Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 82

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 11029 chữ 2024-09-02 18:33

  Thấy cô ta đột nhiên quan tâm như

   vậy, Bạch Nhược Hy có thể tưởng

   tượng được Doãn Nhụy đang đứng

   trước mặt người nào đó ở nhà họ

   Kiều mà gọi điện cho cô.

   Mối quan hệ của hai người giờ đây

   đã như người xa lạ, hà tất gì lại phải

   giả vờ quan tâm cô như thế?

   “Có chuyện gì?” Bạch Nhược Hy

   lạnh nhạt hỏi.

   “Mình sợ cậu hiểu lâm nên muốn

   giải thích với cậu một chút. Chữ ký

   trên tờ giấy ly hôn không phải là

   mình làm. Cậu đừng nghĩ quá nhiều.

   Đó chỉ là chút thủ đoạn nhỏ của ông

   thôi.

   “Đều không còn quan trọng nữa rồi.

   Cậu còn chuyện gì nữa không?”

   Doãn Nhụy quan tâm hỏi: “Cậu

   đang ở đâu?”

   “Cậu không cần biết.” Giọng điệu

   Bạch Nhược Hy lạnh nhạt không có

   chút ấm áp nào.

   Đầu bên kia điện thoại thấp thoáng

   truyền đến giọng nói của An Hiểu:

   “Dì đã nói rồi, đừng có gọi cho cái

   đồ vong ân phụ nghĩa đó làm gì.

   Lòng tốt lại bị người ta xem

   thường.’

   Tim Bạch Nhược Hy đau thắt lại.

   Xem ra mẹ cô cũng giống như cha

   ruột mà chán ghét cô đến cực

   điểm.

   Doãn Nhụy: “Nhược Hy, cậu đừng

   như vậy có được không? Mình cũng

   chưa từng trách cậu. Bây giờ mọi

   chuyện đều đã được giải quyết rồi.

   Cậu vẫn là bạn tốt nhất của mình.

   Trừ mình ra, còn có ai bằng lòng

   làm bạn cậu đây?”

   Bạch Nhược Hy cười khổ, không

   muốn lại nghe mấy lời vô nghĩa của

   cô ta nữa. Dù sao trong mắt người

   khác nhân phẩm của bản thân

   không đáng là gì. Thêm một chuyện

   không bằng bớt một chuyện là

   nguyên tắc của cô.

   Nghĩ một hồi, cô mới châm chọc

   nói: “Doãn Nhụy, tôi nghe nói lần

   trước sản phẩm mà cậu bắt chước

   bán ở hội chợ triển lãm được giá

   không tệ đâu. Chúc mừng kỹ thuật

   của cậu ngày càng leo lên tâm cao

   7 J

   mƠi.

   “Nhược Hy, cậu có ý gì?” Doãn Nhụy

   sốt ruột.

   Bạch Nhược Hy nhếch mép cười

   nói: “Tôi thiếu chút nữa quên mất

   cậu là tài nữ tài sắc vẹn toàn.

   Không những tạo ra những tác

   phẩm nghệ thuật trong hội họa

   thâm sâu, viết chữ đẹp không tả

   xiết mà ngay cả thủ pháp bắt chước

   cũng xuất thần nhập quỷ.”

   “Nhược Hy, cậu muốn nói gì thì cứ

   nói thẳng. Đừng có ném đá giấu tay

   như vậy.”

   Sắc mặt Bạch Nhược Hy tối sầm,

   mang theo chút tức giận, lạnh lùng

   nói: “Vĩnh Hằng tạm thời để ở chỗ

   cậu. Cậu giữ gìn cẩn thận cho tôi.

   Đợi tôi rảnh sẽ ghé lấy. Cậu tốt nhất

   đừng có làm mất cho tôi.”

   “f ”

   … Doãn Nhụy im lặng.

   Đã nói tới mức này, Bạch Nhược Hy

   cũng biết cái con người đó hẳn đã

   hiểu ý cô là gì rồi.

   Cô trực tiếp ngắt điện thoại, khóa

   máy ném lên giường rồi đứng dậy

   tiếp tục dọn dẹp giường chiếu.

   Ai cũng nói thời gian sẽ chữa lành

   tất cả.

   Nhưng không phải mỗi người đều

   như vậy.

   Một tuân sau.

   Trong phòng thăm hỏi tù nhân rộng

   rãi, có một cái bàn màu đỏ cam và

   hai cái ghế tựa.

   A Lương mặc bộ đồ tù, sống lưng

   thẳng tắp. Sắc mặt nghiêm túc

   nhưng ánh mắt lại lờ đờ vô định.

   Cửa bị mở ra. A Lương lập tức đứng

   dậy, đứng thẳng làm nghi thức chào

   hỏi trong quân đội.

   Kiều Huyền Thạc đi đến trước mặt

   A Lương, ném xấp tài liệu trên tay

   lên bàn. Ánh mắt giống như lưỡi

   đao sắc bén quét sạch mọi chướng

   ngại trên đường.

   Kiều Huyên Thạc ngôi xuống nhưng

   A Lương vẫn đứng yên như cũ

   không dám ngôi.

   “Ngôi xuống nói đi.”

   Dáng vẻ Kiều Huyền Thạc nghiêm

   túc. Nhưng giọng nói lại thiếu chút

   sức sống giống như thương tật

   chưa khỏi, không có cách nào khôi

   phục lại như ban đầu.

   A Lương ngồi xuống rồi căng thẳng

   mở miệng: “Cậu ba, tôi bị oan.”

   “Ừ, nói đi, oan chỗ nào?”

   “Mấy cái tố cáo đó không có cái

   nào là thật. Tôi nhất định đã đắc tội

   với thằng tiểu nhân nào đó mới

   khiến nó vu oan tôi như vậy. Nếu

   như để tôi biết nó là thằng khốn nạn

   nào, tôi sẽ chẻ nó ra ngàn mảnh.”

   Kiều Huyền Thạc co tay lại để lên

   bàn. Sau đó anh dựa người lên ghế,

   giọng nói lạnh lùng nhưng không

   yếu ớt, thì thâm nói: “Đợi cậu ra khỏi

   cánh cửa này đi rồi hãy nói tới

   chuyện chẻ người ta ra thành ngàn

   mảnh”

   A Lương chấn động, nhìn về phía

   Kiều Huyên Thạc: “Cậu ba, cậu bệnh

   rồi sao?”

   Kiều Huyền Thạc cúi đầu. Giọng

   điệu lạnh lùng: “Ừ, bệnh rồi.”

   “Chẳng trách cậu nói chuyện yếu ớt

   như vậy.” A Lương tức giận vô cùng.

   Mỗi lời nói ra đều rất rõ ràng: “Có

   điều cậu cũng không phải làm bằng

   sắt. Cha tôi lúc còn sống là bác sĩ

   trung y. Ông nói bị cảm có thể uống

   chút thuốc chống cảm Tiểu Sài Hồ

   đó.”

   “Cậu chắc thuốc chống cảm Tiểu

   Sài Hồ là cha cậu nói mà không

   phải nghe được từ trên tivi sao?”

   Kiêu Huyên Thạc cũng cứng nhắc

   hỏi lại một câu.

   A Lương lập tức nghiêm mặt: “Xin

   lỗi, cậu ba, lúc tôi mới năm tuổi thì

   ông đã qua đời rồi. Nhưng cha tôi

   chắc chắn là bác sĩ trung y lâu

   năm.”

   Kiều Huyền Thạc hơi chấn động.

   Hai người nói chuyện theo cách hỏi

   đáp thông thường. Nói năng thận

   trọng nhưng cũng có thể nói chuyện

   phiếm.

   Chỉ là lời nói dối vô hại vừa rồi của A

   Lương khiến anh nhớ tới Bạch

   Nhược Hy. Tim hơi thắt lại một chút.

   Anh mau chóng gạt bỏ suy nghĩ

   trong đầu rồi mở xấp tài liệu ra đẩy

   về phía A Lương: “Ký đi.”

   “Cái gì?”

   “Đưa cậu ra ngoài.”

   A Lương kích động liền lấy tức câm

   lấy cây bút trên bàn. Ngay cả nhìn

   cũng không nhìn mà ký vào không

   chút do dự. Anh vừa ký vừa hỏi:

   “Nhanh như vậy đã chứng minh

   được sự trong sạch của tôi rồi. Vẫn

   là cậu ba giỏi nhất.”

   Ký xong, Kiêu Huyền Thạc cầm lên

   liếc qua một cái. Khóe miệng anh lộ

   ra nụ cười nhạt, châm chậm nói:

   “Vậy mà ký thật à. Không nhìn nội

   dung sao?”

   “Không phải cậu nói ra ngoài sao?”

   “Đưa cậu ra pháp trường.”

   “.” A Lương bị dọa, hai mắt trừng to

   như muốn rớt ra ngoài. Sau đó liền

   căng thẳng giật lại bìa tài liệu từ

   chỗ Kiều Huyền Thạc rồi nghiêm túc

   coi cẩn thận.

   Lúc này anh ta mới phát hiện Kiều

   Huyền Thạc chỉ chơi mình thôi, rõ

   ràng là giấy bảo lãnh.

   Bảo lãnh?

   Không phải đã điều tra rõ ràng rồi

   sao? A Lương sững sờ lần nữa. Anh

   xem nét chữ trên giấy mới phát hiện

   là chính tay Kiều Huyền Thạc ký tên

   bảo lãnh cho mình.

   Trong lòng anh cảm kích vạn lần rồi

   ngẩng đầu nhìn Kiều Huyền Thạc:

   “Cậu ba, cảm ơn cậu tin tưởng tôi.

   Tôi nhất định sẽ điều tra rõ mọi

   chuyện để chứng minh sự trong

   sạch của mình. Tôi không có dính

   dáng tới xã hội đen, không rửa tiền

   cũng không mua bán chuyện cơ

   mật quốc gia. Tôi bị hại mà.”

   Kiều Huyền Thạc cười khổ. Một

   người cấp dưới tin tưởng anh như

   thế, chỉ cân một câu nói của mình

   mà hoàn toàn không do dự ký tên.

   Bạch Nhược Hy nói bên cạnh anh

   có nội gián, không thể tin tưởng bất

   kỳ ai.

   Đời người ngay cả một người có thể

   tin cậy cũng không có thì thật đáng

   thương biết bao.

   Đây chính là chỗ mà anh khác với

   Bạch Nhược Hy.

   Dùng người thì không nghi. Nghi thì

   không dùng.

   Kiều Huyên Thạc đứng dậy, châm

   chậm mở miệng: “Đi thôi.”

   A Lương cũng đứng dậy, đuổi theo

   phía sau anh.

   Đi ra khỏi phòng giam, A Lương vừa

   đi vừa cởi bỏ cái áo tù trên người.

   Cho dù ở trần chịu lạnh, anh cũng

   không muốn bận cái áo này lên

   người một phút nào. Đối với nhân

   cách của anh thì đây chính là một

   sự sỉ nhục.

   Sau khi lên xe, A Lương theo thói

   quen ngồi lên ghế lái. Leo lên ghế

   rồi ngay cả quần tù anh cũng cởi hết

   rồi ném thẳng vào trong thùng rác.

   A Lương nhìn lên kính chiếu hậu xin

   lỗi: “Xin lỗi cậu ba. Cậu đợi tôi một

   lát. Tôi thay đồ cái.”

   Nói xong, A Lương xuống xe. Trong

   gió lạnh buốt người, anh chỉ mặc

   mỗi cái quần cộc màu đen rồi đi ra

   phía sau xe, mở cốp lấy đồ.

   Anh ta ở với Kiều Huyền Thạc vốn

   đã quen với việc không câu nệ tiểu

   tiết nên khi thấy người nào đó đợi

   không nỗi mà thay đồ ngay trên

   đường, Kiều Huyền Thạc cũng

   nhắm một mắt mở một mắt cho

   qua, không hề bắt ép anh ta phải

   tuân thủ cái gì.

   Tố chất của một người đàn ông

   không thể hiện qua hành động bên

   ngoài.

   Lúc A Lương đang thay đồ phía sau,

   không có vật gì che chắn thì có hai

   cô nhóc học sinh đi ngang qua đột

   nhiên cầm lấy điện thoại chụp hình

   rồi xuýt xoa kêu: “Ui mẹ ơi, dáng đẹp

   dã man.”

   “Anh lính ơi, có thể chụp với em một

   tấm không?”

   “Tự nhiên em ơi.”

   A Lương lập tức nhe hàm răng trắng

   bóng, cười tít mắt không thấy ánh

   mặt trời. Sau khi bận cái áo thun

   màu đen lên người, anh ta liền cong

   tay tạo dáng rồi thay phiên chụp

   hình với mấy em gái nhỏ.

   Kiêu Huyền Thạc nhíu mày, ánh mắt

   tối sâm. Anh quay đầu nhìn cái tên

   đang bị hành tới đầu choáng mắt

   hoa phía sau xe.

   Đối với quân nhân suốt ngày rèn

   luyện trong quân đội mà nói, mỗi

   ngày bọn họ đều phải đấu súng với

   mấy thằng con trai khác. Kiều

   Huyền Thạc hiểu tâm trạng kích

   động của A Lương lúc này cho nên

   không hề bước ra ngăn cản.

   Khoảnh khắc anh ngoảnh đầu lại

   phía sau liền nhìn thấy một bóng

   dáng quen thuộc lướt qua trước

   mắt.

   Tim giống như cảm ứng được gì đó

   liên đột nhiên hãng vài nhịp.

   Kiều Huyền Thạc lập tức xuống xe,

   đóng mạnh cửa. Thế nhưng bóng

   dáng đó đã đi xa rồi.

   Anh bước nhanh đuổi theo.

   A Lương phát hiện có chút không

   đúng cũng thoát khỏi vòng vây của

   mấy cô nhóc, vội vàng đuổi theo

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận