Thỉnh Quân Mạc Tiếu | Dị năng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Cùng Phòng Là Tử Thần! của tác giả Thỉnh Quân Mạc Tiếu. Chính vì khi còn bé không biết cách che giấu, vì thế mọi người thường xuyên nhìn thấy Tang Du nói chuyện với không khí, còn cười cười rất tự nhiên n, vì vậy mọi người đều hoảng sợ tránh xe cô bé.Cho tới khi trưởng thành, biết được bản thân mình khác người thế nào, thì Tang Du cũng đã cô độc một mình, không hề có bạn bè nào cả.Ban ngày, Mục Dung chỉ là một ông chủ cửa tiệm đồ mã, tiếp đón người sống, kiếm chút tiền đồng, sinh hoạt nuôi thân.Thế nhưng ban đêm, hắn chính là Tử Thần, phục vụ Địa Ngục, góp nhặt ân đức cứu vớt Thân sinh*.(* Thân sinh tức nói bố hoặc mẹ, nguyên bản QT đề cập mẫu thân, không thích hợp dùng trong văn hiện đại, dùng từ Mẹ lại có cảm giác không hay lắm nên dùng Thân sinh.)Mục Dung bởi vì nhìn thấu sinh tử luân hồi, lại mang tính cách nhạt nhẽo, không thích kết giao cũng không muốn kết giao với bất kỳ ai nên căn bản không thể có bạn bè.Có lần, mém tí bị một âm hồn khó dạy phá hư thân thể khi đang xuất hồn.Mục Dung quyết định tìm bạn cùng phòng, miễn phí tiền nhà, ý đồ rất rõ ràng: Bảo vệ thân thể của cô khi cô xuất hồn làm nhiệm vụ.Vì vậy, Tang Du chuyển đến...Tang Du: Mỗi tối tôi đều nhìn thấy linh hồn của bạn cùng phòng lãng du đây đó lại còn phải làm bộ như không thấy, phải làm sao bây giờ??~~~~~~Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ qua Độc Chiếm Chị Ấy hoặc Em Ấy Thuộc Về Tôi.
49.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Thiên Đường Phóng Trục Giả | Dị năng | Hoàn thành
Tội Này, Tôi Không Nhận là tựa truyện thú vị, thuộc thể loại đam mỹ, xuyên không, dị năng. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính Giản Hoa là một diễn viên đóng thế. Khó khăn, nguy hiểm hay vất vả, tất cả đều thuộc về diễn viên đóng thế, dù diễn có tốt thì ngay cả cái tên, người xem cũng không biết. Một ngày nọ anh gặp sự cố trong thang máy, sau khi thoát được ra ngoài thì đối mặt với sự việc lạ lùng, xung quanh đều không có bóng người.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31
Mạc Thanh Vũ | Dị năng | Hoàn thành
Từ Hữu vốn là một con mèo đực bị chủ nhân bỏ rơi, còn nói là có vật nuôi trong nhà quá nhiều rắc rối, tiêu tốn quá nhiều chi tiêu, rốt cuộc đem nó vứt lại trên cầu. Hắn được nhặt về trong một căn nhà mèo, cùng thổ thần trao đổi khế ước, là vừa có thể vừa làm mèo hoang mà cũng có thể biến thành hình người. Lần đầu tiên Tư Hữa gặp K, là một nam nhân cao to tuấn lãng, suất khí phi phàm, khuôn mặt cường liệt nhìn qua tưởng như tùy thời đều có thể tìm lấy một người nào đó để hành hung, mặc sơ mi trắng mở nút, ngoài khoác áo đen, một tay nhét trong túi quần tây, một tay cầm điếu thuốc. Còn K, lần đầu tiên anh gặp Tư Hữu,là từ phía sau ghế gỗ nhìn sang, thấy hết một cảnh này: một nam nhân toàn thân xích lõa nhưng không chút hổ thẹn ngồi trên thảm cỏ, bộ sáng như trúng xuân dược mà sờ nắn toàn thân. Đôi mắt to có con ngươi long lanh như ngập nước, phản chiếu mồn một bầu trời xanh thẫm trên cao, cư nhiên khiến người ta hồi tưởng về những đồng thoại xa xưa, cái thời bước trên bãi cát liền nhìn thấy mỹ nhân ngư sau bãi đá… “Trước khi gặp nhau, chúng ta đều là những cá thể đơn độc, một mực tìm kiếm một nửa vừa khít với mình. Đến khi chúng ta gặp nhau, tương thích đến hoàn mỹ, chỉ biết thở dài thỏa mãn. Thật may, trong lòng mình có nhau. Là duy nhất.” Mời các bạn cùng theo dõi truyện ngôn tình độc đáo được độc giả đánh giá rất cao này !
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Lữ Thiên Dật | Dị năng | Hoàn thành
Lâm Phi Nhiên ngẫu nhiên nhận được con mắt âm dương tổ truyền từ người ông đã mất, lại có bản chất vô cùng sợ quỷ cho nên cậu nhanh chóng rơi vào trạng thái hoảng loạn. Nhưng ngay sau đó cậu phát hiện, thằng bạn cùng phòng mà mình vẫn luôn coi là đối thủ một mất một còn – Cố Khải Phong – trời sinh dương khí rất mạnh, có thể áp chế thể chất thấy quỷ của mình. Vì thế, Lâm Phi Nhiên cao ngạo bị buộc phải bám dính lấy đối phương. Lúc đi ngủ, kiểu gì cậu cũng phải chen chúc trên một cái giường với hắn, đi WC thì nhất quyết phải kéo hắn theo, làm bài tập cũng đòi đối phương nắm tay cho bằng được. Thậm chí cậu còn năn nỉ giáo viên cho mình ngồi cạnh Cố Khải Phong, mỗi ngày lên lớp đều dùng chân cọ cọ bắp đùi của hắn… Mà Cố Khải Phong, bởi vì không rõ nguyên nhân cho nên đã coi cái sự “yêu thương nhung nhớ” bất thình lình của Lâm Phi Nhiên là hành vi theo đuổi. Cứ thế, một loạt hiểu lầm cẩu huyết liên tiếp diễn ra trong ngọt ngào. Mỗi ngày hắn đều đuổi theo Lâm Phi Nhiên để chọc lại người ta, điên cuồng tỏ tình, mạnh mẽ phơi bày tình cảm, dùng đủ loại phương thức tấn công trực tiếp từ chặn vách tường cho đến cưỡng hôn… Với nội dung đầy kỳ bí nhưng không kém phần ngọt ngào, truyện hứa hẹn sẽ mang đến trong bạn đọc những cảm nhận vô cùng thú vị, độc đáo. Cố Khải Phong: “Có phải cậu thích tôi không? Tôi thích cậu, hẹn hò đi.” Lâm Phi Nhiên: “Tôi không thích ông! Đừng có tới đây!” Cố Khải Phong: “…”
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Điềm Nị Tiểu Mễ Chúc | Dị năng | Hoàn thành
ổ Kỳ chỉ ngủ có một giấc, thế mà lại xuyên thư. Xuyên thì xuyên đi, chỉ là xuyên quái gì lại xuyên vào quyển tiểu thuyết kì ba như thế này. Nam nam tự do yêu đương, tự do thành hôn không nói, lại còn có thai????? Tam quan đâu???? Khoa học đâu???? Máu chó hơn nữa là hắn xuyên thành pháo hôi trong truyện, nhân vật pháo hôi này sau khi bò lên giường nam phụ thì mang thai, nhảy một cái trở thành hào môn "Phú thái thái" người người mơ ước, nhưng sự thật lại là bị dằn vặt, bị vứt bỏ, kết cục thê thảm.Muốn thay đổi vận mệnh bi thảm, biện pháp duy nhất chính là ngăn cản nam phụ yêu nữ chính. Mà Tổ Kỳ tự nhận mình không có năng lực cùng mị lực lớn như vậy, vì thế cậu hoả tốc thu thập hành lý, kiên trì mang bụng lớn 6 tháng —— chạy trốn. Hào môn đại lão gia Tiết Giác đẹp trai lắm tiền, giữ mình trong sạch, nghe đồn hắn có một vị hôn thê bị nhốt ở nhà, tình cảm sắp tan vỡ, vô số nam nữ ngày đêm mong ngóng, ý đồ thượng vị.Vào một ngày nọ, quản gia gọi điện thoại tới: "Tiên sinh không tốt rồi! Phu nhân rời nhà trốn đi rồi a!" Xế chiều hôm đó, Tiết Giác sầm mặt tiến đến làng du lịch của chính mình,vào bên trong tìm được Tổ Kỳ thân mang bụng bự, người mặc quần bơi, hai tay thì ôm cái đùi gà ăn đến miệng đầy là dầu mỡ. Tổ Kỳ liền ra điều kiện: "Cho tôi một thiên vạn ( ở đây là 1000 vạn, tương đương 10 triệu NDT nhé), tôi bảo đảm sẽ mang theo hài tử biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi." Tiết Giác cười lạnh: "Nghĩ hay lắm." Vì vậy Tổ Kỳ bị bắt đi trở về.Tổ Kỳ: "???"
22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:52
Ngọc Án Thanh | Dị năng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ai Thấy Con Rồng Của Tôi Đâu Không của tác giả Ngọc Án Thanh. Tinh lịch năm 234, thôn Thải Hồng, khu M05, tinh cầu Alpha. Một buổi sáng mùa xuân, Kỷ Dao rời giường sớm làm tốt bữa sáng, bánh mì sandwich chân giò hun khói kẹp trứng gà với salad rau cùng cháo yến mạch. Bưng lên bàn xong, cửa phòng ngủ chính mở ra, từ từ nhảy ra một con thỏ xám lớn có đầu cao ngang vai Kỷ Dao, mở miệng phát ra âm thanh ôn hòa có chút già nua của nhân loại: "Được rồi cậu bé, sao hôm nay cháu lại dậy sớm như thế?"Kỷ Dao nói: "Dạ, một lát nữa cháu muốn đi hái nấm Hồng Chưởng, bà muốn đi cùng cháu hay không?" "Ta hôm nay hơi mệt sẽ không đi, một mình cháu phải chú ý an toàn, đừng đi quá xa." Khi con thỏ xám lớn nói chuyện, không khí xung quanh dao động một cách kỳ lạ, lỗ tai dài trên đầu nó dần dần ngắn lại, cơ thể bao trùm lông tơ màu xám cũng phát sinh biến hóa, trong nháy mắt biến thành một bà lão với mái tóc bạc mặc chiếc váy hoa, tới ngồi xuống bàn ăn.Kỷ Dao đã khá quen thuộc với một màn huyền huyễn phát sinh trước mắt, trả lời: "Cháu biết rồi ạ, vậy bà hôm nay ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé." Ăn xong bữa sáng, Kỷ Dao xách một chiếc giỏ lên mang theo hai phần sandwich cùng nước uống, xuất phát đi đến khu rừng rậm bên ngoài thôn Thải Hồng. Ngày hôm qua mới vừa có một trận mưa rơi xuống, một đám nấm Hồng Chưởng mới hẳn là đã mọc ra. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sổ Điểm Danh Vạn Giới và Ma Tôn Tại Đô Thị Huyền Huyễn.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:13
Hạng Lục Qua | Dị năng | Hoàn thành
"Tề Lý Cách tiên sinh, thứ cho tôi nói thẳng, ngài lại đến muộn, là lần thứ ba trong tháng này, mà tháng này mới qua có mười ngày." Thanh niên xách theo cặp đựng giấy tờ vẻ mặt tái nhợt, đầu tóc rối bời, được gọi là Tề Lý Cách ngoài cười nhưng trong không cười mà kéo kéo khóe miệng, ném cặp đựng giấy tờ lên trên ghế một cái, cầm lấy ấm nước trên bàn làm việc liền là rót một cách dữ dội."Tề Lý Cách tiên sinh, nếu như tôi nhớ không lầm, bình nước kia mà ngài uống là bình của ngài hôm qua chưa uống hết, tuy rằng công ty chúng ta chú trọng vệ sinh, mà căn cứ vào thói quen của mỗi cá nhân ngài, khuyên ngài sau này tận lực không nên uống." Tề Lý Cách để ấm nước xuống, tùy ý dùng ống tay áo lau miệng, bất đắc dĩ liếc mắt về thanh niên tóc đỏ mặt không biểu tình."Tony tiên sinh thân ái." Âm thanh Tề Lý Cách mang theo mỏi mệt nồng đậm, "Cậu biết không, nửa đêm hôm qua có một người độ tương dung 80% xuất hiện ở gần nhà của tôi, vì phòng vệ tôi cả đêm không ngủ đó. Tên kia sáng sớm hôm nay còn ở quanh quẩn gần đây, tôi có thể xuất hiện ở đây đã là ban ân rồi."
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:14
Thời Bất Đãi Ngã | Dị năng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cháu Đích Tôn của tác giả Thời Bất Đãi Ngã. Cháu đích tôn Lâm Duyệt của Lâm gia mang danh khắc tinh, vừa khắc cha lại khắc mẹ, sau sự cố rơi xuống nước suýt chết thì trở nên kì kì quái quái. Mà còn kì quái hơn chính là lão thái gia nhà đó dường như cũng bị lây bệnh hay sao?! Tính cách hành xử trở nên khác thường, vừa mới tỏ thái độ chán ghét không muốn thấy mặt Lâm Duyệt xong, ngoảnh mặt lại cho người đưa hàng tá thứ tốt đến chỗ Lâm Duyệt, mà trọng điểm nằm ở chỗ là sau khi đưa đồ xong thì ông cụ không chịu thừa nhận, mà lại vì cũng không thể lấy lại đồ đã cho, thế nên càng lúc ông cụ càng thấy cha của Lâm Duyệt là Lâm Trung vô cùng chướng mắt.Lâu dần, người trong nhà họ Lâm, kể cả bản thân ông cụ đều cảm thấy mình chắc là đã trúng tà rồi, cần phải mời một vị cao tăng đến đuổi tà……Lâm Duyệt xuyên đến đây cảm thấy mình rất bất đắc dĩ, hắn lúc thì trở thành ông cụ, lúc lại quay về làm khắc tinh nổi danh toàn kinh thành của Lâm phủ, hắn bày tỏ rằng chính mình thật vô tội mà. Cứ phải đổi vai liên tục như thế, hắn cũng khó thích ứng lắm, dù sao thì một giây trước đó các vị trưởng bối kia còn muốn đập hắn, chớp mắt sau hắn đã có thể dùng danh nghĩa của ông cụ Lâm mà ban cho bọn họ vài cái tát. Lâm Duyệt cảm thấy thật lo âu, nếu như cứ mãi làm ông cụ thì tốt biết bao! Dù có già thật đấy, nhưng ông cụ là to nhất, ngứa tay thì có thể đánh ngươi thoải mái.Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ truyện Thiên Sư Không Làm Huyền Học của cùng tác giả.
23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:16