Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 83

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10296 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy ôm cái hộp có đủ

   loại nước ngọt và đồ ăn vặt, nặng nề

   bước về phía trước.

   Trong lòng cô nguyên rủa tên sĩ

   quan huấn luyện biến thái kia. Cả

   đội chỉ có mình cô là nữ mà việc gì

   nặng cũng kêu cô đi làm.

   Có điều cái này cũng bình thường.

   Đây là hình phạt do cô không chịu

   làm theo mấy quy tắc ngầm. Làm

   chân chạy vặt giúp cả đội mua đồ

   đã tính là nhân từ lắm rồi.

   Thời tiết vẫn rất mát mẻ nhưng trán

   Bạch Nhược Hy đã đổ đầy mồ hôi.

   Đi được một đoạn, cô liền cảm thấy

   dường như luôn có tiếng bước chân

   đều đều theo sau. Do đó, cô dừng

   lại, quay đầu lại nhìn.

   Người đi bộ trên đường thưa thớt,

   phía sau hoàn toàn không thấy

   bóng người nào.

   Cô hơi nhíu mày, xốc lại hộp đồ một

   chút rồi lại tiếp tục đi về phía trước.

   Để tiết kiệm tiên, Bạch Nhược Hy đã

   ôm thùng nước ngọt đi bộ từ siêu

   thị lớn về trường.

   Một đoạn đường rất dài. Lúc tới gần

   cửa trường học, do nhất thời quên

   mất đường, không cẩn thận đá

   trúng cục đá lớn chắn ở giữa nên cả

   người cô liền té xuống đất. Đống đồ

   uống trong hộp không có gì che

   chắn cũng rơi vãi khắp nơi.

   Khoảnh khắc ngã xuống đất, Bạch

   Nhược Hy liền mau chóng ngoảnh

   đầu lại nhìn. Phía sau vẫn không có

   người như cũ. Cô nhăn mặt nhăn

   mày, đầu gối đau tới nỗi sắc mặt

   đều trắng bệch nhưng vẫn luôn cảm

   thấy phía sau đang có người dõi

   theo cô.

   Cô cắn môi nhịn đau, từ từ bò dậy,

   không than vẫn một lời mà ôm cục

   đá dưới đất ném vào bụi cỏ phía xa.

   Cục đá nhìn có vẻ không to lắm

   nhưng lại nặng vô cùng.

   Lúc Bạch Nhược Hy ném xong rồi

   quay đầu lại thì đã thấy đồ uống

   trong hộp đã được sắp lại gọn

   gàng. Cô ngây người quét mắt nhìn

   khắp bốn phía.

   Trên đường cũng có người đi qua,

   nhưng đều là người lạ vội vội vàng

   vàng.

   Cô không biết người nào có lòng tốt

   giúp mình nhặt đồ cho nên nói với

   không khí một câu: “Cảm ơn.”

   Ôm cái hộp lên, Bạch Nhược Hy lại

   tiếp tục đi vê phía trước.

   Kiều Huyên Thạc châm chậm đi ra

   từ bụi cây ven đường.

   Ánh mắt sâu thẳm của anh vẫn luôn

   nhìn chằm chằm vào bóng lưng

   đang xa dần của cô.

   A Lương từ từ tiến lại gân, dè dặt

   hỏi: “Cậu ba, sao cậu lại trốn cô ba

   vậy?”

   Kiều Huyền Thạc im lặng. Trên mặt

   thấp thoáng nét ưu buồn. Khí thế

   lạnh lẽo toát ra quanh người anh.

   Nhưng ánh mắt mong ngóng vê

   phương xa lại thâm tình mà nóng

   rực như thế.

   A Lương cảm thấy có gì đó không

   bình thường.

   Anh ta đứng bên cạnh, Kiều Huyền

   Thạc nhìn về phía bóng dáng đã

   biến mất rất lâu kia. Hai người vẫn

   đứng yên một chỗ.

   Sau đó, A Lương chầm chậm hỏi:

   “Tại sao cô ba lại đi tới trường quân

   đội vậy cậu?”

   Bạch Nhược Hy từ nhỏ đã mơ một

   giấc mộng viễn vông. Cô mơ trở

   thành một người vô cùng vĩ đại.

   Kiều Huyền Thạc đoán có lẽ cái này

   có liên quan tới lý tưởng của cô.

   Lúc hai người còn đang im lặng

   đứng trước cửa trường quân đội,

   đột nhiên một tiếng động cực lớn

   vang lên.

   “Rầm”

   Một tiếng nổ định tai nhức óc chấn

   động khắp khu vực.

   Kiêu Huyền Thạc và A Lương mau

   chóng phản ứng lại. Hai người liếc

   mắt nhìn nhau, đều ý thức được có

   điều nguy hiểm. Sau khi biết rõ

   tiếng động phát ra từ chỗ nào liền

   lập tức xoay người xông vào trong.

   Chạy được vài phút mới đến hiện

   trường phát ra tiếng nổ.

   Cảnh tượng trước mắt đều khiến hai

   người kinh ngạc.

   Đây là nơi mà xe Kiều Huyền Thạc

   đỗ lại, cách đài quan sát không xa.

   Mà sau khi xảy ra tiếng nổ, cảnh sát

   trông coi khu vực đều chạy ra. Từng

   người liên tiếp ùa ra ngoài hoang

   mang không ngừng, lúc này mới

   nhìn thấy Kiều Huyền Thạc đang

   bình yên đứng ở phía xa.

   Anh ta toát hết mồ hôi, khom người

   chín mươi độ xin lỗi: “Xin lỗi, đại

   tướng Kiều. Xin lỗi. Ở khu vực tôi

   quản lý vậy mà còn xảy ra mấy

   chuyện này. Thật xin lỗi anh. Tôi

   nhất định sẽ điều tra rõ ràng. Đại

   tướng Kiều bình yên vô sự thật đúng

   là tin mừng của quốc gia, của nhân

   dân.”

   Những người khác đang bận dập

   lửa trên xe. Hiện trường mau chóng

   được kéo rào chặn lại. Từng tốp

   người đuổi tới, bắt đầu xếp thành

   từng hàng tản ra điều tra nguy

   hiểm.

   Con đường vốn dĩ vắng vẻ ít người

   đột nhiên lại ôn ào khác thường.

   Trong ngoài hàng rào bảo vệ đều có

   ba tâng người vây xem, bao thành

   một vòng chật như nêm cối.

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc lạnh lùng

   nhìn cảnh tượng trước mắt, bắt đầu

   quan sát tỉ mỉ biểu cảm của từng

   người trong đám đồng trước mặt.

   A Lương len lén vỗ ngực, âm thâm

   cảm ơn Bạch Nhược Hy. Nếu như

   không phải vì Bạch Nhược Hy xuất

   hiện kịp thời, bây giờ chắc anh đã

   nát thành mấy chục mảnh rồi.

   “Đại tướng Kiều, tôi cho người bảo

   vệ anh rời khỏi đây trước. Kẻ phạm

   tội chắc còn đang ở gần đây. Hơn

   nữa ở đây ký giả nhiều lắm, đông

   người phức tạp… Người quản lý vẫn

   cung kính nói chuyện với Kiều

   Huyền Thạc.

   Mà Kiều Huyền Thạc căn bản không

   để ý tới anh.

   Bộ quân phục trên người Kiều

   Huyền Thạc và gương mặt đẹp trai

   ngời ngời của anh trở thành điểm

   sáng lớn nhất trong vụ nổ lần này.

   Càng nhiều người ngưỡng mộ nhan

   sắc và chức vụ khiến người người

   sùng bái của anh cho nên nhìn đến

   nhập thân, không nỡ rời đi.

   “Đẳng trước có vụ nổ. Mau, mau

   qua coi đi. Nghe nói là xe quân đội

   đó.”

   Bạch Nhược Hy nghe thấy tiếng nổ

   cũng bị dọa một trận. Lúc phát

   nước cho mọi người trong đội thì

   bọn họ đều đã chạy đi hết rồi.

   Cô cũng tò mò nhưng không hề có

   tâm trạng ởi coi. Dù sao không có

   liên quan gì tới cô. Nếu như có gì

   nghiêm trọng thì báo chí cũng sẽ

   đưa tin. Cô đi coi cũng không giúp

   được mà ngược lại còn cản trở

   người khác làm việc.

   “Có người nào bị thương không?”

   “Hình như không có. Thật là mạng

   lớn. Là một tướng cấp cao đẹp trai

   nứt trời luôn, đẹp giống như diễn

   viên điện ảnh vậy đó. Bây giờ có

   hẳn một đám con gái bị anh mê

   hoặc không biết trời đất là gì. Ngay

   cả bạn gái tao cũng hùa nhau mê

   trai theo. Muốn giữ cũng giữ không

   nổi.

   Bạch Nhược Hy đang dọn rác trong

   phòng học liên nghe thấy một tên

   con trai tiến vào cười hỏi: “Nhược

   Hy, cô không đi coi sao? Đứa nào

   trong trường là con gái đều chạy đi

   coi hết rồi.”

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu, lạnh

   nhạt hỏi: “Coi vụ nổ sao?”

   “€oi ông boss kia chứ ai. Con gái

   các cô không phải đều thích loại

   đàn ông kiểu đó sao?”

   Bạch Nhược Hy: “Nhìn anh dễ

   thương như khỉ trong sở thú hả?”

   “…. Hai đứa con trai không còn lời

   nào để nói.

   Quả nhiên không hợp với đám đông.

   Chẳng trách cô không có bạn bè,

   suy nghĩ không giống với con gái

   bình thường.

   Bạch Nhược Hy dọn dẹp xong mới

   cầm đống rác đi ra cửa. Ánh mắt

   lạnh lùng khiến hai người con trai

   cảm thấy khó chịu vô cùng.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy thùng rác

   bên ngoài liền nhét chai nhựa vào

   trong thùng dành cho rác tái chế.

   Đột nhiên cô phát hiện bóng dáng

   một người đội mũ lưỡi trai, mặc đồ

   đen lén lén lút lút lủi sâu vào góc

   đường trong hẻm.

   Nếu như là lúc bình thường, Bạch

   Nhược Hy cũng không chú ý tới

   hành động của những người này.

   Thế nhưng bên ngoài vừa xảy ra vụ

   nổ. Người trong trường đều chạy ra

   ngoài rồi. Ngay cả những sĩ quan

   già bình thường không nhiều

   chuyện cũng tò mò chạy đi coi.

   Người này còn bí mật hấp ta hấp

   tấp từ bên ngoài đi vào, không đi

   đường lớn mà chạy vào hẻm sâu

   phía sau trường mà đi.

   Cô bỏ rác trong tay xuống. Giác

   quan thứ sáu nói cho cô biết, người

   đó nhất định có vấn đề.

   Đi theo vào hẻm sâu, cô dựa lưng

   vào tường, len lén thăm dò rôi chăm

   chú nhìn. Phía sau có một cái thùng

   rác. Người bí ẩn cởi nón, lộ ra mái

   tóc đen dài như mực che khuất

   gương mặt của mình.

   Người bí ẩn ném cái nón lưỡi trai

   vào trong thùng rác.

   Sau đó người đó lột đôi bao tay ra,

   lấy từ trong người ra một vật màu

   đen rồi cùng ném vào thùng rác.

   Bạch Nhược Hy mau chóng trốn đi.

   Người bí ẩn nhìn trái phải hết một

   vòng, tiếp tục đi sâu vào trong hẻm

   rồi biến mất dần ở ngã tư đường.

   Bạch Nhược Hy chắc chắn cô ta đã

   đi rồi mới vội vàng nhặt hai cành

   cây dưới đất lên, bẻ thành hai đoạn

   làm đũa để lục tìm đồ trong thùng

   rác.

   Nếu như người này là hung thủ gây

   ra vụ nổ, thì rõ ràng cô ta đã hiểu

   quá rõ tình hình xung quanh rồi.

   Ở xung quanh đây đều không có

   camera, xa xa phía trước cũng

   không có. Mà ở trường quân đội

   đều là học viên, cảnh sát, sĩ quan

   cấp cao, nhân vật quan trọng.

   Không ai ngờ rằng hung thủ sẽ chạy

   tới nơi nguy hiểm như vậy.

   Bạch Nhược Hy dùng túi nilon đựng

   đồ rồi chạy như bay về trường.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận