Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 87

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10490 chữ 2024-09-02 18:33

  Kiêu Huyền Thạc mang đĩa cải xanh

   cuối cùng ra.

   A Lương ngồi tại chỗ đợi anh vào

   bàn ăn cơm.

   Mà từ lúc anh đi ra, ánh mắt Bạch

   Nhược Hy vẫn luôn nhìn chằm chặp

   vào dưới đùi anh. Anh càng tới gần,

   ánh mắt cô càng chuẩn xác nhìn

   thẳng vào vị trí “nhạy cảm” nào đó.

   Kiều Huyền Thạc nhíu mày.

   Đi đến trước mặt, ánh mắt cô liền di

   chuyển theo cơ thể anh.

   Đặt dĩa rau xuống bàn, anh cũng

   tiện thể ngồi xuống. Lúc này, cả

   người cô đột nhiên hơi chấn động

   một chút, giống như bị giật mình

   nên lại căng thẳng ngẩng đầu nhìn

   thẳng vào mắt anh.

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc trầm

   xuống. Sắc mặt cũng lạnh lùng rồi

   lạnh nhạt mở miệng: “Mắt nhìn đi

   đâu vậy?”

   Phụt!

   A Lương thiếu chút nữa phun cả

   cơm ra ngoài liên vội vàng bịt miệng

   nín cười. Nhưng anh ta lại không

   dám cười ra tiếng nên chỉ có thể

   nhẫn nhịn, cười còn đau khổ hơn cả

   khóc.

   Gương mặt của Bạch Nhược Hy

   trong nháy mắt đỏ hồng, ngượng

   ngùng cúi đầu. Cô câm đũa lên liều

   mạng gắp thức ăn trước mặt bỏ vào

   trong chén của mình.

   Xấu hổ tới mức muốn tìm cái lỗ chui

   xuống.

   A Lương bới cơm cho bọn họ. Sau

   khi nhịn cười liên thành thật mà ăn

   cơm.

   Trong quân đội kỷ luật nghiêm

   minh, ăn cơm không được nói cho

   nên im lặng ăn cơm trên bàn là

   chuyện rất bình thường.

   Thế nhưng đối với Bạch Nhược Hy

   mà nói, không khí rất ngột ngạt khó

   chịu. Lông ngực cũng không thoải

   mái dường như sắp hít thở không

   thông. Cô vừa lo lắng lại vừa sợ

   anh. Có băn khoăn, cũng có rầu rĩ

   không vui. Tâm tình vô cùng phức

   tạp, cũng không có tâm trạng ăn

   uống gì nữa.

   A Lương ngồm ngoàm ăn từng chén

   lớn. Lúc nhìn thấy Bạch Nhược Hy

   gắp từng hạt cơm cho vào miệng,

   anh ta mới phát hiện vừa rồi lỡ đùa

   quá trớn khiến cô ăn cơm không

   ngon nên mới vội vàng giải thích:

   “Cô ba, cô đừng lo lắng nữa. Cậu ba

   không sao đâu.”

   Lời giải thích của A Lương vào tai

   Bạch Nhược Hy lại trở thành an ủi.

   Tay Kiều Huyền Thạc hơi run run.

   Động tác ăn cơm cũng dừng lại.

   Anh hơi nhíu mày ngẩng đầu về

   phía Bạch Nhược Hy.

   Hóa ra cô không có tâm trạng ăn

   cơm là bởi vì lo anh bị thương sao?

   Bạch Nhược Hy thở nhẹ, nhìn Kiêu

   Huyền Thạc rồi nhỏ giọng hỏi: “Anh

   không sao chứ?”

   Giọng nói dịu dàng của Bạch Nhược

   Hy khiến trái tim băng giá của anh

   ấm áp lên chút.

   Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt trả lời lại

   một câu: “Ư, không sao.”

   “Còn đau không?”

   Kiều Huyền Thạc nhún nhún vai:

   “Còn đau một chút.”

   Lâu vậy rồi mà còn đau, xem ra thật

   sự là bị thương không nhẹ. Bạch

   Nhược Hy căng thẳng nói: “Không

   thì anh đi bác sĩ coi sao.”

   “Không cân đâu, thoa chút thuốc trị

   thương là được rồi.”

   Bạch Nhược Hy thọc thọc đũa vào

   trong chén, cúi đầu thều thào hỏi:

   “Vậy chức năng đó còn xài được

   không?”

   “Chức năng gì?” Kiều Huyền Thạc

   như lạc vào trong sương mù, lông

   mày nhíu chặt.

   A Lương cảm thấy chuyện lớn

   không ổn rồi, không đi thì sẽ rước

   họa vào người nên mau chóng xới

   cơm trong chén, gắp thức ăn nhét

   đầy họng, định bụng lấy tốc độ

   nhanh nhất ăn no rôi đánh bài

   chuồn.

   Bạch Nhược Hy hít hít mũi, căng

   thẳng nắm chặt đôi đũa trong tay

   không dám nhìn anh mà chỉ lí nhí:

   “Còn có thể… làm sao?”

   Kiều Huyền Thạc buông đũa, bị hỏi

   đến mức đầu óc quay mòng. Cơm

   anh cũng nấu xong rồi, còn hỏi anh

   có thể làm không là sao?

   Đã biết mà còn hỏi, rốt cuộc muốn

   nói cái gì đây?

   Nếu như không thể làm, thì có phải

   cô sẽ thoa thuốc cho anh, chăm lo

   đồ ăn thức uống chỗ ở các kiểu

   không?

   Kiều Huyền Thạc thuận theo lời của

   cô mà trả lời: “Không thể làm.”

   A Lương suýt lại phun cơm lần nữa.

   Lân này Bạch Nhược Hy lại càng

   căng thẳng hơn. Ngay cả xấu hổ

   cũng quên mất, hai tay chống bàn

   nghiêng người lại gân, nôn nóng hỏi:

   “Có phải nặng lắm không?”

   “Rất nặng.” Kiêu Huyền Thạc

   khoanh hai tay trước ngực, tỏ vẻ

   không kiên nhẫn.

   Tay anh sờ sờ trước mặt cô. Đã nhìn

   thấy rôi mà còn luôn miệng hỏi vấn

   đề ngốc nghếch như vậy. Anh thật

   sự không hiểu người con gái này rốt

   cuộc muốn như thế nào.

   “Vậy làm sao bây giờ? Gần đây có

   bệnh viện nào lớn không? Đừng ăn

   nữa. Chúng ta tới bệnh viện lớn

   kiểm tra đi. Nếu thật sự không dùng

   được rồi thì phải làm sao đây? Sau

   này anh phải làm thế nào bây giờ?”

   Bạch Nhược Hy vội vàng buông

   chén xuống. Ánh mắt căng thẳng.

   Mắt âng ậc nước. Tâm tình gấp gáp

   của cô khiến Kiều Huyền Thạc càng

   nhìn càng không hiểu mô tê gì.

   Anh lắc lắc tay trước mặt cô muốn

   để cô nhìn cho rõ. Đừng có ngốc

   như vậy nữa.

   Bạch Nhược Hy đứng dậy, sốt ruột

   mở miệng: “Đi đi. Đi bệnh viện.”

   Kiều Huyền Thạc hít sâu một hơi, bị

   Bạch Nhược Hy chọc tức tới nỗi

   miệng vết thương đều đau. Lúc này,

   anh lạnh nhạt phun ra một câu:

   “Không xài được nữa. Tới bệnh viện

   cũng không cứu được.”

   A Lương đã len lén buông chén

   xuống, xoay người rời khỏi.

   Lấm la lấm lét trốn đi dưới tâm mắt

   của Kiều Huyền Thạc.

   Kiêu Huyền Thạc vốn muốn gọi A

   Lương lại nhưng lại nghĩ cậu ta rời

   đi càng tốt. Đúng lúc anh muốn nói

   chuyện riêng với Bạch Nhược Hy.

   Người con gái này chỉ vì một

   chuyện cỏn con như vậy mà lại

   khiến anh phiền não hết sức.

   Bạch Nhược Hy: “Anh quá xem nhẹ

   cơ thể mình rồi. Còn chưa trị mà đã

   chấp nhận kết quả rồi sao.”

   Kiêu Huyền Thạc đã không muốn

   nói mấy chủ đề vô vị này nữa nên từ

   từ hỏi: “Rốt cuộc em muốn như thế

   nào?”

   “Đi khám bác sĩ. Điều trị…”

   “Em mở to mắt mà xem. Tôi thật sự

   xài không được rồi sao?”

   Bạch Nhược Hy sốt ruột tới độ

   muốn khóc. Mắt rơm rớm nước. Bởi

   vì lo lắng mà tức giận thốt ra một

   câu: “Sao em nhìn thấy được?”

   Nhìn thấy mắt Bạch Nhược Hy tự

   nhiên ngân ngấn nước, anh bất lực

   giơ tay đầu hàng nói: “Tôi cởi đồ

   cho em xem, được chưa?”

   Nói xong, Kiều Huyền Thạc đứng

   dậy. Hai tay anh vừa kéo góc áo,

   Bạch Nhược Hy đã bị dọa đến lập

   tức xoay người, quay lưng lại với

   anh lúng túng nói: “Không cần đâu.

   Em không muốn nhìn. Ở đây là nhà

   ăn, anh thật ghê tởm.”

   2

   Ghê tởờm?

   Sắc mặt Kiều Huyền Thạc càng

   ngày càng khó coi.

   Anh bị người con gái này ép sắp

   phát điên rồi. Hai tay chống nạnh

   nhìn trân nhà hít thở sâu. Giọng nói

   trở nên gấp gáp: “Bạch Nhược Hy,

   em nói đủ chưa? Chút chuyện nhỏ

   này phải làm tới gà bay chó sủa

   sao?”

   Bạch Nhược Hy giơ tay lau nước

   mắt. Bởi vì lo lắng nên sốt ruột. Chỉ

   là quan tâm nhưng lại bị anh chán

   ghét.

   Cô không nên lo chuyện của anh

   mới đúng.

   Bạch Nhược Hy cắn môi, tuyệt tình

   nói từng câu từng chữ: “Không sao

   cả. Dù sao anh có con hay không thì

   cũng chẳng liên quan gì tới em. Em

   cũng không phải là vợ anh. Có phúc

   hay không là chuyện nhà của người

   khác. Em lại lo lắng thừa rồi. Xin

   lỗi.”

   Nói xong, cô liền đi thẳng ra cửa.

   Kiều Huyền Thạc lật đật đuổi theo.

   Lúc tới trước cửa anh liên kéo tay

   cô. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Sắc

   mặt lạnh tới cực điểm.

   Anh thở hổn hển. Bây giờ lồng ngực

   còn đau hơn cả lúc bị đánh. Anh

   nén giận, lạnh lùng hỏi nhỏ: “Bạch

   Nhược Hy, em có ý gì?”

   “Chính là ý anh vừa mới nghe đó.”

   Bạch Nhược Hy tuyệt tình nói.

   Giọng điệu không có chút độ ấm

   nào. Nói về tuyệt tình, cô luôn tuyệt

   tình hơn bất cứ ai.

   “Một ngày mà tôi còn chưa ký lên tờ

   giấy đó, thì Bạch Nhược Hy em vẫn

   là vợ của Kiều Huyền Thạc tôi.” Kiều

   Huyền Thạc nhẫn nhịn cơn tức giận

   như đang đốt cháy cả căn phòng.

   Bạch Nhược Hy sững sờ. Trong lòng

   có chút kinh ngạc.

   Anh còn chưa ký.

   Trong lòng cô có chút vui vẻ nhưng

   vẫn không thay đổi được cái gì.

   Bọn họ đã được định sẵn không thể

   nào đến với nhau. Ông nói câu nào

   thì câu đấy đều là sự thật.

   Cô không xứng với người đàn ông

   này.

   Giữa bọn họ cách cả dải ngân hà

   mười vạn tám ngàn dặm.

   Ở với anh đã làm tổn thương tới

   người anh hai yêu cô nhất và cả

   Doãn Nhụy. Cha mẹ của bọn họ, còn

   có đạo đức gia đình, thậm chí là cả

   quốc gia.

   Một mình cô sống cô độc tới già

   cũng rất tốt. Ít nhất sẽ không có ai

   bị tổn thương.

   Trong lúc Bạch Nhược Hy rơi vào

   dòng suy nghĩ của bản thân, Kiều

   Huyền Thạc sau khi bình tĩnh lại mới

   hỏi thêm lần nữa: “Chuyện tôi bị

   thương với có con cháu, hạnh phúc

   thì có liên quan gì?”

   “Không phải anh nói không dùng

   được rồi sao?” Ánh mắt Bạch

   Nhược Hy từ từ nhìn xuống phía

   dưới đũng quần anh.

   Kiều Huyền Thạc nhìn xuống theo

   ánh mắt của cô. Sắc mặt trong nháy

   mắt đen như đáy nôi, sau đó liền

   phát giác được có chỗ nào đó

   không đúng.

   Anh nắm chặt tay. Gân xanh trên

   mu bàn tay nổi lên. Anh cắn răng

   hung hăng hỏi: “Em cảm thấy chỗ

   nào không dùng được vậy?”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận