Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 93

  Thông Thiên cao hứng cười ha ha, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Cát.

  Bạch Cẩm đi tới, nhìn thấy bốn thanh Tiên Kiếm trên vân sàng liền hít một hơi khí lạnh, lấy hồng hoang đệ nhất sát trận Tru Tiên tứ kiếm để dỗ tiểu hài tử chơi? Loại chuyện này cũng chỉ có sư phụ người làm ra đi?

  Không đúng! Lúc trước khi lần đầu tiên hắn xuống núi có cầu cũng không cầu được, trong lòng Bạch Cẩm ghen ghét một trận, hình như hắn bị thất sủng rồi.

  Thông Thiên quay đầu nhìn về phía Bạch Cẩm nói: “Sao ngươi lại trở về?”

  Bạch Cẩm ho khan một tiếng uyển chuyển nói: "Sư phụ, Tru Tiên tứ kiếm là hung sát chi kiếm, vẫn nên ít tiếp xúc với nàng thì tốt hơn.”

  Thông Thiên nhướng mày, không vui nói: "Ngươi đang dạy ta làm việc?”

  Bạch Cẩm thành thật nói: "Không dám!”

  "Nói đi! Ngươi quay lại có chuyện gì vậy?”

  Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Sư phụ, hồng thủy tràn lan ở hồng hoang đại địa, Nhân tộc trị thủy trước chặn sau hở, Long tộc trị thủy khơi thông sông ngầm, hồng thủy cứ thế tràn vào tứ hải nhưng hồng thủy trên hồng hoang đại lục vẫn chảy siết không ngừng như trước. Chúng ta suy đoán nguồn lũ lụt nằm ở dưới đất nhưng lại không cách nào định ra chỗ cụ thể, cũng không biết là nguyên nhân gì, vì vậy đặc biệt tới tìm sư phụ thỉnh giáo.”

  "Hải có hải nhãn, địa có địa tâm. Ngày xưa không chu Băng, thiên hà tiết, tứ cực nghiêng, về sau lượng nước trên thiên hà đã bao phủ hồng hoang đều chảy vào trong địa tâm, hiện tại vì long mạch lệch đi, địa tâm dời vị trí đa khiến thiên hà chi thuỷ phun ra lần nữa.”

  Bạch Cẩm vội vàng hỏi: "Sư phụ, vậy chẳng phải là nói hồng thủy vẫn còn có thể chảy mãi không ngừng sao?”

  Thông Thiên không thèm để ý nói: "Trấn áp địa tâm là được.”

  “Dám hỏi sư tôn, trấn áp địa tâm như thế nào?”

  Thông Thiên đưa tay nhéo nhéo mũi Long Cát, Long Cát bất mãn đẩy tay Thông Thiên ra, ‘a ô a ô’ tiếp tục ăn hoa quả.

  Thông Thiên cười ha ha nói: "Ngươi có biết đại địa hữu linh không?”

  “Ý sư tôn là long mạch?”

  Thông Thiên gật gật đầu, lại hỏi: "Vậy ngươi có biết vì sao địa mạch là hình rồng không?”

  Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Đệ tử không biết!”

  "Hồng hoang sơ khai, vạn vật bắt đầu phát triển, Tổ Long hoành không xuất thế, thống nhất tứ hải mà uy áp thiên hạ, là chiều dài lân giáp. Về sau Long Hán lượng kiếp, Long tộc, Phượng tộc, Bạch Hổ vad Huyền Vũ đánh hồng hoang tới tàn tạ, địa mạch nát bấy. Đại chiến chấm dứt, Tổ Long chợt tỉnh ngộ, hứa hẹn đại thệ nguyện, nguyện xả thân khơi thông hồng hoang địa mạch, vì Long tộc kéo dài một đường sinh cơ. Từ đó về sau hồng hoang địa mạch còn gọi là long mạch, đều là hình rồng.”

  "Sư phụ, trấn áp địa tâm thì có liên quan gì đến long mạch?"

  Thông Thiên bất mãn nói: "Ngươi ngốc quá vậy?”

  Bạch Cẩm mím môi, nhỏ giọng nói: "Sư phụ, người cũng chưa từng dạy mà!”

  "Ta chưa nói qua bao giờ?"

  “Không có!”

  "Thật không?"

  “Thật không có!”

  "Vậy được! Ta liền cùng ngươi nói một chút, địa tâm chính là nơi long mạch giao nhau, nếu muốn trấn áp địa tâm, cần phải có vĩ lực đối kháng khi long mạch cắn trả.”

  "Sư phụ, người ra tay trấn áp long mạch đi! Nó có vẻ đơn giản với người.”

  "Chuyện của mình thì tự mình làm, đừng có gặp chuyện liền đến cầu vi sư."

  "Sư phụ, người không thể thấy chết không cứu nha! Hiện tại sinh linh hồng hoang đang đồ thán.”

  Thông Thiên tiện vung tay, thân ảnh Bạch Cẩm trong nháy mắt biến mất.

  Long Cát giơ linh quả trong tay mình gặm răng nanh, giọng sữa kêu lên: "Gia gia, ăn quả quả.”

  Thông Thiên cười ha ha nói: "Được, được." Sau đó hắn lại cầm lấy linh quả cắn một ngụm thật lớn.

  ...

  Trong cung điện Nhân tộc, đột nhiên thân ảnh Bạch Cẩm hiện lên.

  Ánh mắt mọi người đều nhìn qua, Đại Vũ vội vàng hỏi: "Thánh sứ, thế nào rồi?”

  Bạch Cẩm ngồi trở lại chỗ ngồi, nói: "Là địa tâm, ngày xưa Vu Yêu đại chiến dẫn đến thiên trụ sụp đổ, thiên hà chi thủy trút xuống, tất cả đều thấm vào trong địa tâm, hiện tại long mạch thay đổi, địa tâm dời vị, thiên hà chi thủy từ dưới đất phun ra.”

  Đại Vũ vội vàng hỏi: "Vậy khi nào hồng thuỷ tuôn ra hết?”

  Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Một giọt Thiên Hà thuỷ có thể hóa thành một hồ phàm thủy, lúc trước Thiên Hà chi thuỷ đổ xuống tựa như đại dương mênh mông, giờ hóa thành phàm thủy đủ để cho tứ hải dâng lên, bao phủ hồng hoang đại địa.”

  Đại Vũ trợn tròn mắt nói: "Vậy nên làm thế nào cho phải?”

  Ánh mắt Đa Bảo đạo quân ngưng tụ nói: "Hiện tại chỉ có trấn áp địa tâm!”

  Đại Vũ vội vàng hỏi: "Trấn áp như thế nào?”

  Bạch Cẩm nhìn về phía Ngao Quảng nói: "Địa tâm là nơi long mạch hội tụ, mà long mạch là Tổ Long sở hóa, muốn trấn áp địa tâm thì cần Long tộc xuất lực.”

  Ngao Quảng gật gật đầu nói: "Ta lập tức trở về Thanh Long Giới cầu Thánh Tôn tương trợ.”

  Đại Vũ đứng dậy hành lễ, cảm kích nói: "Vất vả cho Long Vương rồi."

  Ngao Quảng đứng dậy nói: "Nhân Chủ khách khí rồi, Long tộc ta vì vật tổ Nhân Tộc, có vinh cùng vinh, có thiệt cùng thiệt. Chư vị đợi giây lát nhé."

  Ngao Quảng quay người bước ra khỏi đại điện, hóa thành một long ảnh bay lên trời.

  Bạch Cẩm nhìn Đại Vũ và nói: "Nhân chủ có ý kiến hay nào để ổn định địa tâm không?"

  Đại Vũ nghiêm túc nói: "Ta muốn bắt chước Địa Hoàng bệ hạ luyện chế Khí Vận Thần Khí của Nhân tộc dùng để trấn áp địa tâm nhưng sợ là không đủ sức."

  Bạch Cẩm đứng dậy và nói: "Trước tiên cứ chờ tin tức từ Ngao Quảng. Nếu Long tộc không thể giúp đỡ thì hãy tìm cách khác. Bây giờ chúng ta có trách nhiệm khám phá địa tâm."

  Chương 351: Đúc Cửu Châu Thần Đỉnh

  Đa Bảo, Vô Đương thánh mẫu và ba vị long vương khác cũng đứng dậy.

  Đại Vũ hành lễ nói: "Vất vả cho các vị rồi."

  Mọi người gật đầu bước ra ngoài rồi hóa thành từng tia sáng đi sâu vào lòng đất.

  Đại Vũ ngồi trong sảnh để trầm tư một lúc, sau đó hét lên: "Cửu Khê!"

  Một thiếu niên từ bên ngoài bước vào chắp tay, cung kính nói: "Bái kiến Cung Chủ!"

  Đại Vũ căn dặn: "Ngươi dẫn dắt tu sĩ Nhân tộc ta đi về Thủ Dương Sơn nơi khởi nguồn của Nhân tộc để cầu xin lấy Thủ Sơn Chi Đồng."

  Cửu Khê cung kính đáp: “Vâng!” Rồi xoay người bước vào đại sảnh.

  "Bát Kiếm!"

  Một lão nhân đeo trường kiếm từ bên ngoài đi vào, cúi đầu hành lễ nói: "Bái kiến Cung Chủ!"

  "Ngươi đến con trạch lớn phương Bắc mời Ứng Long xuất sơn, đến động Hỏa Vân lấy Nhân Đạo Chi Hỏa."

  Bát Kiếm lão giả cung kính nói: “Bát Kiếm tuân lệnh!” Hắn nói xong thì xoay người bước ra ngoài, bóng người vụt qua rồi biến mất.

  ...

  Biết rằng địa tâm là nơi long mạch hội tụ nên việc tìm ra nó không còn khó khăn nữa.

  Bạch Cẩm vận chuyển ngũ hành độn thuật xuyên xuống mặt đất, men theo long mạch đi dần xuống phía dưới, gặp đá xuyên đá gặp vàng xuyên vàng.

  Ngay sau đó, Bạch Cẩm đã đến nơi long mạch hội tụ, một không gian méo mó nằm sâu trong lòng đất, không gian xung quanh được canh giữ bởi rất nhiều long mạch, nước biển vô hạn từ trong không gian phun ra tạo thành cột nước sâu.

  Chỉ cách địa tâm mười ngàn mét, Bạch Cẩm cảm nhận được sức hút đáng sợ từ địa tâm như thể mặt đất xung quanh đang bài xích hắn, đẩy hắn về phía địa tâm.

  Nếu là thần tiên có sức mạnh yếu hơn một chút thì có thể đã bị địa tâm nuốt chửng trong tích tắc, bị sức mạnh khủng khiếp ở địa tâm nghiền nát.

  Bạch Cẩm để lại ký hiệu ở đây rồi quay người rời đi. Theo truyền thuyết kiếp trước thì phải có chín địa tâm mới đúng nhưng cũng không thể tin hoàn toàn vào những thần thoại kiếp trước được, cố gắng hết sức để tìm kiếm.

  Sau nửa tháng liên tục tìm kiếm, Bạch Cẩm, Đa Bảo, Vô Đương thánh mẫu và ba vị Long Vương đã tìm thấy tổng cộng chín địa tâm đang nuốt nhả hồng thủy.

  Đông Hải Long Vương Ngao Quảng cũng trở về, thần thần bí bí nói rằng hắn đã mang về một thần vật có thể trấn áp long mạch, đồng mưu với Đại Vũ từ lâu và giữ bí mật mọi chuyện với người khác, ngay cả Bạch Cẩm cũng giữ kín bí mật.

  Đại Vũ triệu tập các tộc trưởng của các bộ lạc khác nhau, xây dựng tế đàn dùng Nhân tộc dẫn lửa luyện Thủ Sơn Chi Đồng, tộc trưởng các bộ lạc của nhân tộc uống máu hóa hồ, đồng thành cửu đỉnh, tẩm máu thành khí đưa khí vận nhập đỉnh.

  Đứng trên tế đàn, Đại Vũ hét lớn: "Đại Vũ ta nhân danh Cộng Chủ của Nhân tộc tập hợp sức mạnh của các bộ tộc, thu hút khí vận của Nhân tộc đúc thành Cửu Châu Thần Đỉnh, Khí Vận Thần Khí của Nhân tộc. Đỉnh thứ nhất, Ký Châu Đỉnh."

  Ong! Một kiện kim đỉnh ba chân bay ra khỏi ngọn lửa, thân đỉnh được chạm khắc sông núi ao hồ, long văn thần thú.

  Bầu trời nổi lên một cơn gió dữ dội, mây đen cuồn cuộn bao phủ lấy thiên địa.

  Ong! Một đầu Kim Long bay từ phía Đông và bay giữa những đám mây đen. Thần Long bay phía trên Ký Châu Đỉnh, há miệng phun một luồng huyết dịch màu vàng vào trong Ký Châu Đỉnh.

  "Grừ." Một thần thú ảnh xuất hiện trên Ký Châu Đỉnh, nó là một đầu Kim Long có vảy và sừng, miệng ngậm một cây đàn hạc.

  Thần Tiên và vô số Nhân tộc bên dưới đều ngước nhìn đầu Kim Long khổng lồ này.

  Đa Bảo lẩm bẩm: "Đây là Tù Long!"

  Bạch Cẩm cười nói: "Tổ Long Cửu Tử trấn áp Lão Tử, Long Tộc thật biết chơi."

  “Đỉnh thứ hai, Duyễn Châu Đỉnh!” Giọng nói vang dội của Đại Vũ vang lên.

  Kim Long trên bầu trời lại phun ra một ngụm tinh huyết, tinh huyết thấm vào trong đỉnh, ‘ong’ một tiếng rồi hiện ra một thần thú ảnh mình sói đầu rồng xuất hiện trên bầu trời phía trên Duyễn Châu Đỉnh. Trên lưng phủ đầy vảy đen, là Long Chi Cửu Tử.

  "Đỉnh thứ ba, Thanh Châu Đỉnh!"

  "Đỉnh thứ tư, Từ Châu Đỉnh!"

  "Đỉnh thứ năm, Dương Châu Đỉnh!"

  "Đỉnh thứ sáu, Kinh Châu Đỉnh!"

  "Đỉnh thứ bảy, Dự Châu Đỉnh!"

  "Đỉnh thứ tám, Lương Châu Đỉnh!"

  "Đỉnh thứ chín, Ung Châu Đỉnh!"

  Sau khi Đại Vũ lên tiếng, một loạt đỉnh đồng nổi lên, trên mỗi cái đỉnh đồng đều hiện lên một thần thú ảnh lần lượt là Trào Phong, Bồ Lao, Toan Nghê, Bá Hạ, Bệ Ngạn, Phụ Hý và Xi Vẫn.

  Tổ Long Cửu Tử đều có mặt, long uy cuộn cuộn khắp Hồng Hoang.

  "Grao" Tổ Long Cửu Tử thốt ra một tiếng rồng vang trời, mặt đất rung chuyển, mây đen trên bầu trời đều tan biến trong tích tắc, Kim Long vội vàng đáp xuống mặt đất và biến thành Ngao Quảng mặc long bào.

  Mặt đất rung chuyển ầm ầm, hồng thủy dâng lên những con sóng dữ dội, cửu đỉnh trực tiếp xé gió lao tới.

  Ký Châu Đỉnh bay lên khoảng không trên mặt nước hồng thủy đang dâng cao, rồi đột nhiên rơi xuống, tạo ra một con sóng khổng lồ.

  Sâu trong trung tâm trái đất, một cột nước khổng lồ màu xanh đen không ngừng phun ra, một cái đỉnh lớn tỏa ra thần quang lấp lánh từ từ đáp xuống, đè lên cột nước, ép cột nước liên tục hạ thấp rồi rơi xuống địa tâm.

  "Grao."

  "Grừ."

  ...

  Một tiếng rồng gầm trầm thấp giận dữ vang vọng xung quanh.

  Ảo ảnh của Tù Long hiện lên trên Ký Châu Đỉnh, Tù Long đưa ánh mắt uy nghiêm nhìn xung quanh, tiếng gầm trầm thấp giận dữ của con rồng biến mất. Thiên Hà chi thủy hoàn toàn bị trấn áp ở địa tâm, làn sóng đục dâng trào trên mặt đất dần dần an tĩnh lại.

  Tám chiếc đỉnh khác cũng được đặt ở những địa tâm khác ngăn chặn Thiên Hà chi thủy dâng cao, làm dịu sóng đục.

  Chương 352: Trở về Kim Ngao Đảo

  Bên dưới tế đàn, Bạch Cẩm nói thầm: "Cửu đỉnh có thể tự động xác định vị trí của địa tâm, vậy trước đó chúng ta khổ cực kìm kiếm vị trí trí của địa tâm còn có ý nghĩ gì chứ?”

  Vô Đương Thánh Mẫu cười nói: "Cũng coi như là mở mang kiến thức."

  Một đạo kiếm quang xẹt qua bầu trời, kiếm quang hóa thành một nam tử trung niên, kích động kêu lên: "Xuống rồi, xuống rồi, mực nước xuống rồi."

  Có tiếng reo hò của Nhân tộc, Đại Vũ cũng loạng choạng trên tế đàn, khuôn mặt tươi cười của hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi. Quá mệt rồi, những năm qua đã quá mệt rồi nhưng cuối cùng cũng đã kết thúc.

  Trên bầu trời tỏa ra một ánh vàng huyền ảo, hiện ra một mảnh Công Đức Kim Vân. Những Công Đức Kim Vân phân hóa thành công đức chia cho Vạn Thiên. Đại Vũ, Đa Bảo, Bạch Cẩm, Long tộc và các đệ tử Tiệt Giáo đã trở về Đông Hải, thậm chí còn có những binh sĩ tham gia trị thủy.

  Lượng Thủy Thần Trân Thiết và Thần Phủ Khai Sơn trong tay Đại Vũ cũng có công đức, hóa thành Công Đức Thần Khí.

  Dưới tế đàn, Bạch Cẩm hành lễ nói: "Sư huynh, việc sau này giao lại cho huynh, chúng ta phải cáo từ rồi!"

  "Đa tạ sư muội, sư đệ!"

  Vô Đương Thánh Mẫu mỉm cười gật đầu lịch sự.

  Bạch Cẩm và Vô Đương cưỡi mây trở về phía Đông Hải.

  Đại Vũ chắp tay kính lễ hô lớn: "Cung tiễn Thánh sứ! Cung tiễn tiên tử!"

  Những Nhân tộc còn lại cũng cung kính hành lễ: "Cung tiễn Thánh sứ! Cung tiễn tiên tử!"

  Âm thanh vang vọng khắp thiên địa.

  ...

  Bạch Cẩm và Vô Đương Thánh Mẫu bay trên bầu trời, vượt qua núi sông Hồng Hoang nhìn thấy những đầu Kim Long bay lượn trên mặt đất rồi hướng về tứ hải.

  Võ Đương Thánh Mẫu nói: "Tam Hoàng Ngũ Đế quy vị, khí vận của Nhân tộc cũng ổn định rồi."

  Bạch Cẩm mỉm cười gật đầu nói: "Đúng vậy! Ta rất mong đợi cái ngày mà Nhân tộc phân bố khắp Hồng Hoang."

  "Cứu mạng! Lão đại, giúp ta chặn bọn hắn lại." Một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía sau.

  Cả Bạch Cẩm và Vô Đương Thánh Mẫu đều quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một đầu Kim Long đang chạy trốn trước biển mây phía sau, phía sau có ba con Thần long đang truy sát.

  "Ngao Quảng, ngươi giao cho ta số tinh huyết còn lại đi."

  "Hết rồi, tất cả đều đưa cho Nhân tộc cửu đỉnh rồi!"

  "Thứ đã từng trong miệng ngươi thì sao có thể không giữ lại một chút chứ? Ngao Quảng, làm rồng không nên quá tham lam."

  "Không sai, lấy ra chia đều."

  "Không có, thật sự không có!"

  Tây Hải, Bắc Hải và Nam Hải Long Vương tích cực truy sát, hô đánh hô giết.

  Vô Đương Thánh Mẫu cười nói: "Sư đệ, ngươi sẽ không cứu hắn sao?"

  Bạch Cẩm lắc đầu cười nói: "Chuyện huynh đệ các người, sao bọn ta có thể nhúng tay vào?"

  "Nghe bọn hắn nói, có vẻ như là Ngao Quảng đã cắt xén tinh huyết của Tổ Long Cửu Tử. Hắn sẽ không to gan như thế đâu nhỉ?"

  Bạch Cẩm cười nói: "Dựa vào những gì ta biết về Ngạo Quảng, hắn hẳn là đã cắt xén rồi."

  Vô Đương Thánh Mẫu không nói nên lời, tinh huyết của Tổ Long Cửu Tử mà cũng dám cắt xén thì Đông Hải Long Vương này còn gì mà không dám làm nữa? Ba Long Vương khác còn liên thủ đi cướp, đám rồng này bị gì thế!

  Trong lúc nói chuyện thì hai người trở về Đông hải, đi về hướng Kim Ngao Đảo rồi tách ra từ Kim Ngao Đảo, Vô Đương Thánh Mẫu trở về đạo cung của chính mình, Bạch Cẩm thì đi về phía Bích Du Cung.

  Trong hậu viện của Bích Du Cung, Long Cát nằm trên một chiếc giường mây cầm Tru Tiên Kiếm trong tay, chân đè Hãm Tiên Kiếm, bên trái là Lục Tiên Kiếm, bên phải là Tuyệt Tiên Kiếm, ánh mắt lim dim trực tiếp thiếp đi.

  Tinh Vệ bên cạnh lật một cuốn sách với vẻ mặt nghiêm túc.

  Bạch Cẩm bước vào cười nói: "Các sư đồ ngoan, vi sư về rồi này!"

  Long Cát chợt bừng tỉnh, quay đầu lại nhìn Bạch Cẩm, lập tức vứt Tru Tiên Kiếm trong tay, dụi dụi mắt, sau đó khua tay múa chân, cười khúc khích rồi lao về phía Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm ôm chầm lấy Long Cát mỉm cười nói: "Tiểu Long Cát, có nhớ sư phụ không?"

  "Chụt." Tiểu Long Cát cúi đầu hôn lên trán Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm sửng sốt, nói: "Ai dạy ngươi cái này thế?"

  Tinh Vệ đặt quyển sách bên cạnh xuống, nói: "Sư phụ!"

  Bạch Cẩm lại hỏi: "Sư phụ ta đâu?"

  Đột nhiên Thông Thiên xuất hiện, cau mày nói: "Sao ngươi lại quay về rồi?"

  "Sư phụ, trị thủy đã thành công, đương nhiên là ta phải trở về rồi."

  Thông Thiên nhìn về phía Tiểu Long Cát rồi lại nhìn sang Bạch Cẩm, trong tay xuất hiện một cái ngọc hồ lô, hắn cười nói: "Đồ tôn ngoan, gia gia có kẹo đường này, có muốn ăn không?"

  “Muốn, ăn kẹo đường, rất ngon.” Long Cát vươn tay hưng phấn giơ về phía Thông Thiên.

  Thông Thiên đưa ngọc hồ lô đặt vào trong bàn tay nhỏ bé mềm mại của Long Cát, cười nói: "Lấy về ăn từ từ, đủ cho ngươi ăn một thời gian đấy."

  Bạch Cẩm thốt lên: "Tinh Vệ, chúng ta đi thôi!"

  Tinh Vệ đứng dậy và đi đến bên cạnh Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm cúi người nói: "Sư phụ, chúng ta về trước."

  Thông Thiên gật đầu nói: "Đi thôi! Có thời gian đưa các nàng đến chơi."

  "Vâng! Còn không mau cảm ơn gia gia của các ngươi?"

  Tinh Vệ cúi xuống nói: "Cảm ơn sư gia!"

  Long Cát ngoắc ngoắc bàn tay nhỏ cười nói: "Gia gia, ngon quá!"

  Bạch Cẩm sắc mặt tối sầm lại, đưa tay búng lên trán Long Cát, nói: "Ăn, ăn, ăn, ngày nào cũng chỉ biết ăn, cẩn thận sau này mập lên đấy."

  Thông Thiên không vui nói: "Đánh nàng làm gì? Nàng còn chưa hiểu chuyện gì, làm sư phụ, người phải dạy từ từ, trước đây khi ta nghịch ngợm ta từng đánh ngươi sao?"

  Khóe miệng Bạch Cẩm giật giật. Sư phụ, ta luôn rất hiểu chuyện mà! Hắn bất lực nói: "Vâng!"

  Bạch Cẩm bế Long Cát và kéo Tinh Vệ đi.

  Chương 353: Xây đạo cung cho Tinh Vệ và Long Cát

  Sau khi trở về Điểu Sào, Long Cát cầm ngọc hồ lô đưa cho Bạch Cẩm, giọng nũng nịu vui mừng nói: "Sư phụ, kẹo đường!"

  Bạch Cẩm cầm lấy ngọc hồ lô thản nhiên nói: "Ta không biết sư phụ còn biết làm kẹo đường nữa."

  Tinh Vệ ở bên cạnh nói: "Không phải kẹo đường!"

  "Thế đó là gì?"

  Tinh Vệ lắc đầu nói: "Ta không biết!"

  Bạch Cẩm mở nắp bầu ra, một luồng linh khí lập tức tràn ra, cả Điểu Sào bỗng vô cùng rực rỡ, hương cỏ thơm ngát phiêu phất. Tất cả đệ tử Tiệt giáo đều nhìn về phía Điểu Sào hít một hơi thật lớn, đàn cá đua nhau nổi lên trên mặt biển, từng đợt sóng vỗ rì rào, chim thú vây quanh Tam Quang Tiên Đảo kêu lên rả rích.

  Bạch Cẩm vội vàng khởi động trận pháp trên Điểu Sào, phong ấn linh khí, tất cả linh quang đều biến mất.

  Trong Điểu Sào, Bạch Cẩm ngoắc tay, trong hồ lô bay ra một viên đan dược, đan dược xoay quanh vầng hào quang chín màu giống như một vòng xoáy ngôi sao.

  Bạch Cẩm khóe miệng co giật, lộ vẻ khó tin nói: "Đây là Cửu Chuyển Kim Đan!"

  Tinh Vệ gật đầu, nghiêm túc nói: "Chính là cái này, chắc chắn không phải kẹo đường."

  "Trước đây các người từng ăn rồi?"

  “Ừm!” Tinh Vệ gật đầu.

  Long Cát vươn tay nắm lấy Kim Đan, vui mừng kêu lên: "Kẹo đường, kẹo đường!"

  Bạch Cẩm vươn tay nắm lấy Cửu Chuyển Kim Đan rồi tiện tay ném vào miệng, trong miệng tỏa ra một vị ngọt, là vị ngọt của bách quả và vị thanh của thảo mộc, ngọt nhưng không ngấy, vừa khéo.

  Long Cát nhất thời ngẩn ra, kẹo đường của nàng bị ăn rồi. Nàng bĩu môi, ‘òa’ lên một tiếng rồi bật khóc.

  Bạch Cẩm đờ đẫn nhìn ngọc hồ lô trong tay, đây thật sự là kẹo đường, dùng phương pháp luyện chế Cửu Chuyển Kim Đan để luyện chế kẹo đường, không cần đoán cũng biết là do Đại sư bá làm rồi. Quá xa xỉ! Sau này hắn nên nuôi nàng thế nào đây?

  Nghe thấy tiếng khóc, Bạch Cẩm chợt hoàn hồn, vội vàng nói: "Đừng khóc, đừng khóc, sư phụ cho ngươi ăn kẹo đường."

  Hắn ngoắc tay, dẫn ra một viên Cửu Chuyển Kim Đan cho vào trong miệng Long Cát, tiếng khóc đột ngột dừng lại, đôi mắt to của Long Cát vẫn còn ướm lệ, đẹp như lê hoa đái vũ.

  Bạch Cẩm dừng lại một chút, sau đó đưa Long Cát cho Tinh Vệ và nói: "Trông chừng tiểu sư muội của ngươi, vi sư đi nấu cơm."

  Tinh Vệ gật đầu nói: "Vâng!"

  ...

  Hàng ngàn năm sau, Vũ Dực Tiên đáp xuống Tam Quang Tiên Đảo và vẫy tay chào Long Cát choai choai phá lên cười, nói: "Tiểu sư điệt, chào buổi sáng!"

  Long Cát hơi mập mạp cũng vẫy tay kêu: "Sư thúc, ngươi tới tìm sư phụ của ta sao?"

  "Đúng vậy! Sư phụ của ngươi đâu?"

  Long Cát bĩu môi, bất mãn nói: "Sư phụ ta đang xây đạo cung cho ta và sư tỷ, người muốn đuổi bọn ta ra ngoài."

  "Ha ha, các ngươi không muốn ra ngoài à?"

  “Ừm ừm…” Long Cát gật đầu lia lịa.

  "Được rồi, ta sẽ thuyết phục sư huynh."

  “Cảm ơn sư thúc.” Long Cát cười nói.

  Phía sau Tam Quang Tiên Đảo, cạnh một thác nước có xây dựng một đạo cung hình vuông, bề mặt đạo cung giống như nước biển, hàng loạt cá linh tinh xảo bơi lội tung tăng.

  Tinh Vệ đứng bên cạnh nói: "Sư phụ, tại sao đạo cung chúng ta khác với đạo cung của các vị tiên thần khác?"

  “Thiên Kiêu thật sự đều khác với mọi người.” Bạch Cẩm vươn tay vỗ vào trên tường, ầm, đạo cung sáng lên rực rỡ, ánh sáng rực rỡ quy tụ hình thành ba chữ lớn: Thủy Lập Phương.

  "Sư phụ, tại sao đạo cung của ta và Long Cát lại gọi là Thủy Lập Phương?"

  "Ngươi không cảm thấy Thủy Lập Phương và Điểu Sào rất xứng sao?"

  "Hoàn toàn không!"

  Vũ Dực Tiên từ phía trước đi tới, cười lớn nói: "Đại đội trưởng, có cần ta giúp không?"

  Bạch Cẩm quay lại và nói: "Đã xây dựng xong rồi, kết quả Hoang Vận Hội ở Thủ Dương Sơn thế nào rồi?"

  Vũ Dực Tiên đắc thắng cười nói: "Hồi bẩm Đại đội trưởng, ta đã đoạt chức quán quân cuộc thi tốc độ vượt chướng ngại vật mười ngạn dặm, cái tên chim ngốc Lục Áp kia bị sét đánh khét lẹt rồi, ha ha ha.”

  "Chúc mừng sư đệ!"

  "Trong cuộc thi, Ô Vân Tiên đã bị nhắm đến và mất danh hiệu vô địch môn nhảy cầu. Thủy Chi Đạo Vận mà Thiên Đạo gia trì cũng bị thu lại, tặng cho ngôi vị quán quân nhảy cầu mới."

  "Ồ, sư đệ Ô Vân Tiên vậy mà lại thua, quán quân nhảy cầu mới là ai?"

  "Ngũ Trang Quán, tiểu đạo cô Minh Nguyệt. Ta phải nói rằng vận may của nàng thật tốt, những vận động viên nhảy nước khác đều đang xâu xé nhau, đồng quy vu tận, cuối cùng Minh Nguyệt dễ dàng chiếm vị trí đầu bảng.”

  Bạch Cẩm kinh ngạc nói: "Quán quân mới sinh ra, quán quân trước đây sẽ bị tước đi sự gia trì từ Đạo Vận?"

  Vũ Dực Tiên gật đầu nói: "Phải! Đệ nhất tam giới chỉ có thể có một người."

  Bạch Cẩm trầm ngâm nói: "Cái này thì ta thật sự không rõ, sau này cạnh tranh trong Hoang Vận Hội sẽ càng lúc càng kịch liệt, phải chú tâm mới được!"

  Vũ Dực Tiên gật đầu lia lịa và nói: "Không sai, Ô Vân Tiên cứ luôn luyện tập nhảy nước kể từ khi kết thúc Hoang Vận Hội. Sư huynh, hay là ngươi đi khuyên hắn đi chứ không cứ tiếp tục như thế sẽ điên mất!"

  "Ta biết rồi."

  Bạch Cẩm hài lòng nói: "Bản thân được quán quân còn không quên quan tâm đồng đội bị đánh bại, Vũ Dực Tiên ngươi không tệ đấy."

  Kim Bằng nhoẻn miệng cười nói: "Quan tâm đồng môn? Không có! Ta chỉ muốn đến tìm Đại đội trưởng khoe khoang một chút là ta đạt được quán quân mà thôi."

  Nụ cười trên mặt Bạch Cẩm khựng lại, tức giận hét lên: "Cút đi."

  “Ha ha, được thôi!” Vũ Dực Tiên biến thành một tia chớp đen và biến mất ngay lập tức.

  Chương 354: Long Cát gặp mẫu thân

  Bên mộ của Hiên Viên có một con Cửu Vĩ Hồ Ly, một con Trĩ Kê, còn có một cái Tỳ Bà đứng trông mong trên đỉnh núi.

  Chim Trĩ thấp giọng nói: "Tỷ tỷ, đã vạn năm rồi, chúng ta đã chờ bệ hạ một vạn năm rồi, khi nào bệ hạ tới đón chúng ta?"

  Ngồi trên đỉnh núi, Cửu Vĩ Hồ Ly nhìn lên bầu trời đầy sao, khẽ nói: "Một vạn năm đối với chúng ta mà nói có là gì?"

  Trĩ Kê thấp giọng nói: "E rằng bệ hạ đã quên chúng ta từ lâu rồi."

  Tiếng Tỳ Bà vang lên thể hiện nỗi buồn man mác, khắc khoải, băn khoăn cùng bất an.

  ...

  Sau Đại Vũ, Nhân tộc phát triển mạnh mẽ, Bạch Cẩm cũng phát hiện ra Hồng Hoang này khác với tiền thế trong truyền thuyết, tiền thế sau Tam Hoàng Ngũ Đế chính là Hạ Triều, sau đó chính là trận chiến phong thần nhưng bây giờ Hồng Hoang thực tế vẫn là chế độ nhường ngôi sau Tam Hoàng Ngũ Đế.

  Với sự phát triển của nhân tộc, Trục Lộc Đế đã không thể kiểm soát nhân tộc một cách hiệu quả nhưng đã lập ra càng nhiều Nhân Vương tự cai trị mỗi nơi.

  Ngàn năm trôi qua, Hạ Triều cũng không còn chút ảnh hưởng nào nữa. Bạch Cẩm từng nghi ngờ, có phải hắn đang sống trong một Hồng Hoang giả tạo hay không?

  Sau khi Tam Hoàng Ngũ Đế qua một ngàn bảy trăm dư nguyên, Nhân tộc lan tràn khắp đại điện Hồng Hoang,Nhân Vương bộ tộc Đại Hạ Cửu Châu truyền vị lại cho con cái. Nhân loại chính thức bước vào thế giới gia tộc và tranh tài trên đất lập ra Hạ Triều, triều đại huy hoàng đầu tiên của Nhân tộc, cờ Đại Hạ đến đâu, thần tiên đều hiệp lực, là thời đại thịnh vượng nhất của Nhân tộc.

  ...

  Bạch Cẩm đi trên đại địa Hồng Hoang, theo sau là Tinh Vệ vẫn chưa chịu trưởng thành và một thiếu nữ mập mạp Long Cát.

  Long Cát tò mò hỏi: "Sư phụ, chúng ta đi đâu vậy?"

  Tinh Vệ cũng nhìn Bạch Cẩm với ánh mắt thắc mắc tương tự.

  Bạch Cẩm cười nói: "Mẹ ngươi truyền tin đến, nói có chuyện quan trọng muốn nói, gọi ngươi đi gặp mặt."

  Long Cát kinh ngạc nói: "Ô, mẹ ta?"

  Bạch Cẩm quay lại nhìn Long Cát mập mạp, và nói: "Ngươi quên rồi à?"

  Long Cát cau mày nói: "Ta có chút ấn tượng nhưng không nhớ ra được."

  Bạch Cẩm cười nói: "Lát nữa gặp lại, mẹ ngươi nhất định sẽ rất ngạc nhiên, bánh bao nhỏ đã trở thành một quả bí đao lớn rồi."

  Long Cát bĩu môi nhìn Bạch Cẩm, tức giận kêu lên: "Sư phụ, ta không béo mà là đầy đặn."

  "Đúng, đúng, thật là đầy đặn!"

  Long Cát nắm lấy cánh tay của Tinh Vệ và nũng nịu kêu lên: “Sư tỷ, sư phụ lại bắt nạt ta."

  "Hôm nay không nấu ăn cho người nữa."

  "Hì hì, cảm ơn sư tỷ."

  Ba người vừa nói vừa cười đi vào thành trì của nhân tộc, thuận lợi bước vào một trang viên rộng lớn bên trong thành trì.

  Trang viên uy nghiêm một màu ảm đạm, người qua kể lại ai cũng đều sầu não.

  Đứng ở trong đó, ba người Bạch Cẩm như không hòa hợp được với thế giới ở đây, người người đi lại xung quanh nhưng đều không phát hiện ra sự tồn tại của bọn hắn.

  Một nữ tử trung niên bước ra khỏi phòng, vẻ ngoài tầm thường nhưng lại toát lên vẻ phong nhã, sang trọng tự nhiên bước vào tiểu thế giới của ba người Bạch Cẩm nhưng lại chẳng khiến bất cứ ai nghi ngờ.

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ: "Bái kiến sư thúc!"

  Tinh Vệ cùng Long Cát cũng vội vàng nói: "Bái kiến sư thúc tổ!"

  Nữ tử trung niên cười nói: “Không cần đa lễ!” Nàng quay đầu nhìn sang Long Cát, nụ cười khựng lại. Đây là con của ta sao? Sao lại mập như vậy?

  Bạch Cẩm bên cạnh chế nhạo nói: "Chỉ là đồ ăn của Tiệt Giáo bọn ta quả thật khá là ngon nên Tiểu Long Cát hơi mũm mĩm một chút."

  Nữ tử trung niên cười nói: "Đầy đặn một chút cũng tốt."

  Long Cát nhìn nữ tử trung niên, nghi ngờ nói: "Người là mẹ ta sao?"

  Nữ tử trung niên gật đầu cười nói: "Lại đây để ta ngắm một chút."

  Long Cát vô thức nhìn Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm truyền cho nàng một ánh mắt thúc giục và khích lệ.

  Long Cát hơi lo lắng đi về phía nữ tử trung niên, đứng trước mặt nữ tử trung niên.

  Nữ tử trung niên duỗi tay về phía Long Cát, lướt nhìn nàng từ trên xuống dưới, hài lòng nói: "Tốt, rất tốt!"

  Long Cát hơi hụt hẫng, không biết phải nói gì.

  Nữ tử trung niên kéo lấy Long Cát nói chuyện một hồi, Bạch Cẩm cứ luôn quan sát bên ngoài. Lẽ nào Hạo Thiên sư thúc chuyển thế đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tất cả mọi người ở đây đều rất hoảng sợ?

  “Bạch Cẩm, ngươi đang nghĩ gì vậy?” Nữ tử trung niên mỉm cười hỏi.

  Bạch Cẩm hoàn hồn trở lại, bối rối hỏi: "Sư thúc, lẽ nào Hạo Thiên sư thúc chuyển thế đã xảy ra trắc trở gì rồi sao? Ta thấy mọi người ở đây đều rất hoảng sợ!"

  "Không có gì to tát, chỉ là sắp chết mà thôi."

  Ơ, Bạch Cẩm tròn mắt, sắp chết? Đây không phải chuyện lớn rồi sao?

  Trong lòng Long Cát chợt dâng lên một cảm giác hoảng sợ, hắn vội hỏi: "Mẹ, mẹ nói ai sắp chết?"

  Nữ tử trung niên cười nói: "Phụ thân của ngươi."

  "A." Long Cát kêu lên, vô thức chạy vào đại sảnh.

  Nữ tử trung niên nắm lấy bàn tay nhỏ bé đầy đặn của Long Cát và nói: "Ngươi chưa thể gặp hắn."

  Long Cát ngẩng đầu lên, nước mắt rưng rưng nói: "Tại sao? Cha ta sắp chết rồi mà ta còn chưa gặp người sao? Ta chưa đi tàu lượn với hắn, ta chưa chơi trò chơi ô tô với hắn, cũng chưa chơi đu quay với hắn."

  Trong đầu nữ tử trung niên lóe lên một tia nghi hoặc, đây là những thứ đồ gì?

  Sau đó nàng ném những nghi hoặc ra sau đầu, giảng giải nói: "Chết không phải là chuyện rất bình thường sao? Từ khi chuyển thế đến nay, Hạo Thiên đã trải qua một ngàn bảy trăm năm mươi kiếp, mỗi kiếp mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm. Qua một kiếp lại chuyển thế một lần, loại bỏ mặt tối, lấp đầy khuyết điểm của bản thân."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận