Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 86

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 11091 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy ngó Kiều Huyền

   Thạc. Lúc này cô mới phát hiện

   bước chân anh đã dừng lại. Bóng

   lưng cao lớn lạnh lùng nhưng không

   quay đầu lại mà chỉ đứng yên tại

   chỗ.

   Cô hiểu người đàn ông này đang đợi

   nghe ý kiến của mình.

   “Thật xin lỗi. Tôi còn có chút

   chuyện.” Bạch Nhược Hy xin lỗi,

   muốn đi qua người anh ta.

   Nhưng Đặng Khẳng lại lùi về phía

   sau lần nữa chắn đường Bạch

   Nhược Hy. Hên là cô dừng lại kịp

   thời, nếu không đã đụng trúng anh

   ta rồi.

   Không ngờ tên này nhìn thô kệch

   nặng nề mà phản ứng lại rất nhanh

   nhạy.

   Đặng Khẳng cười hì hì nói: “Nhược

   Hy đi đâu gấp vậy? Em còn chưa trả

   lời câu hỏi của anh đó. Có bạn trai

   chưa? Còn nữa có chồng chưa?”

   Bạch Nhược Hy bất lực hỏi: “Nếu

   như không có thì sao? Có thì lại thế

   nào?”

   “Không có chồng thì anh theo đuổi

   em. Còn có chồng rồi thì… Đặng

   Khẳng dùng tay gãi gãi đầu, không

   biết nên làm gì mới được.

   Vừa nói xong, mọi người đều cười

   thầm tên này thẳng tính, tự rước

   họa vào người.

   Kiều Huyên Thạc từ từ xoay người,

   đi về phía sĩ quan phụ tá Liễu rồi

   trực tiếp câm lấy găng tay từ trong

   tay anh ta. Sắc mặt lạnh lùng tới

   cực hạn. Ánh mắt sắc bén đến đáng

   Sợ.

   Trong đội có người hò reo vui mừng

   mới làm cho Đặng Khẳng và Bạch

   Nhược Hy chú ý đến.

   Hai người nhìn về phía Kiều Huyền

   Thạc. Anh đã cởi áo khoác ra. Cái

   áo đen bó sát người làm lộ ra

   đường nét cơ bắp hoàn mỹ.

   Đặng Khẳng sững sờ nhìn chỉ số

   nguy hiểm của Kiều Huyền Thạc

   dần dần tăng cao, lại nhìn vê phía

   Bạch Nhược Hy. Rốt cuộc anh nuốt

   nuốt nước bọt hỏi: “Em… chông em

   là anh ta sao?”

   Cái này cũng có thể nhìn ra sao?

   Bạch Nhược Hy nghi ngờ nói: “Sao

   anh đoán được vậy?”

   Mặc dù Đặng Khẳng có chút thất

   vọng nhưng có thể kích thích Kiều

   Huyền Thạc đánh nhau với anh ta

   ngược lại cũng là một chuyện tốt.

   Cho nên anh ta cười nói: “Nhìn dáng

   vẻ muốn giết người của cậu ta kia

   kìa. Em không thấy mùi chua phảng

   phất đâu đây sao?”

   Nói xong, anh vui vẻ đi qua.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng đứng

   yên tại chỗ.

   Vừa rồi còn than anh ba cô sợ phiền

   phức. Bây giờ ngược lại lo anh sẽ bị

   thương.

   Nếu như gương mặt đẹp trai của

   anh bị đánh thành đầu heo rồi thì

   phải làm gì bây giờ?

   Đặng Khẳng đi đến trước mặt Kiều

   Huyên Thạc, đấm một cái lên lông

   ngực anh rồi cười nói: “Người anh

   em, chúc mừng anh. Mỗi ngày ôm

   vợ đẹp ngủ như vậy, tới nằm mơ

   cũng cười cho tỉnh rồi. Anh có em

   gái nào chưa lấy chồng không giới

   thiệu cho tôi đi.”

   Kiều Huyên Thạc cúi đầu chỉnh lại

   găng tay. Thái độ lạnh lùng. Sắc

   mặt cũng vô cùng khó coi. Anh

   nghe thấy lời tên kia cảm thấy rất

   khó chịu nên mang găng tay xong

   mới lạnh nhạt nói: “Nhường anh một

   tay.”

   Đặng Khẳng biến sắc, tức giận hỏi:

   -Anh có ý gì? Khinh thường người

   khác có phải không? Kiều Huyền

   Thạc, anh đừng có kiêu ngạo như

   vậy.

   “Tôi không hề xem thường anh. Anh

   đã đánh mấy trận rồi, thể lực cũng

   vơi đi nhiều. Tôi nhường anh một

   tay là thỏa đáng.”

   Đặng Khẳng hừ một tiếng, rất không

   thoải mái nói: “Anh mới từ Tịch

   thành chạy về có phải không. Cơm

   tối còn chưa ăn mà còn nói chuyện

   thể lực với tôi?”

   Đã không biết ơn, anh cũng không

   còn gì để nói.

   Kiều Huyên Thạc chỉ muốn đánh

   nhanh thắng nhanh. Nhược Hy còn

   chưa ăn cơm tối, anh cũng có

   chuyện cần giải quyết.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng bẻ ngón

   tay, còn căng thẳng hơn bất cứ

   người nào khác.

   Khoảnh khắc nắm đấm của Đặng

   Khẳng ập tới, cô đã tưởng tượng ra

   được cảnh tượng đẫm máu tiếp

   theo. Còn sợ tới nỗi vội bịt mắt, kêu

   “A” một tiếng rồi quay mặt trốn đi.

   Tim bắt đầu đau đớn. Mắt ươn ướt.

   Cô không có dũng khí nhìn nhưng

   lại phát hiện những người khác đều

   đang hưng phấn cực độ.

   Cảnh tượng kích động vạn phần.

   Qua hồi lâu, Bạch Nhược Hy mới hít

   sâu một hơi, gom hết dũng khí hé

   mắt nhìn Kiêu Huyên Thạc.

   Cô yếu ớt quay đầu. Khoảnh khắc

   đó, cả thế giới bỗng chốc trở nên

   yên tĩnh lại. Trên sàn chỉ còn mỗi

   Kiêu Huyền Thạc đang đứng còn

   Đặng Khẳng thì lại chẳng thấy đâu

   nữa rồi.

   Kiều Huyền Thạc ngoại trừ thở có

   chút nhanh thì hoàn toàn không có

   thay đổi gì hết. Hơn nữa anh còn

   đang tháo găng tay.

   Có chuyện gì đang xảy ra vậy?

   Bạch Nhược Hy căng thẳng tiến lên

   vài bước. Sau đó cô phát hiện Đặng

   Khẳng bị hai tên lính dìu từ trên đài

   xuống. Mặt anh ta sưng như đầu

   heo, mặt mũi bầm dập. Cả người

   anh ta xụi lơ, bị kéo xuống dưới ngồi

   bên cạnh sĩ quan phụ tá Liễu.

   So sánh với nhau, anh ta càng thảm

   hại hơn nhiều.

   Lúc này sĩ quan phụ tá Liễu mới

   cười hỏi: “Tướng Đặng, anh không

   sao chứ.”

   “Tôi… tôi không sao. Nghỉ ngơi một

   chút rồi đánh tiếp. Tôi không tin

   Kiêu Huyền Thạc chỉ dùng một tay

   mà có thể đánh được tôi. Tôi vừa

   mới đánh mấy trận với mấy người.

   Thể lực còn chưa hồi phục mà thôi.”

   Sĩ quan họ Liễu an ủi cười nói:

   “Phải, phải. Nếu như thể lực anh

   khỏe như trâu thì nhất định có thể

   ngang tài ngang sức với đại tướng

   Kiều nhà chúng tôi.”

   Đột nhiên Bạch Nhược Hy cảm khái

   có phải bản thân đã bỏ lỡ cái gì rồi

   không?

   Nhanh như vậy đã xong rồi sao?

   Kiều Huyền Thạc ném găng tay cho

   cấp dưới rồi cầm lấy áo khoác đi về

   phía Bạch Nhược Hy. Cô căng thẳng

   lùi vê phía sau một bước, không

   dám nói chuyện mà im lặng nhìn

   anh lạnh lùng đi đến trước mặt cô.

   Cô muốn mở miệng nói chuyện

   nhưng lời vừa đến miệng lại biến

   mất. Ngay cả một từ cũng nói

   không thành tiếng.

   Muốn hỏi anh có bị thương hay

   không nhưng cô phát hiện quan hệ

   hai người bây giờ đã như người xa

   lạ rồi. Rất nhiều câu đều không tiện

   nói ra khỏi miệng, cũng không thể

   nói thêm lân nào nữa.

   Cô lâm lũi đi theo sau.

   A Lương cũng đuổi theo, cùng đi

   vào nhà ăn. Bởi vì giờ cơm tối đã

   qua rồi nên không có thứ gì có thể

   ăn được.

   Kiều Huyền Thạc đi vào bếp, A

   Lương giúp một tay. Còn Bạch

   Nhược Hy thì im lặng ngồi một chỗ

   trong nhà ăn rộng lớn. Một mình

   bình tính chờ đợi.

   Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, A

   Lương mới bưng một cái khay đồ ăn

   đi ra từ trong bếp.

   Mỗi lần đi ra lại mang theo một

   món. Anh ta nhoẻn miệng cười, nhỏ

   giọng nói: “Nhờ phúc của cô ba, A

   Lương cũng có cơ hội ăn được đồ

   ăn do chính tay cậu ba nấu rồi.”

   Bạch Nhược Hy liền muốn đứng dậy

   vào nhà bếp giúp một tay nhưng A

   Lương đã giơ tay giữ vai cô lại: “Cô

   ba đừng đi làm gì. Chỗ dơ dấy như

   nhà bếp cô có thể đi vào sao? Cô

   ngồi đi, sắp làm xong rồi.”

   Bạch Nhược Hy chỉ có thể ngồi

   xuống.

   Một lát sau, A Lương lại bưng ra

   một dĩa cá. Lúc này Bạch Nhược Hy

   mới kéo áo anh, nhỏ giọng hỏi: “A

   Lương, anh ấy có bị thương không?”

   “AI?” A Lương sững sờ.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng liếc vào

   nhà bếp. A Lương nhìn thấy ánh mắt

   cô, trong phút chốc liền hiểu rõ,

   cười nói: “Không sao đâu. Mấy cú

   đấm với cậu ba mà nói không tính

   là gì. Cô xem cái tên họ Đặng đó

   mới tính là bị thương đó. Anh ta…

   Bạch Nhược Hy đứng bật dậy, thấp

   giọng gấp gáp không thôi: “Mấy cú?

   Đánh trúng chỗ nào hả? Có nặng

   hay không?”

   A Lương hơi nhíu mày. Hai tay

   chống lên mặt bàn, nghiêng người

   quan sát Bạch Nhược Hy: “Cô

   không thấy sao?”

   “Tôi không dám nhìn.”

   A Lương nhướn mày. Ánh mắt có

   chút gian xảo. Anh ta ngừng lại hồi

   lâu mới thấp giọng nói: “Cái tên

   Đặng Khẳng đó âm hiểm lắm. Anh

   ta đánh không lại cậu ba nên mới

   đánh lén, đá vào “cái đó’ của cậu

   mấy phát đó.”

   Bạch Nhược Hy sợ hãi lấy tay che

   miệng, bị dọa đến mức sắc mặt đều

   trắng bệch.

   Sắc mặt A Lương vô cùng nghiêm

   túc: “Cô biết đó, đàn ông mà ai

   cũng ngại thể diện, đặc biệt là “cái

   thứ đó”. Cậu ba sao dám làm ra vẻ

   đau đớn trước mặt người khác

   được? Mất mặt biết chừng nào.

   Nhưng tôi đoán không bị tổn hại

   cũng không dùng được rồi. Phiên cô

   ba mấy ngày nay chăm sóc thân thể

   cho cậu nhiều chút.”

   “.” Bạch Nhược Hy hoảng loạn. Ánh

   mắt lo lắng càng lúc càng nghiêm

   trọng.

   A Lương cảm thấy trò đùa này của

   bản thân không có ảnh hưởng gì

   lớn. Dù sao bọn họ cũng là vợ

   `~^

   chông.

   Đùa xong, anh vẫn phải nói sự thật,

   mỉm cười nói: “Vai trái cậu ba bị

   đánh hai cái. Tôi cảm thấy không

   nhẹ đâu. Tối nay cô ba thoa chút

   thuốc trị thương cho cậu. Ngày mai

   chắc là sẽ ổn thôi.”

   “Có bác sĩ không?” Bạch Nhược Hy

   căng thẳng hỏi.

   A Lương cười nói: “Chút vết thương

   nhỏ đó, không cần bác sĩ đâu.”

   Cái đó của đàn ông đều không dùng

   được rồi còn nhỏ cái gì mà nhỏ?

   Cái tên khốn họ Đặng đó vậy mà lại

   ác độc âm hiểm như vậy. Nhìn anh

   ta còn tưởng thật thà trung hậu, hóa

   ra lại là tiểu nhân đê tiện. Dám…

   Dám đá vào nơi “quan trọng” đó của

   đàn ông?

   Bạn đọc có thể xem thêm nhiều truyện hay tại truyen one

   Truyen.one xin giới thiệu nhiều truyện hay khác cho bạn đọc

   Cha của cục cưng là một tổng tài Chàng rể cực phẩm Bác sĩ thiên tài giang bắc minh Yêu phải tổng tài tàn phế Con dâu của nhà giàu Tổng tài phu nhân có thai rồi Y võ song toàn Sủng vợ lên trời Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên và nhiều truyện ngôn tình hay trong mục ngôn tình, cám ơn các bạn. Mong từ mai các bạn truy cập trực tiếp vào truyen.one nhé.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận