Trang chủ Thể loại Ngôn tình Phù Dung Loạn

Chương 12

Phù Dung Loạn Mễ Hoa 8784 chữ 2024-09-02 20:26

  Ta muốn đi tìm nữ nhi của ta.

  Mặc dù Hô Diên Hoằng không chỉ nói với ta một lần: "Nếu như có thể tìm được công chúa Hà Thang, con bé chính là trưởng công chúa của Đại Ninh, vì nàng, ta bằng lòng con con bé như con ruột mà đối xử."

  Hà Thanh sống khá tốt.

  Năm đó khi Thải Quyên với Bảo Lê chạy đi, mang rất nhiều vàng bạc châu báu.

  Các nàng từng là cung nữ, học hỏi được rất nhiều thứ, sau khi ra ngoài định cư ở Vũ Châu, mở một nhã đình Tửu lâu.

  Hà Thanh bây giờ tên là Lan Đình, Thôi Nhã Đình.

  Con bé vậy mà theo họ của Thôi Hạ.

  Khi nhìn thấy Thôi Hạ ở Vũ Châu, ta cực kỳ sửng sốt, hắn quỳ rạp xuống đất: "Nương nương tha mạng, thật sự là năm đó quá loạn, thân phận của công chúa sợ rước phải tai họa, cho nên nô tài tự tiện chủ trương, đặt tên Thôi Nhã Đình cho nàng."

  Ta rất kinh ngạc, hóa ra Triệu Lăng không giết hắn, hỏi hắn nguyên do, hắn lại ấp úng không chịu nói.

  Cuối cùng ta vỗ bàn, hắn sợ hết hồn, quỳ xuống đất dập đầu, ngẩng đầu lại nói: "Mọi chuyện đều đã qua, Nương nương Cần gì phải truy hỏi, bây giờ nương nương vẫn là nương nương, công chúa cũng coi như số trời, không còn kết quả nào viên mãn hơn, nương nương cũng đừng tự tìm phiền não nữa."

  "Mặc dù là phiền não, ta cũng có quyền được biết."

  Lông mày nhíu lên, vẻ mặt ta nghiêm khắc, Thôi Hạ nhìn ta, vành mắt ửng đỏ, cuối cùng thở dài.

  "Năm đó, hoàng đế tiền triều cấm túc nương nương ở Tiêu Phòng Điện, cũng không phải bởi vì nương nương giết Kiều Thục Viện."

  "Nghe nói cái tên Hô Diên Táng trưởng tử của Hán Vương, ngay tại cung yến, nói thẳng sau khi công chúa Lan Tụng c/h/ế/t, phụ thân hắn thương tâm gần c/h/ế/t, muốn Đại Ngụy dâng lên một cô nương, tặng cho phụ thân hắn làm phi."

  "Bọn họ chỉ đích danh, muốn hoàng hậu nương nương."

  Thôi Hạ hạ thấp giọng: "Khi đó nương nương không có mặt, không biết bọn họ nói chuyện khó nghe cỡ nào, bọn chúng nói, lúc trước nương nương cùng từng phụng dưỡng qua Lương Vương, vì sao không thể phụng dưỡng Đại Hán Vương, nếu hoàng thượng không chịu từ bỏ thứ mình yêu thích, chính là coi thường Hán Quốc bọn họ, Hung Nô nhất định khởi binh."

  Đầu óc ta trống rỗng, vang lên ong ong, chỉ nghe Thôi Hạ dập đầu, nức nở nói: "Khi đó Hồ gia với Từ gia, e ngại thực lực của Hán Quốc, cũng khuyên hoàng thượng đưa nương nương đi, hoàng thượng giận tím mặt, nghe nói giơ kiếm chém đứt phát quan của Quốc công."

  Ta bỗng nhiên nhớ tới, ngày ấy trở về Trường Nhạc Điện đã không thấy bóng dáng của phụ thân ta đâu, trong đại điện sắc mặt mỗi người một khác, bầu không khí dị thường.

  Triệu Lăng ra lệnh cho ta rời đi ngay lập tức.

  Trong lòng ta đều nghĩ đến chuyện Tứ Tuần cấu kết với sứ thần Hán Quốc, mặc dù phát hiện được điểm khác thường, nhưng chưa từng điều tra.

  Sau đó, Triệu Lăng giam lỏng ta, ngay cả Thải Quyên với Bảo Lê cũng không được gặp ta.

  Thôi Hạ nói: "Bệ hạ là vì muốn bảo vệ nương nương, chuyện như thế không cho phép ai được truyền đến tai nương nương, đám người kia vì lợi ích của bản thân, vẫn chưa từ bỏ ý định thuyết phục, muốn hi sinh nương nương, đổi lấy an bình cho hai nước."

  "Từ đó trở đi, nô tài đã biết, Đại Ngụy nhất định sẽ diệt vong, đây chỉ là Hán Quốc khiêu khích lấy cớ để xuất binh, cho dù nương nương có qua đó, đổi lấy được mấy năm an bình, sau đó chẳng phải cũng sẽ diệt vong sao? Bệ hạ không nỡ bỏ rơi nương nương, chỉ làm thảm kịch này sớm xảy ra mà thôi. "

  "Về phần nô tài, là bệ hạ tính toán kỹ, vào ngày quốc phá thành vong, bệ hạ muốn nô tài ở ngoài cung tiếp ứng, chờ nương nương đưa theo tiểu công chúa đi ra ngoài, đưa hai người chạy thật xa."

  "Nương nương, bệ hạ đối với ngài, cũng không phải là vô tình."

  Cũng không phải vô tình ...

  Kỳ thực, ta biết.

  Ngày Lạc Dương thất thủ, ta g/i/ế/t hắn.

  Trong lúc tức giận đến khó thở, mất đi hết cả niềm tin, ta đem chủy thủ đâm vào lồng ngực của hắn.

  Lúc hắn ngã vào người ta, đầu tựa vào cổ, nhẹ nhàng nở nụ cười.

  Ta nghe hắn nói: "Ngọc tỷ, ở sau tấm biển trong đại điện."

  Một khắc đó, ta liền giật mình tỉnh lại.

  Ta nói: "Bệ hạ, thần thiếp tiễn chàng đi một đoạn đường, kiếp sau, đừng sinh ra trong nhà đế vương nữa"

  Hắn nói: "Được. "

  Thế là ta xác định, hắn vẫn là phu quân của ta, là thiếu niên lang năm Hồ Mẫn Dung mười bốn tuổi chỉ liếc mắt một cái là cảm thấy như châu ngọc chói lóa.

  Triệu Lăng, Triệu Lăng.

  Hắn là một vị vua mất nước, còn là người Hồ Mẫn Dung đã từng yêu tha thiết.

  Chính vì nguyên nhân này, ta chưa bao giờ lấy ra ngọc tỷ truyền quốc sau tấm biển trong Thái Cực Điện.

  Đó là bùa bảo mệnh hắn cho ta, ta biết.

  Sau khi từ Vũ Châu hồi cung, một mình ta leo lên cây thang, lấy chiếc hộp sau tấm biển xuống.

  Hộp rất nặng, ta mang trở về Tiêu Phòng Điện.

  Đóng chặt cửa cung, đuổi các cung nhân đi xa, đặt lên bàn từ từ mở ra.

  Phủi đi lớp bụi là ngọc tỷ vuông vức bốn tất, năm con rồng giao nhau.

  Đây là tín vật chứng tỏ hoàng quyền là do trời ban, chính thống và hợp pháp, những năm nay, Hô Diên Hoằng vẫn luôn không cam tâm, nhiều lần phái binh xuôi nam, tấn công đám người Hoài An Vương ủng hộ lập chính quyền Hậu Ngụy, cũng chính vì vật này.

  Kỳ trân dị bảo, vũ khí quan trọng nhất của quốc gia, nhưng không thu hút được ánh mắt của ta.

  Bởi vì trong hộp, ngoại trừ ngọc tỷ, còn có một vật.

  Là một lọn tóc.

  Một lọn tóc dùng dây tơ hồng quấn quanh.

  Vào năm Thái Thương thứ hai, ngày 10 tháng 9, ta và Triệu Lăng thành hôn được hai năm, ta hỏi xin hắn một lọn tóc, nói là vào ngày thành hôn ấy vẫn chưa hoàn thành lễ hợp cẩn.

  Vẻ mặt hắn thả lỏng, nhưng không có cho.

  Sau đó, lại sau đó, ta lại không muốn xin nữa.

  Nhưng hôm nay, ta lấy lọn tóc này, dở khóc dở cười.

  Là thật sự dở khóc dở cười, mỉm cười, rồi khóc đến không kìm chế được.

  Nàng vừa cắt tóc mây, chàng cũng phân nhánh tóc, tìm đến chỗ không người, tết thành đồng tâm kết.

  Bây giờ, ta với hắn đúng là tìm chỗ không người, tết thành đồng tâm kết.

  Đêm đó ta mơ một giấc mơ, mơ thấy Hồ Mẫn Dung mười bốn tuổi, trong đêm tân hôn, nhìn thấy thiếu niên lang mặt mày lạnh lùng đang mỉm cười với ta.

  Hắn kéo tay của ta, nói với ta: "Dung Nhi cũng xinh đẹp giống như trong tưởng tượng của trẫm."

  Ta còn mơ thấy hắn đưa ta lên nóc nhà Điện Phụ ngắm sao, uống rượu.

  Đêm khuya tĩnh lặng, mơ hồ nghe được tiếng côn trùng kêu.

  Mặt trăng treo cao trên bầu trời, đôi mắt của hắn còn sáng hơn cả sao trên trời.

  Hắn nói: "Đừng sợ, từ từ mở mắt ra."

  Bầu trời đầy sao, vô biên vô hạn.

  Hắn còn nói: "Cho dù có ngã xuống, trẫm cũng có thể kéo được nàng."

  Hắn là phu quân Triệu Lăng của ta, ta cùng với hắn, là phu thê kết tóc.

  Hắn nói Tiểu Dung Nhi rất sạch sẽ, sau đó g/i/ế/t Lương Vương, nói với ta: Chúng ta sẽ càng ngày càng tiến xa hơn.

  Vào lúc tình ý sâu đậm, có lần hắn đột nhiên nói với ta: " Dung Nhi cũng biết, trẫm ngoại trừ có cái tên Triệu Lăng này, còn có tên tự, gọi là Tử Tấn."

  Hắn nói, màn đêm thăm thẳm không người, Dung Nhi cũng có thể gọi ta là A Tấn.

  A Tấn, là phu quân của Tiểu Dung Nhi.

  Hắn chung quy muốn ta nói như vậy, sau đó hài lòng ôm ta vào lòng, lại nói một câu: "Tiểu Dung Nhi, ngoan."

  A Tấn, A Tấn.

  Đông Hải Hoàng Công, Xích Đao Việt Chúc, chết trong miệng hổ.

  Nhưng mà không ai nói cho chúng ta biết, cuối cùng Bạch Hổ sẽ có một ngày, cũng sẽ không được chết tử tế.

  Gía như ta biết, giá như ta biết.

  Ta chắc chắn sẽ không xem vở diễn kia ...

  Đêm đó, trong giấc mộng, ta dường như nhìn thấy hắn, hắn mỉm cười nhìn ta, lau đi nước mắt trên mặt ta, vẻ mặt ghét bỏ: "Đã là mẫu thân của hai đứa nhỏ rồi, sao còn thích khóc như vậy."

  "Dung Nhi, nàng quả thực sinh được hoàng tử, nàng sẽ sống lâu trăm tuổi, sau này ta sẽ dõi theo hài tử của nàng, đứng cao nhìn xa, hoàn thành nghi thức phong thiện tế lễ."

  "Dung Nhi, đây cũng là tâm nguyện của ta."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận