Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 81

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10725 chữ 2024-09-02 18:33

  “Không cần suy nghĩ vấn đề này

   nữa. Đã không còn ý nghĩa gì rồi.”

   Ông nở nụ cười cao thâm khó

   lường.

   Bạch Nhược Hy cũng mỉm cười

   chua chát. Không cần hỏi nữa. Ở

   đây ngoại trừ người bạn thân từ nhỏ

   cùng lớn lên có thể bắt chước chữ

   ký của cô thì còn có ai nữa?

   Cuối cùng cô nhìn qua mẹ mình An

   Hiểu.

   Hai tay An Hiểu khoanh trước ngực,

   gác chéo chân ngồi trên ghế sofa.

   Bà cúi đầu như có điều suy nghĩ

   nhưng lại chưa hề nhìn lấy cô một

   lần.

   Cô có ngày hôm nay, tất cả đều là vì

   cứu mẹ ra từ trong lao ngục. Bởi vì

   cầu xin Kiều Huyền Thạc đồng ý

   giúp đỡ mới ký bản hợp đồng trắng

   tinh ngày đó.

   Kết quả cuối cùng giống như tình

   cảnh của cô trước đây.

   Cô, cái gì cũng không còn nữa rồi.

   Ngay cả người thân cuối cùng cũng

   bỏ cô mà đi.

   Ngay cả mẹ ruột cô bây giờ đều

   không muốn nhìn cô lấy một cái.

   Không có bạn bè, cũng không có

   nhà họ Kiều, lại càng không nhìn

   thấy dì Thu vẫn luôn quan tâm đến

   cô nữa. Hơn nữa còn tổn thương

   người yêu thương cô nhiều nhất là

   anh hai.

   Cuộc hôn nhân của cô và Kiều

   Huyền Thạc cũng không thể đi đến

   cuối cùng.

   Ông trời trêu ngươi, giống như trong

   cõi u minh xa xôi số phận đã an bài

   cả đời này của cô đều phải cô độc

   tới già.

   Cô cười, mắt lại lấp lánh nước rồi

   châm chậm nói một câu: “Con lên

   lầu dọn đồ.”

   Nói xong, cô liền xoay người rời

   khỏi.

   Ông chỉ vào tấm chỉ phiếu trên bàn:

   “Lấy tiền đi”

   “Con không cần đâu, cảm ơn.” Bạch

   Nhược Hy rất khách sáo nói lời cảm

   ơn. Cảm giác xa lạ trong phút chốc

   dâng trào.

   Cô lê đôi chân nặng nề bước từng

   bước lên lầu hai.

   Đẩy cửa phòng.

   Bạch Nhược Hy đi vào trong rồi từ

   từ đóng cửa lại.

   Khoảnh khắc đó, cả người cô vô

   lực. Hai chân mềm nhữn trượt dài

   xuống đất.

   Cô ôm lấy đùi, vùi đầu vào đầu gối.

   Cơ thể mảnh mai lúc này lại cô độc,

   bơ vơ như thế.

   Cơn gió buổi sớm mát lạnh vô cùng,

   chầm chậm thổi vào từ ban công.

   Cả căn phòng lạnh lẽo yên tĩnh đến

   đáng sợ, thấp thoáng truyền đến

   tiếng khóc thút thít của cô. Đôi vai

   nhỏ bé run lên từng đợt.

   Thời gian lặng lẽ trôi. Một mình cô

   len lén liếm láp vết thương không

   cách nào lành. Chỉ có thể nén đau

   đứng dậy tiếp tục đối mặt với cuộc

   sống.

   Hành lý của Bạch Nhược Hy không

   nhiều. Cô xếp bộ đồ mặc hôm qua

   và đồ trang sức lên giường rồi lấy

   vali của mình ra nhét đồ vào trong.

   Hành lý vẫn đơn giản như cũ. Chỉ là

   trong tay có thêm lọ thuốc nhỏ mà

   Kiều Huyên Thạc cho cô ngày đó.

   Sau đó cô kéo vali xuống lầu.

   Bên dưới phòng khách ngay cả một

   bóng người cũng không có.

   Bạch Nhược Hy biết những người

   này không muốn nhìn thấy cô nữa,

   cũng không muốn nói lời từ biệt

   cuối cùng với cô.

   Cô rất bình tĩnh đi ra biệt thự vườn

   phía Bắc.

   Bạch Nhược Hy kéo theo vali đi ra

   con đường nhỏ. Thế nhưng bóng

   dáng quen thuộc trước mặt khiến

   cô trong chốc lát sững lại.

   Mặt dì Thu đầy nếp nhăn, hiền từ

   mà thân thiết. Nước mắt làm mờ

   khóe mắt bà, trên mặt là nụ cười dịu

   dàng quá đỗi thân thuộc.

   Bạch Nhược Hy buông vali xuống,

   giơ hai tay ôm lấy dì Thu.

   Dì Thu ôm chặt lấy Bạch Nhược Hy.

   Bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vỗ lưng

   cô, nghẹn ngào nói: “Cô Nhược Hy…”

   “Dì Thu, đừng nói gì nữa.”

   “Ừ” Dì Thu gật đầu, thở dài ôm lấy

   cô.

   Một người làm nhìn cô từ nhỏ tới

   lúc trưởng thành, trở thành người

   thân khiến cô lưu luyến nhất.

   Cô không muốn khóc thêm lần nào

   nữa. Mặc dù cô biết nước mắt của

   mình rất rẻ mạt nhưng bản thân

   không trân trọng thì ai lại thương

   tiếc giúp cô đây?

   Hai người ôm lấy nhau hồi lâu, Bạch

   Nhược Hy mới từ từ rời khỏi cái ôm

   của dì Thu, mỉm cười nói: “Dì Thu,

   đợi con nghỉ phép rôi chúng ta cùng

   đi du lịch đi.”

   Dì Thu nhoẻn miệng cười gật đầu,

   nước mắt mơ hồ: “Được, đợi tới tết

   tôi sẽ cùng đi du lịch với cô.”

   Bạch Nhược Hy tươi cười gật đầu:

   “Dạ được, chúng ta giữ liên lạc nhé.”

   “Tôi kêu tài xế tiễn cô về.”

   “Không cần đâu. Con đến như thế

   nào thì đi như thế đó. Không cần

   làm phiền tới người khác đâu.”

   “Cô còn trở lại ở nữa không?”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu im lặng hồi

   lâu. Nụ cười chua sót trở nên cứng

   đờ, cũng không trả lời câu hỏi của dì

   Thu. Sau đó cô lại ngẩng đầu lên

   gượng cười: “Dì Thu, con sẽ quay lại

   thăm dì”

   “Ừ” Dì Thu ngoảnh đầu sang một

   bên, len lén lau nước mắt.

  

   Bạch Nhược Hy kéo vali lên, đi

   ngang qua người dì Thu. Bà lại đi

   sau lưng cô.

   Cứ như thế, một người đi trước một

   người đi sau mà tiễn cô ra khỏi nhà

   họ Kiều.

   Bạch Nhược Hy không hề quay đầu

   lại. Ngay cả dũng khí nói lời tạm biệt

   cũng không có. Cô sợ bị dì Thu nhìn

   thấy bản thân đã lặng lễ rơi nước

   mắt.

   Thời tiết dân se se lạnh. Đột nhiên

   một cơn gió từ phía Bắc thổi phất

   qua gò má Bạch Nhược Hy lạnh tới

   tận xương.

   Đi được một đoạn đường.

   Bạch Nhược Hy bước lên một chiếc

   xe †axI.

   Chiếc xe vô định đi khắp các ngõ

   ngách của thành phố. Cô nghiêng

   đầu dựa vào cửa xe lành lạnh. Ánh

   mắt thẫn thờ nhìn khung cảnh thành

   phố tấp nập bên ngoài. Lúc này cô

   mới cảm thấy tất cả những thứ này

   căn bản không có liên quan gì đến

   Bạch Nhược Hy cô.

   Cuộc đời chính là như vậy.

   Cảm tình giống như hạt cát trong sa

   mạc. Cô càng để ý, càng dùng sức

   giữ chặt thì cát lại từ từ trôi xuống

   kế tay.

   Trong dòng thời gian chậm rãi trôi

   qua, những ký ức lưu lại trong trí

   nhớ cô không hề có quá nhiều hạnh

   phúc. Mất mát cũng không cảm

   thấy quá đau lòng mà chỉ thấy

   giống như một cái xác không hồn

   hoàn toàn lạc mất phương hướng.

   Những bông tuyết trên trời đột

   nhiên lả tả rơi.

   “Wow, thời tiết quỷ quái gì thế này?

   Lúc này mà còn có tuyết. Sáng hôm

   nay còn nắng dữ dội. Trời nói đổi là

   đổi. Mùa xuân sắp tới rồi mà còn có

   tuyết cái gì?” Tài xế làu bàu.

   “Em gái ơi, trời bên ngoài đột nhiên

   trở lạnh rồi. Lát nữa có xuống xe thì

   nhớ bận thêm áo khoác vào đó.”

   Bạch Nhược Hy vẫn im lặng. Hàng

   lông mi dài đang cúi xuống từ từ

   ngẩng lên, nhìn những bông tuyết

   mỏng manh phiêu phiêu bay đầy

   trời.

   Đây chắc là trận tuyết cuối cùng của

   mùa đông rồi.

   Thấy vai cô hơi run, tài xế mới mở lò

   sưởi lên, từ từ nói: “Em gái, em ăn

   mặc mỏng manh như vậy. Thôi để

   anh mở lò sưởi lớn hơn chút nha.”

   Đối mặt với sự quan tâm của người

   khác, Bạch Nhược Hy mới có chút

   phản ứng: “Cảm ơn anh”

   “Không cần cảm ơn. Em đã ngồi

   trên xe anh bốn tiếng rồi. Anh chỉ tò

   mò chút em muốn đi đâu vậy?”

   Lúc này Bạch Nhược Hy mới ý thức

   được hóa ra đã lâu như vậy. Đã tới

   giờ tài xế đi ăn, rửa tay, nghỉ ngơi

   rồi.

   “Anh thả em ở trường quân đội đi.”

   “Em là học sinh hả?”

   “Không phải. Em chỉ là đăng ký thi

   trợ lý cảnh sát thôi. Còn đang đi

   học.”

   “Wow, em gái dũng cảm quá.”

   đt „

   Ở Tịch Quốc, bất cứ người nào cũng

   đều có thể tham gia thi làm trợ lý

   cảnh sát nhưng không có nhiều

   người sẵn sàng chịu khổ. Bởi vì tiền

   thì ít, địa vị lại thấp, độ khó cao, còn

   không có cách nào trở thành cảnh

   sát chính thức. Đây chính là dạng

   sai vặt, vì nước quên thân vì dân

   phục vụ.

   Người thi loại ngành nghề này, mấy

   đồng lương ít ỏi đó đều không đủ

   nuôi thân. Đều chỉ làm vì đam mê,

   có tấm lòng son trung quân ái quốc

   chứ hoàn toàn không có mong

   muốn gì khác.

   Trường quân đội, lại là một trường

   cảnh sát có tiếng.

   Bên trong có đủ loại học sinh, quân

   nhân, bộ đội, thậm chí mấy nhân vật

   quan trọng trong nước cũng rèn

   luyện, học tập dài hạn ngắn hạn… ở

   đây.

   Người đi vào trong này đều là người

   trưởng thành đến từ khắp nơi, đủ

   mọi độ tuổi.

   Cho dù trước mặt có xuất hiện một

   ông lão sáu mươi tuổi đi tới cũng

   không phải quá kỳ lạ. Đối phương

   có thể là một sĩ quan cao cấp nào

   đó đang tham gia huấn luyện ngắn

   hạn ở đây.

   Bạch Nhược Hy kéo vali, bước vào

   căn cứ huấn luyện quân sự to nhất

   Tịch Quốc. Bên trong to lớn như

   một thành phố chính hiệu.

   Bước vào trường quân đội, cô còn

   phải dùng tiền lẻ ngồi xe mui trân

   của nhà nước, lại sống ở ký túc xá

   mà cô đang theo học.

   Lớp bọn họ, ký túc xá nữ chỉ có một

   người là cô. Bởi vì mười mấy người

   khác đều là nam.

   Trở vê ký túc xá sơ sài, Bạch Nhược

   Hy nhìn khắp một lượt cái giường

   cũ kỹ đầy gỉ sét, còn không bằng cái

   giường ở nhà cũ của mình.

   Nhưng cô hoàn toàn không than

   vấn gì.

   Cô buông vali xuống, bắt đầu dọn

   dẹp giường chiếu.

   Điện thoại trong túi đột nhiên vang

   lên.

   Cô chầm chậm lấy ra, nhìn số điện

   thoại hiện ra trên màn hình. Cả

   người cứng đờ. Ánh mắt cũng trở

   nên lạnh lùng.

   Tiếng chuông vẫn reo lên không

   ngừng. Cô ngôi xuống giường.

   Ngón tay nhẹ nhàng trượt qua một

   cái, đặt lên tai.

   Cô không hề lên tiếng mà trong

   điện thoại truyên đến tiếng nói lạnh

   nhạt của Doãn Nhụy: “Nhược Hy,

   cậu vẫn ổn chứ?”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận