Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 384

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 7727 chữ 2024-09-02 18:00

  Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.vip. Xin cảm ơn!

   **********

  

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Chương 384 – NGƯỜI PHỤ NỮ LẠ KÌ…

  

  Thôn Thanh Thủy cách huyện Hồng không xa. Mọi người tìm đến một

   nhà dân theo yêu cầu của Phương Di. Mở cửa ra thì gặp một người phụ

   nữ trung niên mặt đầy sẹo do bị bỏng, trông rất đáng sợ.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  “Cô cậu tìm ai?” Thấy nhóm Trần Hạo, người phụ nữ này không khỏi

   ngần người. Có lẽ lo lắng khuôn mặt mình sẽ làm họ sợ hãi nên bà ta

   ngượng ngùng cúi đầu.

  

  “Cháu chào cô. Cô là em họ của cô Hà đúng không ạ? Bà ấu nói là có thứ giao

   cho cô bảo quản niên bọn cháu muốn đến lấu nó. Bà ấu nói thấu lá thư nàu, cô

   sẽ hiểu rõ.” Phương Kiển đi tới, đưa cho người phụ nữ một lá thư.

   Người phụ nữ nhìn lá thư, liếc nhìn Phương Kiển một chút rồi gật đầu.

   “Tôi biết rồi, cô cậu 0ào ẩi.” NÑgười phụ nữ nhường đường cho nhóm Trần

   Hạo vào nhà.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Thì ra thứ mà cô Hà yêu cầu Phương Kiến đi lấy là một thùng gỗ cỡ lớn,

   cần tới mấy người mới khiêng nồi. Trần Hạo nghe câu chuyện, hình như

   cô Hà chính là hầu gái của Phương Mộng Hân.

  

  Lâm Thắng Nam không ngờ nhóm Trần Hạo chỉ đến đây để làm việc

   chứ không phải là đi chơi nên rất thất vọng. Hơn nữa khuôn mặt của

   người phụ nữ kia quá đáng sợ, nhìn mấy lần suýt nữa nổi da gà. Lâm

   Thắng Nam thừa dịp nhóm Trần Hạo đang khiêng đồ mà chuồn ra

   ngoài. Cô ta đang nhàm chán tản bộ bên ngoài thì bỗng thấy mấy chiếc

   siêu xe chạy đến cửa thôn. Bình thường Lâm Thắng Nam vốn là tuýp

   nữ sinh dũng cảm, thận trọng. Vừa rồi cô ta chú ý thấy mấy chiếc xe này

   đi cùng đường với họ, bên trong chở đầy người, cô ta cũng rất tò mò,

   thế nên chạy vào trong nhà kêu: “Trần Hạo, có rất nhiều xe từ bên ngoài

   đến đâu, trên xe chở rất nhiều nisười. ”

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  “Hả?” Phương Di sửng sốt, sau đó vội chạy ra ngoài nhìn: “Chị Kiến,

   Trần Hạo, không ổn rồi, có rất nhiều người uào thôn, đang nhắm đến chỗ

   chúng ta. `

  

  Phương Kiển cau mày. Cô đã rất cẩn thận, thậm chí không dẫn cấp dưới

   đi cùng để bảo đảm bí mật, chỉ đi cùng bạn bè như đi du lịch, không

   ngờ vẫn bị kẻ khác bám đuôi.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  “Làm sao bâu giờ?” Phương Kiển hơi hoảng hốt.

  

  Trần Hạo cũng buồn bực, người của mình còn chưa đến đâu, sao tự

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  dưng lại xuất hiện thêm một nhóm người nữa?

  

  “Tiểu Kiến, các cháu mau đi theo cô 0ào phòng!” Đúng lúc này, người phụ

   nữ mặt đầy thẹo bỗng kéo tay Phương Kiển, dẫn nhóm Trần Hạo vào

   buồng trong, trực tiếp nhấc ván giường lên, để lộ đường hầm. Phương

   Kiến khó hiểu nhìn người phụ nữ này. Bà ấy nói: “Trước kín, chị họ cô

   thường xuyên đến đâu ở, bởi 0ì có rất nhiều người tìm chị ấu nên trong nhà

   chị em cô đều có đường hầm như thế nàu. Nếu chị họ đã kêu các cháu đến tìm

   cô thì chắc chắn là chị ta tin các cháu. Các cháu đi theo cô.”

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Phương Kiển gật đầu. Trần Hạo không khỏi nhìn người phụ nữ, cứ cảm

   thấy quen quen như thể đã gặp ở đâu, nhưng lại không nhớ nổi.

  

  Nhóm người kia trực tiếp xông vào nhà, rõ ràng là nhằm vào nhóm

   Phương Kiể n.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  se L2

  

  “Cô báo cáo rất đúng lúc.” Trần Hạo trốn dưới hầm, không khỏi nhìn Lâm

   Thắng Nam. Cậu nghe động tĩnh bên ngoài, nhóm người kia còn chưa

   bỏ cuộc, đang lục soát khắp nơi. Phương Kiển sốt ruột đổ mồ hôi, cứ

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  tiếp tục kiểu này thì cũng không được.

  

  Trần Hạo nấp ở đằng sau, Lâm Thắng Nam ngồi ngay bên Trần Hạo,

   thấy Trần Hạo lấy một dụng cụ rất nhỏ từ trong túi quần. Thấy vậy, Lâm

   Thắng Nam rất kinh ngạc, nhận thấy rằng dụng cụ này có chỗ kì quái.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Trần Hạo ra hiệu cho cô ta im lặng, sau đó ấn nút trên dụng cụ.

  

  “Đâu là cái gì oậy? Có thể cầu cứu à?” Lâm Thắng Nam khẽ hỏi.

   Trần Hạo đè đầu cô ta xuống, ghé vào bên tai nói: “Quên hết những sì cô

   oừa thấu đi, đừng nói lung tung.”

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Lâm Thắng Nam øật đầu lia lịa, càng thêm tò mò Trần Hạo ấn nút kia

   để làm gì.

  

  Mấy người bọn họ nấp dưới hầm khoảng 10 phút, lập tức nghe thấy

   tiếng đùng đùng ở bên ngoài.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  “Tiếng động øì oậu? ”

  

  “Hỏng rồi đại ca, chúng ta đã bị bao uâu, bên trên có tới mười tấu chiếc tá

   bau trực thăng! Nếu không rút lui thì sẽ muộn mất!”

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  “Cái gì? Mau rút lui”

  

  Sau đó, họ nghe thấy tiếng đám người này nhao nhao rời khỏi phòng.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Lâm Thắng Nam mở to mắt, hoảng sợ vì lời nói của đám người kia. Trần

   Hạo gọi cả máy bay trực thăng đến đây sao? Thật hay giả vậy? Rốt cuộc

   Trần Hạo là ai? Nếu chỉ là con nhà giàu bình thường thì không thể nào

   làm được điều đó. Nhưng Trần Hạo đã dặn mình là đừng nói lung tung,

   thế nên Lâm Thắng Nam không dám nói nhiều.

  

  Tiếng máy bay trực thăng vàng trên bầu trời nhanh chóng rời xa.

   “An toàn rồi, chúns ta ra ngoài thôi. ”

   Người phụ nữ đằng sau Trần Hạo lên tiếng.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Phương Kiển mới ra ngoài với đầy bụng tâm sự, Trần Hạo đi đằng sau,

   người phụ nữ đi cuối cùng. Nhưng đúng lúc này, bà bỗng chạm trúng

   thứ gì đó, nhặt lên thì thấy đó là một miếng ngọc bội, người trẻ tuổi kia

   lỡ làm rơi lúc lấy dụng cụ từ trong túi quần. Người phụ nữ chạm vào

   miếng ngọc, bỗng kinh hãi.

  

  “Cái nàu..” Bà ấy bỗng run rẩy.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  “Ủa? Sao cô kia không đi ra oậu?”

  

  “Cô ơi, cô chưa ra ạ?” Vương Tiểu Hoa kêu to.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Người phụ nữ mới đi ra.

  

  “Cô ơi, cằm ơn cô, đâu là một khoản tiền, cô yên tâm đi q, sau khi tìm được

   người cần tìm, bọn cháu sẽ đưa cô Hà oề!” Phương Kiển đặt một tấm thẻ

   ngân hàng lên bàn: “ Mật mã là sinh nhật của cô Hà. ”

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  “Chị Kiển, chúng ta đừng chậm trễ nữn, mau đi thôi. Lúc nãu ngu hiểm thật,

   sao lại có máu bau trực thăng đến cứu chúng ta nhỉ?” Phương Di khó hiểu

   nói.

  

  Phương Kiển lắc đầu: “Chị cũng không rõ, tời đi rồi tính tiếp. Trần Hạo,

   chúng ta đi thôi. ˆ

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Xem ra Phương Kiển đã nắm giữ tung tích của người hầu. Trần Hạo gật

   đầu, dẫn đáp Vương Tiểu Hoa chuẩn bị rời đi.

  

  “Chàng trai, cháu chờ chút.” Lúc này, người phụ nữ bỗng kích động kêu

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  Trần Hạo …

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận