Trang chủ Thể loại Ngôn tình Phù Dung Loạn

Chương 3

Phù Dung Loạn Mễ Hoa 8351 chữ 2024-09-02 20:26

  Triệu Lăng sợ ta quấn hắn, nên đồng ý đề thơ lên quạt.

  Hắn kêu ta giao cây quạt cho Tô nội quan, ngày mai sai người tới lấy là được.

  Lúc hắn hỏi ta viết câu thơ gì, ta nói:

  "Nhất điểm hạo nhiên khí, thiên lý khoái tai phong."

  Hắn "Ồ" một tiếng: "Tuổi tác hoàng hậu không lớn, nhưng thật là tiêu sái."

  Ta nói: "Thần thiếp cũng không nhỏ, năm ngoái đã cập kê, bệ hạ còn ban trâm vàng sai Tô nội quan đưa đến, ngài đã quên rồi à?"

  "Đã quên rồi."

  Hắn ngược lại rất thẳng thắn, cũng chẳng thèm hỏi Tô nội quan đứng ở bên cạnh, lại nói: "Không có chuyện gì thì về đi."

  Ta mang theo Thải Quyên rời khỏi, trước khi rời đi, còn không quên nhắc nàng đóng cửa điện.

  "Tống Tu Nghi ăn mặc quá ít, đừng để gió thổi sẽ bị cảm lạnh."

  Sau hai ngày, Thôi nội quan đem một con vẹt đến Tiêu Phòng Điện.

  Ta mãi mê dạy nó nói chuyện, lại quên sai người đi lấy cây quạt.

  Đến khi nhớ ra, ra tự mình dẫn người đi lấy, mới phát hiện Triệu lăng cũng đã quên mất.

  Thấy ta đến đòi cây quạt, hắn mới sai cung nhân mài mực.

  Ta tiếp nhận thỏi mực kia, đứng ở một bên mai, vừa cười vừa nói: "Bệ hạ viết cẩn thận, không thể qua loa gạt người được."

  Triệu Lăng liếc mắt nhìn ta, biểu hiện bình thản.

  Lúc hạ bút, hắn đột nhiên hỏi ta: "Nghe nói hoàng hậu thích xem xiếc ảo thuật, thường xuyên mời gánh hát tạp kỹ ở thành Lạc Dương vào cung."

  "Đúng vậy, bọn họ biểu diễn nhiều trò rất lợi hại, lão bầu gánh còn có thể nhào lộn được bảy vòng, bệ hạ đã từng xem tuồng chưa, Đông Hải Hoàng Công, Xích Đao Việt Chúc Ký Bạch Hổ... "

  Mặt mày ta hớn hở, nói không ngừng, Triệu Lăng hiếm khi không mất kiên nhẫn, nhận xét: "Nghe rất thú vị."

  "Bệ hạ nếu như muốn xem, mấy ngày nữa thần thiếp sai Thôi Hạ đưa bọn họ vào cung?" Ta lập tức nói.

  "Không cần phiền phức như vậy."

  "Không phiền phức, cũng đã lâu rồi thần thiếp không xem, kêu bọn họ tới diễn vài vở tuồng, đến lúc đó bệ hạ có thể đưa Tống Tu Nghi đến cùng xem, cả Vương tài tử và Trịnh tài tử nữa, càng đông càng náo nhiệt."

  Ta là một hoàng hậu khoan dung rộng lượng.

  Trong hậu cung này, ngoại trừ Tống Hữu Thục, Triệu Lăng còn có hai phi tử.

  Nhưng hắn chỉ thích Tống Hữu Thục.

  Bởi vì Tống Hữu Thục, là do hắn tự chọn.

  Trịnh tài tử với Vương tài tử, một người là Hoài An Vương đưa vào cung, một người từng là ca cơ trong phủ Lương Vương.

  Xuất thân của hai người không cao, cũng tự biết thân phận nhạy cảm, nên Triệu Lăng không thích, vì vậy bình thường cẩn thận chặt chẽ, đối với ta cũng rất kính cẩn nghe theo.

  Khi ta dần dần hiểu rõ thế cục trong triều đình, ta cảm thấy thương hại Triệu Lăng.

  Một vị hoàng đế bị người khác khống chế giống như bị nhốt trong lao tù cả đời, nếu như hắn có thứ gì đó thực sự yêu thích, ta sẽ đồng ý thành toàn cho hắn.

  Mà thương hại nam nhân, lại là một chuyện mang tới bất hạnh.

  Triệu Lăng bắt đầu lợi dụng ta.

  Lúc gánh hát tạp kỹ vào cung, có người lẫn vào trong đó, tiến cung gặp vua.

  Điều này đều nằm trong kế hoạch của Triệu Lăng, bởi vì mỗi hành động của hắn, đều đặt dưới sự giám sát của Lương Vương.

  Nhưng không ai sẽ hoài nghi hoàng hậu Hồ Mẫn Dung.

  Sau đó hắn lại lợi dụng ta mấy lần nữa, truyền tin cho những thuộc hạ cũ của phú Ấp Vương bên ngoài.

  Mẫu thân nói hắn không thành thật, là đúng.

  Nhưng bọn họ muốn hắn làm một con chó, là sai.

  Đại Ngụy lập quốc, là thái tổ hoàng đế trên lưng ngựa giành được thiên hạ, đã từng có an khang, trời yên biển lặng.

  Hắn đăng cơ làm đế, muốn nắm quyền, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

  Con đường này rất khó, cho nên vào thời khắc mấu chốt, bất luận là người nào cũng có thể trở thành quân cờ trên tay hắn.

  Hắn lợi dụng ta nhiều lần, mà ta mỗi lần đều ngoan ngoãn mắc câu, không chút đề phòng.

  Kể từ đó càng khiến cho hắn không đành lòng, thái độ đối với ta cũng tốt hơn rất nhiều.

  Ngày mùng 10 tháng 9, Triệu Lăng phá lệ tới Tiêu Phòng Điện.

  Hắn yên tĩnh dùng bữa với ta, nghe ta vui mừng hớn hở nói rất nhiều, bỗng nhiên nói: "Hoàng hậu đã tiến cung được hai năm rồi."

  "Đúng rồi, hôm nay ngày mùng 10 tháng 9, chính là ngày đại hôn hai năm trước của ta cùng với bệ hạ, có phải bệ hạ nên ban thưởng cho thần thiếp hay không."

  Ta chống cằm nhìn hắn, vui vẻ ra mặt.

  Hắn cũng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, "Có Lương Vương với hai nhà Hồ Từ làm chỗ dựa, những gì hoàng hậu muốn, không thiếu gì cả, cần gì đợi trẫm mở miệng."

  "Nói vậy là sai rồi, ta đã gả cho bệ hạ, thì chỉ có bệ hạ mới là chỗ dựa chân chính của ta, thứ thần thiếp muốn cũng chỉ có ngài có thể cho."

  "Nàng muốn cái gì?"

  "Muốn một sợi tóc của bệ hạ."

  Ta nói: "Đêm đại hôn đó, tâm trạng bệ hạ không tốt, lễ hợp cẩn vẫn chưa hoàn thành, thần thiếp vẫn luôn canh cánh trong lòng, hôm nay muốn xin bệ hạ một sợi tóc, không quá phận chứ."

  Ta mỉm cười nhìn hắn, vẻ mặt xinh đẹp, cuối cùng sắc mặt của hắn cũng thả lỏng, nói: "Trẫm cho nàng, cũng không phải phu quân nàng."

  "Nhưng mà chúng ta đã là phu thê, bệ hạ không còn đường lui, ta cũng không có."

  Hồ Mẫn Dung ngoan ngoãn thẳng thắn, nhưng nàng cũng không phải kẻ ngu si.

  Ta cho rằng hắn hiểu, ba lần bốn lượt mưu đồ bí mật, luôn có sơ hở, ngày ấy Thôi nội quan muốn đích thân kiểm tra gánh hát tạp kỹ, là ta đã mượn cớ gọi hắn đi.

  Thôi Hạ vẫn luôn là người của Lương Vương.

  Tâm tư của Triệu Lăng nhạy cảm nhưng lại thông minh, tất nhiên trong lòng hắn cũng cảm nhận được, nhưng hắn không nói gì, có thể thấy được vẫn không tín nhiệm ta như trước.

  Mà sợi tóc kia, cuối cùng cũng không có cho ta.

  Ta là nữ nhi Hồ gia, nhưng thật ra ta cũng chỉ một thân một mình.

  Từ nhỏ mẫu thân đã dạy ta hiếu kính lễ nghĩa, trung thành, bất tri bất giác đều nói với ta, ngoan ngoãn nghe lời Hồ gia, nghe lời phụ thân.

  Lễ nghĩa liêm sỉ của thế gia đại tộc, đó là đưa ta vào trong cung, làm một quân cờ tốt dễ bị điều khiển.

  Bọn họ yêu ta, cho nên mong muốn của ta chưa bao giờ là quan trọng, phu quân của ta là ai, cũng không quan trọng.

  Đêm ta mười lăm tuổi cập kê, Lương Vương Triệu Thôi xuất hiện ở Tiêu Phòng Điện, phát hiện ta vẫn là hoàn thân hoàn bích, ánh mắt kinh hỉ và thô bạo đó vẫn luôn in sâu trong ký ức của ta.

  Mặc dù trong lúc sợ hãi ta đã cầm cây trâm đâm hắn bị thương, nhưng rõ ràng là không đủ sức phản kháng.

  Thôi nội quan vốn dĩ là người của hắn, đám người nhũ mẫu trong điện canh giữ trong điện cũng run lẩy bẩy, không dám lên tiếng.

  Sau đó, ta tắm rửa thật sạch, kỳ cọ đến mức đỏ cả người.

  Mẫu thân nghe tin chạy tới, thế nhưng vừa mở miệng là trách ta không nên đâm Lương Vương bị thương, bởi vì phụ thân ta sắp đảm nhiệm chức Tể Tướng.

  Khoảnh khắc đó, cuối cùng ta đã hiểu rõ, hóa ra, bà ấy biết.

  Yêu ta không?

  Đại khái là yêu.

  Mẫu thân từ nhỏ đã nuông chiều, nâng ta ở lòng bàn tay, cũng sẽ đau lòng đem ta ôm vào trong ngực, hết lần này đến lần khác an ủi ta: "Không có lần sau đâu, phụ thân con sẽ trở thành Tể Tướng, sẽ là một quyền thần, còn có cữu cữu của con, trông coi phòng vệ trong cung, ngày mai kêu cữu cữu con phái người tới đây, sau này lão già khốn nạn đó sẽ kiêng kỵ chúng ta."

  Họ đều biết, hóa ra bọn họ đều biết hết.

  Dưới thể diện của thế gia đại tộc, quyền lực tối cao vô thượng là những mụn ghẻ loang lổ, lở loét chảy mủ.

  Bọn họ bán đứng ta.

  Nhưng cũng may, bán được giá rất cao.

  Cũng đúng như những gì mẫu thân nói, sau đó Lương Vương không bao giờ đến nữa.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận