Trang chủ Thể loại Ngôn tình Phù Dung Loạn

Chương 1

Phù Dung Loạn Mễ Hoa 6973 chữ 2024-09-02 20:26

  Mẫn Dung, nữ nhi Hồ gia, sinh ra để làm hoàng hậu.

  Đây là lời của một biểu cữu bên dòng tộc ngoại tổ mẫu ta đã nói.

  Biểu cữu cữu tên là Từ Tuần, là một đạo sĩ trong bộ y phục trắng bồng bềnh.

  Năm ấy khi ta năm tuổi, được mẫu thân ôm trong ngực học viết chữ.

  Từ Tuần vào phủ, lần đầu tiên gặp ta liền nói với phụ thân:

  "Tiểu nữ lang trời sinh có mệnh phượng hoàng, cao quý không tả nổi, tương lai tiền đồ vô lượng."

  Phụ thân ta Hồ Chi Hạ rất vui mừng, tổ chức một bữa tiệc, bày tỏ lòng biết ơn với Từ Tuần.

  Khi đó ta còn nhỏ tuổi, không hiểu.

  Ta nghi hoặc nhìn mẫu thân, thấy vẻ mặt bà ấy vui mừng nói với ta: "A Dung, con là người có phúc, nếu chuyện này thành thật, tương lai hai nhà Hồ Từ đều có hy vọng phục hưng."

  Hồ thị ở Thái Sơn là thế gia lớn.

  Tằng tổ phụ của ta từng là Văn Xương Hứu Tướng của Đại Ngụy, ngoại tằng tổ phụ từng giữ chức nhất phẩm Bình Nam Đại tướng quân.

  Đáng tiếc đến đời này, phụ thân ta chỉ là một thị lang quan, các thúc bá trong tộc cũng không có tiền đồ gì.

  Sau khi ngoại tổ phụ qua đời, các cữu phụ cũng không thể vực dậy Từ gia.

  Thời huy hoàng qua đi, cuộc sống bình thường với sa sút khiến người ta không thể cam chịu như vậy.

  Chấp niệm phục hưng đã khắc sâu vào trong xương mọi người.

  Vị biểu cữu cữu Từ Tuần kia, chính là mưu sĩ bên cạnh Triệu Thôi, Lương Vương của Đại Ngụy.

  Hắn có thể đến Hồ gia gặp ta, thật là ra do đại cữu cữu Từ Cẩn giới thiệu.

  Từ nhỏ ta đã là con cưng trong nhà, mẫu thân nuôi dạy ta rất tốt.

  Ngây thơ hồn nhiên, không rành thế sự, cũng ngoan ngoãn nghe lời.

  Mãi cho đến khi ta mười bốn tuổi gả cho Triệu Lăng, trở thành hoàng hậu của Đại Ngụy mới từ từ hiểu, vinh sủng của thế gia cũng chỉ là một chuyện cười cười mà thôi.

  Ban đầu khi Huệ Thành đế còn tại vị, bọn họ định gả ta cho Luân thái tử.

  Đáng tiếc tên kia không nghe lời, nên bọn người Lương Vương tìm lý do, giết hắn.

  Sau đó bọn họ lại lập trưởng tử của thái tử trước đã qua đời làm thái tử.

  Nghe nói vị tiểu hoàng tôn kia sức khỏe không tốt, cũng không biết tại sao về sau cũng mất.

  Khi đó ta vẫn ngây thơ hồn nhiên ở Hồ gia, căn bản không biết phu quân tương lai của ta vẫn luôn thay đổi.

  Cho đến năm Thái Thương đầu tiên, ngày mùng 10 tháng 9, ta gả cho Triệu Lăng.

  Cảnh Văn đế Triệu Lăng, mười bảy tuổi, phong nhã hào hoa.

  Trên Thái Cực Điện, trời cao mây rộng.

  Mũ phượng khăn quàng vai, váy dài chạm đất, điểm đầy châu báu.

  Ta làm theo lời mẫu thân dặn dò, hất cằm lên, dùng tư thái của một tiểu thư được dạy dỗ tốt, để thể hiện phẩm giá đoan trang mà một hoàng hậu nên có.

  Vị hoàng đế trẻ tuổi mặc trên người long bào tám đám cẩm tú, mặt tựa như ngọc.

  Tiêu Phòng Điện kim đống thềm ngọc, "Hoàng hậu kim sách" được đặt trên bàn phía đông, "Ấn vàng của hoàng hậu" được đặt trên bàn phía tây.

  Kim hồ lô, ngọc như ý, san hô phỉ thúy tràn ngập trong phòng.

  Triệu Lăng chính là cháu ruột trực hệ Huệ Thành đế, được Lương Vương đẩy lên ngôi vị hoàng đế.

  Ngay từ thời tổ phụ của hắn là Huyền Tông đế tại vị, chính quyền Đại Ngụy đã bắt đầu chia ra, phân tranh nổi lên khắp nơi.

  Huệ Thành đế nhu nhược vô năng, các vương gia trong hoàng thất lại bắt đầu đoạt quyền chém giết.

  Cuối cùng, Lương Vương với Khánh Vương, g/i/ế/t Tĩnh Nam Vương, trở thành người chiến thắng.

  Nhưng hắn vẫn không thể đăng cơ, bởi vì có những thành viên trong hoàng tộc không phục, sẽ tiếp tục tạo phản chống lại.

  Lúc này, tất cả những người thừa kế nhất mạch của Huệ Thành đế đều c/h/ế/t sạch.

  Cho nên mới đến phiên Triệu Lăng làm hoàng đế bù nhìn.

  Hồ Mẫn Dung mười bốn tuổi, lúc đó vẫn chưa biết gì về tình hình trong triều, sống trong mộng đẹp do gia tộc dệt nên.

  Mẫu thân nói với ta, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, cả đời này vinh hoa không mất, ta sẽ là nữ tử được tôn kính nhất của Đại Ngụy.

  Người nói không sai, chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi sau khi làm hoàng hậu, phụ thân ta Hồ Chi Hạ, từ Thị lang được thăng lên Thượng thư lang.

  Lại từ Thượng thư lang chuyển sang làm Quang Lộc Tự Khanh.

  Như thế lại ba năm, ông ấy còn uy phong hơn so với tằng tổ phụ, con đường làm quan rộng mỏ, thậm chí còn được phong làm Tấn Quốc Công.

  Nhưng Triệu Lăng không thích ta.

  Đêm tân hôn, nến đỏ cháy hết, cũng không chủ động nói với ta một câu.

  Ánh nến lung linh trong điện, ngược lại là ta mặt mày khóe miệng cong cong, mỉm cười nhìn hắn, lên tiếng nói trước: "Bệ hạ giống như trong tưởng tượng của A Dung vậy, A Dung thích bệ hạ."

  Trong nhà ta có ba vị huynh trưởng, anh em họ có rất nhiều, trừ bọn họ ra, ta rất ít khi tiếp xúc với nam tử bên ngoài.

  Lúc Triệu Lăng đăng cơ, nhũ mẫu đã chăm sóc ta từ nhỏ lặng lẽ nói cho ta biết, tân đế chính là con trai thứ ba của Ấp Vương, tướng mạo nhất đẳng, rất tuấn tú, là một tiểu lang quân hiếm có.

  Nhũ mẫu còn nói: "Tiểu thư nhìn thấy nhất định sẽ thích, chắc chắn hắn cũng sẽ đối xử tốt với tiểu thư. "

  Thiếu nữ ở tuổi đang hoài xuân, lần đầu tiên ta nhìn thấy Triệu Lăng, chỉ cảm thấy mình như ngọc trai giữa gạch và đá, sáng chói và chói lóa.

  Nhưng biểu hiện của hắn rất bình tĩnh, khi ta nhìn hắn mỉm cười, đôi mắt cực đen nhìn ta, trong mắt không gợn sóng.

  "Tại sao bệ hạ không vui, là vì dung mạo của A Dung không đẹp sao? Không giống với những gì ngài nghĩ sao?" Ta có chút thấp thỏm.

  Mọi người nói: Mẫn Dung Hồ thị trời sinh quyến rũ, từ nhỏ đã được thế gia công nhận tương lai là một mỹ nhân.

  Chẳng lẽ đều là giả dối? Nhất định là bọn họ lừa gạt ta.

  Hắn không nói, trên mặt không có vẻ vui mừng, ta liền chán nản, chép miệng, lại không cam lòng mà móc ngón tay của hắn: "Đừng không vui mà, trên sách viết ‘Vân tướng đi về phía đông, cho đến khi gặp được Hồng Mông’, A Dung với bệ hạ có duyên, đã là hoàng hậu của ngài rồi, sau này nhất định cùng ngài phu thê một lòng, cùng đi Hồng Mông, ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời, làm một hoàng hậu tốt."

  Ngày ấy, nếu như ta cẩn thận hơn, có lẽ ta đã nhận ra trong ánh mắt xa cách của hắn hiện lên một tia giễu cợt.

  Nhưng tâm tư của ta không đủ tỉ mỉ, hắn cũng chỉ là thu tay về, sắc mặt lạnh nhạt nói: "Trẫm mệt rồi, hoàng hậu đi nghỉ đi."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận