mày: “Thật kỳ lạ, hắn vậy mà lại không có ở đây? Hắn đi đâu rồi?”

  Chương 324: Hạo Thiên Thượng Đế có lời mời

  Trên tầng mây, Bạch Cẩm đang bay về phía Đông Hải. yếu quyết bảo mệnh đệ nhất trên hồng hoang chính là tuyệt đối không được tự cao tự đại, đừng tưởng rằng bản thân là chúa tể vạn vật.

  Hiên Viên là do Thánh Nhân sở định ra, Xi Vưu là do Bình Tâm nương nương sở định, Nhân Hoàng chi vị chỉ có một. Theo ý chí của cả Hiên Viên và Xi Vưu thì ắt phải có một trận chiến phân ra thắng bại.

  Ý chí của Thánh Nhân và ý chí của Bình Tâm nương nương đều không phải là thứ mà hắn có thể thay đổi. Bây giờ hắn chỉ có thể làm điều đã làm, chỉ cần Xi Vưu làm theo lời hắn thì chắc chắn sẽ không chết được, mặt khác thì chỉ có thể xem tạo hóa của bọn hắn, hiện tại chính là thời điểm dứt ra.

  “Sư điệt, mời đến Thiên Đình một chuyết.” Đột nhiên có một thanh âm vang lên bên tai Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm đang đi về phương Đông chợt dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên trên không. Hạo Thiên sư thúc tìm hắn làm gì vậy nhỉ? Hắn do dự một chút rồi chuyển hướng đi về phía Thiên Đình, trực tiếp xuyên qua màn trời đi tới trước cửa Đông.

  Lý Trường Canh tay cầm phất trần mỉm cười đứng trước cổng trời.

  Thấy Bạch Cẩm tới liền tiến lên chắp tay thi lễ nói: “Lão đạo cung nghênh đạo quân!”

  Bạch Cẩm cười đáp lễ nói: “Đạo trưởng khách khí rồi!”

  Đột nhiên hắn phát hiện trên trán Lý Trường Canh có thêm một đạo Kim Tinh Thần Ấn, thoạt nhìn đạo thần ấn kia trong chốc lát hắn có chút hoảng hốt, tựa như nhìn thấy một khỏa Thái Cổ Tinh Thần cổ lão mà to lớn.

  Bạch Cẩm vô thức thốt lên: “Thái Bạch Kim Tinh!”

  Lý Trường Canh cười nói: “Đạo quân mắt sáng như đuốc, bệ hạ vừa sắc phong tiểu đạo làm Thái Bạch Kim Tinh Tinh Quân.”

  “Bần đạo chúc mừng Tinh Quân, Thái Bạch Tinh là một trong ba trăm sáu mươi lăm khỏa Thái Cổ Tinh Thần. Nó chấp chưởng thiên địa sát phạt, từ xưa đã có Thái Bạch kinh thiên long trời lở đất, vì vậy có thể nói là Hạo Thiên sư thúc đã nhìn trúng ngươi.”

  Trong đầu Lý Trường Canh hiện lên một tia nghi hoặc, Thái Bạch kinh thiên long trời lở đất? Có thuyết pháp này sao? Sao hắn lại không biết vậy chứ? Tia nghi hoặc vừa lóe lên, hắn liền vội vàng khiêm tốn nói: “Đạo quân quá khen.”

  Hắn chìa tay ra nói: “Mời đạo quân đi vào bên trong, bệ hạ chờ đã lâu.”

  Bạch Cẩm theo Thái Bạch Kim Tinh đi thẳng vào bên trong, một đường xuyên qua vô số đình đài lầu các, phát hiện rằng Thiên Đình của hiện tại đã có rất nhiều Tiên Thần.

  Hai người đi thẳng tới Dao Trì, Thái Bạch Kim Tinh đứng bên ngoài Dao Trì cưng kính nói: “Tiểu thần không đi vào nữa, mời đạo quân vào bên trong!”

  “Làm phiền Tinh Quân rồi!” Bạch Cẩm cảm tạ xong liền đi vào bên trong, dọc theo một còn đường tràn ngập tiên vụ đi vào quảng trường Dao Trì.

  Trên quảng trường, Ngọc Đế và Vương Mẫu ngồi ngay ngắn, bên cạnh Vương Mẫu có Hằng Nga và Huyền Nữ đang đứng.

  Bạch Cẩm vội vàng tiến lên chắp tay thi lễ: “Bái kiến Hạo Thiên sư thúc, bái kiến Dao Trì sư thúc!”

  Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả nói: “Bạch Cẩm đến rồi à, không cần đa lễ, mời vào ngồi.”

  Dao Trù Vương Mẫu mỉm cười nói: “Trong những ngày qua, Hạo Thiên khen ngươi ở trước mặt ta đã đến mấy trăm lần, rốt cuộc bây giờ cũng gặp được người thật rồi.”

  Bạch Cẩm nói: “Đều là do sư thúc quá khen thôi, bây giờ lại khiến nương nương người thất vọng rồi.”

  “Siêu phàm tuyệt thế chi tư, phúc đức thâm hậu chi tượng.” Vương Mẫu tán thưởng nói.

  Ách… Hắn ưu tú tới vậy sao?

  Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả nói: “Bạch Cẩm, ngươi đã gọi chúng ta một tiếng sư thúc thì ắt không phải người ngoài, mau tới đây ngồi!”

  “Đa tạ hai vị sư thúc.” Bạch Cẩm đi qua rồi ngồi xuống ở một cái bàn bên cạnh.

  Dao Trì Vương Mẫu cười nói: “Hằng Nga với Huyền Nữ mang thức ăn lên đi!”

  “Vâng!” Hằng Nga và Huyền Nữ cung kính đáp một tiếng, sau đó quay người đi ra ngoài.

  Một lúc sau, hai nhóm tiên nữ bay tới, trong tay mỗi người đều bưng một khay có trưng bày đủ loại mỹ tửu và mỹ thực.

  Hai nhóm tiên nữ đặt mỹ tửu và mỹ thực lên bàn, sau đó theo thứ tự lui ra ngoài.

  Bạch Cẩm nhìn thịt rượu, tất cả đều là thịt Yêu thú Linh thú, thậm chí còn có Giao Long, Hỏa Phượng. Linh quả cũng đều là những thứ trân quý hiếm gặp. Có thể nói là vô cùng phong phú.

  Trong lòng Bạch Cẩm dâng lên cảm giác thấp thỏm, đột nhiên hai vị sư thúc lại mời hắn tới, sau đó lại đãi mỹ tửu và mỹ thực. Lễ hạ tại thân tất có sở cầu! Cơm của Thiên Đế và Vương Mẫu có thể ăn ngon sao?

  Hắn lặng lẽ liếc nhìn hai vị sư thúc một chút, hai người đều đang mỉm cười nhìn hắn, càng nhìn càng thấy nụ cười này thật đáng sợ.

  Hạo Thiên cười ha hả nói: “Sư điệt! Ăn cơm đi!”

  Dao Trì Vương Mẫu cũng cười nói: “Sư điệt, uống rượu!”

  Bạch Cẩm thăm dò nói: “Hai vị sư thúc, có việc gì cần đệ tử ra sức sao? Nếu có thì mời nói rõ, nếu đệ tử có thể làm được thì chắc chắn sẽ không chối từ.” Sư thúc cũng đừng trách đệ tử, ta không nói bóng nói gió được đâu.

  Dao Trì Vương Mẫu mỉm cười nói: “Sư điệt chớ lo, khi xưa lúc ngươi lên trời lần đầu tiên, Hạo Thiên đã từng nói muốn mời ngươi ăn một bữa cơm nhưng sau đó lại bị trì hoãn bởi việc dựng màn trời. Sau này, sư điệt nhiều việc quấn thân nên vẫn luôn không thể đến Thiên Đình, lần này đường đột mời sư điệt đến đây chính là vì cảm tạ việc dựng màn trời trước đó.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận