Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 90

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9908 chữ 2024-09-02 18:33

  Mắt ẩm ướt. Bạch Nhược Hy cười

   khổ, cười còn đáng thương hơn

   khóc thì thào: “Kiều Huyền Thạc,

   anh có biết trạng thái bây giờ của

   mình là gì không?”

   Anh im lặng. Ánh mắt đầy tức giận

   và lạnh lùng.

   Cô nén nước mắt vào trong tim, đau

   đớn tưởng chừng như lòng đang

   nhỏ máu: “Tôi giống như chiếc điện

   thoại mà anh làm rớt vào bồn cầu.

   Dùng thì ghê tởm mà bỏ thì tiếc.”

   Bạch Nhược Hy cảm thấy cánh tay

   anh càng lúc càng dùng sức khiến

   tay cô như sắp đứt lìa. Nỗi đau đớn

   cứ tăng dần lên.

   Có phải đã nói trúng tim đen anh rồi

   không?

   Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn cánh

   tay bị nắm chặt của mình, yếu ớt

   thêu thào: “Loại con gái thấp hèn

   như tôi có tư cách gì mà đấu với đại

   tướng Kiều anh? Buông tay ra. Tay

   tôi đau quá.”

   Kiều Huyền Thạc chấn động, lập tức

   thả tay ra.

   Bạch Nhược Hy từ từ rút tay về rồi

   dùng tay khác đỡ lấy, nhẹ nhàng xoa

   bóp. Cô cúi đầu giống như hạt cát

   vô nghĩa lặng lẽ trồi giữa dòng đời,

   vô lực nói: “Làm người vốn dĩ không

   ai thương đã rất bi ai rồi. Vậy mà

   anh còn thích khống chế tôi thì cứ

   như vậy đi. Tùy anh. Mong anh

   đừng làm tổn thương anh hai tôi là

   được. Tôi không câu xin anh cái gì

   khác.”

   Nói xong, cô lướt qua người anh đi

   về phía quân khu.

   Gió lạnh thổi qua động tới trái tim

   đang âm ỉ đau của anh.

   Sợ anh làm tổn thương Kiều Huyền

   Hạo, còn tim anh thì sao?

   Kiêu Huyền Thạc đứng yên tại chỗ

   không cả nhúc nhích. Cánh tay

   buông thống nắm chặt. Anh châm

   chậm nhắm cặp mắt đỏ au lại. Khóe

   mắt vô thức chảy xuống hai dòng lệ.

   Không phải là đau tới mức tận cùng,

   anh thà nhỏ máu chứ quyết không

   vì mối tình đáng chết này mà rơi

   một giọt lệ.

   Trở vê quân khu.

   Bạch Nhược Hy giống như con rối

   không biết suy nghĩ an phận ngồi

   trong phòng nghe người khác sắp

   đặt.

   Có người đưa đến cho cô vài bộ đồ

   thể thao quân đội ngắn. Còn yêu

   cầu cho cô sau nửa giờ phải di

   chuyển đến mặt trận.

   Cô tắm gội sạch sẽ, thay bộ quần

   áo trên người. Sau đó bỏ đồ dùng,

   vật tư và quần áo nhét vào trong ba

   lô quân đội.

   A Lương đến đón, cô liền đi theo

   anh.

   Không hỏi nữa cũng không còn

   phản kháng. Muốn để cô đi thì tự

   nhiên sẽ để cô đi. Còn không để cô

   đi thì cho dù liều chết chống cự,

   một người con gái như cô cũng

   không đấu lại quân đội tinh anh của

   cả một quốc gia.

   Cô ngồi cùng xe với Kiều Huyền

   Thạc. Toàn quân di chuyển đến bên

   ngoài.

   Cô không biết rốt cuộc Kiều Huyền

   Thạc muốn dùng chiến thuật gì. Sau

   khi xe khởi hành không lâu liền phân

   thành ba đường mà đi.

   Sau khi lên xe, Bạch Nhược Hy liền

   chọn dựa vào cửa xe mà ngủ.

   Khoảng thời gian ngồi chung xe với

   Kiều Huyền Thạc khiến cô vô cùng

   khó chịu.

   Xế chiều.

   Bạch Nhược Hy bị cơn đói đánh

   thức. Lúc tỉnh lại thì trên xe đã

   không còn bóng người.

   Cô mở cửa xe, ló đầu ra ngoài. Bốn

   phía là cây cối um tùm, phong cảnh

   tuyệt đẹp. Chỗ xe dừng đúng lúc là

   một đồng cỏ vắng.

   Cô từ từ mở cửa xuống xe. Lính gác

   bên ngoài lập tức đứng nghiêm,

   cung kính nói: “Cô ba, đại tướng

   Kiều dặn nếu như cô tỉnh rồi thì có

   thể nghỉ ngơi ở đây. Nơi này tuyệt

   đối an toàn, có đủ thức ăn nước

   ^ W

   uống. Còn có chúng tôi bảo vệ cô.

   “Mấy anh thực chiến tới chừng nào

   mới kết thúc?” Bạch Nhược Hy quét

   mắt nhìn bốn phía. Mặt trời khuất

   núi, ánh nắng ráng chiều chiếu rọi

   khắp nơi. Ánh sáng vàng rực pha đỏ

   đẹp như trong phim trải dài khắp

   rừng cỏ.

   “Giết chết hoặc bắt sống chủ lực

   của đội Hai thì thực chiến sẽ kết

   thúc.’

   “Mấy lần trước mất bao lâu?”

   “Khoảng hai ngày.”

   Bạch Nhược Hy không hỏi nữa. Cô

   biết hai ngày này phải sống trên núi

   rồi. Cô không rõ chỗ này có cái gì

   tốt mà phải mai phục ở đây.

   Chỗ có thể mai phục thật ra có rất

   nhiều. Nơi khỉ ho cò gáy này, động

   vật hoang dã cũng nhiều không kể

   xiết.

   “Nhóm bộ đội của các anh đâu, dẫn

   tôi qua đó đi.”

   “Dạ…

   Bạch Nhược Hy đi theo anh chàng

   vào trong núi.

   Đó là nơi xe chạy không lọt.

   Đường núi nhấp nhô gập ghênh vô

   cùng khó đi. Đi tới một nửa, Bạch

   Nhược Hy liền thấy hối hận, mệt tới

   nỗi thở hổn hển. Trời thì đã tối, toàn

   dựa vào ánh đèn của anh lính mà

   thôi.

   Cô nên nghe theo lời Kiều Huyền

   Thạc sắp xếp mà ở dưới núi.

   “A „

   Bạch Nhược Hy đột nhiên hụt chân

   một cái, ngã xuống đường.

   Anh lính phía trước không kịp đỡ,

   vội vàng hô một tiếng: “Cô ba, cẩn

   thận…

   Bạch Nhược Hy trượt theo sườn núi,

   đúng lúc một tay nắm được nhành

   cây phía trên, thiếu chút nữa đã lăn

   xuống dốc rồi. Lúc này anh lính mới

   mau chóng kéo tay cô lên, vừa kéo

   vừa móc bộ đàm ra thông báo: “Báo

   cáo, cô ba té trên đường lên núi, bị

   thương một chút, mau cho người tới

   giúp đỡ.”

   Lúc Bạch Nhược Hy bị kéo lên, bàn

   tay liền bị xước da một chút. Đầu

   ngón chân cũng âm ỉ đau.

   Thứ đầu tiên cô nghĩ đến là lo lắng

   cho trận thực chiến của Kiều Huyền

   Thạc: “Vết thương nhỏ như vầy tại

   sao lại phải báo cáo?”

   “Cô ba, cô có chuyện gì tôi gánh

   không nổi.”

   “.” Bạch Nhược Hy cũng không biết

   nên nói gì với anh. Cô sợ sẽ trở

   thành gánh nặng cho bọn họ liền vội

   vàng đứng lên tiếp tục đi.

   Vừa đi được một bước, mũi chân

   liền truyên đến cơn đau kịch liệt.

   Cơn đau này khiến cô không nhịn

   được hít một hơi rồi kêu lên một

   tiếng, lảo đảo bám vào thân cây.

   “Chân cô bị thương rồi.” Anh lính

   dựa vào ánh đèn lờ mờ kiểm tra mũi

   chân của cô.

   Bạch Nhược Hy cũng cúi đầu nhìn.

   Ánh trăng mông lung, mờ mờ ảo ảo.

   Rừng núi yên tĩnh đến đáng sợ.

   Trước không thấy làng, sau không

   thấy nhà. Bạch Nhược Hy đang lo

   lắng phải làm sao mới tốt.

   Đột nhiên, tiếng xào xạc trong rừng

   cây và tiếng bước chân truyên đến.

   Anh lính cầm súng, căng thẳng hét:

   “AI?”

   “Là chúng tôi… A Lương vội vàng

   lên tiếng.

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn về

   phía phát ra tiếng động. Hai ánh

   đèn lập lòe chiếu sáng tâm mắt cô.

   Cô dùng tay che mắt. Đột nhiên

   phía trước xuất hiện một bóng

   người xông tới.

   Người đó nhẹ nhàng lay vai. Giọng

   nói quen thuộc từ trên đỉnh đầu

   truyên xuống: “Bị thương ở đâu?”

   Không có nhìn rõ đối phương là ai

   nhưng giọng nói quen thuộc này cả

   đời cô đều không thể nào quên.

   Kiều Huyên Thạc đưa đèn cho A

   Lương. Hai tay nắm lấy vai cô, nhìn

   một lượt từ trên xuống dưới: “Rốt

   cuộc bị thương chỗ nào?”

   Anh lính: “Chân cô ba bị thương rồi.”

   Kiều Huyền Thạc không nói lời nào

   liên trực tiếp xoay người quỳ xuống

   trước mặt Bạch Nhược Hy. Giọng

   nói dịu dàng ra lệnh: “Lên đi.”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng lùi về

   phía sau một bước: “Không cần

   đâu. Em tự đi.”

   Thời gian và thể lực của anh giữ cho

   việc thao diễn mới tốt. Không thể

   lãng phí cho cô được.

   “Lên đi.”

   Giọng nói Kiều Huyền Thạc nặng

   hơn vài phần, nghiêm khắc không

   cho người khác khước từ.

   Bạch Nhược Hy hơi chấn động liền

   vội vàng trèo lên lưng anh.

   Kiêu Huyền Thạc không tốn chút

   công sức nào liền có thể cõng cô

   lên, bước nhanh về phía trước.

   A Lương chiếu đèn phía trước. Anh

   lính kia thì câm đèn theo sau.

   Cả người Bạch Nhược Hy cứng

   ngắc nằm rạp lên tấm lưng rộng lớn

   của Kiều Huyền Thạc. Hai tay níu

   lấy vai anh.

   Lúc đầu còn có chút xa cách nhưng

   bước chân anh vững vàng. Cơ thể

   lại ấm áp. Càng đi thân thể cô cũng

   từ từ thả lỏng.

   Thế nhưng cảm xúc căng thẳng vẫn

   còn. Tim đập thình thịch. Mũi ngửi

   thấy mùi hương lành lạnh từ trên

   người anh khiến cho cơ thể cô

   không nhịn được có chút ấm áp.

   Lưng anh rất thoải mái khiến Bạch

   Nhược Hy nhịn không được liền áp

   mặt lên.

   Kiều Huyền Thạc không trách cô tự

   lên núi. Suốt chặng đường anh đều

   im lặng không nói gì.

   Sắp đến đỉnh núi, A Lương và anh

   lính phía sau mới dập hết lửa.

   Bọn họ dựa vào ánh trăng mà tiếp

   tục bước đi.

   Bạch Nhược Hy rất tò mò tại sao lại

   phải tắt đèn. Đúng lúc nhìn thấy

   phía dưới sườn núi có chút ánh lửa,

   cô liên chỉ tay về phía ánh đèn thì

   thâm: “Chỗ đó có đèn kìa.”

   Kiều Huyền Thạc cũng thều thào:

   “Ư, là tổng bộ tạm thời của khu hai.”

   Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận