Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 85

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10705 chữ 2024-09-02 18:33

  Có lẽ đã thấm mệt hoặc có lẽ ngồi

   xe quá lâu.

   Bạch Nhược Hy ban đầu còn giả vờ

   ngủ, sau đó liên bắt đầu ngủ say

   sưa.

   Khi xe rẽ vào một ngã rẽ, đầu cô liền

   ngã chúi về phía Kiều Huyền Thạc

   rôi gục đầu lên vai anh.

   Kiều Huyền hơi chấn động. Ánh mắt

   có chút nặng nề, từ từ nhìn vê phía

   CÓ

   Gương mặt trắng nõn của cô phơn

   phớt hồng. Mấy ngày không gặp mà

   dường như cô đã gầy đi rất nhiều.

   Mái tóc rối có tùy tiện buộc sau đầu

   nhưng vẫn không ảnh hưởng được

   vẻ đẹp mĩ miều của cô.

   Ánh mắt anh nhìn Bạch Nhược Hy

   từ từ trở nên dịu dàng, thâm tình mà

   nóng rực.

   Cả người anh hơi nhúc nhích, co

   lưng lại rồi điều chỉnh vai nghiêng

   về phía cô. Động tác vừa cẩn thận

   vừa từ tốn để chỗ cô dựa vào càng

   thêm thoải mái hơn một chút.

   Đến trước cổng doanh trại quân đội,

   chiếc xe bắt đầu chạy chậm lại,

   thông qua kiểm tra liền tiến vào

   trong.

   Bạch Nhược Hy nghe thấy tiếng mở

   cửa liền châm chậm mở mắt. Lúc

   này cô mới phát hiện mình đã dựa

   vào bờ vai rộng rãi của người nào

   đó mà ngủ thiếp đi nên vội vàng

   ngồi thẳng người dậy, căng thẳng

   sờ sờ khóe miệng. Sau khi chắc

   chắn mình không chảy nước miếng

   cô mới yên tâm trở lại.

   Cô len lén nghiêng đầu nhìn, sau đó

   liền phát hiện Kiều Huyền Thạc

   đang nhắm mắt ngủ.

   Bầu trời bên ngoài cửa sổ đã tối rồi.

   Bạch Nhược Hy đói bụng đến nỗi

   bụng kêu òng ọc. Cô ló đầu tới gân

   ghế phụ, nhỏ giọng thì thầm: “Có

   phải đã đến quân khu rồi không?”

   “D ạ „

   “Khi nào bắt đầu điều tra? Rồi

   chừng nào mới chở tôi về?”

   “Cô ba, cô rất gấp sao?”

   “Đừng gọi tôi cô ba nữa. Gọi tôi

   Nhược Hy đi.” Bạch Nhược Hy nhỏ

   giọng thêu thào. Cô sợ tiếng ôn sẽ

   khiến người đàn ông bên cạnh thức

   giấc nên từ từ nói: “Điều tra xong rồi

   thì mau chóng chở tôi về.”

   “Cái này…” A Lương tân ngân hồi lâu,

   cũng trầm giọng nói nhỏ: “Tôi đều

   nghe theo lệnh mà làm việc. Chuyện

   này tôi không làm chủ được. Cô đi

   nói với cậu ba đi.

   Sau khi xe dừng lại, tài xế mới tắt

   máy nhìn về phía A Lương rồi châm

   chậm hỏi: “Tới rồi… Cân gọi đại

   tướng Kiều tỉnh lại không?”

   Tài xế vừa nói xong, Kiều Huyền

   Thạc đã mở mắt, giơ tay kéo cửa

   bước thẳng xuống xe.

   Động tác liên mạch, hoàn toàn

   không giống như người vừa mới ngủ

   say chút nào. Điều này khiến Bạch

   Nhược Hy và A Lương đều sững sờ

   tại chỗ.

   Bọn họ cũng mở cửa xuống xe theo.

   Qung trường rộng lớn, ánh đèn

   chiếu sáng khắp nơi, còn có rất

   nhiều đội ngũ đang huấn luyện trên

   sân.

   Mà một đám người vô cùng ồn ào

   trong đó lại thu hút sự chú ý của

   mấy người bọn họ.

   Trên sân huấn luyện, đèn đuốc sáng

   trưng. Tiếng hô vang của đàn ông,

   tiếng hít thở, tiếng gào thét lên

   xuống không ngừng.

   Người bu lại càng lúc càng nhiều.

   A Lương tiện tay kéo một tên lính

   mới chạy qua hỏi: “Bên đó có

   chuyện gì mà ồn ào vậy?”

   “Là anh Đặng của khu hai mang

   theo lính của ảnh tới tìm chúng ta

   rèn luyện.

   A Lương cười nói: “Lần trước đã bị

   thua tơi bời, mặt mày xám xịt bỏ đi.

   Lần này còn muốn tới chịu nhục

   sao?”

   “Lần này người của chúng ta bị

   đánh thảm lắm. Hồi trưa lúc đấu thể

   lực, Phó quan phụ tá Liễu dẫn đội,

   chúng ta thua sạch rồi. Bây giờ đấu

   boxing cũng thua nốt.”

   A Lương há hốc mồm kinh ngạc.

   Bạch Nhược Hy hoàn toàn không có

   hứng thú gì với mấy chuyện này.

   Thắng bại là chuyện thường của

   nhà binh. Huống hồ gì chỉ là trao đổi

   rèn luyện lẫn nhau, thắng bại càng

   không phải là việc gì quá quan

   trọng.

   Nhưng A Lương dường như không

   hê nghĩ như vậy.

   Trong mắt anh dường như đang lấp

   lánh một loại cảm giác vinh quang.

   Sau đó liền vội vội vàng vàng xông

   vào đám người đang ồn ào ngoài

   kia.

   Bạch Nhược Hy nhìn nhìn Kiều

   Huyền Thạc, còn tưởng anh cũng

   gấp gáp như thế.

   Nhưng hình như anh không quá để

   ý, thong dong từ tốn mà đi về phía

   mấy tòa nhà to lớn trước mặt.

   Bạch Nhược Hy chỉ có thể đi theo

   sau anh.

   Lúc đi ngang qua đám người, giọng

   một người đàn ông sang sảng

   truyền tới, vang đến mức có thể

   nghe thấy từ ngàn dặm: “Đại tướng

   Kiều, cuối cùng anh cũng trở về rồi.

   Đặng tôi đây chờ anh tới nỗi hoa

   đều tàn. Lại đây đánh với chúng tôi

   một trận coi.”

   Kiều Huyền Thạc dừng bước,

   nghiêng đầu nhìn về phía đám

   đồng.

   Đám đàn ông đang túm tụm một

   chỗ cũng rất biết điều mà tránh ra

   nhường đường.

   Bạch Nhược Hy nhìn người đàn ông

   đang nhảy xuống đài mà đi qua.

   Người này không giống như quân

   nhân mà ngược lại giống như là

   huấn luyện viên thể hình. Cơ bắp

   sáu múi. Ngực còn lớn hơn cả con

   gái, chắc nịch giống như trái cây

   chín mọng.

   Nửa thân cởi trân, làn da màu lúa

   mạch sáng bóng. Cơ bắp từng múi

   nảy lên.

   Cô thích đàn ông mạnh mẽ nhưng

   “cơ bắp” quá thì cô lại chịu không

   nỗi. Lúc này cô mới phát hiện dáng

   người của anh ba mới đẹp nhất. Chỉ

   là cô sợ Kiều Huyền Thạc đánh

   không lại người đàn ông khỏe mạnh

   như gấu này.

   Anh chàng “cơ bắp” đi qua đứng

   trước mặt Kiều Huyên Thạc. Nắm

   đấm hai người chạm vào nhau xem

   như lời chào hỏi: “Lần trước ngay cả

   phụ tá Liễu của anh tôi cũng đánh

   không lại cho nên không có mặt

   mũi nào mà thách đấu anh. Lần này

   toàn quân tinh nhuệ của bên anh

   đều thua sạch trong tay tôi rồi. Anh

   xem bọn họ kìa.”

   Kiều Huyền Thạc thuận theo ánh

   mắt của gã mà nhìn qua. Mấy tên

   lính đều cúi đầu chán nản, bị đánh

   tới nỗi sưng tím mặt mày. Nghiêm

   trọng nhất là phụ tá Liễu, ngôi dưới

   đất đứng lên không nỗi. Xem ra là

   đuối sức rồi, còn thêm bị thương

   nữa.

   Trong quân đội, tất cả mấy khóa

   huấn luyện đối đầu với nhau chủ

   yếu đều là thực chiến. Dưới tình

   huống không có nguy hiểm tới tính

   mạng, bị đánh tơi bời hoa lá là việc

   như cơm bữa.

   Kiều Huyền Thạc tiếp lời: “Chơi hết

   mình là được rồi.”

   Nói xong, anh tiếp tục đi về phía

   trước.

   Anh chàng “cơ bắp” lập tức chắn

   đường, khiêu khích: “Không phải là

   anh không dám chứ? Khu một của

   mấy người là quân đội tinh anh

   trọng điểm của cả nước đó. Lễ nào

   chỉ có mấy đứa này thôi sao?”

   “Tôi lên.” A Lương căm giận bất

   bình, vỗ ngực xông lên tiếp chiến.

   Gã ta đánh một quyền lên ngực A

   Lương khiến anh ta lùi lại vài bước

   rôi cười nói: “Boss nhà mày còn

   không dám đấu với tao, con khỉ ốm

   yếu như mày thì tính cái gì. Cút xa

   chút cho tao.”

   Bởi vì đối phương coi như là cấp

   trên của mình nên A Lương không

   dám lên tiếng nữa. Hơn nữa tên đầu

   sỏ khu hai này còn nổi danh nóng

   tính, nói đánh liên đánh.

   Kiêu Huyền Thạc từ tốn trả lời lại

   một câu: “Tôi nhận thua. Còn có

   chuyện phải làm. Xin lỗi không chơi

   với anh được.”

   Vừa dứt lời, Kiều Huyền Thạc lại tiếp

   tục đi.

   Đâầu nói tới mức này rồi, đối phương

   cũng không dám làm phiền nữa.

   Chiếu theo cấp bậc, hai người

   không ai lớn hơn ai nhưng trong

   lòng của nhân dân và chủ tịch nước,

   địa vị của Kiều Huyền Thạc luôn

   cao hơn anh rất nhiều. Hơn nữa anh

   nắm quyền trong tay, gã ta đắc tội

   không nổi, cũng không dám quấy

   rây.

   Bạch Nhược Hy nhìn bóng lưng của

   anh xoay người rời đi ngược lại rất

   nghi ngờ. Anh như vậy không sợ bị

   lính của mình cho là bất tài vô dụng

   hay sao?

   Mặc dù không cần lên võ đài đánh

   đấm, bây giờ nhận thua còn giữ

   chút thể diện nhưng làm một người

   quân nhân, không phải đều nên có

   dũng khí chút sao. Dù thua cũng

   phải thua một cách tâm phục khẩu

   phục không phải sao?

   Hóa ra anh ba cô lại sợ phiên phức

   như vậy.

   Bạch Nhược Hy nghĩ thâm trong

   lòng. Trước mặt đột nhiên đụng

   phải bức tường thịt chặn ngay giữa

   đường.

   Cô dừng bước, ngước mắt lên nhìn

   đối phương.

   Anh chàng “cơ bắp” tươi cười. Ánh

   mắt trở nên nóng rực: “Cha mẹ ơi,

   hóa ra khu một còn có con gái xinh

   đẹp như vậy. Anh tên là Đặng

   Khẳng. Em gái xinh đẹp em tên gì

   vậy?”

   Bạch Nhược Hy thấy gã cũng không

   phải là người xấu, chỉ là tính tình

   nóng nảy lại thô lỗ một chút mà thôi

   nên cô liền cười nói: “Tôi tên Bạch

   Nhược Hy.”

   “Nhược Hy, không biết em là người

   nhà của ai? Kết hôn chưa? Có bạn

   trai chưa? Anh… anh còn độc thân

   đó…

   Mấy tên lính khu một đều thầm vui

   mừng trong lòng. Cái thằng cha này

   hôm nay mang lính tới đánh bọn họ

   thảm như vậy, bọn họ không thèm

   nói cho anh biết. Bạch Nhược Hy là

   vợ của đại tướng Kiều bọn họ.

   Sĩ quan phụ tá Liễu cũng mừng

   thâm, cười cười với mấy tên bên

   cạnh, khe khẽ nói: Vừa rồi đại tướng

   Kiêu đã tha cho anh một lần rồi, sợ

   anh trước mặt lính mình thua quá

   khó coi cho nên mặc kệ mặt mũi

   mình mà nhận thua trước. Vậy mà

   thăng này còn dám chọc vợ người

   ta.

   “Phải để anh ta nếm mùi bị đánh lần

   nữa mới nhớ rõ. Nếu không phải tối

   qua chúng ta phải tập huấn đặc biệt

   cả đêm, còn chưa hồi phục thể lực

   thì hôm nay anh ta có cơ hội thắng

   vui vẻ như vậy sao?”

   “Không sao, để anh ta thắng một

   lân. Đợi chút nữa có người sẽ khóc

   cho coi.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận