Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 88

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9931 chữ 2024-09-02 18:33

  “Là anh nói mà.” Bạch Nhược Hy

   tức giận nói.

   “Em xem chúng tôi thi đấu chưa?”

   “Quá tàn bạo. Không dám nhìn.”

   Kiều Huyền Thạc nén xuống cơn tức

   đang sắp sửa bộc phát: “A Lương

   nói với em, chỗ đó của tôi bị thương

   sao?”

   `

   “Ư „

   Kiều Huyền Thạc lập tức thả Bạch

   Nhược Hy ra, xoay người rời khỏi.

   Bạch Nhược Hy sốt ruột chạy theo,

   đứng phía sau anh gọi với theo:

   “Anh muốn đi đâu?”

   “Trị thương.

   Hai chữ này của Kiều Huyền Thạc

   tràn đầy sát khí.

   Bạch Nhược Hy vội vàng đuổi theo.

   Bọn họ không hề đi bệnh viện.

   Kiều Huyền Thạc đích thân đi bắt A

   Lương.

   Bạch Nhược Hy chỉ biết A Lương tối

   nay bị phạt. Một mình ngồi xổm

   nâng tạ ở thao trường đến sáng

   sớm hôm sau. Thảm đến nỗi hai

   chân và lưng đều sắp gấy rồi.

   Tối đó, Bạch Nhược Hy không bị tra

   hỏi gì mà chỉ được sắp xếp vào ngủ

   Ở ký túc xá.

   Sáng hồm sau.

   Cô đã dậy từ sớm, chải đầu rửa mặt

   sạch sẽ. Khi cô vừa mở cửa thì đã

   thấy một anh lính cao lớn đứng

   ngay trước cửa lễ phép chào cô:

   “Cô ba, chào buổi sáng.”

   “Gọi tôi Bạch Nhược Hy đi. Bạch

   Nhược Hy cả đêm trăn trọc khó ngủ

   cho nên tinh thân không được tốt.

   “Cô ba, tôi không dám.”

   Bạch Nhược Hy bu môi, không nói

   gì nữa. Sau đó, cô lại ngẩng đầu

   nhìn anh chàng nghiêm túc trước

   mặt.

   Bọn họ nghiêm nghị như vậy là do

   huấn luyện mà ra sao?

   Không có người nào biết cười cả.

   “Cô ba, mời cô đi với tôi.’

   “Dạ.

   Bạch Nhược Hy trả lời một tiếng, đi

   sau lưng anh chàng kia rời khỏi tòa

   ký túc.

   Anh dẫn cô tới nhà ăn, hỏi cô đã ăn

   sáng chưa. Sau đó lại dẫn cô vào

   trong một căn phòng hội nghị trang

   nhã quý phái.

   Trong phòng này không có người

   nào nên cô một mình im lặng ngồi

   xuống. Hai tay ôm lấy cốc thủy tinh

   ấm áp. Cốc trà xanh khói trắng lượn

   lờ. Trong không khí phủ đầy cảm

   giác thanh thuần tươi mới của buổi

   sớm.

   Bên ngoài cửa sổ chim hót ríu rít,

   hoa nở ngát hương, cây nở tươi tốt.

   Đợi hồi lâu, cửa mới được đẩy ra.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng ngồi

   thẳng lưng dậy rồi nhìn ra cửa.

   A Lương và Tinh Thân bước vào.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy bộ dạng

   của A Lương liền không nhịn được

   mà lén mím môi cười.

   Mỗi lần bước một bước, hai chân

   anh ta giống như ếch nhảy, từng

   bước từng bước run run không

   ngừng. Cảm giác không có tinh

   thân, cũng đi rất cố sức.

   Sau khi hai người tới gần liền cúi

   người chào Bạch Nhược Hy. Lúc

   này, cô đứng dậy rồi cũng lễ phép

   2+

   thăm hỏi: “Chào buổi sáng.”

   A Lương vịn ghế, ngồi xuống trước

   mặt Bạch Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy sốt ruột hỏi: “Anh

   không sao chứ?”

   A Lương gượng cười, lắc đầu.

   Tinh Thần mỉm cười trả lời giúp A

   Lương: “Nó bị trật chân ở phòng

   giam mấy ngày. Không liên tục rèn

   luyện nên cơ thể yếu đi nhiều. Ngồi

   ếch lâu chút có tác dụng cường

   kiện thân thể, tốt cho vợ tương lai

   của nó.”

   A Lương đỡ trán, cảm khái muôn

   phần: “Em không nên lấy cậu ba ra

   đùa. Ai biết cậu không vui chứ.”

   Bạch Nhược Hy hiểu bọn họ đang

   nói gì nhưng không vui nên cũng

   không lên tiếng.

   “Cô ba, chúng ta bắt đầu thôi.” Tinh

   Thần mở tập tài liệu ra, khách khí

   nói.

   Bạch Nhược Hy nhìn Tinh Thần rồi

   lại nhìn A Lương, im lặng một lát rồi

   lại hỏi: “Anh ấy đâu?”

   A Lương nhíu mày. Từ lúc nhìn thấy

   Bạch Nhược Hy hôm qua, anh liền

   phát hiện cô thay đổi rồi, trở nên rất

   lạnh nhạt.

   Không giống như trước đây thân

   mật gọi Kiều Huyền Thạc là anh ba

   nữa. Cho dù Kiều Huyền Thạc

   không ở đây, cô cũng không gọi tên

   cậu ấy.

   Tinh Thần: “Ai?”

   Bạch Nhược Hy Im lặng.

   A Lương biết ý cô nên lễ phép mở

   miệng nói: “Cậu ba vừa mới nhận

   nhiệm vụ, đang chỉ huy buổi diễn

   tập thực chiến.”

   Bạch Nhược Hy hiểu kiến thức trên

   phương diện này. Bất cứ lúc nào

   cũng đều phải làm tốt công tác

   chuẩn bị chiến đấu. Thời đại hòa

   bình cũng phải thường diễn tập,

   phòng tránh sự cố bất ngờ.

   Cái gọi là thực chiến, thực chất

   chính là chiến đấu với đội khác

   không cùng quân khu. Từ chỉ huy

   cho đến tiên tuyến đều giống như là

   chiến tranh thực sự. Ngoài việc đạn

   là giả, không làm tổn thương tới tính

   mạng ra, còn lại tất cả đều là thật.

   Bạch Nhược Hy vẫn có chút lo lắng:

   “Có nguy hiểm không?”

   “Không cần lo lắng. Tính mạng

   chúng tôi sớm đã giao cho đất

   nước. Trong từ điển không hề có hai

   chữ nguy hiểm này.”

   “Chúng ta nên giải quyết chuyện vụ

   nổ trước đi.” Tinh Thần sốt ruột mở

   miệng.

   Bạch Nhược Hy nhìn anh, nghĩ nghĩ

   rồi lại hỏi: “Có phải tôi trợ giúp điều

   tra xong là có thể đi rồi không?”

   A Lương hơi nhíu mày, mở miệng

   xin lỗi: “Xin lỗi cô ba, có thể không

   có cách nào chở cô về rồi.”

   “Tại sao?”

   A Lương: “Thực chiến đã bắt đầu

   rồi. Toàn bộ khu vực của chúng tôi

   đều tiến vào trạng thái phòng bị

   nghiêm mật. Bây giờ kẻ địch lúc nào

   cũng có thể chuẩn bị tấn công tổng

   bộ của chúng ta. Đương nhiên… cậu

   ba giờ không dám lỗ mãng hành

   động. Tới tên nào thì giết tên đó.”

   “Có liên quan gì tới tôi đâu?” Bạch

   Nhược Hy nhíu mày, cảm thấy

   không thể nào hiểu được.

   “Cô là vợ của cậu ba chúng tôi đó.

   Nếu như cô bị địch bắt rồi, chúng tôi

   còn có khả năng lật bàn sao?”

   Bạch Nhược Hy bất lực cười cười,

   giơ tay đỡ trán, vô lực nói: “Trừ

   người trong doanh của các anh biết

   thân phận tôi, còn có ai biết đâu.”

   A Lương nói: “Địch của chúng tôi là

   khu hai. Tướng của bọn họ là Đặng

   Khẳng”

   Bạch Nhược Hy cả kinh, nhất thời

   hiểu rõ.

   “Hôm qua bọn họ tới là để làm

   nhiệm vụ. Sáng hôm nay đã họp

   giản lược, định xong mấy điều

   khoản liền đi rôi. Cho nên từ lúc này,

   chúng tôi rất xin lỗi đã để cô cũng

   gia nhập vào trận chiến này.”

   Bạch Nhược Hy sốt ruột buông tay.

   Giọng điệu trở nên lạnh lùng: “Bắt

   đầu hỏi đi. Hỏi xong thì chở tôi về.

   Nếu như gặp người của địch muốn

   bắt thì bắn cho tôi một phát coi như

   xong. Tôi cũng không cần phải

   tham gia thực chiến gì của mấy

   người nữa.”

   Tinh Thần và A Lương nhìn nhau

   kinh ngạc, mắt to mắt nhỏ há hốc

   mồm.

   Bạch Nhược Hy dựa lên ghế, lạnh

   lùng nhìn bọn họ, tự mình nói: “Mọi

   chuyện rất đơn giản. Trong lúc tôi đi

   đổ rác trong trường thì nhìn thấy

   một người bí ẩn lén lén lút lút đi sâu

   vào trong hẻm. Tôi đi theo thì nhìn

   thấy cô ta ném đồ trên người vào

   trong thùng rác. Tôi còn nhìn thấy

   mái tóc đen dài của cô ta nữa. Đại

   khái cao một mét bảy, rất gây. Động

   tác nhanh nhẹn, phản ứng cũng rất

   nhanh. Nhưng tôi nhìn không rõ cô

   ta trông thế nào.”

   A Lương lập tức lật tài liệu ra hỏi:

   “Cô ở trong trường quân đội làm

   gì?

   “Tôi tham gia đội trợ lý cảnh sát,

   đang trong giai đoạn học tập.

   “Tại sao vẫn luôn tắt điện thoại?”

   Bạch Nhược Hy cả kinh, nghi ngờ

   nhìn A Lương: “Cái này có liên quan

   gì tới vụ án sao?”

   A Lương nhìn xấp câu hỏi, không có

   hỏi sai liên nghiêm túc nói: “Mời cô

   ba phối hợp điều tra.”

   Bạch Nhược Hy cắn cắn môi, ngừng

   hồi lâu mới thì thâm nói: “Tôi đổi số

   rồi cho nên gọi không được.”

   “Sống ở đâu?”

   “Trường quân đội.

   “Làm ở đâu?”

   “Chưa đi làm.”

   “Thông tin liên lạc?”

   đt „

   “Mời cô ba trả lời.” A Lương cứng

   ngắc như người máy.

   Bạch Nhược Hy nắm chặt tay, nén

   giận. Cô nhỏ giọng hỏi: “Cái này có

   liên quan gì tới vụ nổ?”

   “Cô chỉ cần hỏi sao đáp vậy là

   được.’

   “Tôi không phải là tội phạm.” Bạch

   Nhược Hy tức giận hét lên một câu.

   A Lương cũng cảm thấy đau đầu với

   mớ câu hỏi này nhưng quân lệnh

   như núi, không dám trái lời.

   Tinh Thần cũng cảm thấy bất lực.

   Mấy câu này thật ra cũng không có

   liên quan gì tới vụ án: “Cô ba, mời

   phối hợp. Nếu không chúng tôi cũng

   ^U

   không có cách nào chở cô vê.

   Bạch Nhược Hy càng dùng sức nắm

   chặt tay, tức tới nỗi hai tay phát run.

   Cô cúi đầu nhìn kẹp tài liệu trong

   tay A Lương. Trong lòng tức giận

   thâm nghĩ rốt cuộc Kiều Huyền

   Thạc muốn thế nào.

   Cô đã chuẩn bị từ bỏ hết thảy, chấp

   nhận hiện thực rồi.

   “Cô ba, thông tin liên lạc. Qua mạng

   hay số điện thoại đều được.”

   “Đậu Đậu không phải yêu.”

   “Cái gì?”

   “ID wechat.”

   A Lương ghi lại rồi hỏi tiếp: “Tương

   lai có dự định gì không?”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận