Trang chủ Thể loại Ngôn tình Phù Dung Loạn

Chương 4

Phù Dung Loạn Mễ Hoa 10597 chữ 2024-09-02 20:26

  Tống Hữu Thục có thai.

  Ta nghe được việc này, để Thải Quyên với Bảo Lê mang một số đồ ban thưởng với đồ bổ qua đó.

  Sau khi trở về, Thải Quyên nói với ta, hoàng thượng cũng đang ở Chiêu Hoa Cung, nhưng sắc mặt khó coi, Tống Tu Nghi khóc đến sưng cả hai mắt.

  Từ đó về sau, chuyện kỳ quái xảy ra, Triệu Lăng không còn đặt chân đến Chiêu Hoa Cung nữa.

  Thái độ khác thường của hắn, có lần ở lại Tiêu Phòng Điện rất muộn.

  Ta vốn đã rất buồn ngủ, nhẫn nhịn ngáp một cái nhắc nhở hắn, đêm đã khuya, bệ hạ ngày mai còn phải lên triều.

  Hắn liếc mắt nhìn ta, không nhanh không chậm nói: "Ngai vàng trên đại điện chỉ là vật trang trí, cho dù trẫm không đi, thì đám người Lương Vương cũng sẽ không nói gì."

  Thế là phải chống đỡ tinh thần chơi cờ với hắn.

  Trong lúc đó hắn lại hỏi ta: "Trong vở diễn Đông Hải Hoàng Công, Hoàng Công vung đao đánh hổ trắng nhưng ruốt cuộc chết trong miệng hổ, hoàng hậu cảm thấy đáng tiếc không?"

  Ta hạ xuống một quân cờ, buột miệng nói: "Có gì đáng tiếc chứ, bản lĩnh không như hổ mà thôi."

  "Ngày ấy xem diễn, vì sao khóc?"

  Trong điện ánh đèn sáng sủa, Triệu Lăng ngồi ở đối diện ta. Hắn không nhìn ta, ánh mắt rơi trên bàn cờ, hàng mi dài như lông quạ rũ bóng, giọng nói hững hờ, bình tĩnh.

  Ta ghé sát vào hắn, cười híp mắt nói: "Đương nhiên là bị cảm động."

  Bốn mắt nhìn nhau, hắn chọn cụp mi xuống.

  Ta nói: "Tây Kinh Tạp Ký viết, Hoàng Công mang kiếm vàng đỏ, bay trên mây và ngồi trên sông núi, nhưng vì sao lại muốn đi trêu chọc Bạch Hổ kia? Có thể thấy được người này ngông cuồng tự đại, đang êm đẹp Bạch Hổ cũng không chọc giận gì hắn, hắn nhất định phải tìm đường chết, kết quả bị cắn chết. Mỗi Khi thần thiếp xem vở diễn này, đều cảm thấy hả hê lòng người, vui vì Bạch Hổ, cảm động đến rơi lệ."

  "Cách lý giải này của hoàng hậu, ngược lại là khác hẳn với người thường."

  "Ồ, bị bệ hạ phát hiện rồi, thần thiếp coi như là ngài đang khen ta đi."

  Triệu Lăng hiếm khi mỉm cười, mở miệng hỏi Ta: "Biết uống rượu không?"

  "Không biết, nhưng có thể thử một chút."

  Triệu Lăng lập tức truyền Tô nội quan đi lấy rượu.

  Rượu chưa kịp uống, thì một nô tỳ của Chiêu Hoa Cung đến, bẩm báo Tống Tu Nghi khóc sướt mướt, đập phá đồ đạc đầy đất, nói muốn gặp hoàng thượng.

  Từ khi nàng ta vào cung, Triệu Lăng đối xử với nàng ta rất tốt, hai người tình cảm sâu đậm.

  Ta vốn tưởng rằng hắn sẽ tới gặp nàng ta.

  Kết quả hắn vẫn không phản ứng, chỉ sai người đuổi nô tỳ kia trở về.

  Sau đó, đêm khuya tĩnh lặng, hắn lôi kéo ta bò lên trên ngói lưu ly của trắc điện, ngồi trên nóc nhà uống rượu tán gẫu.

  Ta nhớ được ngày ấy không có một âm thanh, có thể mơ hồ nghe thấy tiếng côn trùng kêu vang, mặt trăng treo trên bầu trời, bao phủ khắp nơi bằng một lớp ánh sáng bạc.

  Gió thổi qua tai, thổi loạn mái tóc, ta cầm lấy tay Triệu Lăng, bởi vì sợ cao, sợ đến mức hét lên.

  Tay của ta rất lạnh, hắn siết chặt lại, ngược lại cũng không có chê cười ta, chỉ nói: "Đừng sợ, chậm rãi mở mắt ra."

  Bầu trời đầy sao, đẹp như tranh vẽ, vô biên vô hạn.

  Theo như hắn nói, không nhìn xuống, từ từ cũng thả lỏng mấy phần.

  Nhưng ta vẫn ngồi rất cẩn thận, cũng rất hồi hộp, sợ không cẩn thận sẽ ngã xuống.

  Triệu Lăng cười nói: "Cho dù có ngã xuống, trẫm cũng kéo được nàng."

  Hắn tùy ý nằm ngửa ra sau, gối lên cánh tay nửa nằm, cằm nâng cao, đường nét uyển chuyển.

  Khuôn mặt Triệu Lăng tuấn tú, như miếng ngọc trắng không chút tì vết, mắt tựa như sao.

  Chắc hắn giống với phụ thân của hắn, nghe nói Ấp Vương điện hạ là một mỹ nam ngọc thụ lâm phong.

  Năm đó ở thành Lạc Dương rất nổi tiếng.

  Đáng tiếc ông ấy chết sớm, trưởng tử kế thừa vương vị.

  Đêm đó, Triệu Lăng uống rượu, đã kể cho ta nghe những chuyện thú vị trong phủ Ấp Vương trước đây.

  Huynh trưởng kế thừa vương vị từ nhỏ, cho nên như ông cụ non, khá là nghiêm khắc.

  Hắn cùng với nhị ca thường xuyên đối nghịch với hắn, lén bỏ côn trùng vào trong trà của huynh trưởng, nhìn hắn mặt không biến sắc phẩm trà.

  Hai người cho rằng hắn chưa từng phát hiện nên rất đắc chí, mãi cho đến cơm tối, ăn hết nửa cái bánh thịt mới phát hiện có nửa con sâu, lúc bọn họ móc họng nôn mửa, mới nhìn thấy khóe miệng huynh trưởng cười mỉm.

  Vào những người tuyết rơi, huynh trưởng nhìn bọn họ ở trong phủ nghịch tuyết, cũng sẽ gọi hai người qua, dặn dò bọn họ lên mái hiên gom mấy bình tuyết dữ trữ, sau này dùng để pha trà.

   Đợi bọn họ leo lên, rồi lại sai người đem cây thang đi, để bọn họ tự nghĩ biện pháp đi xuống.

   ...

  Phụ thân mất sớm, mặc dù huynh trưởng kế thừa vương vị, nhưng chân có tật, là một người chân thọt nên hoàng tổ phụ không thích.

  Tuyên Tông đế có nhiều hài tử, nhưng mà bản thân lại là một hoàng đế không có thực quyền.

  Vốn dĩ huynh trưởng mang theo bọn họ đến đất phong, nuôi mấy ngàn tư binh, tự cung tự túc, cuộc sống rất thoải mái.

  

  Mãi cho đến khi người Lạc Dương đến bắt Nhị ca đi.

  Huynh đệ tình thâm, huynh trưởng dẫn phủ binh phản kháng, nhưng không thể địch lại được với quân ngựa của bọn họ.

  Bọn họ còn chém luôn chân tật của huynh ấy.

  Không lâu sau, huynh trưởng liền qua đời.

  Rồi lại không lâu sau nữa, Lạc Dương truyền tin Nhị ca qua đời.

  Nghe nói là Lương Vương với Khánh Vương, bởi vì có những bất đồng trong chính sự, Nhị ca trở thành vật hy sinh, bị Khánh Vương độc chết.

  Sau đó Lương Vương giết Khánh Vương, lại ngược lại đưa hắn đẩy tới ngôi vị hoàng đế.

  Đây là lần đầu tiên Triệu Lăng nói với ta những chuyện như vậy.

  Ta biết, điều này đại biểu ở trong lòng hắn, ta không còn là người thuộc phe Lương Vương nữa.

  Năm thứ ba sau khi thành hôn, cuối cùng hắn cũng đã bắt đầu thử tin ta.

  Từ đó về sau, Triệu Lăng bắt đầu ngủ lại Tiêu Phòng Điện.

  Nhưng mà chúng ta cái gì cũng không có phát sinh.

  Chỉ thường xuyên đánh cờ, thảo luận thơ văn, đêm khuya sau khi ta ngủ quên, hắn sẽ ôm ta lên giường.

  Mà hắn chỉ là ngủ ở trên trường kỷ bên ngoài bình phong.

  Tống Hữu Thục cũng bắt đầu tới Tiêu Phòng Điện.

  Triệu Lăng không muốn gặp nàng ta, nàng ta liền đứng ở ngoài điện, lẻ loi một mình.

  Sương mùa thu ý dày đặc, đêm xuống vẫn là rất lạnh.

  Ta khuyên Triệu lăng ra ngoài gặp nàng ta, thái độ của hắn khá là lạnh nhạt.

  Mặc dù không biết giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng đến cùng ta cũng không đành lòng, kêu Bảo Lê khoác áo choàng cho ta, ta muốn ra ngoài khuyên nhủ nàng ta.

  Tống Hữu Thục thường ngày đối với ta cũng rất là cung kính, nhưng lúc này đây, nàng ta rất là kiêu ngạo.

  "Thiếp với hoàng hậu nương nương không có gì để nói, ngài cho rằng bệ hạ là thật sự thích ngài sao? Hắn chỉ là đang giận ta mà thôi, đợi hắn hết giận rồi, chắc chắn sẽ trở về bên cạnh ta lần nữa."

  Thì ra là như vậy.

  Trước đó kính cẩn nghe theo với ta, bất quá là bởi vì Triệu Lăng không thích ta.

  Bây giờ địch ý lớn như vậy, chắc hẳn đang lầm tưởng Triệu Lăng yêu thích ta.

  Ta sai Bảo Lê đưa áo choàng cho nàng ta, nói một câu: "Tống Tu Nghi ngươi đang mang thai, trước khi bệ hạ hết giận, mong ngươi bảo trọng thân thể."

  Nói xong, ta cũng không để ý tới nàng ta nữa.

  Nhưng trong lòng thực sự rất tò mò, có lần thừa dịp tâm trạng của Triệu Lăng không tệ, ta không nhịn được hỏi hắn: "Hài tử trong bụng Tống Tu Nghi, là của bệ hạ sao?"

  Khóe miệng Triệu Lăng giật một cái, lạnh lùng liếc mắt nhìn ta: "Nàng nói xem."

  " ... Vậy tại sao bệ hạ lại không đi gặp nàng ta? Rõ ràng là chuyện vui mà."

  "Hoàng hậu sẽ biết thôi."

  Khi Hắn nói những lời này, khuôn mặt quá mức bình tĩnh, thế nên lúc Tống gia bị Lương Vương tịch thu tài sản chém hết cả nhà, Tống Hữu Thục đang mang thai, cũng bị liên lụy giam giữ, trong lòng ta đột nhiên cảm thấy, hắn dường như đã sớm dự liệu được.

  Mà từ đầu tới cuối, hắn đều không nghĩ tới đi cứu nàng ta.

  Ta gấp gáp hỏi: "Trong bụng nàng ta có hài tử của bệ hạ."

  "Vậy thì như thế nào."

  "Nàng ta sẽ chết."

  "Tự làm tự chịu."

  Triệu Lăng đang luyện chữ, ta há mồm nhìn hắn, trái tim đột nhiên lạnh lẽo: "Tại sao bệ hạ lại có thể tuyệt tình như vậy?"

  "Nếu nàng ta có tình với trẫm, sao lại làm đến mức này."

  "Ta không hiểu."

  "Nàng không nên tới cầu trẫm cứu nàng ta, bởi vì người muốn nàng ta chết nhất, là Hồ gia các nàng."

  "Trẫm đã sớm nói nàng ta rồi, đại cục chưa định, trẫm không thể sinh hài tử ra được, cho dù muốn sinh, cũng phải là hoàng hậu sinh ra."

  "Nàng ta nói nàng ta hiểu, chỉ cầu trẫm đối xử tốt với nàng ta, nhưng ngược lại liền gạt trẫm lén hoài thai, hiện tại trẫm bị ràng buộc, nguy hiểm rình rập, dưới tình cảnh như vậy, điều mà nhà nàng ta nghĩ đến là làm thế nào sinh ra hoàng trưởng tử, thuận thế bò lên cao."

  "Hạng người tầm nhìn hạn hẹp, trong mắt vĩnh viễn chỉ có lợi ích cá nhân, ngu xuẩn không thể nói, luôn mồm luôn miệng sẽ đối xử với trẫm bằng chân tình, lại coi trẫm như một kẻ ngốc mà lừa gạt, chân tâm chính là thủ đoạn bỉ ổi như vậy sao?"

  Triệu Lăng ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt cực lạnh, ta nhất thời không biết nên nói cái gì, hắn lại nói: " Hoàng hậu nói trẫm tuyệt tình? Rõ ràng trẫm đã cho nàng ta cơ hội, để cho nàng ta bỏ cái thai đi, là do nàng ta không chọn, còn tại ảo tưởng mẫu bằng tử quý, cho rằng trẫm sẽ đứng về phía nàng ta, bảo toàn Tống gia, lợi dụng trẫm như vậy mà gọi là chân tâm sao."

  Ta biết, lúc này Triệu Lăng sẽ không trở mặt với Lương Vương.

  Bộ hạ cũ của Ấp Vương phủ ngày xưa đã tới thành Lạc Dương, ở ngoài cung triệu tập đội quân chính nghĩa, đợi thời cơ phò vua diệt nghịch thần.

  Tống Hữu Thục, đã bị hắn vứt bỏ hoàn toàn.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận