Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 89

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10046 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy im lặng cắn cắn

   môi. Ánh mắt lạnh lùng mang theo

   vẻ tức giận trừng mắt nhìn A Lương.

   A Lương bất lực cúi đầu, len lén lau

   mồ hôi trên trán. Mấy câu hỏi này

   khiến anh vô cùng xấu hổ.

   Năm phút sau.

   Bạch Nhược Hy xông ra ngoài

   phòng họp, đi thẳng tới phòng làm

   việc của Kiều Huyền Thạc.

   A Lương và Tinh Thần vội vàng đuổi

   theo sau. Nhưng không có gì ngăn

   cản được bước tiến của cô.

   Tốc độ của cô quá nhanh khiến lính

   gác cửa cũng không kịp cản lại.

   Khoảnh khắc cửa bị đẩy ra.

   Toàn bộ người đang họp trong

   phòng đều nhìn ra cửa.

   Bạch Nhược Hy cả kinh, sững người

   tại chỗ. Cho dù cơn tức giận đang

   cháy phừng phừng cũng không dám

   lên tiếng nữa.

   Sau khi A Lương và Tinh Thần bước

   vào phòng liên lập tức đứng

   nghiêm, nghiêm túc xin lỗi: “Xin lỗi

   cậu ba, cô ba không phối hợp điều

   tra. Còn… còn…

   Kiều Huyền Thạc gật đầu nhẹ, ý nói

   bọn họ không cần phải nói nữa.

   Mọi người đang có mặt cũng không

   dám hó hé câu nào liền duy trì dáng

   vẻ im lặng ngôi tại chỗ.

   Lúc này Bạch Nhược Hy rất xấu hổ.

   Lính của Kiều Huyền Thạc đều đang

   ở đây. Cô cũng không thể giống như

   người đàn bà đanh đá chua ngoa

   không biết nguyên tắc được.

   Giọng điệu cô liền trở nên hiền lành

   ngoan ngoãn, yếu ớt xin lỗi: “Xin lỗi,

   đã làm phiền rồi. Mọi người cứ tiếp

   tục.”

   Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài.

   A Lương và Tinh Thần lại theo sát đi

   ra.

   Lúc này Bạch Nhược Hy không dám

   nói thêm câu nào nữa. Cô không tin

   dựa vào năng lực của mình mà

   không ra khỏi được nơi này.

   Xuống lầu, chạy vào trong thao

   trường.

   Khắp nơi đều có thiết lập phòng

   ngự. Lính gác càng nhiều hơn bình

   thường gấp vài lần. Mỗi người đều

   trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu,

   lại thêm bảo vệ hậu phương phía

   sau.

   Xe hơi, xe tải, xe tăng…

   Súng lục, súng cơ, pháo xung kích

   Sturm…

   Đội hình chiến đấu vô cùng đồ sộ.

   Trên đường không ai dám ngăn cản

   nên Bạch Nhược Hy đi thẳng tới cửa

   lớn. Lúc này lính gác cổng mới có

   quyền ngăn người đi ra.

   Bạch Nhược Hy bị chặn lại rồi bị yêu

   cầu quay trở vê.

   Bạch Nhược Hy đã nhẫn nhịn rất

   nhiều rồi. Lúc này cô cũng không có

   tâm tình muốn tham gia thực chiến

   gì của bọn họ. Càng không muốn lo

   chuyện vụ nổ nữa.

   Chỉ là nhặt được đồ có nghi ngờ liên

   quan đến hung thủ mà thôi mà cô

   lại xui xẻo bị vướng vào tình cảnh

   không thể thoát thân.

   “Cô ba, bây giờ rất nguy hiểm,

   không thể ra ngoài.”

   Bạch Nhược Hy nắm chặt tay, tức

   tới nỗi ngón tay run lấy bẩy. Trong

   lòng buồn bực không chịu nổi, gắn

   từng câu: “Được thì cứ bắn tôi một

   phát đi. Nếu không thì đừng cản tôi.

   Tôi không phải tội phạm. Nếu như

   mấy người dám hạn chế tự do của

   tôi, bây giờ tôi liên đi báo cảnh sát.”

   Tinh Thần thành thật mở miệng:

   “Cảnh sát sẽ không lo…”

   “Cho nên các anh mới có thể coi trời

   bằng vung sao?” Bạch Nhược Hy

   tức giận nhìn Tinh Thần hỏi.

   A Lương và Tinh Thần đều bất lực

   mà tiếp tục im lặng.

   Bạch Nhược Hy trực tiếp đẩy cửa đi

   ra ngoài.

   Lính gác cổng lộ ra vẻ khó xử nhưng

   cũng không dám ngăn cản.

   A Lương và Tinh Thần chỉ có thể

   theo cô ra ngoài. Một bên lại gọi

   điện thoại cho Kiều Huyền Thạc báo

   cáo mọi chuyện.

   Đường bên ngoài rộng rãi, đường

   \g 89 Xem như tôi có bệnh

   núi uốn khúc. Khắp nơi đều là đồng

   ruộng rừng cây kéo dài thẳng tắp

   không nhìn thấy bờ.

   Một mình Bạch Nhược Hy ởđi trên

   con đường lớn, nhìn phải nhìn trái.

   Trừ đồng cỏ bỏ hoang thì chỉ có

   ruộng đồng mà người trong quân

   đội khai thác mà thôi. Còn cây cối

   thì đua nhau xanh tốt.

   Chu vi mấy dặm xung quanh đều là

   núi.

   A Lương đuổi theo phía sau khuyên

   can: “Cô ba, quay về thôi. Cô cứ vậy

   mà đi mấy ngày mấy đêm cũng

   không tới được thành phố đâu.”

   “Tôi không tin không có cái xe nào

   đi qua.”

   89 Xem như tôi có bệnh

   “Ở đây không phải là đường cho xe

   cộ đi lại. Bây giờ xe đi vào cơ bản

   đều là xe quân đội hoặc là bên phía

   địch đến dò xét tình hình.”

   Bạch Nhược Hy đột nhiên dừng

   bước. Ánh mắt nhìn vào cánh đồng

   ngô phía bên trái. Sau đó cảm giác

   có gì đó không đúng nên mới hạ

   thấp giọng hỏi nhỏ: “Thua rồi thì thế

   nào?”

   “Cái này phải coi cậu ba với Đặng

   Khẳng thương lượng gì với nhau rồi.

   Căn bản đều là mấy loại nhiệm vụ

   khó khăn nặng nề.”

   “Là sao?” Bạch Nhược Hy nheo mắt

   nhìn cánh đồng ngô, càng lúc càng

   cảm thấy chỗ đó có vấn đề.

   Không biết có phải bởi vì thính giác

   của cô vô cùng nhạy bén hay không

   mà cô luôn cảm thấy bên đó có

   tiếng động loạt xoạt.

   A Lương đứng sau lưng cô cũng

   cảnh giác nhìn hai bên nói: “Lần

   diễn tập thực chiến trước, Đặng

   Khẳng thua nên phải mang đám lính

   tinh anh của anh ta đi bảo vệ chỗ

   biên giới sa mạc, xây thành, đóng

   quân. Đi một hơi hơn một năm. Mấy

   ngày đó thật sự khổ không thể tả.”

   Bạch Nhược Hy mềm lòng. Nếu như

   bởi vì cô mà khiến Kiều Huyền Thạc

   thua trận, cô thật không dám tưởng

   tượng hậu quả sẽ như thế nào.

   Cô vội vàng tới gần A Lương, nhỏ

   giọng thì thâm: “Hướng chín giờ,

   trong cánh đồng ngô có tiếng

   động.”

   A Lương và Tinh Thần lập tức cảnh

   giác, không cần biết thật giả đều rút

   súng không đạn ra rồi nhắm thẳng

   vào trong rừng ngô trước mặt.

   Bạch Nhược Hy cười nói: “Nếu như

   tôi trúng đạn thì coi như rời trận rồi.

   Vậy mời anh chở tôi về.

   Nói xong, cô liền xông về phía đồng

   ngô.

   “Cô ba…” A Lương sốt ruột kêu lên

   một tiếng. Anh thật không ngờ Bạch

   Nhược Hy lại lấy thân làm mồi đi

   thám tính tình hình quân địch.

   Lúc Bạch Nhược Hy xông vào, A

   Lương và Tinh Thần cũng nghe thấy

   tiếng động trong rừng ngô vô cùng

   lớn. “Con chuột lớn” bên trong đã

   bắt đầu hành động rồi.

   Bạch Nhược Hy gấp gáp trong lòng,

   chỉ muốn bản thân trúng đạn để

   sớm rời khỏi đây.

   “Pằng.” Một tiếng súng vang lên.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu sờ người

   mình. Không bị gì cả?

   Lát sau, có một tên lính ngụy trang

   rất giống bước ra từ trong cánh

   đồng ngô. Trên đầu anh ta đội cái

   nón hình trái bắp đầy bụi đỏ. Cả mặt

   cũng toàn phấn đỏ. Biểu cảm vô

   cùng uể oải.

   A Lương và Tinh Thần hai mắt nhìn

   nhau cười.

   Bạch Nhược Hy tức giận xoay người

   hỏi: “Ai vừa mới bắn?”

   Cô còn chưa trúng đạn, sao người

   khác lại out rồi?

   A Lương và Tinh Thân nhún nhún

   vai, mím môi biểu thị bọn họ không

   có làm chuyện đó.

   Bạch Nhược Hy xoay người mới

   phát hiện có một người đàn ông

   mặc quân phục đang đứng trên

   đường, chính là Kiêu Huyền Thạc.

   Bạch Nhược Hy tò mò chủ lực quân

   đội như Kiều Huyền Thạc sao đột

   nhiên lại chạy ra làm gì, không lo bị

   bắt sao?

   A Lương đi đến bên cạnh anh lính,

   võ võ vai anh ta rồi cười: “Người anh

   em, dò xét tình hình quân địch sao?

   Xui xẻo quá cậu đụng trúng cô ba

   của chúng tôi rồi. Đi thôi, tới doanh

   trại chúng tôi nghỉ ngơi đi.”

   Anh chàng tức giận cởi nón ra rồi đi

   vào trong quân khu.

   Bạch Nhược Hy cũng dẫm lên cỏ đi

   về phía Kiều Huyền Thạc.

   Cô vừa đi lên đường lớn, Kiều

   Huyền Thạc đã ngay tức khắc ra

   ^U”

   lệnh: “Lập tức trở về.

   Bạch Nhược Hy ngước mắt nhìn

   gương mặt lạnh lùng của anh: “Tôi

   không cần biết mấy người diễn tập

   thực chiến nghiêm túc thế nào. Tôi

   chỉ là người ngoài, không muốn

   tham gia mấy chuyện này. Mời chở

   tôi về nhà.”

   Kiều Huyền Thạc nhíu mày. Sắc mặt

   trâm xuống: “Làm vợ của Kiều

   Huyền Thạc tôi, em không có quyền

   lựa chọn.”

   “Tôi là vợ gì của anh?” Bạch Nhược

   Hy mỉm cười chua chát, châm chọc

   nói: “Không có chút tin tưởng nào

   với tôi. Cái danh vợ này có hay

   không cũng vậy. Dù sao đã vậy rồi

   còn không bằng ký đi. Chúng ta

   cũng không cần tranh chấp nữa.

   Tránh để mọi người vì chuyện của

   chúng ta mà buồn phiền đau khổ”

   Kiều Huyền Thạc nhìn ánh mắt lạnh

   lùng của cô. Giọng điệu trâm xuống:

   “Bạch Nhược Hy, em đã làm cái gì

   đáng để tôi tin chưa?”

   Bạch Nhược Hy cười khổ, gắn từng

   câu từng chữ: “Anh có bệnh phải

   không? Cưới một người mà anh

   không tin còn bám tới chết không

   buông?”

   Trong nháy mắt ánh mắt Kiều

   Huyền Thạc tối sâm. Anh kéo lấy

   cánh tay Bạch Nhược Hy, kéo thẳng

   tới trước mặt mình.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy cánh tay

   đau nhức. Mắt rơm rớm nước.

   Giọng nói của người nào đó rít từ kẽ

   răng: “Coi như tôi có bệnh.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận