Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 84: Giúp đỡ điêu tra

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9971 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy băng qua hai con

   đường, chạy về phía có nhóm người

   đang tụ lại ở xa.

   Quần chúng vây quanh xem thật sự

   quá nhiều. Hơn nữa phía trước còn

   là một tòa nhà lớn luôn có người

   trông coi phạm nhân.

   “Tránh ra, tránh ra… Nhân viên cảnh

   vệ bắt đầu đuổi mọi người mau

   chóng giải tán.

   Bạch Nhược Hy không chen vào

   được còn bị đám đông đẩy lùi vê

   phía sau. Cô sợ không gặp được

   mấy người cảnh sát đó nên mới đột

   nhiên hô to: “Hung thủ ở đây…”

   Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều

   nhìn cô. Cảnh sát lại càng thêm đề

   phòng, lần lượt đẩy từng nhóm

   người đang bu lại xem. Mặt khác,

   người nghe thấy giọng nói vừa rồi

   của Bạch Nhược Hy cũng mau

   chóng tránh đường.

   Một người bận đồ bình thường cùng

   với mấy nhân viên bận đồ cảnh sát

   cùng nhau đi tới. Bạch Nhược Hy

   căng thẳng tiến lên hai bước.

   “Chào anh cảnh sát.”

   “Có phải cô mới gọi không?” Một

   anh cảnh sát bận thường phục có

   gương mặt phúc hậu nghiêm túc

   hỏi.

   Bạch Nhược Hy lập tức câm lấy cái

   túi trong tay, chuẩn bị mở miệng:

   “Đây là…

   Còn chưa nói dứt câu, cô liên sững

   Chương 84 Giúp đỡ điêu tra

   sờ tại chỗ. Ngón tay hơi run rẩy,

   căng thẳng đến nỗi lập tức làm rơi

   cái túi trong tay. Ánh mắt trầm

   xuống.

   Bởi vì cô nhìn thấy người đàn ông ở

   sau lưng cảnh sát, Kiều Huyền

   Thạc.

   Kiêu Huyền Thạc đi qua, cảnh vệ và

   người cảnh sát bận thường phục lùi

   về phía sau, từ tốn mở miệng: “Đại

   tướng Kiều, chính là cô này kêu lung

   tung hồi nấy. Tôi nghĩ chắc là loại

   gây ồn ào để gây chú ý thôi.”

   Kiều Huyền Thạc đi vào giữa đám

   đông đối diện với Bạch Nhược Hy.

   Hình tượng cao lớn đĩnh đạc. Khí

   thế lãm liệt, hạc trong bầy gà.

   Đám em gái đang đứng xung quanh

   ngước mắt nhìn anh thiếu chút nữa

   phát điên lên.

   Cảnh vệ lập tức sơ tán nhân viên

   xung quanh Kiều Huyền Thạc.

   Bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không

   muốn mở miệng nói chuyện. Mới

   một tuần không gặp mà trong mắt

   của Kiều Huyền Thạc lại chỉ có sự

   thờ ơ vô cùng. Không có độ ấm

   cũng không có cảm tình, giống như

   nhìn thấy người lạ từng quen.

   A Lương đi tới đứng bên cạnh Kiều

   Huyền Thạc sau đó lập tức cung

   kính cúi đầu chào Bạch Nhược Hy:

   to

   “Tôi không phải. Đừng gọi tôi như

   vậy nữa.” Bạch Nhược Hy vội vàng

   ngắt lời. Giọng điệu sốt ruột vô

   cùng, sợ người khác nghe thấy từ

   này.

   A Lương sững sờ, ngây ra tại chỗ.

   Trên mặt Kiều Huyền Thạc không lộ

   ra chút cảm xúc nào. Giọng điệu

   lạnh lùng châm chậm mở miệng:

   “Trong tay cầm cái gì vậy?”

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Cô

   cảm thấy những muộn phiền trong

   lòng đang đè nặng lên ngực nhưng

   trước tiên vẫn phải nói chuyện quan

   trọng.

   Cô cầm lấy túi đựng đồ trong tay

   đưa đến trước mặt Kiều Huyền

   Thạc, nghiêm túc nói: “Vừa rồi lúc

   tôi đi đổ rác trong trường thì nhìn

   thấy một người bí ẩn vội vội vàng

   vàng lủi sâu vào trong hẻm. Người

   đó ném mấy thứ này vào trong

   thùng rác ở trường nên tôi đã lấy

   cây gắp lên. Mấy anh xem xem đây

   có phải là đồ vật có liên quan đến

   vụ nổ không.”

   Kiều Huyền Thạc hơi nhíu mày. A

   Lương lập tức nhận lấy cái túi, mở

   ra cúi đầu xem. Đôi mắt một mí ti hí

   trừng to như quả trứng gà, kinh

   ngạc nhìn Kiều Huyền Thạc: “Cậu

   ba, đây là bảng điều khiển và găng

   tay. Còn có một cái nón.”

   Kiêu Huyền Thạc hơi chấn động.

   Sắc mặt lạnh đi vài phân. Sau đó

   anh lạnh nhạt xoay người rời khỏi

   rồi ném lại một câu: “Đưa cô ta đi

   hỏi chuyện.”

   Nói xong, anh đi về phía chiếc xe

   quân đội vừa mới tới.

   A Lương làm ra động tác mời.

   Sắc mặt Bạch Nhược Hy trâm

   xuống, không vui hỏi: “Tại sao còn

   muốn đưa tôi theo? Chuyện gì cần

   nói tôi đều đã nói hết rồi.”

   “Hỗ trợ điều tra.” A Lương khách khí

   nói.

   “Những điều nên nói tôi đều đã nói

   rồi. Mấy cái khác tôi cũng không

   biết. Hơn nữa tôi không phải là hung

   thủ. Mấy anh…”

   Viên cảnh sát mặc thường phục đẩy

   vai Bạch Nhược Hy, tức giận mắng:

   “Nói nhiều vậy làm gì. Kêu cô đi thì

   cô cứ ởi đi.”

   Bạch Nhược Hy bị đẩy đến nỗi bước

   chân không vững nhoài về trước

   một bước. A Lương lập tức đỡ lấy

   người Bạch Nhược Hy tránh bị ngã.

   Ánh mắt lạnh lùng nhìn đối phương,

   vô cùng tức giận nói: “Nói năng bừa

   bãi, mày biết cô ấy là ai không? Cổ

   là…”

   “Tôi đi với mấy anh.” Bạch Nhược

   Hy vội vàng mở miệng chặn lại lời

   của A Lương.

   Hiện tại đối với cô mà nói thân phận

   này rất đáng xấu hổ. Có lẽ cô sớm

   đã không phải là vợ của Kiều Huyền

   Thạc rồi, chỉ là cô còn chưa nhận

   được thông báo mà thôi.

   A Lương không có thời gian tranh

   cãi với đối phương nên liền bảo vệ

   Bạch Nhược Hy lên xe, mở xe cho

   cô. Thái độ cung kính khiến cho tất

   cả mọi người đều như lạc vào

   sương mù.

   Bạch Nhược Hy đứng ngoài xe hồi

   lâu. Nhìn người đàn ông lạnh lùng

   như băng đang ngôi ở ghế sau, tim

   không tự chủ được mà run lập cập.

   Chuẩn bị đủ dũng khí rồi, cô mới

   bước vào trong xe.

   Đóng cửa lại, A Lương ngôi vào ghế

   phó rồi hỏi tài xế: “Đã dọn dẹp xong

   hết chưa?”

   “Đã dọn xong hết rồi.” Tài xế trả lời.

   Sau khi trải qua cơn nguy hiểm, A

   Lương vẫn còn tim đập chân run

   khoát tay: “Vậy đi đi.”

   Ngôi ở phía sau, Bạch Nhược Hy

   cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

   Lòng bàn tay liên tục đổ mồ hôi

   lạnh.

   Kiêu Huyền Thạc ngồi bên cạnh.

   Trong không khí dường như đều là

   hơi thở của anh. Còn khí lạnh quanh

   người đã phảng phất lan tới chỗ cô.

   Cô có cảm giác nếu cứ tiếp tục như

   vậy thì mình sẽ bị đông chết.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy khó thở

   nên mới từ từ mở cửa xe, ngoảnh

   mặt ra ngoài cửa sổ hít sâu một hơi

   để xua tan đi cơn khó chịu đang

   tích tụ trong lồng ngực.

   Đối với Bạch Nhược Hy mà nói,

   đường đi bỗng chốc trở nên dài

   đằng đãng. Mỗi phút mỗi giây đều

   vô cùng ngại ngùng khó chịu.

   A Lương liếc nhìn ghế sau qua kính

   chiếu hậu. Lúc này anh mới phát

   hiện biểu cảm của hai người là lạ.

   Xe khởi động một lúc lâu, Bạch

   Nhược Hy mới bắt đầu ngồi nghiêm

   chỉnh lại rôi châm chậm hỏi: “Mấy

   anh muốn đưa tôi đi đâu?”

   “Doanh trại quân đội.” A Lương

   ngoái đầu khách khí nói với Bạch

   Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy sững sờ, vội vàng

   nhoài người ra khỏi ghế dựa, căng

   thẳng nói: “Tại sao muốn đưa tôi

   vào quân doanh làm gì? Doanh trại

   quân đội cách Tịch Quốc quá xa,

   phải đi qua hai thành phố. Đi đi về

   về cũng phải mất một ngày.”

   “Hỗ trợ điều tra. Đương nhiên phải

   quay về doanh trại quân đội mới hỏi

   rồi.”

   Bạch Nhược Hy nắm chặt tay, bình

   tính lại mới nói rõ ràng từng chữ:

   “Thả tôi xuống xe. Có chuyện gì thì

   bây giờ hỏi đi. Tôi đã nói tất cả

   những gì tôi biết cho mấy người rồi.

   Không cần phải giày vò tôi như thế.”

   “Sẽ có xe chở cô vê.” A Lương căng

   thẳng, lộ ra chút khó xử. Không có

   mệnh lệnh của cấp trên, anh không

   thể thả cô xuống xe được.

   Bạch Nhược Hy cười khổ, nhìn A

   Lương châm chọc hỏi: “Chỉ vì hỏi

   mấy việc mà vài phút có thể nói

   xong mà đem tôi vào doanh trại

   quân đội hợp tác điều tra, sau đó lại

   chở tôi vê. Lẽ nào thời gian của

   quân nhân mấy người mới quý giá

   còn thời gian của dân thường như

   tôi lại không quý sao?”

   “Cái này… A Lương cứng họng, lúng

   túng nhìn Kiều Huyền Thạc.

   Kiều Huyền Thạc vẫn im lặng không

   lên tiếng.

   Bạch Nhược Hy mở miệng hít thở

   nhẹ. Cô biết làm khó A Lương cũng

   không có tác dụng gì. Anh ta căn

   bản không có quyền làm chủ.

   Cô thả lỏng người, vô lực tựa vào

   ghế rôi móc điện thoại từ trong túi

   quân ra coi giờ.

   Đã hơn bốn giờ chiều rồi. Tới quân

   khu thì cũng đã chín giờ tối. Hỏi

   xong lại trở về cũng phải là hừng

   đông hoặc sáng sớm ngày hôm

   sau.

   Bạch Nhược Hy càng nghĩ càng rối

   loạn. Cô châm chậm cúi đầu, nhẹ

   giọng thì thâm hỏi: “Rốt cuộc anh

   muốn làm gì?”

   Từ khi gặp mặt tới giờ, Kiều Huyền

   Thạc cũng chưa hề nghe người con

   gái này gọi anh một tiếng anh ba.

   Ngay cả tiếng xưng hô quen thuộc

   cũng không còn nữa.

   Bầu không khí xa cách lan tràn giữa

   hai người.

   Giọng nói trâm thấp của Kiều Huyền

   Thạc không có chút nhiệt độ nào.

   Anh lạnh lùng phun ra một câu: “Hỗ

   trợ điều tra.”

   Bốn chữ này khiến đáy lòng Bạch

   Nhược Hy cưởi khẩy. Cô từ từ nhắm

   mắt lại nghỉ ngơi, cũng không nói

   thêm lời nào nữa.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận