Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 94

  Ực… Thanh âm thút thít im bặt, tất cả mọi người đều nhìn nữ tử trung niên.

  Long Cát cũng không gào khóc nữa, một kiếp mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm, cũng chính là một nguyên hội, phụ thân ta lợi hại như vậy sao?

  Bạch Cẩm chỉ có thể cảm thán nói: "Sư thúc thật sự rất lợi hại, ta xin dập đầu bái phục. Chỉ là bây giờ nương nương truyền tin cho ta, bảo ta đến đây là có chuyện gì phân phó."

  Nữ tử trung niên mỉm cười nói: "Ở nhân gian không cần gọi ta là nương nương, ở đây ta họ Dương, tự là Uyển Cấm."

  "Đệ tử vẫn nên gọi người là sư thúc!"

  Nữ tử trung niên gật đầu, cười nói: "Cũng được! Lần này ta gọi ngươi tới đây, thứ nhất là muốn gặp Long Cát một chút, thấy cuộc sống của nàng rất tốt, ta cũng yên lòng. Quan trọng hơn vẫn là muốn nói cho ngươi biết một việc, kiếp này của Hạo Thiên là sát kiếp, thức tỉnh hơi muộn màng, thuở nhỏ giết hoàn khố, lúc sống lang thang phiêu bạt giết côn đồ, sau khi nhập đạo diệt ma đầu, giết yêu quỷ, tiến lên bằng con đường đẫm máu, lòng sinh ngoan lệ, giết chóc không ngừng. Những năm gần đây, thỉnh thoảng Nhân tộc có chút vắng vẻ, làng mạc thành trấn dần biến mất, bởi vì nơi xảy ra chuyện là nơi vắng vẻ nên ít người biết được, Hạo Thiên tình cờ phát hiện ra chuyện này trong lúc truy xét. Trước đây rất lâu, làng mạc thành trấn không ngừng biến mất trong dòng lịch sử, không phải yêu mắc quỷ họa mà do Thần Linh ra tay."

  Bạch Cẩm ngưng đọng hỏi: "Thần Linh? Vì sao?"

  Nữ tử trung niên nói: "Thần Linh có hai con đường để tu hành, con đường thứ nhất là con đường tu hành, ngưng luyện pháp tắc thiên địa, con đường này chắc chắn là con đường mênh mông gian khổ khó đi. Con đường thứ hai là con đường tín ngưỡng, mở ra thế giới Thần Quốc, nuôi nhốt tín đồ, gia tăng tín ngưỡng trong một phương thế giới để nhanh chóng nâng cao thực lực."

  Ánh mắt Bạch Cẩm ngưng đọng, ý của nương hóa là nói có Thần Linh đang nuôi nhốt Nhân tộc để thu hoạch tín ngưỡng.

  Nữ tử trung niên duỗi tay ra, một quyển sách xuất hiện trong tay nàng, nói: "Đây là danh sách Thần Linh mà Bách Nhẫn thu thập được, bây giờ giao cho ngươi xử lý."

  Bạch Cẩm đưa tay tiếp nhận quyển sách, trầm ngưng nói: "Đa tạ sư thúc."

  Nữ tử trung niên mỉm cười nói: "Đi thôi! Việc còn lại tùy vào ngươi, ta muốn tiễn Bách Nhẫn lần cuối."

  Bạch Cẩm chắp tay hướng về phía đại điện hành lễ rồi xoay người rời đi.

  Long Cát nhìn về hướng đại điện vài lần, sau đó cũng đi theo sư phụ ra ngoài.

  Nữ tử trung niên quay người đi vào bên trong đại điện, từ thế ngoại đi vào nhân gian, toàn bộ người trên đường đều rối rít hành lễ.

  Bên trong đại điện, Trương Bách Nhẫn nằm ở trên giường, sắc mặt trắng bệch, hơi thở mỏng manh.

  Nữ tử trung niên đi đến, ngồi xuống bên giường ôn tồn hỏi: "Bách Nhẫn, ta đã giao quyển sách cho người nên đưa, chuyện này sẽ có người xử lý."

  Trương Bách Nhẫn thở dốc nói: "Uyển Cấm, có thể tin hắn được không?"

  Nữ tử trung niên gật đầu cười nói: "Đương nhiên đáng tin."

  Trương Bách Nhẫn cười lớn một chút nói: "Uyển Cấm, bây giờ ta mới phát hiện ta vốn không biết chút gì về ngươi, chưa bao giờ biết ngươi lại có bằng hữu lợi hại như vậy."

  Uyển Cấm đưa tay sờ lên mái tóc Trương Bách Nhẫn, ôn tồn nói: "Sau này ngươi sẽ từ từ hiểu rõ."

  "Tu vi của ta đã phế, nguyên thần vỡ vụn, còn có tương lai sao? Ngươi không cần nghĩ biện pháp cứu ta, đại giới thật sự quá lớn."

  Uyển Cấm nở nụ cười rực rỡ nói: "Cứu ngươi? Không có! Ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này."

  Thần sắc của Trương Bách Nhẫn cứng đờ. Con mẹ nó! Nữ nhân này quá tuyệt tình, ta chết đây! Hai mắt hắn nhắm lại, cổ nghiêng về một phía, chết thẳng cẳng.

  Một bên khác, Bạch Cẩm dẫn Tinh Vệ và Long Cát rời khỏi thành trấn, mở quyển sách trong tay ra, trên quyển sách là chân dung của từng nhân vật, bên cạnh viết phần giới thiệu.

  Đầu tiên là một ngốc đỉnh lão đầu tay cầm ngọn lửa, chân đạp hỏa vân, che lấp ánh mắt.

  Phần giới thiệu bên cạnh viết: Hỏa Thần Thâm Bạch, ở Thần Nộ Hỏa Sơn, được Hỏa Linh Quốc cung phụng.

  Tinh Vệ hỏi: "Sư phụ, chúng ta đang đi tìm những vị Thần Linh này sao?"

  Bạch Cẩm gật đầu một cái nói: "Đương nhiên!"

  Không gian trước mặt nổi lên một hồi gợn sóng, mấy người bước vào bên trong gợn sóng, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

  Phương Nam hồng hoang có một ngọn hỏa sơn, quanh năm thiêu đốt hỏa diễm, dưới chân Hỏa Sơn xây cất một tòa cung điện, phía trên Thần Điện viết danh xưng 'Hỏa Thần Điện'

  Ba người Bạch Cẩm bước ra phía trước Thần Điện, tiện tay vung lên, một đạo kiếm quang xẹt qua. Ầm ầm! Cả tòa cung điện sụp đổ.

  Trong phút chốc, núi lửa 'ầm ầm' chấn động, dung nham phun trào, hóa thành một Nham Tương Hỏa Long đánh tới Bạch Cẩm.

  Long Cát hứng thú bừng bừng kêu lên: "Tới đây!" Hắn tiến lên một bước, toàn thân ngưng hiện một đầu Thanh Triệt Thủy Long.

  Ầm! Thủy Long lao thẳng lên, đột nhiên biến lớn trên không trung, nuốt chửng Hỏa Long, Thủy Long bỗng ngưng kết rồi biến thành một đầu Băng Long, đóng băng cơ thể Hỏa Long, Băng Long gèo thét đánh xuống núi lửa, một khỏa Hỏa Hồng Minh Châu bay ra từ trong Hỏa Sơn. Ầm ầm! Minh châu nghiền nát Băng Long.

  Một ngốc đỉnh lão giả bước ra từ bên trong Hỏa Sơn, lạng giọng quát lớn: "Các ngươi là ai?"

  Bạch Cẩm ngẩng đầu nói: "Tán tu của Đông Hải."

  "Chúng ta có thù?"

  "Không thù!"

  "Vậy chính là có oán?"

  "Không oán!"

  "Không thù không oán thì tại sao lại hủy hoại Thần Điện của ta?"

  Ánh mắt Bạch Cẩm ngưng đọng nói: "Nghe nói ngươi nuôi nhốt Nhân tộc thu hoạch tín ngưỡng?"

  Chương 356: Bạch Cẩm chém giết Thần Linh

  Hỏa Thần biến sắc, quay người định chạy trốn.

  Bạch Cẩm đưa tay chỉ kiếm, một luồng kiếm khí bắn ra hóa thành một thanh Tiên Kiếm trong suốt lao thẳng về phía Hỏa Thần.

  Hỏa Thần bỗng xoay người. Ầm! Hỏa Diễm ngập trời bạo phát thành một Hỏa Diễm cự nhân. Phốc! Tiên Kiếm lập tức xuyên thẳng qua ngực của Hỏa Diễm cự nhân, Hỏa Diễm cự nhân bỗng ngốc trệ, Hỏa Diễm hóa thành Hỏa Tinh rồi tiêu tan, ngốc đỉnh lão giả đứng phía trên, toàn thân run rẩy.

  "A!" Hỏa Thần Thâm Bạch ngửa mặt lên trời hét thảm một tiếng, cơ thể nở rộ vô lượng kiếm khí, ma diệt nhục thân, nguyên thần nát bấy. Phịch! Thân thể tan vỡ.

  Tinh Vệ vội vàng nói: "Sư phụ, người giết hắn rồi, vậy những Nhân tộc bị hắn nuôi nhốt thì phải làm sao?"

  Bạch Cẩm phất tay, một Minh Châu bay vụt đến lơ lửng trước mắt, nói: "Trong này chính là Thần Quốc của hắn."

  Bên trong Thần Quốc phát ra một đạo hình chiếu, trong hình chiếu là một mảnh thành trì, trong thành trì có vô số Nhân tộc đang nằm sấp trên mặt đất, ngơ ngơ ngác ngác thành kính cầu nguyện, già trẻ nam nữ đều đủ, trên thân mỗi người đều tỏa ra lực tín ngưỡng.

  Tinh Vệ cả giận nói: "Vậy mà bọn hắn lại xem Nhân tộc ta như gia súc mà nuôi nhốt, đáng giận!"

  Bạch Cẩm thu hồi lại Minh Châu, sắc mặt trầm trọng, Dao Trì sư thúc nói không sai chút nào, quả thật có Tà Thần nuôi nhốt Nhân tộc, nói: "Đi thôi! Chúng ta đi tới một nơi."

  Trong một tòa Đại Hà, thân ảnh của đám người Bạch Cẩm hiện lên, vung xuống một đạo kiếm khí. Ầm ầm! Đại Hà cuồn cuộn.

  Một Kim Giáp tướng quân xông ra từ Đại hà, gầm hét kêu lên: "Kẻ nào dám mạo phạm tới Hãn Hải Thần Quân!"

  "Thánh Sứ của Nhân tộc!"

  Kim Giáp tướng quân quỳ phịch xuống, dập đầu trong không trung rồi bi thương kêu lên: "Thánh Sứ tha mạng! Ta đã nói ta không nuôi bọn hắn nhưng bọn hắn phải để ta nuôi, ta bị ép buộc! Thánh Sứ, sinh hoạt của tất cả tín đồ ở bên trong Thần Quốc đều rất tốt, ta không có nửa điểm khắt khe với bọn hắn! Xin Thánh Sứ tha cho ta một mạng, ta sẽ phóng xuất toàn bộ tín đồ bên trong Thần Quốc."

  Bạch Cẩm ngạc nhiên, vẫn còn có loại Thần Linh này? Lập tức trầm ngưng hỏi: "Bọn hắn mà ngươi nói là ai?"

  "Nhật Nguyệt Hồ Hồ Thần, Vạn Tùng Lâm Hoa Thần, Thiên Sát Quỷ Động Lục Mao Yêu Thần và Lục Đồng Sơn Thổ Thần." Kim Giáp tướng quân không chút do dự nói ra.

  "Đưa Thần Quốc của ngươi cho ta."

  "Vâng!" Kim Giáp tướng quân cung kính lên tiếng, một vầng Loan Nguyệt bay ra khỏi thể nội của hắn bay tới phía Bạch Cẩm. Bên trong Loan Nguyệt 'nam cày nữ dệt', bộ dáng thế ngoại Tịnh Thổ.

  Bạch Cẩm thu hồi lại Loan Nguyệt, nghiêm khắc nói ra: "Nếu lần sau còn để ta phát hiện các ngươi dám nuôi nhốt tín đồ thì nhất định sẽ xử trảm các ngươi."

  Kim Giáp tướng quân gật đầu rồi vội vàng lắc đầu kêu lên: "Vâng! Vâng! Không dám, ta không dám nữa."

  Ba thân ảnh của Bạch Cẩm biến mất

  …

  Phía trên bầu trời Phi Vũ Quốc truyền đến một thanh âm: "Vũ Thần."

  Phi Vũ Quốc Hoàng nở rộ vô lượng thần quang, một vị Vĩ Ngạn Thần Linh bước ra từ trong thần quang, Kim Sắc Song Dực vung vẩy phía sau, rơi xuống điểm điểm quang mang.

  Tất cả bách tính ở Phi Vũ Quốc Sở đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nháy mắt thành kính quỳ trên mặt đất, thanh âm cầu nguyện vang vọng thành trì.

  Một đạo kiếm quang chém xuống, giống như thiên phạt.

  Trong tay Vũ Thần xuất hiện một thanh trường thương, đâm xuống một thương. Ầm! Thần Thương va chạm với kiếm quang, ma diệt lẫn nhau.

  Một đóa Huyết Liên nở rộ, Vũ Thần lập tức biến mất giữa không trung, giữa thiên địa một mảnh thanh minh.

  Một đóa Huyết Liên nở rộ nơi rừng sâu tăm tối, trong chốc lát hòa với Hắc Ám sâm lâm.

  Một đóa Huyết Liên nở rộ nơi Lục Đồng Sơn, trong phút chốc Lục Đồng Sơn bị san thành bình địa.

  …

  Bạch Cẩm du tẩu khắp hồng hoang, chém giết từng vị Thần Linh, rút ra Thần Quốc, hành vi như vậy nhanh chóng khiến cho rất nhiều Thần Linh cảnh giác, có chạy trốn, có cùng nhau liên hợp.

  Sơn mạch của chúng Thần chín là nơi hội tụ của Thần Linh, cầm đầu là Thần Vương cấp bậc Đại La Kim Tiên, thần lục như biển, thần uy như ngục.

  Từ bên ngoài, Bạch Cẩm, Tinh Vệ và Long Cát đi tới.

  Ầm! Vô lượng thần quang dâng lên từ sơn mạch, từng vị Thần Linh uy nghiêm ngồi cao trên Thần vị nhìn xuống ba người Bạch Cẩm, tựa như thương thiên vô tình nhìn xuống lũ sâu kiến.

  Ba người Bạch Cẩm lập tức dừng bước lại.

  Thanh âm thật lớn vang lên: "Thánh Sứ của Nhân tộc, chuyện này là do chúng ta sai, chúng ta nguyện ý trả lại tất cả Nhân tộc cho Thánh Sứ. Thánh Sứ vẫn nên lui ra đi!"

  Bạch Cẩm dừng bước, ngẩng đầu lên, bình thản nói: "Làm sai thì phải chịu phạt."

  Một chi thần mặc da thú đi săn quát lên: "Thánh Sứ của Nhân tộc, chẳng lẽ ngươi muốn cá chết lưới rách với chúng ta hay sao?"

  Bạch Cẩm siết chặt tay, một đóa Huyết Liên nở rộ giữa ngón tay, ung dung nói: "Cá chết rách lưới? Các ngươi quá đề cao chính mình rồi, Thiên Thu Huyết."

  Huyết Liên nở rộ, vô lượng kiếm khí bắn ra, nháy mắt cắt chém thời không tiến vào một trận pháp không gian độc lập.

  Toàn bộ chúng thần đều kinh hoảng.

  "Thần Thuật Đại Địa Băng Phôi!"

  "Thần Thuật Liệt Diễm Phần Thiên!"

  "Thần Thuật Hàn Băng Thiên Hạ!"

  ...

  Từng loại thần thuật được công kích một cách tùy ý, trong nháy mắt, toàn bộ trận pháp không gian hỗn loạn tưng bừng.

  Bạch Cẩm, Tinh Vệ và Long Cát đứng sừng sững trên đài Tâm Liên giữa trận pháp trong không gian.

  Chương 357: Bạch Cẩm đến Oa Hoàng Cung

  Ngón tay xẹt qua trước mắt Bạch Cẩm y, nói: "Nhất kiếm khai thiên!"

  Tứ đạo tiên kiếm hơi chấn động, phát ra bốn đạo kiếm quang sáng ngời, những nơi đi qua kiếm quang, thiên địa đều bị chia cắt, một kiếm phân chia thanh khí trọc khí, âm dương cát hôn điểu.

  Phốc phốc phốc! Toàn bộ Thần Linh đều bị một kiếm chém giết, Thần Vương cấp bậc Đại La Kim Tiên cũng khó có thể ngăn cản một kiếm này, ngoại giới lại vô tận tôn vinh, Thần Linh được vạn sinh linh cúng bái, trong lúc này lại liên tiếp vẫn lạc giống như giết gà giết chó.

  Bạch Cẩm thả tay xuống, trận pháp không gian tán đi, một đóa Huyết Liên xoay tròn trước mặt Bạch Cẩm.

  Long Cát hưng phấn nói: "Quá lợi hại, sư phụ thực sự quá lợi hại. Sư phụ, hiện tại tu vi của người là gì vậy? Chuẩn Thánh sao?"

  Bạch Cẩm thu hồi lại Huyết Liên, cười ha hả nói: "Chuẩn Thánh nào có đơn giản như vậy, vi sư ta cũng chỉ là Đại La đỉnh phong mà thôi."

  Tinh Vệ bình thản nói: "Cũng xấp xỉ ta!"

  "Sư tỷ cũng quá lợi hại rồi! Sư tỷ, ngươi đánh thắng được sư phụ sao?"

  Tinh Vệ lập tức trì trệ, trước kia cũng không phải đối thủ, hiện tại lại càng không cần phải nói, sư phụ chỉ cần dùng một loại Công Đức Chiến Pháp quỷ dị kia, lực lượng của nàng sẽ lập tức bị khắc chế tám phần, quá khinh người!

  Bạch Cẩm nói: "Đi thôi! Chúng ta về Đông Hải."

  Long Cát hỏi: "Sư phụ, Tà Thần đều được thanh tẩy sạch sẽ rồi sao?"

  Bạch Cẩm ung dung nói: "Không có, còn mấy vị Tiên Thiên Thần Linh, cho dù là vi sư cũng không đối phó được, còn một số kẻ khác chắc đã nghe ngóng được tin rồi chuồn mất rồi.

  Thần Linh có thể trốn vào hư không bên trong Thần Quốc, cho dù là vi sư cũng khó có thể tìm ra bọn hắn một cách nhanh chóng hiệu quả được."

  Tinh Vệ nhíu mày nói: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

  Bạch Cẩm khinh miệt nói: " Bọn hắn muốn trốn là trốn được sao? Chỗ dựa lớn nhất của Nhân tộc cũng không phải ta, tuy nương nương không hay quản sự nhưng việc nuôi nhốt Nhân tộc sự chắc chắn đã phạm vào cấm kỵ của nàng."

  Bạch Cẩm mang theo Tinh Vệ và Long Cát một đường trở lại Đông Hải Tiệt giáo, sau đó hóa thành một đạo lưu quang thẳng lên tầng trời thứ ba mươi ba ba, bước tới phía trước Oa Hoàng Thiên.

  Bên trong hỗn độn, Bạch Cẩm chắp tay hành lễ nói: "Đệ tử cầu kiến sư thúc!"

  Vách ngăn thế giới trước mặt nổi lên một trận gợn sóng, tạo thành một quang môn nước gợn sóng, Bạch Cẩm đứng dậy đi vào bên trong quang môn.

  Bên trong quang môn, Thanh Loan đang đứng thẳng, thanh tú động lòng

  Bạch Cẩm cười kêu lên: "Thanh Loan sư muội!"

  Thanh Loan mỉm cười nói là: "Sư huynh, đi theo ta đi!"

  Bạch Cẩm đi theo Thanh Loan bay về phía Oa Hoàng Cung.

  "Sư muội, gần đây tâm tình của nương nương như thế nào?"

  "Tâm tình cũng không tệ!"

  "Hẳn là?"

  Thanh Loan cười hì hì nói: "Phục Hi lão gia vừa trở về Oa Hoàng Thiên."

  Bạch Cẩm sững lại, Thiên Hoàng Phục Hi? Nam nhân hay đuổi theo mình gọi sư phụ sao? Trong đầu hiện lên một cái nghi vấn, ta phải xưng hô thế nào, gọi đồ đệ hay sư thúc.

  "Không phải Thiên Hoàng Phục Hi đang tọa trấn Hỏa Vân Động sao?"

  "Không có cấm hóa thân xuất nhập, tuy Tam Hoàng rất ít khi hóa thân xuất hành, để tránh bị những người khác lợi dụng nhưng đến Oa Hoàng Thiên thì không lo."

  Bạch Cẩm gật gật đầu, hồng hoang có vô số bí pháp, nếu người nào đó thật sự bắt được hóa thân của Tam Hoàng, khả năng cao khí vận của Nhân tộc sẽ gặp phiền toái lớn.

  Hai người một đường đi vào Oa Hoàng Cung, bên trong một hoa viên tuyệt đẹp, Phục Hi đánh đàn, Nữ Oa thưởng thức trà, bộ dáng hài hòa tự nhiên.

  Bạch Cẩm đi vào bên trong hoa viên, đứng ở bên cạnh lẳng lặng chờ.

  Kết thúc một khúc, Bạch Cẩm vội vàng chắp tay hành lễ, trịnh trọng nói: "Đệ tử bái kiến Nữ Oa nương nương, bái kiến Phục Hi sư thúc."

  Phục Hi đứng dậy chắp tay thi lễ, mỉm cười nói: "Đa tạ sư điệt truyền đạo chi ân!"

  Bạch Cẩm vội vàng né tránh, nói: "Sư thúc quá lời rồi, thật ra ta cũng không làm cái gì cả, đều do sư thúc có ngộ tính siêu phàm."

  Phục Hi đứng dậy cười không nói.

  Nữ Oa cười hỏi: "Bạch Cẩm, hiện tại ngươi đến đây có việc gì?"

  Bạch Cẩm mở hai tay ra, từng viên Thần Quốc phồn vinh hiện lên tỏa ra thần quang.

  "Nương nương, người xem!"

  Nữ Oa nương nương và Phục Hi đều nhìn về phía Thần Quốc, bằng đôi mắt của mình, bọn hắn có thể dễ dàng xuyên qua vách tường bằng tinh thể của Thần quốc nhìn thấu mọi thứ bên trong không sót một thứ gì. Bên trong Thần Quốc, vô số Nhân tộc đang cúi đầu, đờ đẫn cầu nguyện, không ngừng cung cấp Tín Ngưỡng chi lực.

  Ầm! Mây đen cuồn cuộn kéo đến Oa Hoàng Thiên, sấm sét vang dội, Thánh Nhân giận dữ, thiên địa thất sắc, toàn bộ Oa Hoàng Thiên đều bao phủ khí áp trầm thấp tiêu điều, tất cả Thần thú và Linh thú đều nằm rạp trên mặt đất, run lẩy bẩy.

  Phục Hi bỗng đứng lên, tức giận nói: "Tà Thần nuôi nhốt nhiều người của tộc như vậy mà Nhân tộc lại không biết chút nào. Bọn hắn đang làm gì vậy?"

  Bạch Cẩm vội vàng giải thích: "Sư thúc, chuyện này cũng không trách được Nhân tộc dưới hạ giới. Hiện tại Nhân tộc trải rộng khắp hồng hoang, mất đi một số Nhân tộc nơi hẻo lánh cũng không xem là chuyện hệ trọng gì."

  Nữ Oa nương nương lạnh giọng nói: "Mấy ngàn kỷ nguyên không ra tay, bọn hắn thật sự xem ta không tồn tại sao?"

  Chương 358: Nữ Oa nương nương ra tay

  Nữ Oa phất tay, trong chốc lát vạn vật thay đổi, thời không lưu chuyển, cả ba người từ Oa Hoàng Cung bay thẳng lên vùng trời của hồng hoang.

  Trước mắt bọn hắn là hồng hoang đại lục, gió cuốn mây trôi, sông núi liên miên, hoàng hà chảy siết, trong hồng hoang đại lục hiện lên từng điểm sáng, có rực rỡ có ảm đạm, tất cả đều thuộc về Thần Linh, màu đỏ của Hỏa Thần, màu vàng của Thổ Thần, màu xanh của Phong Thần, Kiếm Thần, Đao Thần, Hà Thần,...

  Ách…

  Bạch Cẩm thận trọng hỏi: "Nương nương, người đang định làm gì?"

  Nữ Oa nương nương lạnh giọng nói: "Nếu Thần đã làm không tốt thì không cần thành Thần nữa!"

  Rầm rầm rầm! Trên khoảng không, vạn đạo tử lôi tề phát đánh xuống hồng hoang.

  Trong một phương của Thần Quốc, hàng ngàn Nhân tộc đang bái lễ phía dưới, một tòa Thần thành lơ lửng trên hư không, bên trong Thần thành múa hát 'sinh bình', một vị cổ lão Phong Thần uy nghiêm tọa trên thần vị, xung quanh là thần nữ thần thị.

  Bên dưới có rất nhiều vị quần thần ngồi xếp bằng ăn thịt uống rượu, xem các bạc sa thần nữ ca múa.

  Một vị thần tướng bên tay trái cười ha hả nói: "Nghe nói các vị Thần trong Vạn Thần Sơn Mạch đều bị diệt sạch, chúng ta có thể tiếp nhận địa bàn của bọn hắn, phát triển tín ngưỡng."

  Một vị Nữ Thần bên tay phải lo lắng hỏi: "Chủ Thần vĩ đại, Thánh sứ của Nhân tộc đang đồ sát Thần Linh một cách trắng trợn, chúng ta có cần xử lý tất cả tín đồ đang được nuôi nhốt bên trong Thần Quốc không?"

  Bên tay trái, thần tướng không quan tâm nói: "Ngươi sợ cái gì? Nhiều nhất cũng chỉ là một vài Thần Vương cảnh giới Đại La thôi, Chủ Thần của chúng ta chính là Tiên Thiên Ma Thần, hắn chỉ là một sinh vật hậu thế mà cũng dám tới lãnh địa của Chủ Thần chúng ta?"

  Nữ Thần ở bên tay phải lo nghĩ nói: "Dù sao Nhân tộc cũng là nhân vật chính của thiên địa!"

  Thần tướng cười nhạo một tiếng nói: "Nhân vật chính của thiên địa mà lại nhỏ yếu như vậy."

  Chủ Thần thần tọa trên chủ vị, ngàn vạn uy nghi nói: "Vị Thánh sứ của Nhân tộc này không tầm thường, cho hắn một chút mặt mũi, tạm thời không cần đánh phá Nhân tộc."

  Toàn bộ Thần Linh đều cúi đầu đáp: "Vâng!"

  Ầm! Một đạo tử sắc lôi đình giống như một chuôi Tử Sắc Thần Kiếm không thể địch nổi đâm thẳng xuống Thần Quốc.

  Chủ Thần bỗng ngẩng đầu, trong mắt mang theo vẻ kinh nộ, là kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của ta? Sau đó hắn phóng lên trời nghênh tiếp tử sắc lôi đình.

  Ầm! Tử Lôi nuốt chửng Chủ Thần, ngàn vạn lôi đình bắn tung tóe, vô số Thần Linh bên trong Thần Quốc đều vẫn lạc dưới lôi đình, Chân Linh nát bấy, vạn kiếp bất phục.

  Bên trong hư không xung quanh Thần Quốc, phía bên trong có đại nhật lập lòe rực rỡ, một vị Thần Linh vĩ đại đang ngồi ngay ngắn phía trên.

  Thần Linh cúi đầu nhìn xuống vô số tín đồ phía dưới, trong lòng vô cùng phức tạp, thành cũng do nuôi nhốt tín đồ, bại cũng do nuôi nhốt tín đồ, hắn thật sự không ngờ tới, vì một vài Nhân tộc mà Thánh sứ lại đi tuyên chiến với toàn bộ Thần Linh, bức bách Thần Linh phải từ bỏ Thần Vực trốn chạy trong hư không. Lúc này, Thần Linh thật sự có chút hối hận.

  Ầm! Một đạo tử sắc lôi đình đánh xuống, Vĩ Ngạn Thần Linh bỗng ngẩng đầu, trong mắt mang theo vẻ kinh nộ. Thánh sứ thật sự muốn đuổi cùng giết tận sao?

  Chỉnh Hợp Thần quốc bị bao phủ bởi tử sắc lôi đình, không có chút phản kháng.

  Bên ngoài thế giới, trong tầm mắt Bạch Cẩm, từng tia sáng hay các loại ánh sáng ảm đạm đều liên tiếp biến mất dưới đạo lôi đình. Dù là Chuẩn Thánh Chủ Thần hay Thần Linh đang ẩn mình trong hư không của Thần Quốc thì cũng không thể trốn thoát. Trong lúc nhất thời, hồng hoang vẫn đổ mưa, từng tòa Thần miếu 'ầm ầm' sụp đổ, tượng thần vỡ nát, có thể coi là tận thế của Thần Linh.

  Đây là đã xảy ra chuyện gì? Toàn bộ tu sĩ của hồng hoang đều hoảng sợ bất an, chỉ sợ trận hạo kiếp của này Thần Linh sẽ ập đến trên người mình.

  Một đợt lôi đình qua đi, trong hồng hoang chỉ còn lác đác mấy Thần Linh, chỉ còn có mấy vị Thần Linh tu luyện pháp tắc, toàn thân run rẩy quỳ rạp trên mặt đất.

  Bạch Cẩm quay đầu nhìn về phía Nữ Oa, không nhịn được nói: "Nương nương, có phải giết hơi nhiều rồi hay không? Có một số Thần Linh không nuôi nhốt Nhân tộc."

  Nữ Oa nương nương bình thản nói: "Nhỏ yếu, năng lực sinh sôi mạnh, còn là nhân vật chính của thiên địa. Trước mắt, Tín Ngưỡng Thần Linh của Nhân tộc chính là con đường tắt cường đại, đã có Tín Ngưỡng Thần Linh mở ra con đường nuôi nhốt thì bọn hắn sẽ không bao giờ ngừng lại. Còn những Thần Linh không nuôi nhốt Nhân tộc kia, ta sẽ để cho bọn hắn chuyển thế trùng tu, về sau hồng hoang sẽ không tiếp tục Tín Ngưỡng Thần Đạo nữa!"

  Nữ Oa nương nương chậm rãi phất tay qua hồng hoang, trong tay nàng không khỏi phát ra dao động, bên trong hồng hoang đại lục đại bộ phận Tín Ngưỡng Thần Khí đều mất đi uy năng, ngoại trừ Thánh Nhân ra thì tất cả Thần Linh tu hành Tín Ngưỡng Thần Linh chi pháp đều bị xóa bỏ, xóa đi ký ức, ngọc khuyết vỡ nát, văn tự rút cạn.

  Thanh âm to lớn của Nữ Oa vang vọng trong thiên địa: "Tín Ngưỡng Thần Linh không tuân theo Thánh Nhân, bất kính với thiên địa, ta đã giết hết Tín Ngưỡng Thần Linh, phế trừ Tín Ngưỡng Thần Đạo. Từ hôm nay, hồng hoang sẽ không còn Tín Ngưỡng Thần Đạo nữa."

  Đông đảo Tiên Thần của hồng hoang đều vội vàng đứng dậy, chấp tay hành lễ nói: "Tạ ơn Nữ Oa nương nương!"

  Chương 359: Đến gặp Bình Tâm nương nương

  Không ít pháp tắc Thần Linh rét run, tu hành Tín Ngưỡng Thần Đạo trong hồng hoang nhanh chóng bị phế trừ, vô số Tín Ngưỡng Thần Linh vẫn lạc, rốt cuộc những Tín Ngưỡng Thần Linh kia đã làm gì? Sao lại đắc tội đến Nữ Oa nương nương?

  Sau đó rất nhiều pháp tắc Thần Linh may mắn lo lắng bị liên lụy, nhao nhao tự phế tu vi rồi đi chuyển thế.

  Bên ngoài thế giới, Bạch Cẩm ung dung nói: "Đa tạ Thánh mẫu nương nương."

  Nữ Oa bình thản nói: "Đại huynh, Bạch Cẩm, các ngươi đi về trước đi, ta muốn đi tìm Thái Thượng hỏi hắn một chút, rốt cuộc hắn làm Giáo Chủ kiểu gì vậy?”

  Vẻ mặt của Bạch Cẩm bỗng cứng đờ, phiền hà Đại sư bá sao? Vậy ta phải làm sao bây giờ? Nếu Đại sư bá biết được tất cả chuyện này đều do ta mà ra, sao ta có thể sống sót đây?

  Bạch Cẩm vội vàng kêu: “Nữ Oa nương nương, có phải người nên suy nghĩ thêm một chút không, hình như Đại sư bá đang bế quan."

  Nữ Oa nương nương vung tay, trước mắt Bạch Cẩm tối sầm, sau đó đã xuất hiện ở Đông Hải.

  Bạch Cẩm loạng choạng xuất hiện, đứng phía trên Tam Quang Tiên Đảo, lẩm bẩm nói: "Xong đời, Đại sư bá sắp tức giận rồi, phải tránh xa một chút, nhất định phải tránh xa một chút nhưng có thể đi đâu trốn đây?"

  Đại sư bá mà nổi giận thì cả sư phụ cũng không bảo vệ được ta chứ đừng nói là Nhị sư bá, hiện tại chỉ có thể xuống Địa phủ, Bình Tâm nương nương hẳn là rất cường đại!

  Trong tay Bạch Cẩm xuất hiện một cây quyền trượng, thân ảnh biến mất trong nháy mắt.

  Tại U Minh thế giới trong Địa Phủ, Bình Tâm nương nương đang nằm trên ghế nằm, bên cạnh là một cái bàn đặt hoa quả. Bên trong đại điện, một tên đầu trọc nằm rạp trên mặt đất cầm khăn lau từng chút một.

  Bạch Cẩm từ bên ngoài chạy vào, cười hì hì kêu lên: "Nương nương, ta đến gặp người đây."

  Bình Tâm nương nương liếc nhìn Bạch Cẩm một chút, nói: "Qua đây!"

  "Vâng!" Bạch Cẩm bước nhanh tới, ngồi xếp bằng trên một tảng đá bên cạnh Bình Tâm nương nương, mấy ngàn kỷ nguyên đến nay, cả khối Thanh Thạch đều bị Bạch Cẩm bào mòn.

  Bạch Cẩm quay đầu nhìn về phía tên đầu trọc, nghi hoặc nói: "Địa Tạng?"

  Địa Tạng đứng dậy, cầm khăn lau chắp tay trước ngực, cúi đầu thi lễ cung kính nói: "Địa Tạng bái kiến lão sư!"

  "Ách… Địa Tạng, sao ngươi không ở Âm Sơn độ hóa lệ quỷ mà lại tới chỗ này quét dọn vệ sinh?"

  Địa Tạng lặng lẽ nhìn một chút Bình Tâm nương nương, khép nép nói: "Ta làm hỏng việc, đang bị phạt."

  Bạch Cẩm nhìn về phía Bình Tâm nương nương, sau đó nghiêm khắc nói: "Bình thường ta dạy ngươi thế nào? Phải bù đắp những việc làm sai, ở đây lau chùi thì có ích lợi gì sao? Còn không quay về chăm chỉ làm việc?"

  Địa Tạng đứng bất động tại chỗ không dám nhúc nhích, cúi đầu nhíu mày.

  Bình Tâm ung dung nói: "Ngươi đã bái Bạch Cẩm làm vi sư, nên theo hắn học hỏi thật tốt, giác ngộ của Bạch Cẩm cao hơn ngươi nhiều, không chạm tới được!"

  Địa Tạng ủy khuất đáp: "Vâng!" Ta cũng muốn bù đắp nhưng không phải nương nương người bảo ta tới lau chùi sao?

  Địa Tạng nhanh chóng rời khỏi Bình Tâm điện rồi biến mất trong U Minh thế giới.

  Bạch Cẩm ngồi xếp bằng ở trên tảng đá bóc hoa quả, bóc cho nương nương một quả rồi mình một quả.

  Sau đó lại bóc thêm hai quả khác, mình một quả, nương nương một quả.

  Bình Tâm ung dung nói: "Gần đây hồng hoang rất bất ổn!"

  Bạch Cẩm nuốt xuống phần hoa quả trong miệng, cười nói: "Để nương nương chê cười rồi, làm Thánh Sứ của Nhân tộc, ta cũng nên thứ gì đó."

  "Nên cẩn trọng khi dùng Hương Hỏa Tín Ngưỡng, nó rất dễ tăng cao thực lực nhưng cũng rất dễ khiến người ta bước vào Tà Đạo."

  "Nương nương nói rất đúng!"

  "Nhất niệm chém giết tất cả Tín Ngưỡng Thần Linh, một tay phế trừ Tín Ngưỡng Thần Đạo, Chư Thần Hoàng Hôn vẫn lạc như mưa, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy cũng chỉ có Nữ Oa có thể làm ra."

  Ách… Bạch Cẩm cúi đầu thuận lại, loại nhận xét này cũng không phải mình có thể tiếp nhận, dựa theo góc độ của Nữ Oa Nương Nương mà nói thì là việc vĩnh viễn trừ hậu hoạn, nhưng theo góc độ của Tiên Thần trung lập, đúng là có chút tàn nhẫn, nhưng những điều này đều không phải mình có thể đánh giá, vẫn phải tự mình hiểu mình.

  Bình Tâm nương nương nhìn về phía Bạch Cẩm nhíu mày nói: "Hơn một ngàn bảy trăm kỷ nguyên trôi qua, sao ngươi còn chưa ngộ ra đạo của mình?"

  Bạch Cẩm xấu hổ nói: "Đệ tử ngu dốt, chậm chạp, không cách nào bước ra khỏi bước quan trọng này, khiến nương nương chê cười rồi."

  "Làm Đốc Sát Sử của Địa Phủ U Minh, đạo của ngươi nên ở dưới Lục Đạo Luân Hồi, hôm nay để ta giảng đạo cho ngươi một phen."

  Bạch Cẩm vội vàng cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!"

  Thanh âm giảng kinh vang lên trong Bình Tâm điện.

  Không biết đã trôi qua bao lâu, sau khi đợt giảng đạo kết thúc, Bạch Cẩm cáo từ rồi rời khỏi Bình Tâm Điện rồi trực tiếp đi tới Âm Sơn.

  Tại Âm Sơn, Địa Tạng đứng thẳng trước miếu thờ Địa Tạng Vương, bên cạnh là một con Thần thú thân rồng đầu hổ đang bò lổm ngổm, đầu sinh độc giác, khuyển nhĩ run run, phía sau là đuôi sư tử, chân lân đạp mây.

  Bạch Cẩm phiêu nhiên bay tới, Địa Tạng xoay người cung kính nói: "Bái kiến lão sư!"

  Bạch Cẩm nghiêm nghị nói:

  "Thân là cây bồ đề

  Tâm như đài gương sáng

  Thời thời phải lau chùi

  Chớ để cho bụi bám."

  Địa Tạng, đây là thơ mà ta tặng cho ngươi vào buổi gặp mặt đầu tiên của chúng ta, ngươi có nhớ không?"


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận