Trang chủ Thể loại Ngôn tình Phù Dung Loạn

Chương 2

Phù Dung Loạn Mễ Hoa 6505 chữ 2024-09-02 20:26

  Đêm tân hôn đó, Triệu Lăng mặc y phục mà ngủ.

  Hai năm sau đó, cũng chưa bao giờ đặt chân vào Tiêu Phòng Điện.

  Số lần ta gặp mặt hắn, có thể đếm được trên đầu ngón tay.

  Việc triều chính sẽ không lọt vào tay hắn, một hoàng đế bù nhìn, có rất nhiều thời gian có thể lãng phí.

  Ta không gặp được hắn, chỉ có thể là bởi vì, hắn không muốn gặp ta.

  Điều này thực sự làm ta buồn bã ủ rũ rất lâu.

  Nhưng ta là nữ nhi Hồ gia, là hoàng hậu do Lương Vương chọn.

  Cho dù hoàng đế có không thích, nhưng người ở trong cung vẫn nịnh nọt, tôn kính, nghĩ biện pháp lấy lòng ta.

  Thâm chí Lương Vương Triệu Thôi đã ngoài bốn mươi tuổi còn cử người đưa qua cho ta một vài món đồ chơi mới mẻ thú vị.

  Có một thời gian, hoàng hậu ta đây còn có thể diện hơn cả hoàng đế.

  Khi đó ta còn chưa cập kê, có lẽ ở trong mắt bọn họ ta vẫn như một đứa con nít.

  Mẫu thân ta Hồ Từ thị vào cung, ngoại trừ cảm thán "Con của ta cao lên rồi", thỉnh thoảng cũng sẽ nói với ta: "Phụ thân con được Lương Vương tán thưởng, bây giờ đã Thượng Thư, có sức ảnh hưởng ở trong triều, A Dung là hoàng hậu cao quý, nên an hưởng tôn vinh."

  Lúc đầu, bà lặng thinh không đề cập tới Triệu Lăng đối xử với ta như thế nào.

  Sau này, khi chức quan của phụ thân ta càng ngày càng cao, bà cũng trở nên vô lễ hơn, có một lần dám nói: "Thằng nhóc Triệu Lăng kia tính là gì, A Dung không cần để ý đến hắn, nếu như nó là đứa thức thời, thì phải biết cụp đuôi làm hoàng đế, phải biết quý trọng con, nếm không sớm muộn gì cũng có một ngày ..."

  "Mẫu thân, người đang nói cái gì vậy? Bệ hạ là phu quân của con, sao có thể bất kính như vậy được." Ta trợn mắt ngoác mồm, giật mình nhìn bà ấy.

  "Đứa nhỏ ngốc, mẫu thân hỏi con, hắn đối xử với con như thế nào?"

  "Rất tốt với con."

  "Nói dối, rõ ràng Chiêu Hoa cung còn có Tống Tu Nghi à, nghe nói hoàng thượng rất thích nàng ta, cả ngày dính sát bên nàng ta."

  "Không nói dối, Tống Tu Nghi là nữ nhi của Ngự sử đại nhân, năm ngoái được chọn tiếng cung, việc này các người đều biết, bệ hạ quả thực thích nàng ta, nhưng cũng thật sự đối xử rất tốt với A Dung, Tống Tu Nghi cũng không có bất kính với con, nàng ấy luôn kính cẩn nghe theo."

  Hồ Từ thị cười nhạo: "Nữ nhi quan thất phẩm, mà cũng xứng được so sánh với nữ nhi của ta sao, mẫu thân nói cho con biết, bây giờ Hồ gia chúng ta không giống như ngày xưa, nếu như Triệu Lăng không thành thật, sau này đổi phu quân khác cho con cũng không phải là không có khả năng."

  Sau khi Hồ Từ thị nói xong lời này, ta cũng đã vào cung được hai năm.

  Lúc đó ta tròn mười sáu tuổi, mưa dầm thấm đất, bất tri bất giác đã cảm nhận được gì đó.

  Mẫu thân ám chỉ như vậy, nhất định cũng là ý của phụ thân.

  Ý của phụ thân, rất có thể là ý của Lương Vương.

  Triệu Lăng không thành thật? Có lẽ vậy.

  Nhưng ta không có nói dối, sau đó hắn đối xử tốt với ta, cũng là sự thật.

  Lúc ta làm hoàng hhậu, các cung nhân với nội quan đều nịnh nọt ta, liên tục mời gánh hát tạp kỹ nổi tiếng nhất Lạc Dương vào cung biểu diễn suốt mấy tháng.

  

  Toàn bộ hoa hải đường ở trong ngự hoa viên Cảnh Sơn đều bị đốn sạch nhường chỗ cho mười dặm rừng đào, chỉ vì ta thuận miệng nói với Thôi nội quan một câu: "Ngũ Liễu tiên sinh viết Đào Hoa Nguyên Ký, khi đột nhiên đi ngang qua rừng đào, nghe nói không có cây nào khác lẫn lộn trong đó, hoa rơi sặc sỡ, tưởng tượng cảnh sắc đó chắc hẳn rất đẹp, đáng tiếc không có duyên được nhìn thấy."

  Ngự trù trong cung biết ta thích ăn đồ ngọt, các loại điểm tâm, trái cây, được làm vừa bắt mắt vừa thơm ngọt.

  Hai nha hoàn Thải Quyên với Bảo Lê ta mang vào cung cùng với đám người nhũ mẫu, tận tâm hầu hạ ta.

  Chơi diều, chèo thuyền, đá cầu, uống rượu ngâm thơ, ngắm hoa phẩm trà, lúc nào cũng náo nhiệt.

  Tháng ngày trải qua thậm chí còn tự tại hơn so với lúc trước ở Hồ gia.

  Khi đó ta rất ham chơi, thái độ chán ghét của Triệu Lăng tạm thời bị ném ra sau đầu.

  Ta cũng từng chủ động đi tìm hắn.

   Thôi nội quan mới làm quạt giấy, ta cầm đi tìm hắn đề thơ lên quạt.

  Bởi vì khi con bé Cảnh Văn đế Triệu Lăng được danh sư dạy dỗ, chữ viết rất đẹp.

  Lúc ta hứng thú bừng bừng đi tìm hắn, Tống Hữu Thục đang nằm ở trong lòng ngực của hắn, tóc mây như khói, thân liễu thướt tha.

  Nàng ta giơ cánh tay ngọc lên, đút nho cho Triệu Lăng ăn.

  Dưới ống tay áo, làn da trắng như tuyết.

  Tống Hữu Thục là nữ nhi của Tống ngự sử, lớn hơn ta hai tuổi, tài sắc vẹn toàn.

   Nàng là người biết lễ, nhìn thấy ta đến, liền vội vàng đứng dậy.

  Triệu Lăng nâng mí mắt, không đếm xỉa tới hỏi ta: "Hoàng hậu có việc gì không?"

  Ta nhấc váy tiến lên, mặt mày hớn hở nói rõ ý đồ của mình đến đây, cầu hắn nói: "Chữ của bệ hạ ngàn vàng khó cầu, ngài giúp thần thiếp viết một chữ nhé, viết xong thần thiếp lập tức rời đi, tuyệt đối không quấn lấy ngài."

  Ta đã sớm nhận ra, Triệu Lăng không thích ta.

  Tất nhiên là có khổ sở, đã từng cố gắng thay đổi, làm một ít chuyện làm hắn vui lòng, đáng tiếc hắn thờ ơ không động lòng.

  Hồ Mẫn Dung cũng không phải người kiêu căng, cũng học được không cưỡng cầu.

  Hoàng hậu của Đại Ngụy, một đời vinh hoa không suy, phúc khí đầy đủ.

  Nếu Triệu Lăng yêu thích ta, nguyện cùng ta cử án tề mi, vậy thì không thể tốt hơn.

  Nếu như hắn không thích ta, cũng không thay đổi được sự thật ta đã là hoàng hậu.

  Quãng đời còn lại rất dài, không vội.

  Có lẽ sẽ có một ngày, hắn sẽ phát hiện Hồ Mẫn Dung cũng là một viên ngọc sáng.

  Nếu như hắn không nhận ra, thì đó chính là mệnh của ta.

  Nhũ mẫu từng nói, tính tình ta mềm mại, lại ngoan ngoãn thẳng thắn, trên đời này nếu như có người không thích ta, nhất định là người kia có mắt không tròng, tuyệt đối không phải là lỗi của ta.

  Ta cảm thấy người nói rất có lý.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận