Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 71

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 11215 chữ 2024-09-02 18:33

  “Anh ta là Kiều Huyền Thạc, đại

   tướng trẻ tuổi nhất của Tịch Quốc,

   người đàn ông quyền lực nhất trong

   quân đội của chúng ta. Nghe nói

   còn là anh em tốt của Chủ tịch

   nước.’

   “Người con gái bên cạnh anh ta là ai

   thế?”

   “Xem bộ dạng chắc là bạn nhảy

   hoặc là bạn gái đó. Nghe nói anh ta

   còn độc thân.”

   “Đẹp quá…

   “Người ta là đại tướng. Đương nhiên

   bên cạnh gái nhiều như mây. Cô

   nào cô nấy đều phải xinh đẹp rồi.”

   “Không biết là con gái nhà ai mà có

   phúc như vậy…

   Mà Kiều Huyền Hạo và Kiều Tiếu

   Tiếu đứng giữa đám đông cũng

   nhìn thấy cảnh tượng này.

   Hai người kinh ngạc sững sờ. Đều

   giống như mọi người mà cảm thấy

   ngạc nhiên, giật mình và cả nghi

   ngờ.

   Kiều Tiếu Tiếu hít sâu một hơi,

   nghiến răng nghiến lợi: “Cái con nhỏ

   Bạch Nhược Hy đáng chết này, vậy

   mà dám lừa mình, không phải đã

   nói là không dự tiệc rồi sao? Mặc dù

   không có ăn mặc giống mình nhưng

   lại dám ăn mặc đẹp đẽ như vậy.

   Mày thật là muốn chết rồi…”

   Nói xong, Kiều Tiếu Tiếu dẫn ly rượu

   trong tay xuống bàn, đẩy đám người

   ra mà xông tới.

   Kiêu Huyền Hạo nắm lấy cánh tay

   cô ta kéo lại: “Tiếu Tiếu, em muốn

   làm gì?”

   “Anh hai buông tay ra. Lần này Bạch

   Nhược Hy chết chắc rồi. Em muốn

   chẻ đầu nó ra. Vậy mà dám lừa em.”

   Kiều Tiếu Tiếu giống như nhím xù

   lông, hoàn toàn không chú ý tới hình

   tượng mà tức giận gào thét.

   Lúc này Kiều Huyền Hạo đã đủ

   buồn rầu rồi liền tức giận kéo Kiêu

   Tiếu Tiếu lại, nhỏ giọng hỏi: “Em

   không thấy cô ấy khoác tay cậu ba

   sao? Em mà dám ởi qua gây sự với

   cổ thì người chết là em đó.”

   Kiều Tiếu Tiếu mới phản ứng lại. Cô

   ta chỉ một lòng nghĩ đến Bạch

   Nhược Hy dám trang điểm đẹp đẽ

   xuất hiện mà lại quên mất còn có

   một người đàn ông ở bên cạnh.

   Cô ta bình tĩnh lại mới nghi ngờ nói:

   “Tại sao Bạch Nhược Hy lại nắm tay

   anh ba vậy?”

   Ngây ngốc vài giây, Kiêu Tiếu Tiếu

   mới kéo tay Kiêu Huyền Hạo đi qua

   bên đó: “Anh hai, chúng ta đi qua

   xem xem.’

   Kiều Huyền Hạo bị Kiều Tiếu Tiếu

   kéo đến chỗ sân khấu.

   Những người đang có mặt đa số

   đều là dân làm ăn. Cho dù là người

   có tiếng tăm địa vị cũng không có

   giao thiệp gì với quân nhân như

   Kiều Huyền Thạc. Trừ việc ngước

   mắt nhìn anh, căn bản đều không

   dám lại gân. Thậm chí có tò mò hơn

   nữa cũng không có gan đi qua bắt

   chuyện làm quen.

   Lòng bàn tay Bạch Nhược Hy đổ

   đầy mồ hôi.

   Nhiều người nhà càng lại gần, tim

   cô lại càng đập thình thịch.

   Cô căng thẳng tới nỗi hai chân đều

   mềm nhữn, sắp đứng không nổi rồi.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy sắc mặt

   toàn bộ người trong nhà đều tối tăm

   nặng nề. Hơn nữa ánh mắt cũng

   tràn đầy chán ghét và tức giận.

   Đặc biệt là mẹ cô An Hiểu. Ánh mắt

   hận không thể giết cô đó tựa như

   lưỡi dao xoáy mạnh vào tim cô.

   Cô nuốt nước bọt, căng thẳng nắm

   chặt lấy cánh tay Kiều Huyền Thạc.

   Sau khi lại gân, Kiều Huyền Thạc chỉ

   chào hỏi ông nội: “Con chào ông.”

   Ngay cả một từ Bạch Nhược Hy

   cũng không có cách nào nói ra cho

   nên cô chỉ có thể từ từ buông cánh

   tay Kiều Huyền Thạc ra mà run run

   cúi người.

   Ông im lặng. Ánh mắt sắc lạnh, sắc

   mặt cũng nặng nề. Những nếp nhăn

   trên khuôn mặt đều giấu không nổi

   sự tức giận trong ánh mắt. Hai tay

   ông ta nắm chặt lấy thành xe lăn,

   dường như đang dùng sức đến nỗi

   trên gân xanh đều nổi rõ lên mu bàn

   tay gầy gò.

   Lửa giận đang từ từ thiêu đốt khắp

   nơi khiến không ai dám nói chuyện.

   Ngay cả hít thở cũng không dám

   dùng sức.

   Âm nhạc có hay đi chăng nữa cũng

   không thể át nỗi ngọn lửa chiến

   tranh đang trỗi dậy này.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu không dám

   nhìn mọi người.

   Kiều Huyền Thạc biết mọi người

   đều sẽ đem tất cả tội lỗi đều đổ lên

   đầu Bạch Nhược Hy cho nên anh

   mới lạnh nhạt mở miệng: “Con có

   chuyện muốn thông báo với mọi

   người.”

   “Huyền Thạc, đợi buổi lễ kết thúc rồi

   nói.” An Hiểu căng thẳng mở miệng.

   Ánh mắt van xin nhìn anh.

   Kiều Huyền Thạc hoàn toàn phớt lờ

   lời bà mà nói rõ ràng từng câu từng

   chữ: “Con thật xin lỗi vì trễ như vậy

   mới thông báo cho mọi người. Hai

   tháng trước, lúc Nhược Hy còn

   không biết chuyện gì xảy ra, con đã

   lợi dụng quyền lực của mình mà ép

   cổ thành vợ con. Cô ấy chỉ mới biết

   chuyện gần đây thôi. Cho nên…”

   Kiều Huyền Hạo nghe tới đây cũng

   nhịn không nổi nữa liền xông ra

   nắm lấy cổ áo của Kiều Huyền Thạc,

   tức giận nói: “Kiều Huyền Thạc, mày

   nói cái gì? Mày nói lại lần nữa coi…”

   Kiều Tiếu Tiếu kinh ngạc tới đờ

   người. Cô ta sững người rôi ngốc

   nghếch cười, miệng lầm bẩm: “Bạch

   Nhược Hy kết hôn rồi sao? Bạch

   Nhược Hy thật sự đã đăng ký kết

   hôn rồi? Ha ha… Bạch Nhược Hy kết

   hôn rồi.”

   Kiêu Huyền Thạc khẽ nhíu mày, nhìn

   thẳng vào Kiều Huyền Hạo: “Chính

   là lời mà anh vừa mới nghe đấy.”

   “Mày dùng quyên lực ép Nhược Hy

   thành vợ mày. Mày có hỏi cổ có

   đồng ý hay không chưa? Mày hỏi cổ

   chưa?” Kiều Huyền Hạo tức giận tới

   nỗi hai mắt đỏ quạch. Bàn tay đang

   nắm cổ áo anh run rẩy.

   Những người đứng xung quanh xem

   náo nhiệt bắt đầu thì thâm thảo

   luận. Mọi người đều đã biết chuyện

   Kiều Huyền Thạc lấy vợ và người

   con gái đó là vợ anh chứ nhất thời

   vẫn chưa biết thân phận của Bạch

   Nhược Hy.

   Kiêu Huyền Thạc lạnh nhạt tiếp lời:

   “Cô ấy không đồng ý. Các người

   càng không chấp nhận. Cho nên em

   mới tự mình hành động rồi quyết

   định chuyện này.”

   Kiêu Huyền Thạc đau lòng nhìn về

   phía Bạch Nhược Hy. Cô chỉ im lặng

   đứng một bên, cúi đầu nắm chặt tay

   mà tiếp tục không lên tiếng.

   Nhìn thấy người em gái mình yêu

   thương nhất bị lừa kết hôn, tim anh

   đau như dao cắt. Sau đó liền khống

   chế không được mà hung hăng nắm

   lấy cổ áo Kiều Huyền Thạc: “Cái

   thằng khốn này…”

   Khoảnh khắc nắm đấm của anh ta

   rơi xuống, Kiều Huyền Thạc đã nhẹ

   nhàng né được. Không cần tốn chút

   công sức nào cũng có thể đẩy Kiều

   Huyền Hạo ra.

   Kiêu Huyền Hạo đánh hụt. Sau khi

   tiến lên hai bước cũng chạm không

   tới một sợi lông của Kiều Huyền

   Thạc mà ngược lại còn thiếu chút

   nữa ngã sóng xoài ra đất.

   “Buông tay.” Sau khi Kiều Huyền

   Hạo đứng dậy liền nhịn không nổi

   mà đẩy Kiều Tiếu Tiếu ra. Ánh mắt

   anh tức giận như muốn giết người

   nhìn chằm chằm vào Kiều Huyền

   Thạc.

   Kiều Tiếu Tiếu nhỏ giọng phun ra

   một câu: “Ngay cả một sợi tóc của

   anh ấy anh chưa kịp chạm tới thì đã

   chết rất khó coi rồi. Trên người anh

   ấy có súng đó.”

   Kiêu Huyền Hạo lập tức tỉnh táo lại

   vài phần.

   Ông vẫy tay gọi quản gia bên người

   lại, thì thâm nói vài câu. Sau đó

   quản gia lập tức xoay người rời

   khỏi.

   Kiều Huyên Thạc sửa sang lại quần

   áo một chút mới đi qua bên người

   Kiêu Huyền Hạo, nhẹ nhàng nói:

   “Muốn đánh thì đổi chỗ khác, em để

   cho anh đánh. Nhưng không phải

   bây giờ.”

   Kiều Huyền Thạc đi lướt qua người

   anh rồi đến bên cạnh Bạch Nhược

   Hy, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

   Khoảnh khắc này, tay cô càng run

   rẩy dữ dội. Lòng bàn tay đều đổ đầy

   mồ hôi.

   Bạch Nhược Hy biết Kiều Huyền

   Thạc đã ôm hết trách nhiệm lên

   người mình. Nhưng những người

   này sẽ không phân ra ai đúng ai sai

   mà chỉ đổ hết mọi tội lỗi lên đâu cô

   mà thôi.

   Kiêu Huyền Thạc nhẹ nhàng sờ tay

   cô, hy vọng có thể hóa giải được nỗi

   sợ hãi trong lòng Bạch Nhược Hy.

   Anh chọn ngày hôm nay mà công

   bố là bởi vì muốn để cho toàn thế

   giới biết vợ của Kiều Huyền Thạc

   gọi là Bạch Nhược Hy, không để cho

   người nhà anh có cơ hội đề phòng

   và ngăn cản chút nào.

   “Ông nội, con với vợ con Nhược Hy

   chúc mừng buổi lễ kỷ niệm trăm

   năm ngày thành lập tập đoàn nhà

   họ Kiều thành công tốt đẹp. Chúc

   cho công ty nhà chúng ta càng

   thêm rực rỡ huy hoàng hơn nữa.’

   Ông đã tám mươi tuổi rồi, có sóng

   to gió lớn nào mà chưa từng trải

   qua, chút “kinh ngạc” thế này còn

   có thể chịu đựng được cho nên ông

   ta lạnh lùng từ từ mở miệng: “Ừ.

   Cảm ơn con chúc mừng. Chúng ta

   đi chào hỏi khách khứa đi. Buổi lễ

   cũng chuẩn bị bắt đầu rồi.”

   “Cha… An Hiểu sững sờ tiến lên

   một bước, cúi người tức giận hỏi:

   “Lễ nào cha không quan tâm nữa

   sao?”

   Ông nhẹ nhàng thì thầm một câu:

   “Bình tính đi.”

   An Hiểu tức giận tới nỗi hai mắt

   ngập đầy nước, đứng thẳng người

   mà nhìn lên bầu trời đen nhánh rồi

   hít thở sâu một hơi.

   Khắp nơi đều là khách khứa. Bọn họ

   cũng không tiện giải quyết chuyện

   gì cho nên chỉ có thể bình tĩnh lại,

   không thể để mất mặt tại buổi tiệc

   của nhà mình.

   Kiều Huyền Hạo thở hổn hển, chống

   nạnh nhìn Kiều Huyền Thạc và Bạch

   Nhược Hy. Thế nhưng ngọn lửa

   trong lòng không cách nào dập tắt

   được, chỉ có thể nhìn trời mà trong

   lòng ngay cả một giây đều không

   thể bình tĩnh lại.

   Kiều Tiếu Tiếu đứng bên cạnh anh,

   khoanh tay trước ngực mà cười rất

   đắc ý. Sau đó còn bồi thêm vài câu:

   “Lần đầu tiên cảm thấy Bạch Nhược

   Hy xinh đẹp như vậy. Đúng là quá

   xứng với anh ba đó.”

   “Anh ba quá ngâu luôn, cưới vợ thì

   phải như thế chứ. Không quan tâm

   tới ai phản đối. Ngay cả ông trời

   nhúng tay vào cũng vô dụng. Muốn

   cưới ai thì cưới, đúng thật là thần

   tượng của em đói”

   “Bạch Nhược Hy không đồng ý mà

   còn có thể làm giấy kết hôn. Xem ra

   em phải tìm anh ba giúp em mới

   được… Kiều Tiếu Tiếu xoay người

   nhìn về phía Kiều Huyền Hạo hỏi:

   “Anh hai, anh thấy thế nào?”

   “Hừ!” Kiều Huyền Hạo hừ một tiếng,

   bước nhanh rời khỏi.

   Kiều Tiếu Tiếu vội vàng đuổi theo

   sau: “Anh hai, anh muốn đi đâu. Đợi

   em với…

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận